Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 95: Đại Ca Nên Có Dáng Vẻ Của Đại Ca

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:02:14
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cố ."

Hai thiếu niên trong sảnh thấy áo trắng từ hành lang bước , dậy chào.

"Tiểu Lượng, Tiểu Quân." Cố Nam đáp, áo lưng khẽ căng, là Linh Khởi phía lén kéo góc áo cô.

Hai thiếu niên cũng thấy cô gái Cố Nam.

"Tiên sinh, vị là?"

"Vị tử của Cố , tên là Linh Khởi." Gia Cát Anh bên cạnh nhảy , chạy đến bàn, ăn vội vài miếng cơm, dậy .

"Ta giúp dọn phòng."

"Ta cũng ." Linh Khởi nhỏ giọng lưng Cố Nam, bước theo Gia Cát Anh.

Nhìn Gia Cát Anh vội vàng đưa Linh Khởi , hai thiếu niên và Cố Nam mỉm trong sảnh.

Sau bữa cơm, Gia Cát Quân dọn chén bát, bếp rửa.

Gia Cát Lượng sảnh như để lấy gì đó. Còn Cố Nam thì cùng Gia Cát Anh và Linh Khởi khi dọn dẹp.

Hai cô gái dọn dẹp xong dường như quen thuộc ngay lập tức. Không xảy chuyện gì, họ chuyện, thỉnh thoảng vang.

Quan hệ giữa các cô gái, Cố Nam thể hiểu. Cô nhàn nhã sảnh hoa trong sân rơi lác đác, còn nhớ rõ lúc trồng cây . Trí nhớ của cô khá , nhưng với cô, điều hẳn là .

"Cố , ngày mai chúng núi nhé."

Gia Cát Anh kéo Linh Khởi chạy đến, .

"Trên núi nhiều cây hoa, thời điểm chắc đều nở ."

Cây lúc đó cũng từ núi mang về.

Linh Khởi phía mặt đỏ, Cố Nam, trông cũng mong chờ. Cô từng thấy cảnh hoa nở cả ngọn núi.

"Được thôi." Cố Nam mỉm , gật đầu.

"Vậy mai mưa tạnh chúng ." Hai cô gái đều thể chờ đợi.

Nghe thấy tiếng động.

Gia Cát Quân từ bếp thò đầu dặn: "Mới mưa xong, đường núi trơn trượt, nhớ cẩn thận."

So với Gia Cát Lượng, quả thật giống như một cả.

Tiếng động khẽ vang lên từ sảnh, len trong mưa như mưa thêm xao động.

Tiếng động trong trẻo, thoải mái.

Linh Khởi tò mò về phía sảnh. Gia Cát Anh thoáng ngạc nhiên, đó giải thích: "Chắc là Trọng đang đ.á.n.h đàn, bình thường đánh, chắc là vì Cố đến!"

Không ảo giác , lời của Gia Cát Anh khiến tiếng đàn trong sảnh loạn nhưng nhanh chóng điều chỉnh .

Có đ.á.n.h sai , chỉ Chu Lang mới phân biệt .

Tiếng mưa rả rích, tiếng đàn vang lên trong cánh đồng.

Gió nhẹ lướt qua mang theo chút se lạnh. Hai cô gái hiên đung đưa chân, lặng lẽ đàn. Người áo trắng ôm cây gậy đen ngẩn ngơ.

Trên đời , đây lẽ là sự bình yên ít ỏi.

"Nghe thật ." Gia Cát Anh nheo mắt, ngửa cổ.

"Ừ." Linh Khởi bên cạnh. Người mà Sư phụ quen cũng giỏi như Sư phụ.

"Phải ?" Như thể khen là , Gia Cát Anh tươi, đó nhẹ nhàng : "Tiếc là Trọng chỉ sách, ít khi đ.á.n.h đàn cho ."

Tiếng mưa rả rích mãi, đêm nay ngừng . Có lẽ vì câu của cô gái, tiếng đàn cũng kéo dài. Hai cô gái hiên , cây hoa rơi lác đác, đến khi ngủ .

Cố Nam sảnh bất động. Một cô gái tựa đầu lên vai, ngáy nhẹ, cô gái khác đùi cũng ngủ.

