Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 98: Dựa vào thực lực để độc thân

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:02:18
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các công việc trong quân và ở Thanh Châu đủ khiến Tào Tháo bận rộn mỗi ngày. Huống chi thế lực của Tào Tháo bắt đầu lớn mạnh, thường xuyên những tự nhận là hoài bão đến gặp. Có thể , dạo ngày nào cũng bàn án, đến cả lúc ngủ cũng mơ cầm bút.

Còn Hạ Hầu Đôn và những khác cũng phân công đến các nơi dẫn quân, ai cũng công việc riêng, thể như ngày ngày tụ tập uống rượu quậy phá nữa. Nhìn quanh một vòng, một bận rộn lắm.

Đến Thanh Châu, Cố Nam và Linh Khởi cũng coi như một phủ riêng. Sau đó cô đến gặp Tào Tháo nữa mà suốt ngày ở trong phủ sắp xếp vườn hoa, chuẩn trồng hoa cỏ. Khi việc, cô trong sân điêu khắc những khối gỗ nhỏ là gì. Linh Khởi hỏi mấy nhưng nào cô cũng chỉ bí ẩn giải thích.

Giờ đây công việc chính duy nhất mỗi ngày của cô lẽ là dạy học cho Tào Ngang, Tào Phi và Linh Khởi. Có thể khi đều bận rộn, cô nhàn rỗi, gần như trở thành một giáo viên bình thường. Thậm chí tin đồn rằng cô vì mưu trí quá mức, Tào Tháo nghi ngờ nên lạnh nhạt.

Cố Nam dường như quan tâm, một vẻ vui vẻ nhàn nhã, hoặc thể giờ cô đang điều . Trên mái hiên đậu một con chim, dùng mỏ sạch lông, thỉnh thoảng xuống đường phố mái hiên. Đây là cửa của phủ, cửa nhiều qua . Thỉnh thoảng qua lên vài , dù vệ binh canh giữ nhưng qua vẫn nán lâu, phần lớn sẽ rời ngay.

Về việc qua đường gì, lẽ là đứa trẻ đang cửa. Một đứa trẻ cửa của một phủ luôn khiến ngờ vực: đứa trẻ đó là ai, đang gì. ai gì. Đứa trẻ mặc một bộ áo xanh quá nổi bật, chỉ cửa qua , lên xuống, thỉnh thoảng lộ vẻ suy nghĩ, còn suy nghĩ gì thì ai .

Tào Phi chống đầu qua đường lâu khiến cổ mỏi. Nguyên nhân đây lẽ từ mấy ngày . Hôm đó, Cố Nam theo lệ đến phủ Tào Tháo giảng bài cho ba họ, Tào Phi đột nhiên hỏi cô một câu. Hắn hỏi tại Cố Nam chọn cha giữa các chư hầu.

Đứa trẻ trưởng thành sớm, luôn hỏi những câu hợp với lứa tuổi. Cố Nam giải thích , cuối cùng xòa, với Tào Phi rằng đây là nhờ khả năng " " nên cô mới tìm đến. Khả năng tất nhiên là cái cớ Cố Nam bịa , nhưng Tào Phi tin tưởng nghi ngờ, vì cũng từng trải nghiệm khí độ và dáng vẻ của mà đoán tính cách và phẩm hạnh của họ. Hắn nghĩ rằng khả năng sẽ lo gì việc đối nhân xử thế nữa, nên mới cửa qua suốt mấy ngày nay.

"Công tử, công tử." Trong viện cánh cửa vang lên tiếng của thị nữ. Tào Phi xoa đôi mắt khô rát, đầu . Thị nữ đó chạy đến, thấy Tào Phi thì cuối cùng cũng thở phào một . Cuối cùng cũng tìm thấy công tử .

"Sao ?" Mặt Tào Phi biểu cảm gì, khuôn mặt trẻ con còn chút non nớt cố tỏ vẻ nghiêm túc, trông buồn . "Công tử, Cố đến, hiện đang ở viện bên uống , đại công tử qua đó ." Không tại , khi nhắc đến Cố , đầu thị nữ tự giác cúi xuống, mặt đỏ.

Phủ nhiều thị nữ mới đến, nhưng hầu như ai cũng mỗi ngày trong phủ sẽ một tuấn tú đến dạy học, vị đó họ Cố. "Người đó đến ?" Mặt Tào Phi hiếm khi lộ chút cảm xúc, dậy, phủi bụi : "Ta sẽ qua ngay."

