Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:53:14
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Lung Linh tỷ!"
Bên trong Kiêm Ái Đường của nội thành Mặc gia, nhà họ Mai cháy ruột cháy gan đợi chờ quá nửa đêm. Nghe thấy tiếng gọi của Tú Tú, tất cả đồng loạt ngẩng đầu ngoài cửa.
Lung Linh bước lên thềm đá, chân còn kịp vững, Tú Tú lao xồ đến mặt nàng.
"Muội đồn đêm nay Vu giả Vu Sơn trộn Bắc Liêu. Giờ Bắc Liêu đang phong tỏa giới nghiêm, quân lính lục soát khắp nơi... Tỷ chứ?"
Vu giả Vu Sơn?
Lung Linh sực tỉnh ngộ.
Thảo nào mà lớn chuyện đến thế, phong tỏa Hồng Tụ Quán, phái "Chỉ Qua Vệ" tuần tra bốn phía. Thì vì mấy câu truyền đạo của Cơ Linh Uyên, mà là do Mặc gia phát hiện tung tích Vu giả ở Bắc Liêu. Đêm nay họ tương kế tựu kế, mượn cớ đó để lật tung Bắc Liêu lên truy quét.
"Ta ..."
Lung Linh kịp hết câu, đại bá nương xông tới, nắn bóp cánh tay Lung Linh, xoay nàng vòng vòng như cái cù . Nhìn ngó săm soi từ xuống một lượt, xác nhận nàng hề sứt mẻ gì, bà mới chống nạnh quát: “Không cái gì mà ! Mày chạy chạy, đêm hôm khuya khoắt chui đầu cái chốn Bắc Liêu cái gì? Hại cả nhà thót tim lo sốt vó. Mày mà lỡ xui xẻo mất tay cụt chân ở ngoài đó, nhà ngươi kéo đến đây, chẳng bắt đền nhà họ Mai ?"
Bị xoay đến chóng mặt, Lung Linh á khẩu thốt nên lời.
Tú Tú bên cạnh mới thở phào nhẹ nhõm, chợt liếc thấy thiếu niên lù lù xuất hiện lưng Lung Linh.
".. Sao ngươi ở đây?"
Tú Tú lập tức giang tay chắn giữa và Lung Linh, cả xù lông nhím đầy cảnh giác và địch ý.
"Ngươi nhà ? Cứ âm hồn bất tán bám riết lấy Lung Linh tỷ rốt cuộc là mưu đồ gì!"
Mai Trì Xuân mặc xác con nhóc, ánh mắt phóng thẳng về phía thiếu nữ đang lọt thỏm giữa vòng vây của nhà họ Mai.
Rõ ràng là đang bà thím sa sả mắng mỏ vuốt mặt kịp, thế mà mặt nàng chẳng vương chút gì gọi là khó chịu tự ái.
Từng là Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục uy phong lẫm liệt, ngày đêm giao phong đẫm m.á.u với tà túy để rèn giũa luồng sát khí ngút trời, mà giờ đây chút sát khí tan biến còn tăm tích. Nàng cứ ngoan ngoãn đó, hệt như một nàng con gái nhỏ bình thường đang lớn trong nhà quở trách, thậm chí còn tủm tỉm nữa chứ.
Cứ như thể việc mắng mỏ, lo lắng nhọc lòng thế , đối với nàng là một niềm hạnh phúc mãn nguyện vô bờ bến.
Mai Trì Xuân từ xa cảnh tượng đó, một dư vị khó gọi tên lan tỏa trong lòng . Hắn chợt nhận , hình như bản thấu hiểu con nàng như vẫn tưởng.
Việc nàng dứt áo rời khỏi Vu Sơn, xuất hiện ở nơi khỉ ho cò gáy , chung sống êm đềm với gia đình , tất cả đều là những điều ngoài sức tưởng tượng của .
dường như, những điều đó giúp rõ con nàng hơn một chút.
"Ta đang hỏi ngươi đấy!"
