Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 94: Ra Ngoài Nhớ Mang Theo Lộ Phí
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:02:13
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tiên sinh?" Tào Tháo hầu thì ngạc nhiên, Cố Nam ít khi chủ động tìm . , đúng lúc đang cảm ơn vì chuyện của con .
"Ha ha, mời , thêm một bộ cụ nữa."
"Vâng." Người hầu cúi đầu lui .
Không lâu , Cố Nam từ ngoài bước , hành lễ: "Mạnh Đức."
"Tiên sinh cần đa lễ." Tào Tháo dậy, động tác mời ở một chiếc bàn bên cạnh.
"Xin mời . Gần đây việc học của Tử Tu tiến bộ nhiều, đang định cảm ơn , ai ngờ đến."
"Ồ, ?" Cố Nam đáp , đó ngạc nhiên trong chốc lát. Sáng nay Tử Tu đến vẫn còn mang thương tích mà?
Cô còn tưởng bé đ.á.n.h đòn, nhưng dáng vẻ Tào Tháo thì vẻ kết quả kiểm tra . Vậy tại đánh?
Cô từng cha cũng cha, tất nhiên hiểu "kỳ vọng" của một cha đối với trưởng tử.
Người hầu bưng một ấm bước đến, đặt lên bàn mặt Cố Nam, rót một ly cho cô.
"Cảm ơn." Cố Nam khẽ .
Tay hầu khựng . Rất ít khi khách cảm ơn, thể , đây là đầu tiên.
Vị , quả thật như trong phủ , là một đặc biệt.
"Tiên sinh cần khách sáo, mời ngài dùng khi còn ấm." Người hầu cúi đầu, đẩy ly đến mặt Cố Nam, khom lưng lui .
Tào Tháo thấy hết những điều , khẽ mỉm . Bất kể ở , chủ nhà khách đều cần cảm ơn hầu.
Hành động của thực sự khác biệt, dù là những chi tiết nhỏ nhưng khiến cảm thấy như thuộc về thế gian .
Mà nếu , Cố Nam cũng thể thuộc về thế giới .
Cố Nam cầm ly uống một ngụm. Trời lạnh, một ngụm ấm quả đúng thư thái.
"Không đến, chuyện gì?" Tào Tháo hỏi.
Cố Nam đặt ly xuống, ấm tay cô cũng ấm lên nhiều.
"Mạnh Đức, sẽ rời một tháng."
Tào Tháo Cố Nam đột nhiên thì quả thực chút giật , nhưng chỉ một tháng, bèn thở phào nhẹ nhõm.
Thời gian một tháng dài, chắc là việc cần giải quyết.
"Tiên sinh định về quê thăm viếng? Điều cũng là thường tình."
Vừa qua lễ Thượng Nguyên, khó tránh Tào Tháo nghĩ như . Mùa nhiều về quê thăm viếng.
Nói đến đây, Tào Tháo chợt nhớ đêm qua khi tản bộ trong sân, thấy Cố Nam đang cõng Linh Khởi qua hành lang. Thấy Linh Khởi ngủ say, cũng gọi.
Ông vẫn thầy trò họ từ đến.
đêm qua thấy họ, luôn cảm giác thật cô đơn.
"Không về quê." Cố Nam bất lực, điều là thường tình nhưng liên quan đến cô.
"Năm ngoái hẹn, gặp ba bạn nhỏ."
Bạn nhỏ.
Tào Tháo thấy vẻ ngoài của Cố Nam, trông cô đến hai mươi, thì cô gọi là bạn nhỏ là bao nhiêu tuổi?
Suy nghĩ kỳ quái một hồi, Tào Tháo mới tỉnh , thấy Cố Nam đang chờ câu trả lời của , gật đầu.
"Vậy thì thể để thất hẹn, cứ ."
"Cảm ơn."
Cố Nam chậm rãi lên, cúi chào Tào Tháo: "Mạnh Đức, cáo từ."
"Cáo từ."
Cố Nam rời . Khi cô bước đến cửa sảnh, Tào Tháo đột nhiên gọi cô .
"Tiên sinh."
Cô đầu thấy Tào Tháo giơ ngón út lên và lắc lắc mặt cô.
"Tiên sinh nhớ đấy."
Cố Nam cử chỉ của ông, : "Biết ."
Nhìn bóng dáng mặc áo bào trắng rời , Tào Tháo xuống tay .
Cảm giác mà mang luôn xa xôi, sợ đây là chuyến trở .
cử chỉ giống như trò chơi trẻ con khiến yên tâm hơn nhiều.
Tiên sinh từng , lời nhất định sẽ thực hiện.
Tào Tháo lắc đầu, gấp gọn tờ giấy của Tào Ngang để bên cạnh cầm một cuộn văn thư lên.
Sau trận đ.á.n.h với Đổng Trác, danh tiếng của truyền khắp thiên hạ, nhân cơ hội để chiêu mộ binh mã.
Sau đó, là đến chuyện loạn quân Khăn Vàng.
Nheo mắt , cầm bút từ giá bút nhúng mực, bắt đầu lên văn thư.
Đột nhiên, ngòi bút của dừng , ngoài sảnh.
là quên hỏi, mang theo tiền ?
Đêm qua mưa rơi, đầu xuân luôn những cơn mưa nhỏ.
Không khí mưa ẩm ướt, mang theo mùi sương, ngửi khiến cảm thấy thanh tịnh. Ngay cả còn tỉnh ngủ cũng cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều.
Gia Cát Lượng chống tay dựa hiên, ngáp một cái, dáng vẻ lười biếng.
Áo trắng rộng thùng thình, tay cầm một cây quạt lông vũ, cũng là lông của loài chim nào. Chiếc quạt lông màu xanh trắng là do em gái nhỏ của cho cuối năm ngoái.