"Tiên sinh uống ." Trong viện bên, Cố Nam uống xong, thị nữ bên cạnh rót đầy ly , hai tay nâng lên đưa đến mặt cô. "À, đa tạ." Thực Cố Nam uống nữa, nhưng trong thời gian ngắn, đây là ly thứ ba cô uống .

Tuy nhiên, vẻ cung kính của cô thị nữ, cô cũng tiện từ chối, đành vươn tay nhận lấy.

Khi nhận lấy chén , bàn tay của cô vô tình chạm tay thị nữ, gương mặt thị nữ lập tức ửng đỏ. Ánh mắt cô chạm đôi mắt tựa như nước hồ thu của , liền vội vã cúi đầu dám lên tiếng.

Ngồi bên cạnh là Linh Khởi đang ôm một thanh kiếm. Một năm trôi qua, trang phục của cô ngày càng giống Cố Nam hơn.

Tào Ngang một tay cầm sách thêm vài trang, thấy cảnh tượng giữa Cố Nam và thị nữ, bất đắc dĩ , phất tay hiệu cho thị nữ lui xuống: "Được , ngươi lui xuống ."

Thị nữ cuối cùng liếc Cố Nam một cái đầy ý vị, thất thần rời .

Sau khi thị nữ rời , Tào Ngang sang Cố Nam lườm một cái: "Cố , nếu tiếp tục thế , tất cả thị nữ trong phủ đều sẽ mê hoặc mất."

"Hửm?" Cố Nam ngạc nhiên, đôi lông mày sắc bén khẽ nhíu : "Ngươi ?"

Cố đúng là hiểu những chuyện thế chút nào.

Tào Ngang xoa xoa trán , thở dài.

Mặc dù Tào Phi, nhưng cũng về dung mạo thật của Cố Nam. Với tính cách cởi mở của , nhanh thích ứng .

Bên ngoài viện truyền đến tiếng bước chân. Tào Phi kéo tay áo rộng thùng thình bước , thấy ba , bước đến bàn trống cuối cùng, vung tay áo xuống, động tác già dặn điềm tĩnh.

Nhìn chén trống bàn Cố Nam, câu đầu tiên là: "Hôm nay Cố uống mấy chén ?"

"Sao ngươi uống nhiều ?" Giọng của Cố Nam dở dở , hiểu hai đứa nhóc đang gì.

Tào Phi đầu cửa : "Vừa nãy đường đến đây thấy một thị nữ đỏ mặt chạy , nên nghĩ ngay đến điều đó."

Hai thì liên quan gì, Cố Nam hiểu, sang Linh Khởi thấy cô cũng đang bối rối .

Thở dài một tiếng, trong ba học trò cô dạy, chỉ Linh Khởi là bình thường nhất.

Tào Phi và Tào Ngang , đều thấy trong mắt đối phương chút ý .

Không trách đến giờ vẫn còn độc , chuyện cũng thể trách ai .

Không Cố Nam nếu hai nghĩ như sẽ cảm thấy thế nào, nhưng lẽ cô cũng sẽ bao giờ .

giờ đùa gì, nhưng lớp Cố Nam vẫn phong thái của một thầy nghiêm khắc, ít nhất là cô luôn nghĩ .

"Hôm nay vẫn theo lệ thường, các ngươi chắc chứ?"

Vừa , cô lấy một cuộn giấy từ trong túi vải nhỏ đeo lưng. Túi vải là Linh Khởi cho cô. Nhận Linh Khởi tử, ít nhất trong năm mươi năm qua, là quyết định đúng đắn nhất của cô.

"Tất nhiên là ." Tào Ngang bàn, tranh thủ thời gian thêm vài trang sách trong tay.

Mỗi tháng lúc đều là lúc Cố Nam khảo sát, thành tích của và Tào Phi đều sẽ gửi đến Tào Tháo. Hắn là trưởng, trừ phi thành tích của vượt trội hơn Tào Phi nhiều, nếu khó mà thoát một trận đòn.

Hôm nay sẽ khảo sát, đây ôn tập từ sáng.