Hai cô gái nặng, nhưng cô thấy mỏi mệt là vì sợ đ.á.n.h thức hai cô gái, bất động quá lâu.

Cô thở nhẹ, mỉm . Cô trân trọng thời gian như .

Có lẽ vì trong cuộc đời cô, phần lớn là những ngày rối ren và cô đơn.

Tiếng đàn trong sảnh dừng , kèm theo tiếng bước chân. Gia Cát Lượng bước từ lưng Cố Nam.

Nhìn hai dựa cô, khuôn mặt thường ngày bình thản cũng mỉm .

"Vất vả cho ."

Nhẹ nhàng , Gia Cát Lượng cúi xuống, cẩn thận bế Gia Cát Anh lên, lẽ định đưa cô về phòng.

"Tiểu Lượng." Cố Nam nhẹ nhàng gọi .

Gia Cát Lượng dừng bước, ngờ vực đầu .

"Thế đạo loạn, ngươi từng nghĩ, khi thể bảo chính , ngươi sẽ ?"

Thật , lúc các nơi đều hỗn loạn, Nam Dương e rằng cũng yên bình lâu.

Khi binh mã kéo đến, sự yên bình của căn nhà tranh cũng khó mà giữ .

Gia Cát Lượng bất chợt trả lời, lẽ đang suy nghĩ. Một lúc , tiểu trong lòng, bỗng mỉm , đưa tay vuốt tóc cô gọn tai.

Loạn thể an, hiểu rõ điều đó.

"Đến lúc đó, Lượng chỉ cần bảo vệ là đủ."

Cố Nam , bế Linh Khởi dậy, đưa tay đặt lên đầu thiếu niên, xoa nhẹ.

"Có dáng vẻ của một trưởng . Nghỉ ngơi sớm ."

Nói , cô bước qua hành lang rời .

Trước sảnh, Gia Cát Lượng một lúc, mặt đỏ lên, ho một tiếng.

Ngày hôm .

Gia Cát Anh bệnh, mặt đỏ bừng, thể xuống giường.

Hôm qua mãi mưa, ngủ sảnh, e là cảm lạnh.

Cố Nam bắt mạch xong bèn dẫn Linh Khởi núi hái thuốc. Gia Cát Quân cũng theo, dù cũng quen thuộc với núi rừng xung quanh đây.

"Cót két."

Cửa gỗ mở , ánh sáng bên ngoài chiếu . Trên giường, một cô gái đó, mặt đỏ.

Ngoài cửa là một thiếu niên mặc áo trắng bước , tay cầm một bát cháo còn bốc nóng, chắc mới nấu xong.

"Trọng ?" Cô gái giường mở mắt thiếu niên, giọng chút sức lực.

"Tiểu ăn chút gì ." Gia Cát Lượng bước đến bên giường, đặt bát cháo xuống. Hắn lúc nên gì.

"Trọng , ăn." Gia Cát Anh chỉ cảm thấy khó chịu, ăn gì.

"Ừ, thì ăn."

Gia Cát Lượng gật đầu, cầm bát cháo lên, tiểu giường một lúc mới rời .

Phòng yên tĩnh trở .

Có lẽ qua một lúc, cửa phòng mở .

Gia Cát Lượng ôm một cây đàn , khoanh chân bên giường.

Do dự một chút, nhẹ giọng hỏi: "Tiểu gì, Trọng đàn cho ."

"Tiếc là Trọng luôn sách, ít khi đàn cho ."

Hôm qua tiểu , mới nhớ dường như lúc nào cũng chỉ sách.

"Trọng ." Giọng Gia Cát Anh nhẹ, chú ý kỹ e rằng rõ.

"Sao ?"

"Muội ngắm hoa."

Khi Cố Nam và những khác trở về, chỉ thấy trong phòng Gia Cát Anh tiếng đàn của Gia Cát Lượng đang chậm rãi đánh.

Nấu xong t.h.u.ố.c cho Gia Cát Anh uống, mấy mới bước khỏi phòng.

"Nghỉ ngơi một hai ngày sẽ khỏe ." Cố Nam đặt bát t.h.u.ố.c còn bã xuống, .