Tú Tú tức tối dậm chân phành phạch. Vốn dĩ định lao lên kéo , nhưng thiếu niên mặt đột nhiên thu hồi ánh , đôi mắt lạnh tanh hững hờ lia qua, khiến Tú Tú mạc danh kỳ diệu nhụt chí dám ho he càn nữa.
"Ngày thường, bọn họ đều đối xử với nàng như thế ?"
Bắt gặp ánh mắt mang ý nhưng lạnh buốt chút độ ấm của , Tú Tú sững một thoáng.
"Ta... Tính tình của đại bá nương nhà vốn dĩ thế , ngày thường bà cũng đối xử với như mà!"
Tú Tú lấy hết dũng khí cãi : “Làm ? Tính trách móc ? Ta cũng nán cái nhà , nhưng Lung Linh tỷ cứ nhất quyết chịu , thế nào? Hơn nữa... Ngươi lấy cái phận gì, tự dưng nhảy quản chuyện nhà ? Liên quan gì đến ngươi chắc?"
Đối mặt với kẻ nắm thóp là hàng giả mạo, Tú Tú chột vô cùng.
Cô bé mặt chính là vị Binh gia quỷ tướng Mai Trì Xuân mà luôn thần tượng ngưỡng mộ. Chỉ linh cảm rằng sự xuất hiện của chẳng mang điều gì .
Quả nhiên, tên thiếu niên mặt nhoẻn một nụ cực kỳ tồi tệ.
"Đương nhiên là liên quan ."
Bàn tay to lớn của Mai Trì Xuân chụp thẳng lên đỉnh đầu con ranh con mồm mép tép nhảy.
"Ta thấy hình như, dung mạo của tình cờ vài phần hao hao ca ca vắn của nhóc. Lung Linh tỷ của nhóc ưng ý cái ngoại hình của , còn ngỏ ý hỏi theo nàng . Trùng hợp , bây giờ cũng đang lang bạt kỳ hồ, tiền đồ trống rỗng, răng các tút..."
Tú Tú trố hai mắt lên, giận dữ chỉ trích: “Ngươi đúng là đồ bám váy đàn bà! Đồ vô sỉ đê tiện! Ngươi ngươi đang thế cho ai hả? Dựa cái gì mà ngươi xứng."
"Đến cỡ nhóc mà còn xứng của Mai Trì Xuân thì gì mà xứng."
Mai Trì Xuân nhạt, bóp chặt cái đầu nhỏ của cô bé: “Ta cần đây các tiếp đãi khách khứa . một khi bước chân đây thì một vài quy củ cũng đổi . Nếu , cái thứ vô sỉ đê tiện chuyên bám váy đàn bà như đây, sẽ cho các nếm mùi thế nào mới gọi là kẻ đại ác thực sự."
Bất ngờ dáng vẻ của Lung Linh mặt nhà họ Mai chỉ riêng Mai Trì Xuân.
Bên trong Kiêm Ái Đường, nữ t.ử mặc y phục trắng muốt như lông vũ đang tĩnh lặng một bên quan sát.
Cấp Ẩn từ Lạc Ấp trở về, lập tức bẩm báo bộ ngọn ngành trận chiến cho Đằng Giáng Tuyết. Trong đó, đặc biệt nhấn mạnh đến hai : Một thiếu niên am tường trận pháp Binh gia một cách đáng sợ, và còn chính là thiếu nữ đang mặt họ đây.
"... Tên thiếu niên đó lĩnh ngộ trận pháp Binh gia tuyệt đối hạng xoàng xĩnh. Nếu nhờ liều mạng đảo ngược đại trận 'Chú Vực', mượn sức tà túy c.ắ.n trả chủ tướng Binh gia thì cho dù chúng kịp thời ứng cứu, e rằng cũng tránh khỏi một trận t.ử chiến t.h.ả.m khốc thương vong vô ."
Lúc bẩm báo, sắc mặt Cấp Ẩn vô cùng trịnh trọng: “Thực cũng từng hoài nghi, liệu là gián điệp do Binh gia cài . Tiêu sư dăm bảy lượt ngỏ lời mời mọc, thiếu niên đó đều tỏ vẻ hứng thú với Mặc gia. Chắc hẳn cũng lai lịch gốc gác riêng, chí hướng đặt ở chỗ chúng ."