Cố Nam khẽ nhướng mày, phát bài thi . Nhìn ba cắm cúi , cô thảnh thơi xuống, lấy một khối gỗ hình vuông, nắm trong tay dùng d.a.o nhỏ khắc lên.

Nếu kỹ, thể thấy Cố Nam dường như đang khắc một chữ. Với kiếm thuật của cô, khắc một chữ khối gỗ chỉ là chuyện trong chớp mắt. cô khắc chậm, dường như cẩn thận.

Đối với hành động của Cố Nam, ba cũng quen, họ thấy cô khắc gỗ mấy tháng nay.

Nếu là bình thường, trong tiểu viện sẽ tiếng hỏi han, nhưng ngày khảo sát chỉ tiếng bút sột soạt.

Các thị nữ đang chờ ngoài viện cũng sẽ phiền, tất nhiên họ luôn "vô tình" qua cửa viện, trong, còn ai thì rõ.

Tào Phi suy nghĩ . Những điều Cố Nam dạy khác với những điều từng học, nhưng mỗi khi học chút ít, dường như hiểu thêm một phần đạo lý của trời đất, rõ hơn một phần.

So với những lý lẽ truyền thống trong sách văn xưa, những điều cho cảm giác rằng, đây là một đạo lý đo lường trời đất, việc vật đều dấu vết để theo.

Thực , nếu từ quan điểm hiện đại, những gì Cố Nam dạy họ đều là những kiến thức cơ bản nhất về toán học, khoa học, tất nhiên cũng bỏ qua ngữ văn.

Cô đang thử nghiệm ba họ, thử một phương pháp phù hợp với thời đại , chuẩn cho những việc cô sẽ .

Muốn một thế giới còn chiến tranh, chỉ cần còn thì gần như thể. Có bình yên thì loạn lạc, phân chia thì hợp nhất, từ xưa đến nay là . Nói là thiên mệnh, nhưng cũng là đại thế.

Cô sẽ cố gắng hết sức, thể ngăn , nhưng ít nhất thể vài việc để giảm bớt rối ren. Việc chỉ là của riêng cô, mà là của vô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-98-dua-vao-thuc-luc-de-doc-than.html.]

Việc cũng đơn giản, chỉ là dạy sách. Hiểu rõ lý lẽ thì bạo lực, chuyện đời thì loạn. Nói dễ nhưng là việc khó nhất, bởi vì để điều , cần hàng triệu cuốn sách, dạy cho khắp thiên hạ. Điều cần nhiều thời gian.

, thứ mà cô thiếu nhất chính là thời gian. Cố Nam cầm khối gỗ tay, ba mặt. Đã nhiều năm tháng thì nên lãng phí. Có thể một giáo viên dạy học cũng .

Vừa nghĩ, cô ba học trò, khẽ , một nụ hiền hòa. Ba cảm nhận Cố Nam dường như đang họ, ngẩng đầu lên thấy cô đang mỉm , liền lúng túng tránh ánh mắt của cô, tiếp tục cúi đầu bài.

Thời gian chầm chậm trôi, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, đúng lúc giữa trưa, ba lượt nộp bài. "Ừm." Cố Nam bài của ba .

Đột nhiên cô , đùa với Tào Phi đang sắp xếp bút mực: "Tử Hoàn, con là nam nhi, nét bút nên mạnh mẽ hơn mới ."

Tào Phi , theo ánh mắt của Cố Nam về phía bài của . Chữ Tào Phi nhưng cảm giác mềm mại như con gái. Đây luôn là điều mà Tào Ngang thường trêu chọc . Cố Nam đầu nhắc đến nhưng vẫn khiến Tào Phi ngượng ngùng.

"Con xem, chữ của Linh Khởi còn chắc chắn hơn con." Cố Nam chỉ bài của Linh Khởi .

Ta thể so với sức của cô ? Tào Phi thầm nghĩ. Hắn coi Linh Khởi là con gái. Tất nhiên dám , sợ Linh Khởi cầm kiếm "gọt" .

"Tử Hoàn, con xem thế nào mới gọi là mạnh mẽ?" Hắn vẫn còn cố chấp.

"Tử Hoàn hẳn từng ." Cố Nam thu dọn bài thi, : "Phải cho nét bút sâu ba phân gỗ."

Tào Phi sững , từng câu . Thực là do Cố Nam buột miệng . Câu "nét bút sâu ba phân gỗ" là về Vương Hi Chi, mà thời điểm Vương Hi Chi còn đời.