"Cũng may t.h.u.ố.c mà Cố cần đều trong núi, nếu tìm đại phu đến khi nào."

Gia Cát Quân thở phào nhẹ nhõm, xuống cửa.

Gia Cát Lượng bên cạnh im lặng một lúc, đột nhiên : "Tiên sinh, Tiểu Quân, chúng lên núi ngắm hoa ?"

Mọi nhà đều ngạc nhiên.

"Phía sắp đến , bên đó chắc là nhất."

Mùa xuân trong núi cây cỏ tươi , gần như cao đến eo , phủ kín khắp núi rừng thành màu xanh. Sau cơn mưa sớm, cành lá còn đọng sương, luôn ướt áo qua .

Trong rừng cành lá um tùm nhưng cây mọc quá dày, che kín trời. Ánh nắng chiếu xuống nổi bật những bụi cây và lá rụng đường núi.

Hai bên thường một hai cây hoa, cánh hoa cho đường núi chỉ màu xanh.

Cố Nam mặc áo trắng bước , phong cảnh hai bên. Linh Khởi nắm tay cô, cảnh núi đến ngẩn .

Gia Cát Quân phía dẫn đường, Gia Cát Lượng thì phía , lưng cõng Gia Cát Anh.

"Cố , cây đó kìa." Gia Cát Anh mặt đỏ bừng, chỉ một cây hoa bên đường, giọng phấn khích.

Dù đang bệnh, tính cách thích đùa nghịch vẫn đổi. Cố Nam cây mà cô chỉ.

Cây đó là cây nhất đường , hoa trắng nở đầy cành lá.

Bước tới, cô từ cành lá hái xuống vài đóa hoa, hoa còn đọng chút sương.

Gia Cát Lượng thở hổn hển hoa trong tay cô, hỏi: "Tiên sinh gì?"

"Này, tặng ngươi."

Cố Nam , cắm một đóa lên đầu .

"Phụt." Linh Khởi bụm miệng .

"Ha ha ha." Gia Cát Anh cũng , vỗ vai Trọng , trông tinh thần khá hơn nhiều.

Mặt Gia Cát Lượng đỏ lên, với Gia Cát Anh: "Tiểu , giúp Trọng hái xuống."

"Ha ha ha, , trông mà."

Cố Nam cũng gắn cho Linh Khởi và Gia Cát Anh mỗi một đóa.

Gia Cát Quân , thấy tiếng phía , ngờ vực đầu : "Tiên sinh, các đang ?"

Rồi thấy Gia Cát Lượng đội hoa đầu, biểu cảm mặt chợt kỳ lạ.

Cố Nam , giơ lên đóa hoa còn : "Tiểu Quân một đóa ?"

"Soạt soạt."

Gia Cát Quân luồn qua bụi cây, tránh xa cô .

Cả nhóm đùa đến đỉnh núi. Trên đỉnh nhiều cây, thể xuống .

Từ đỉnh núi xuống.

Phía bên núi là một biển hoa, phủ kín sườn núi, kéo dài xuống tận chân núi. Cánh hoa trắng trong ánh nắng ấm áp lấp lánh sắc hồng. Gió thổi qua, từng đợt hoa lay động, cánh hoa bay lên, tản khắp nơi, khiến thể rời mắt.

Một chiếc xe ngựa dừng một phủ . Lã Bố khoác giáp bước xuống từ xe ngựa. Người trong phủ bắt đầu bận rộn, một thị nhân cúi đầu bước nhanh đại sảnh.

Trong đại sảnh một ông già, thị nhân bước đến phía ông, nhỏ giọng : "Thượng thư, Ôn hầu đến ." Ông già chính là Thượng thư lệnh Vương Doãn.

"Ừ." Ánh mắt Vương Doãn từ từ tập trung: "Mời ."

"Vâng."

Lã Bố theo thị nhân, xuyên qua sân đại sảnh. Vương Doãn chờ sẵn.

Chưa đợi Lã Bố bước lên , Vương Doãn dậy, đón: "Ôn hầu cuối cùng cũng đến , ngài khiến lão phu đợi khổ sở quá."