Đằng Giáng Tuyết hỏi: "Vậy còn thì ?"
Nhắc đến Lung Linh, đôi mày đang nhíu chặt của Cấp Ẩn chợt giãn đôi chút.
"Là một kẻ cực kỳ quái đản, nhưng vận khí đến khó tin."
Cấp Ẩn đưa kết luận , mới giải thích thêm: “Tiêu sư kể nàng từng đối đầu trực diện với tên chủ tướng Binh gia . Chẳng ma xui quỷ khiến thế nào, tên chủ tướng đó như lú lẫn quên xài trận pháp, cứ thế đực ăn trọn một gậy của nàng . Còn tên linh tu ba thanh kiếm của Vu Sơn nữa, cũng thi triển mức phong độ trầm trọng. Đường đường là cao thủ mà một linh tu Đệ nhất cảnh c.h.é.m gãy bản mệnh kiếm. Đã còn màng phản công mà xoay bỏ chạy, để nàng tiện tay c.h.é.m đứt một cánh tay. là..."
Cấp Ẩn, hưởng sái dọn cỗ sẵn, lúc đó cũng gãi đầu gãi tai khó hiểu. Đối thủ chỉ là một linh tu Đệ nhất cảnh quèn, đám cuống cuồng hoảng loạn cái nỗi gì cơ chứ?
Nghĩ nghĩ , cuối cùng đành tóm gọn bằng ba chữ: Vận khí .
Đằng Giáng Tuyết xong trầm ngâm hồi lâu, cảm thấy trong chuyện điểm vô cùng vi diệu.
Cấp Ẩn đ.á.n.h giá thực lực của thiếu nữ đó là nhờ may mắn, vì khinh thường đối phương. Ban nãy khi Đằng Giáng Tuyết đích tung chiêu thăm dò, nàng cũng cảm nhận rõ ràng, thực lực của thiếu nữ chỉ loanh quanh ở mức Đệ nhất cảnh trung cấp.
Tất nhiên, phàm là những kẻ tu luyện thiên địa lục khí, thế gian là vạn một.
Có những kẻ dốc cả đời tu hành cũng chỉ lẹt đẹt ở ngưỡng cửa Đệ nhất cảnh. Nếu đột phá lên Đệ nhị cảnh thì cho dù gia nhập bất kỳ môn phái nào cũng săn đón bồi dưỡng thành trụ cột. Đạt đến Đệ tam cảnh thì nghiễm nhiên xưng tụng là thiên chi kiêu tử.
Còn Đệ tứ cảnh, cái cảnh giới mang sức mạnh sáng tạo lục khí , gần như là đỉnh cao vô cực mà phàm cả đời thể nào chạm tới.
Thế nhưng kỳ lạ , lúc giao đấu với thiếu nữ tên Lung Linh , Đằng Giáng Tuyết lờ mờ cảm nhận một tia "Âm" khí thanh khiết đến tột độ.
Linh tu Đệ tứ cảnh mượn lực lục khí của trời đất, dẫu trui rèn một loại khí phù hợp với thể chất của đến độ tinh thuần nhất thì vẫn thể tránh khỏi pha tạp bởi năm loại khí còn . Đây cũng chính là cái rãnh sâu thể san lấp giữa Đệ tam cảnh và Đệ tứ cảnh.
Chỉ khi nào sáng tạo linh khí độc tôn của riêng , kẻ đó mới thực sự đủ tư cách chiếc ghế cường giả của Cửu Châu.
Điển hình như "Dương minh táo kim" của Lận Thanh Dương thuộc Vu Sơn Thập Nhị Điện: “Thiếu dương quân hỏa" của Binh gia quỷ tướng Mai Trì Xuân, và cả...
"Thái âm hàn thủy" của chủ nhân Sắc Mệnh Quỷ Ngục, Tư ngục Linh Lung.
Một linh tu chỉ mới đạt Đệ nhất cảnh trung cấp mà sở hữu luồng "Âm" khí thanh khiết đến . Rốt cuộc là do thể chất nàng đặc thù, ẩn chứa một bí mật động trời nào ai ?