"Nét bút sâu ba phân gỗ."

từng , nhưng điều ảnh hưởng đến việc Tào Phi hiểu ý nghĩa của câu . Hắn nhếch môi.

"Tiên sinh đùa , đời ai chữ mà sâu ba phân gỗ?"

Rõ ràng, cảm thấy câu gì đáng tin.

"Tử Hoàn, đây là ẩn dụ, là nghĩa đen. Tiên sinh chỉ khuyết điểm của em, em nên khiêm tốn tiếp nhận mới đúng."

Tào Ngang bên cạnh thấy lời Tào Phi, nhíu mày nhắc nhở. Hắn cũng em trai cứng đầu nhưng lúc cần thiết, vẫn tỏ là một trai đáng tin cậy.

khi xong, Cố Nam đầy ẩn ý, hỏi Tào Phi: "Vậy nếu thì ?"

"Nếu thì cá cược , nửa xâu tiền." Tào Phi giơ một ngón tay. Hắn Cố thích cá cược, dùng cách thắng cha và các chú của bốn, năm xâu tiền.

nghĩ hôm nay sẽ thua.

Thằng nhóc , thôi , nếu con tự tìm đến.

Không nhiều, trong ánh mắt tự tin của Tào Phi, Cố Nam vẫy tay: "Tử Hoàn, cho mượn bút của con ?"

hiểu lắm nhưng Tào Phi vẫn đưa cây bút khô mực cho Cố Nam.

Tào Ngang và Linh Khởi cũng tò mò qua.

Chỉ thấy Cố Nam "nhẹ nhàng" đặt bút lên mặt bàn.

"Rắc." Một âm thanh trong trẻo vang lên từ mặt bàn.

Tào Ngang và Tào Phi đồng thời nhíu mày.

"Ực." Tiếng nuốt nước bọt.

Cây bút lông qua mặt bàn gỗ, nơi nó qua, hơn kém, đúng ba phân.

Chỉ trong vài thở, cây bút lông để bốn chữ mặt bàn, nét bút sâu ba phân.

Thực trong lịch sử, "nét bút sâu ba phân gỗ" nghĩa là nét bút thấm gỗ ba phân.

đến Cố Nam thì trở nên đơn giản và trực tiếp hơn nhiều, cô trực tiếp ấn sâu mặt bàn.

Tiên sinh thật giỏi, Linh Khởi bốn chữ bàn, gì ngạc nhiên, trong mắt là sự ngưỡng mộ.

Còn Tào Phi thì ngây đó, khuôn mặt đầy vẻ hoài nghi.

Cố Nam tươi, xoay đầu bút gõ nhẹ lên trán Tào Phi, : "Thấy , tập cho . Tiền thì bảo đưa đến phủ ."

Đặt bút xuống, cô ung dung , cảm giác tội khi lừa tiền trẻ con. Nhà họ Tào là gia đình giàu mà.

Tào Phi mặt bàn, im lặng hồi lâu, đầu Tào Ngang lưng.

Nửa xâu tiền, tiền tiêu vặt của một tháng cũng chỉ một xâu. Nếu đưa cho Cố Nam, tháng đừng hòng sống thoải mái.

Tào Ngang Tào Phi đến run rẩy, nhăn mặt, sang một bên.

"Đừng , tiền tháng của cũng hết . Là em cá cược, tự tìm cách ."

Hắn với Tào Phi rằng thua Cố Nam ba mươi đồng tiền cách đây vài ngày, giờ cũng đang tiết kiệm.

Đêm đó, khi Tào Tháo giải quyết xong công việc, mệt mỏi qua sân.

Thấy sân một chiếc bàn dọn , tiến gần .

Sau đó sững sờ mặt bàn một lúc lâu, cho đến khi tỉnh , vỗ tay lớn: "Chữ , đúng là nét bút sâu ba phân gỗ."

"Nào ! Gỡ mặt bàn , treo trong phòng ."

Rồi hăng hái nghĩ đến điều gì đó.

Ừm, còn cho Tử Tu và Tử Hoàn , học cái sức mạnh trong nét chữ .

Rất lâu đó, Tào Tháo vẫn tưởng rằng bốn chữ khắc bằng dao.

 

Loading...