Lã Bố lạnh nhạt chắp tay đáp lễ: "Thượng thư đùa ."

"Ha ha." Vương Doãn mở tay , chỉ chỗ : "Ôn hầu, mời ."

"Mời."

Hai bước đại sảnh xuống. Thị nhân từ bước lên thành hàng, tay cầm đĩa thức ăn, đầu cúi xuống đặt món lên bàn.

Rất nhanh bày đầy bàn rượu thịt.

"Không thượng thư mời dự tiệc thế?" Lã Bố bàn rượu thịt thể coi là một bữa tiệc thịnh soạn.

"Ha ha ha." Vương Doãn : "Không việc gì chẳng lẽ thể mời Ôn hầu dự tiệc ?"

"Hiện nay thiên hạ hùng nào khác, chỉ mỗi tướng quân thôi. Doãn mời tướng quân là kính trọng tài năng của tướng quân."

Lã Bố mặt biểu lộ gì nhiều, lời của Vương Doãn cũng thêm.

Hắn lạnh nhạt gật đầu, cầm bình rượu bàn, rót một ly, đưa về phía Vương Doãn.

"Như , Bố kính thượng thư một ly ."

"Tốt, nào!" Vương Doãn nâng ly rượu, kính Lã Bố một ly nâng tay uống cạn.

Bữa tiệc bắt đầu, nhạc công cầm nhạc cụ tiến lên diễn tấu, thị nhân hai bên nâng ly rượu.

Nói là tiệc nhưng cảm giác của tiệc. Lời phần lớn đều do Vương Doãn khởi đầu, Lã Bố mới vài câu.

Thái độ của Lã Bố, Vương Doãn cũng đoán phần nào. Lúc , ông cử động một chút, : "Có rượu ca hát thì thể tận hưởng, ca hát mà múa cũng ."

Nói xong, ông bèn lệnh cho thị nữ bên cạnh: "Đi gọi ."

Thị nữ nhận lệnh rút lui, bao lâu dẫn theo một cô gái bước .

Cô gái đó mặc một bộ váy dài, hình yểu điệu, cúi đầu bước lên, hương thơm lan tỏa.

Vương Doãn , cầm ly rượu: "Đây là con gái nhỏ của , Điêu Thuyền. Tướng quân khác gì , nên để nó gặp tướng quân."

Thị nữ rút lui, tiếng nhạc trong đại sảnh chuyển sang điệu khác.

Cô gái trong đại sảnh ngẩng đầu lên, để thấy rõ dung mạo của cô. Khuôn mặt trang điểm đỏ, đôi mắt lấp lánh, qua chỗ , thu hút ánh .

Theo tiếng nhạc, cô nhẹ nhàng di chuyển, tà áo bay phấp phới tạo nên tiếng gió. Lụa mỏng bán trong suốt, nửa che đậy hình, càng khiến suy nghĩ vẩn vơ.

Trong đại sảnh, những hầu và nhạc sĩ dám ngẩng đầu lên, sợ rằng thấy sẽ mê hoặc, tay chân lóng ngóng.

Lã Bố Điêu Thuyền cũng xuất thần, nhưng một lát , trong mắt dường như nhận điều gì. Hắn nữa mà cúi đầu uống rượu.

Lông mày Vương Doãn khẽ nhíu. Sau khi múa xong, ông bảo Điêu Thuyền rót rượu cho Lã Bố, nhưng mặt Lã Bố biểu lộ gì thêm.

Tiệc rượu kéo dài đến gần tối, Lã Bố rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-95-dai-ca-nen-co-dang-ve-cua-dai-ca.html.]

Vương Doãn phất tay cho hầu và thức ăn lui xuống, một trong đại sảnh, khuôn mặt trầm xuống.

Tay cầm ly rượu, ông suy nghĩ một lúc lâu, nhẹ nhàng đặt lên bàn.

Ông vốn nghĩ dưỡng nữ của sắc nước hương trời, Lã Bố thấy nhất định sẽ động lòng, ai ngờ chút phản ứng nào.

Khiến buổi tiệc thực sự trở thành một buổi tiệc bình thường.