Đằng Giáng Tuyết đăm đăm góc nghiêng của Lung Linh, trong đôi mắt trong vắt như ngọc lấp lánh ý đầy hứng thú.
Người nhà họ Mai mù tịt về những chiến tích động trời mà Lung Linh bên ngoài.
Trong mắt họ, cái cô nương tên Lung Linh đầu óc chập mạch, nhưng bù cái xinh xắn. Quan trọng nhất là, sức trâu việc quần quật mệt, mỗi tháng còn đều đặn nộp tiền nhà. Cho nàng trọ ở nhà họ Mai, chẳng khác nào tự dưng nhặt một con a nhóm lửa chịu tự móc tiền túi trả tiền trọ hầu hạ , lãi quá còn gì!
Bởi , khi Lung Linh ngập ngừng hỏi thể dắt thêm một về nhà ở cùng , Mai đại bá là đầu tiên xoa xoa tay gật đầu cái rụp.
Đại bá nương thì , bà nheo mắt đầy cảnh giác soi mói Mai Trì Xuân từ đầu đến chân.
"Mất trí nhớ hả? Nói tức là quê quán ở , trong nhà mấy miệng ăn, thành gia lập thất , những thứ đó đều sạch bách nhớ gì ? Thế giắt lưng đồng bạc cắc nào ? Đã tính toán dự định kiếm việc gì ?"
Mai Trì Xuân giữ nguyên nụ môi.
"Không á? Cái gì cũng ?"
Đại bá nương nghiến răng ken két, ngoắt chọc mạnh trán Lung Linh.
"Bảo ngươi ngu ngươi cũng ngu đến mức độ đó chứ! Đừng tưởng ... ngươi cái mã trai của nó hớp hồn đúng ? Đẹp trai mài mà ăn ! Nội cái việc ngươi ngày ngày rong ruổi hang cùng ngõ hẻm nhặt xác , kiếm mấy đồng tiền mồ hôi nước mắt, nuôi cái ngươi còn xong, còn đèo bòng b.a.o n.u.ô.i trai lơ nữa hả? Không ! Tuyệt đối rước cái của nợ về nhà hầu hạ ."
"Cháu trả thêm tiền cũng ạ?" Lung Linh rụt rè chớp mắt đại bá nương năn nỉ.
"Không ."
"Đừng lời đại bá nương cháu, đàn bà con gái cứ thích tính toán chi li hẹp hòi."
Mai đại bá liếc ngang liếc dọc đám t.ử Mặc gia xung quanh, ghé sát hạ giọng: “Đợi chúng tới Vu Sơn, rèn kiếm cho vị Tân Tư ngục đại nhân của Sắc Mệnh Quỷ Ngục xong thì dăm ba cái đồng bạc lẻ đáng là bao? Ta thấy vị thiếu niên tướng mạo khí phách hiên ngang, cạnh cháu trông xứng lứa đôi lắm. Đến lúc đó đại bá sẽ bỏ tiền túi, cho hai đứa mâm cỗ cưới. Sau hai đứa cứ ở gia bộc cho nhà họ Mai , chẳng những thu tiền nhà mà còn trả lương gấp đôi cho hai đứa!"
Mai T.ử Dư thấy thế thì mặt mày sưng sỉa. Hắn liếc xéo Mai Trì Xuân một cái. Tên chỗ nào xứng đôi lứa với Lung Linh?
Chẳng qua chỉ cao hơn một tẹo, mặt mũi sáng sủa hơn một tẹo, túi tiền sạch nhẵn, còn bám váy đàn bà, khí phách hiên ngang ở cái chỗ nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-12.html.]
Mai Trì Xuân rõ từng chữ một. Đã lâu lắm từng gặp kẻ nào ngu xuẩn đến mức độ . Gia bộc cái rắm, đúng là tức nổi, chỉ thấy nực .
Lại còn xứng đôi lứa.
Lại còn cỗ cưới cho bọn họ.
Hắn nhẩn nha nhấm nháp hai câu , chẳng hiểu liếc thiếu nữ bên cạnh một cái.
Lung Linh vô tư đáp: "Được thôi thôi. Cơ mà đại bá Vu Sơn nữa ."
Mai đại bá ngơ ngác: "Thế là ý gì?"
Lung Linh tiếp, chỉ thấy tiếng bước chân rầm rập truyền đến từ phía lưng. Nàng hướng ánh mắt ngoài cửa Kiêm Ái Đường. Mai đại bá cũng thuận theo ánh của nàng đầu , hai mắt trợn trừng kinh ngạc.
"Sao Phục đến đây?"
Mai đại bá thoáng chút bất ngờ, đó mặt lập tức hiện lên vẻ đắc ý khoe khoang, sang với : “Ban nãy thấy Công chúa Vệ quốc xuất hiện ở đây, thấy bất ngờ . Không ngờ Phục Ân cũng chinh đến tận đây. Chắc chắn là tin nhà họ Mai chúng gặp rắc rối nên mới vội vàng đến tương trợ đấy. Ta bảo mà, giao tình giữa và Phục Ân tuyệt đối loại bình thường ..."
Đại bá nương lật mắt một cái, nhưng khi định thần kỹ , bà cũng sững sờ hóa đá.
"Tên mặc đồ lóng lánh như bươm bướm là Thế t.ử Vệ quốc, thả . Đám còn lôi hết nội ngục, nhất là cái thằng to xác nhất , cho chúng nó một trận tra khảo t.ử tế. Nhất định bắt chúng nôn bằng hết xem đám lừa đảo do Vu Sơn phái tới tiếp cận bao nhiêu cơ quan sư và thợ đúc kiếm . Lần nếu nhờ mấy cơ quan sư các lừa may mắn trốn thoát về báo tin, chúng cũng chẳng cái trò . Lừa gạt cơ quan sư do Mặc gia dày công đào tạo đến Vu Sơn cu li công, một vốn bốn lời, các đúng là ăn buôn bán đấy!"
Cấp Ẩn đạp bóng đêm bước , giọng sắc lạnh như dao. Nửa câu với ai khác, mà là ghim thẳng mặt tên Phục Ân đang tái mét như xác c.h.ế.t.
Tên thị vệ bảo kê Công chúa mới chiều nay còn oai phong lẫm liệt ở Mai trạch, giờ đây t.ử Mặc gia trói gô hệt như lợn chờ chọc tiết. Đám thủ hạ võ nghệ cao cường của gã cũng chịu chung phận, khóa cơ quan của Mặc gia trói chặt cứng ngắc, đố đứa nào dám rục rịch nửa phân.
Mai đại bá lật đật bước qua ngạch cửa, chắp tay khúm núm hỏi Cấp Ẩn: “Cấp Phó thống lĩnh, chuyện là ?"
Cấp Ẩn còn kịp mở miệng, khóe mắt loáng thoáng thấy một bóng mặc y phục hoa lệ lao tới, lập tức kéo tuột Mai đại bá lùi hai bước.
"Ta cho ngươi cái gan dám mang ca ca bán !"
Cơ Chiếu Dung, kể từ lúc bước chân nội thành luôn giữ khư khư cái tư thế cao quý đoan trang, hệt như vạch rõ ranh giới với đám dân đen hạ lưu, giờ đây đang lăm lăm trong tay một cây chổi quét nhà chẳng vớ ở xó nào, quật túi bụi mặt gã đại hán vạm vỡ.
Mai đại bá c.h.ế.t trân tại chỗ: "... Công chúa là ? Cái gì mà bán ca ca ngài?"
Cơ Linh Uyên cởi trói bên cạnh cũng ngơ ngác: “Ý gì đây? Chẳng bọn Hồng Tụ Quán đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê bắt cóc ? Liên quan gì đến gã?"
"Đồ ngu!"