Vương Doãn mặt biểu cảm bất định, trầm ngâm một lúc dậy.

Muốn thực hiện kế sách, Lã Bố đúng là phiền phức.

Bóng dáng Vương Doãn trong đại sảnh u tối, ánh mắt rơi quan phục của , tay áo còn vết rượu.

Ông thở dài, lấy một miếng vải gấm, cẩn thận lau vết rượu quan phục.

Chỉnh sửa y quan, chỉnh chiếc áo Hán . Sau đó mới thả tay xuống, thẳng trong đại sảnh một bóng .

"Phụ ." Phía ông, một cô gái nhẹ bước từ ngoài cửa , là Điêu Thuyền.

"Có việc gì?" Vương Doãn Điêu Thuyền, chỉ cảm thấy bản nực . Chỉ thể đặt trọng trách của một quốc gia lên vai một cô gái, thì bọn đại thần như họ tác dụng gì?

Ông hổ thẹn với già, thể cưỡi ngựa cầm gươm, dẫn binh phạt giặc, đúng là phụ lòng Hán thần.

"Ôn hầu vội, bỏ áo choàng . Phụ , cần con mang đến ?" Điêu Thuyền cúi đầu, nhỏ giọng hỏi.

Ý tứ của cô, Vương Doãn tất nhiên cũng hiểu rõ. Lã Bố hứng thú nên rời sớm, bỏ áo choàng, gọi Điêu Thuyền mang đến cũng để hai cơ hội tiếp xúc thêm.

Kế sách của Vương Doãn, Điêu Thuyền , và cũng quyết định của .

đối với một cô gái mà , kế sách như chính là đặt cả cuộc đời đó. Dù thành bại, kết cục đều như .

Cũng đành thử thêm một nữa.

Vương Doãn từ từ giơ tay lên, phất phất: "Đi ."

Điêu Thuyền cầm chặt áo choàng trong tay, cúi đầu lùi . Ở tuổi , cô gái nào chẳng mong chờ ở yên trong khuê phòng, đợi như ý của đến.

Cô cũng từng nghĩ, như ý của hẳn là một thiếu niên thư sinh.

Gặp khi mặc áo trắng, mang theo một chiếc rương sách, đội nón bước vội vã trong mưa.

Hai sẽ va , ánh mắt giao , cùng trú mưa đình, ngắm mưa trò chuyện.

Hai sẽ quen , hợp như cầm kỳ thơ họa, cô sẽ múa một điệu cho , lúc đó sẽ là thời khắc nhất trong đời cô.

bây giờ cô còn lựa chọn, cũng thể đợi như ý.

"Con đây." Mắt Điêu Thuyền đỏ, cô rời .

Vương Doãn cô rời , ngẩng đầu lên, vai trùng xuống, thể thẳng tắp cũng còn thẳng nữa.

"Cạch." Lã Bố đặt Phương Thiên Họa Kích dựa cột mái hiên, xuống sân.

Người men rượu. Tuy Vương Tư Đồ mời dự tiệc, nhưng chắc là việc nhờ, chỉ là thẳng .

"Hừ."

Hừ một tiếng, Lã Bố lắc đầu. Đây là lý do tại thích những chuyện quan trường, quanh co lòng vòng.

Ngồi ngẩn ngơ một lúc, lấy một con búp bê vải .

Một loạt tiếng bước chân vang lên.

Lã Bố đặt con búp bê vải sang một bên, nhẹ nhàng ngẩng đầu về phía tiếng bước chân.

Là một hầu bước tới. Trong phủ nhiều hầu, hơn nữa khi chỉ một , hầu thường dễ dàng tiến , chỉ khi việc mới tới báo.

"Có chuyện gì ?" Lã Bố hầu tiến lên hỏi.

"Tướng quân, bên ngoài một cô gái cầu kiến, tên là Điêu Thuyền, đến đưa áo choàng tướng quân để quên."

Người hầu cúi .

Điêu Thuyền. Lã Bố nghĩ một lúc về cái tên , mắt khẽ nhắm. Lại là của phủ Vương Tư Đồ ?

Nghĩ , xuống vai , quả thật để quên áo choàng. Lúc tiệc thì bảo hầu cởi , lúc về hứng thú cạn nên quên mất lấy .

"Vậy ngươi bảo cô cứ để áo choàng ."

Lã Bố ý gặp Điêu Thuyền. Trong yến tiệc, Vương Doãn rõ ràng cô gần gũi , chắc cũng là cố ý.

"Tướng quân." Người hầu ngước mắt sắc mặt Lã Bố, cẩn thận : "Tướng quân, cô gái đó gặp tướng quân một ."

Lã Bố nhíu mày, cuối cùng cũng giãn , vẫy tay, kiên nhẫn : "Để cô ."

Điêu Thuyền theo hầu bước sân, thấy vị tướng quân khoác giáp đó . Ở nhà cũng khoác giáp, tất cả tướng quân đều như .

Người hầu dẫn Điêu Thuyền đến nhanh chóng rời , rõ ràng dám ở lâu.

"Tướng quân." Điêu Thuyền cúi đầu hành lễ, giọng nhẹ nhàng: "Trong yến tiệc, tướng quân về vội vàng để quên áo choàng, bèn nghĩ đến đưa cho tướng quân."

Nghe cô xong, Lã Bố gật đầu, bước lên, lấy áo choàng từ tay Điêu Thuyền, cô một cái.

"Áo choàng đưa , cô thể ."

"Tướng quân." Điêu Thuyền còn gì đó.

Lã Bố ý , giơ tay : "Nếu Vương Tư Đồ chuyện gì, thể để ông tự đến với , cần cô đến."

Đứng Lã Bố, Điêu Thuyền ngượng ngùng, mím môi, mãi mới : "Vâng."

Nói xong, mặt tái nhợt, cô lùi nửa bước, chuẩn rời .

Khi bước tới hành lang, cô thấy một vật đặt trong sân.

Đó là một con búp bê vải , còn cũ kỹ, mặt chỉ may nghiêng ngả, còn dính máu.

hiểu vì trong sân của Lã Bố thứ như .

"Tướng quân, con búp bê ."

Vừa mới đến con búp bê, cô lập tức cảm thấy ánh mắt phía về phía .

Vừa Lã Bố còn thản nhiên, giờ mắt mang theo sự lạnh lẽo.

Một áp lực đè nặng lên cô khiến cô thở nổi, mặt đỏ bừng. Đồng thời tay chân lạnh buốt, chân mềm nhũn, thậm chí vững.

"Ta bảo ngươi thì , con búp bê liên quan gì đến ngươi?"

"Thiếp, ." Điêu Thuyền gần như thể .

Áp lực dần dần tan . Điêu Thuyền bước lên hành lang, thêm lời nào, nhanh chóng rời .

Đi xa, cô mới dám đầu một .

Nhìn qua, bèn thấy Lã Bố trong sân, đang cầm con búp bê cũ nát, ngẩn . Ánh mắt còn chút lạnh lùng, còn mang theo vài phần dịu dàng.

Khuôn mặt của tướng quân nơi sa trường hiếm khi biểu cảm như .

Điều khiến Điêu Thuyền ngẩn , cô chắc chắn sai.

Điêu Thuyền trở về phủ, thuật bộ sự việc cho Vương Doãn.

Đa phần các nơi trong phủ tắt đèn. Vương Doãn trong phòng, thắp một ngọn đèn dầu, bàn còn một tập thư.

Kế sách khó bắt đầu từ Lã Bố. Nếu thể khiến Lã Bố tâm phản thì ép ý định đó.

Vương Doãn đặt thư lên bàn, dường như quyết định. Không bằng ông bắt đầu từ một khác.

Cứ thế, bàn tay già nua cầm lấy tập thư bàn, vuốt ve một chút. Giờ đây, chỉ thể liều thử một phen.

Lã Bố, lão phu xem, nếu Đổng Trác g.i.ế.c ngươi, ngươi rốt cuộc sẽ ngoan ngoãn chịu c.h.ế.t, là phản công .

Đèn trong phòng sáng, bóng dáng mảnh mai phản chiếu lớp lụa mỏng của cửa sổ. Từ ngoài , bóng dáng cúi đầu, dường như đang xem gì đó.