Cơ Chiếu Dung dốc hết sức bình sinh nện thêm mấy chổi cho bõ tức, mới sang trừng mắt lườm Cơ Linh Uyên: “Muội nhắc nhắc với bao nhiêu , đừng dễ dãi tin lời đám bạn cũ! Hắn đưa cái gì cũng nhắm mắt nhắm mũi mà nuốt! Thế t.ử Vệ quốc suýt chút nữa thì trở thành tú ông đắt khách nhất nhì Bắc Liêu thành Thanh Đồng , mà đến giờ vẫn ai là kẻ bán !"
Một câu c.h.ử.i xéo luôn cả hai , Cơ Linh Uyên và Mai đại bá lúc mới bừng tỉnh đại ngộ, mặt mày tái mét như tro tàn.
Hóa , sự kiện Âm Dương gia diệt môn, Cơ gia trôi dạt đến thành Thanh Đồng, tình cờ đụng độ Phục Ân, kẻ từng là cựu thần của Vệ quốc.
Tên bề ngoài thô kệch cục mịch, nhưng bụng cực kỳ xảo quyệt. Miệng lưỡi dẻo quẹo gọi một tiếng Thế t.ử hai tiếng Thế t.ử ngọt xớt, nhưng thực chất ngấm ngầm đêm với Hồng Tụ Quán từ lâu, ngã giá chốt đơn sòng phẳng đấy.
Vốn dĩ gã định đem bán Cơ Chiếu Dung, ai dè Hồng Tụ Quán bảo hàng hiếm mới giá. Thời buổi loạn lạc, nhân tâm biến thái, cái mác "Thế t.ử mất nước" chừng dễ hút khách hơn.
Thế là tống thanh lâu là Cơ Linh Uyên, còn Cơ Chiếu Dung gã khống chế con tin, dùng chính cái mác Công chúa Vệ quốc của nàng để bình phong, âm thầm luồn lách ở thành Thanh Đồng chiêu mộ nhân tài cho Vu Sơn.
Suýt chút nữa cũng lên thuyền sập bẫy, Mai đại bá vuốt mồ hôi lạnh toát đầy đầu, vẫn cam tâm hỏi vớt vát: “Phục ... những gì bọn họ là sự thật ?"
Phục Ân cúi chiếc khóa cơ quan Mặc gia siết chặt , thừa hôm nay chạy đằng trời cũng thoát, khuôn mặt dữ dằn hiện lên nụ khinh bỉ tột độ: “Trong cõi Cửu Châu chư t.ử bách gia , Nho gia thì hủ lậu giáo điều, Pháp gia thì cứng nhắc máy móc, Mặc gia thì rách việc lo chuyện bao đồng, Đạo gia thì vô vi mặc kệ sự đời, Nông gia, Y gia và Âm Dương gia chỉ lo quét tuyết cửa nhà , Binh gia thì chỉ cái cậy sức trâu bò mà mù tịt mưu lược dọc ngang."
"Chỉ duy Vu Sơn , bao dung gồm thâu vạn vật, cá lớn nuốt cá bé, thứ định đoạt bằng thực lực. Đám các tưởng hôm nay g.i.ế.c thì sẽ quỳ mọp xuống cầu xin tha mạng, thành thật khai báo kế hoạch của Vu Sơn, khai phận của kẻ chống lưng cho ? Nằm mơ ! Mặc gia các , ngay từ lúc vị Cự T.ử đời xuống, chỉ là nỏ đà hết , lấy tư cách gì mà đòi đối đầu với một Vu Sơn đang cường thịnh như mặt trời ban trưa! Cho dù hôm nay các g.i.ế.c thì cũng g.i.ế.c nổi trăm vạn Vu giả của Vu Sơn. Chẳng bao lâu nữa, Đông Quân của Vu Sơn sẽ xua quân san bằng thành Thanh Đồng, chắc chắn sẽ báo thù rửa hận cho !"
Giọng điệu oang oang sặc mùi tráng chí hào hùng của gã nam nhân trung niên vang vọng khắp Kiêm Ái Đường.
Hắn ảo tưởng là dũng sĩ xả vì đại nghĩa chắc!?
Quan trọng hơn là, cái luận điệu "nỏ đà hết " của gã chọc ngoáy trúng ngay vảy ngược của t.ử Mặc gia. Những t.ử đang qua trong sân đồng loạt dừng bước, quắc mắt phẫn nộ trừng trừng gã.
"Chẳng ai thèm báo thù cho ngươi ."
Lung Linh hờ hững cất tiếng, ánh mắt lập tức dồn cả về phía nàng.
"Chính miệng ngươi đấy thôi, Vu Sơn cá lớn nuốt cá bé, quyết định bằng thực lực. Ngươi hỏng chuyện, chứng tỏ ngươi vô dụng, ngươi là đồ rác rưởi. Đợi đến khi tin tức ngươi thất bại truyền về Vu Sơn, kẻ quen ngươi sẽ coi ngươi là tấm gương tày liếp, kẻ quen sẽ lôi ngươi trò , bảo rằng tí việc cỏn con cũng xong, chắc chắn là do lười biếng vô dụng, đúng là bôi gio trát trấu mặt Vu Sơn."
Từng câu từng chữ cay độc, sắc bén như d.a.o cạo ồ ạt rót tai Phục Ân, khiến gã giận đến sôi máu, mặt mày đỏ gay.
"Ai dám! Ta từng lập công lớn cho Vu Sơn! Tấm bản đồ vị trí trụ đá Linh Tấn của Mặc gia tuồn ngoài đây, chính là do liều mạng cửu t.ử nhất sinh trộm về ! Ta mà vô dụng thì bọn chúng là cái thá gì!"
Cấp Ẩn: ?
Hóa là do thằng ranh nhà ngươi .
"Thế thì ?" Lung Linh gã với vẻ mặt lạ lùng: “Ngươi thất bại , ngươi bây giờ đang rơi cảnh cá chậu chim lồng, là do năng lực của ngươi yếu kém. Tại những Vu giả vùng ở những nơi khác đều thành nhiệm vụ rút lui an , mà ngươi thể?"
Phục Ân gào lên: "Ngươi tưởng bọn chúng giỏi giang hơn ? Thế thì ngươi nhầm to ! Bọn chúng chỉ là ch.ó ngáp ruồi mà thôi! Đám thám t.ử đội lốt ở Hồng Văn Thư Trai chân Ngọc Hoàng Đỉnh , nếu nhờ gia tộc bọn chúng dây mơ rễ má với vương thất nhà Chu, Nho gia tín nhiệm thì với mấy cái thủ đoạn ngu ngốc hạ đẳng của bọn chúng, thể nào cũng thành nhiệm vụ suôn sẻ?"
Mai Trì Xuân âm thầm ghim chặt thông tin về cái mạng lưới tình báo đầu.
"Tất cả chỉ là ngụy biện."
Đôi con ngươi đen kịt tăm tối như một chiếc gương đen ngòm. Lung Linh bước từng bước áp sát, soi thấu sự sợ hãi và d.a.o động đang gặm nhấm tâm trí Phục Ân.
"Số mệnh của ngươi trong tay chính ngươi, sự thất bại của ngươi là do sự bất tài vô dụng của chính ngươi, chẳng thể đổ cho ai cả. Vu Sơn chấp nhận sự thất bại, chấp nhận sai lầm. Chỉ cần ngươi bước sai một bước, bộ vinh quang rực rỡ trong quá khứ sẽ tan biến hư vô. Cả cuộc đời ngươi, chẳng còn chút ý nghĩa nào. Cái nơi mà ngươi nguyện cống hiến hy sinh cả đời, giờ đây chỉ nhắc đến tên ngươi thôi, bọn họ cũng thấy nhục nhã ê chề."
Kiêm Ái Đường chìm một tĩnh lặng dài dằng dặc. Đằng Giáng Tuyết đăm chiêu bóng lưng của Lung Linh.
Hồi lâu , khuôn mặt của gã đại hán nãy còn hùng hồn thề xả vì đại nghĩa bắt đầu rạn nứt từng mảng. Gã trân trân thiếu nữ mặt, cái hình đồ sộ vạm vỡ bỗng run lên bần bật hệt như chiếc lá khô gió thu.