Trong phòng, Điêu Thuyền bên cửa sổ, bàn gần cửa sổ trải một cuộn tranh.

Khi nhỏ, cô Vương Doãn nhận nuôi, dạy hát múa, vẽ, cũng cơ hội sách. Cô giỏi, hiểu học thuyết nhưng thích thơ từ, nhạc phú.

Mỗi khi đến những đoạn sâu sắc, cô luôn ngưỡng mộ những tài hoa, du ngoạn sơn thủy, mỗi hoa mỗi cỏ, mỗi cây mỗi đá đều thể thơ, đều thể gửi gắm tình cảm.

khi nhỏ, cô mong gặp một thư sinh. Thư sinh đó là một du khách, đeo một túi hành lý, đội một chiếc nón, du ngoạn sơn thủy, cho đến khi gặp cô.

Trên cuộn tranh mặt cô, vẽ một thư sinh áo trắng đeo túi sách, đội một chiếc nón, nhưng vẽ mặt.

Bởi vì cô suy nghĩ lâu cũng đó sẽ diện mạo như thế nào, là tuấn mỹ, là bình thường, là dung mạo nổi bật. Cô thể nghĩ , nên chỉ chờ đến khi gặp đó mới vẽ diện mạo của đó lên.

Bây giờ nghĩ , là cơ hội vẽ lên nữa .

"Chàng sẽ dáng vẻ thế nào đây?" Điêu Thuyền trong tranh, nhẹ nhàng hỏi. Tiếc rằng trong tranh sẽ trả lời cô.

Đêm khuya, cô thu cuộn tranh . Nếu thể, cô hy vọng thể gặp một như , thể nhớ diện mạo của . Không mong gặp , chỉ cần từ xa một , để thể vẽ .

Cô đặt cuộn tranh hộp, nghiêng đầu ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ. Thời gian như thế đối với cô lẽ còn nhiều.

nhớ điều gì đó, từ bàn bước đến tủ, lấy một hộp kim chỉ và vải.

Ánh sáng trong phòng chiếu lên bức màn cửa, phản chiếu bóng dáng mảnh mai của cô. Từ bên ngoài , dường như trong phòng đang cầm kim chỉ thêu gì đó.

Ngày hôm , một lá thư gửi đến tay tướng quốc Đổng Trác, là thư mời từ Tư Đồ Vương Doãn. Đổng Trác vẫn quyết định .

"Cạch cạch." Bánh xe nghiền lên một viên đá mặt đất, dừng .

Người xe ngựa vén rèm bước xuống, mặc giáp đen, đầu đội mũ tử kim nhạn linh.

Lã Bố từ triều đình trở về, gương mặt phần u ám. Trong triều hiện nay, Đổng Trác nắm hết quyền hành nhưng ngày càng trở nên hoang đường, những việc đều khó coi trong mắt Lã Bố.

Lã Bố từng vì trướng Đinh Nguyên trói buộc, thể phát huy, thấy Đổng Trác hoài bão lớn nên bỏ Đinh Nguyên mà theo Đổng Trác.

Bây giờ , Đổng Trác hiện tại chẳng khá hơn Đinh Nguyên là bao. Cứ tiếp tục như thế , sớm muộn cũng tự chuốc lấy họa.

"Tướng quân."

Người gác cổng thấy Lã Bố, dường như chuyện bẩm báo, bước tới bên cạnh Lã Bố.

"Tướng quân, sáng nay một cô gái đến thăm, chuyện với tướng quân. Cô vẫn đang đợi ở phòng , tướng quân gặp ?"

Cô gái?

Có lẽ cắt ngang dòng suy nghĩ, gương mặt Lã Bố khó coi.

Hoặc cũng thể đoán cô gái đó là ai. Một lúc mới : "Dẫn cô đến gặp ."

Nói xong, phủ.

Có vẻ ý định tiếp đãi cô gái , chỉ ngoài xong chuyện để cô rời .

"Vâng."

Người gác cổng bên cạnh Lã Bố lùi , nhanh chóng dẫn cô gái đến.

Không để Lã Bố đợi lâu, gác cổng dẫn một cô gái lên, quả đúng là Điêu Thuyền.

khác với hôm qua, cô mặc trang phục đơn giản, còn vẻ diễm lệ nhưng thêm vài phần khí chất đặc biệt.

"Ta với ngươi, nếu Vương Tư Đồ chuyện, thể tự đến với ." Giọng Lã Bố trầm, thích lặp điều thứ hai.

Điêu Thuyền dường như dự đoán thái độ của Lã Bố, hành lễ, nhỏ giọng : "Tướng quân đừng giận, tiểu nữ hôm nay vì việc của gia phụ."

Cuối cùng vẫn là một cô gái, Lã Bố thở dài, so đo gì thêm.

"Vậy chuyện gì?"

"Tiểu nữ hôm qua năng lỗ mãng mạo phạm tướng quân, hôm nay đến xin ." Nói xong, Điêu Thuyền lấy từ thắt lưng một con búp bê vải.

Hình dáng con búp bê khiến Lã Bố ngạc nhiên.

Khác với con búp bê của , nó tinh xảo. cũng bảy phần giống, vẻ tốn ít công sức.

"Búp bê ở quê nhà mang ý nghĩa bảo vệ bình an, vật quý giá, mong tướng quân nhận lấy."

Điêu Thuyền trao con búp bê tay Lã Bố, cúi đầu.

"Tiểu nữ xin cáo từ ."

Nói xong, cô bèn theo đường phố rời .

Lã Bố gì, cầm con búp bê trong tay. Bảo vệ bình an.

Hắn cúi đầu con búp bê trong tay.

Vợ cũ của cũng thích những thứ . Khi đó bảo cô ít , cô chỉ đây là để bảo vệ bình an, còn dạy Linh Khởi .

"Cha bình an trở về."

Nhớ lời Linh Khởi khi đưa con búp bê cho , Lã Bố nhướn mày.

Con búp bê thể bảo vệ bình an gì chứ? Hắn cầm con búp bê trong tay, cuối cùng thở dài, cất lòng, coi như nhận.

Từ núi trở về, Gia Cát Lượng bèn đưa Gia Cát Anh nghỉ ngơi, Gia Cát Quân chuẩn bữa tối.

Cố Nam sảnh nấu thuốc, t.h.u.ố.c cần nấu một thời gian. Đến bữa tối, Gia Cát Anh tỉnh dậy, chắc cũng kịp uống.

Quạt lò thổi lửa khiến ngọn lửa bùng lên, đôi khi một hai tia lửa bay , trong đêm chiếu sáng vách lò.

Khói mỏng bay từ lò, lơ lửng trong sân, mang theo mùi thuốc.

"Sư phụ." Sau lưng vang lên tiếng của Linh Khởi, Cố Nam đầu .

Chưa kịp phản ứng, Linh Khởi cài một vòng hoa lên đầu cô.

Nhìn những cánh hoa trắng chạm gò má ngơ ngác của cô, cô bé mỉm .

Cố Nam mặt đỏ lên, bất lực đưa tay búng nhẹ lên trán cô bé: "Học cách trêu chọc sư phụ ?"

Nói xong, chuẩn lấy vòng hoa xuống, hành lang truyền đến tiếng bước chân.

Là Gia Cát Lượng bước tới.

Cố Nam đầu hỏi một cách tự nhiên: "Tiểu Anh ngủ ?"

"Ừ, ngủ ."

Gia Cát Lượng đáp, Cố Nam thấy cô đội vòng hoa.

Trước tiên là ngạc nhiên, đó khuôn mặt hiện lên một biểu cảm như , một lúc mới : "Cố như trông ."

Mặt lạnh lùng lấy vòng hoa xuống, Cố Nam ủ rũ cúi đầu nấu thuốc.

Gia Cát Lượng sai gì, gãi đầu xuống.

Ba trong chốc lát gì.

"Tiểu Lượng." Cố Nam nhẹ nhàng quạt lửa nồi thuốc, cất tiếng .

"Ừ?" Gia Cát Lượng đang ngẩng đầu bầu trời đêm, tiếng Cố Nam thì đáp một tiếng.

"Nếu ngươi xuất sơn thì ngươi ?"

 

Loading...