Trong ánh mắt sững sờ chấn động của Cơ Chiếu Dung, đàn ông từng giống như một ngọn núi lớn đè nặng lên đỉnh đầu nàng, nay bật tiếng nức nở, suy sụp và bất lực hệt như một đứa trẻ.
Nàng từ từ đưa mắt sang Lung Linh.
Trông xinh xắn ngoan hiền thế , mở mồm tàn nhẫn độc ác thế ?
Cấp Ẩn cùng với những t.ử Mặc gia khác trong sân cũng nhất thời cạn lời. Ánh mắt họ Lung Linh giờ đây pha thêm vài phần kính nể và kiêng dè.
Thế chỉ là đ.á.n.h sập phòng tuyến tâm lý.
Đây rõ ràng là nhổ tận gốc rễ, nghiền nát cả tín ngưỡng lẫn ý nghĩa tồn tại của một con . E rằng đến cả của Vu Sơn cũng chẳng tay tàn độc sắc bén bằng nàng.
Riêng bản Lung Linh chẳng hề thấy độc ác, bởi vì hệ tư tưởng của Vu Sơn Thập Nhị Điện xưa nay vẫn luôn vận hành theo cái logic máy móc như thế.
Thậm chí nàng cũng chẳng mang tâm lý trả thù Phục Ân khi buông những lời đó. Chỉ là cái điệu bộ trung thành tận tâm c.h.ế.t vì Vu Sơn của gã tình cờ gợi trong nàng vài ký ức mấy vui vẻ, khiến nàng vô thức bật gã mà thôi.
Phục Ân nhanh chóng t.ử nội ngục Mặc gia áp giải .
Lung Linh , đại bá nương nãy giờ vẫn đang hóa đá c.h.ế.t trân: “Thực sự thể thương lượng thêm chút nào ạ? Cháu thể ăn ít một chút, tuyệt đối sẽ gây thêm phiền phức gì cho nhà ."
Đại bá nương: "... Thôi ngươi gì thì ."
"Thế còn đại bá?" Lung Linh đưa ánh mắt ngập tràn hy vọng sang.
Mai đại bá vội vã đưa tay quệt mồ hôi trán: "Được , cũng ."
Trời đất thánh thần ơi.
Nhà ông rốt cuộc rước cái giống ôn thần gì về nhà thế ?
Thấy hai bậc trưởng bối cuối cùng cũng gật đầu đồng ý, Lung Linh thở phào nhẹ nhõm. Nàng định Mai Trì Xuân thì bất ngờ đụng ánh mắt sâu thẳm, âm u và phức tạp của .
"Mấy cái trò ... đều là ngươi học trong lúc quét rác ở Vu Sơn đấy ?"
Lung Linh sững một chốc, đó sực nhớ , đành gượng chột , gật gù hùa theo vài câu.
Thực , điều Mai Trì Xuân hỏi là cái .
Hắn nhớ về một buổi chiều cuối xuân năm . Phố xá đông đúc nhộn nhịp, sắc xuân rực rỡ ngập tràn. Hắn cùng đồng môn Binh gia rẽ lối hoa liễu dạo bước qua các con hẻm thì tình cờ bắt gặp một thiếu nữ đang thu lu xổm gốc liễu.
Chẳng vì lạc , mà đôi mắt đen láy mờ mịt cứ ngước lên trời cao, hồi lâu chẳng buồn chớp mắt.
Lúc đó thầm nghĩ, trời đang trong xanh nắng ấm nhường , trông bộ dạng nàng u sầu như thể bầu trời sắp sập xuống đầu đến nơi. Khiến bất giác bước đến bên cạnh, dang tay chống đỡ giúp nàng một chút.
Và quả thực dừng bước, tiến gần nàng, dịu dàng cất tiếng hỏi nàng lạc đường .
Đó cũng là đầu tiên, vị quỷ tướng Binh gia Mai Trì Xuân khét tiếng thiên hạ sa lưới bắt.
Đến lúc đó, mới vỡ lẽ, hóa tên là Lung Linh.
Và nàng đến đây, chính là để lùng bắt .