Mùa cần dùng quạt nhưng quen cầm nó trong tay.
Trước mặt là một quyển sách, trang sách gió nhẹ thổi qua khẽ lay động. Đối với , lẽ những ngày như thế là lý tưởng nhất.
Sau cơn mưa, tỉnh dậy thể sách thế , thật là thư thái.
Ánh mắt dừng sách một lúc, một đoạn lâu như thói quen, khẽ: "Chỗ , hiểu."
Vừa , đặt quạt lông xuống, cầm bút bàn vài nét một cuốn sách khác. Có vẻ như đó là quyển ghi chú các vấn đề, đó ghi nhiều câu hỏi tương tự.
Ghi chú khá lộn xộn, miễn cưỡng thể thấy thứ tự, một câu hỏi gạch , chắc là giải quyết.
Hắn thông minh từ nhỏ, từ sớm và thể hàng loạt sách trong một ngày, qua loa mà là thể hiểu và thậm chí ghi nhớ.
quyển sách trong tay khiến suốt cả năm mà xong. Nội dung trong đó từng thấy trong bất kỳ quyển sách nào, cũng gì để tham khảo. Mọi thứ trong sách đều tự tìm hiểu và thử nghiệm.
cũng vì thế mà vẫn hứng thú đến bây giờ.
Từ ngoài màn tre vang lên tiếng chim hót, trai trong sảnh ngẩng đầu lên.
Có lẽ vì đầu xuân.
Hắn ít khi ngoài, đôi khi còn quên cả thời gian, nhưng mấy ngày nay nhớ giờ là cuối tháng ba.
Vì nhớ lâu , em gái và trai mời ngắm đèn trong thành. Hắn hứng, hai đó tự đèn lồng ở nhà, suýt chút nữa đốt cháy căn nhà tranh.
Nói đến cũng là đầu xuân .
Gia Cát Lượng liếc sân ngoài màn tre.
Trong sân, một cô bé mặc áo vải đang xách một thùng nước từ sảnh qua. Gia Cát Anh cũng cao hơn năm nhiều, tuổi là thời điểm cô bé lớn nhanh nhất.
Cô xách thùng gỗ qua hành lang, như chuẩn bếp bữa sáng.
Đi qua cạnh sân, cô bé theo thói quen đầu trong.
Trong sân trồng một cây, năm ngoái khi trồng, cây cao bằng cô, năm nay cao hơn cô mấy cái đầu.
Ánh mắt cô bé dừng , cây. Giữa lá xanh hiện những mảng màu vàng trắng. Không là đêm qua khi nào, cây nở hoa. Khi còn nhỏ, ngờ cây nở hoa như .
Những nụ hoa giữa lá nở những cánh trắng, bung xòe, lộ nhụy hoa vàng nhạt. Đứng ở hành lang thể ngửi thấy mùi hương thanh mát từ hoa.
Gió thổi qua cây phát âm thanh nhẹ nhàng.
"Trọng , Thúc !" Cô bé lẽ nhận điều gì, đặt thùng nước xuống gọi căn nhà tranh.
Gia Cát Lượng động, yên lặng phe phẩy quạt. Hắn quen với sự ngạc nhiên của em gái nhỏ. Có lẽ là chuyện nhỏ gì đó, Thúc sẽ xem.
Quả nhiên, từ phía căn nhà tranh tiếng bước chân chậm rãi. Gia Cát Quân mặc áo ngắn bước hành lang, Gia Cát Anh bất đắc dĩ.
"Em gái, chuyện gì ?"
"Thúc xem, cây nở hoa !" Gia Cát Anh chạy sân, cây vui mừng .
"Ồ, ?" Gia Cát Quân ngước mắt lên cây, đúng là nở hoa, : "Đẹp thật."
Gia Cát Anh đưa mũi gần hoa, mùi hương thật ngọt ngào, ngọt đến mức mũi cô đỏ lên.
"Hắt xì!"
Cô bé cây hắt một cái.
"Em gái cẩn thận." Gia Cát Quân hành lang : "Không cần ngửi gần ."
Nghe tiếng từ sân vọng , Gia Cát Lượng nhướng mày, Thúc cũng đùa với em gái .
Lắc đầu, ghế tiếp tục lật trang sách. Có gì mà vui đến thế?
"Trọng , cây nở hoa ."
Tiếng em gái nhỏ trong sân gọi .
"Huynh ." Gia Cát Lượng quyển sách mặt, lắc quạt, trả lời thờ ơ.
Trong lòng thở dài, chỉ là nở hoa thôi mà, cũng từng thấy.
Đối với em gái nhỏ của , cũng cách nào.
Cứ đợi thôi.
Quạt trong tay Gia Cát Lượng dừng , sắc mặt trầm xuống.
Là cây nào nở hoa nhỉ?
Gia Cát Anh sảnh màn tre, một lúc lâu động tĩnh, bĩu môi một chút.
Trọng đúng là, chỉ sách.
Chưa kịp , màn tre động, đó một trai mặc áo trắng từ từ vén màn lên.
Chàng trai sân, hỏi: "Cây nào nở hoa?"
Gia Cát Anh bĩu môi lập tức dãn .
Cô , nhường cây.
"Nở , Trọng xem ."
Sau lưng cô, cây hoa khẽ rung động, cành lá lay động, vài cánh hoa thổi rơi, từ cây bay xuống. Cánh hoa trong suốt, ánh mặt trời chiếu qua như xuyên thấu, bay lượn giữa trung rơi xuống đất.
Đứng sảnh, trai cây hoa, khẽ .
"Cũng đấy."
Sau bữa sáng, Gia Cát Anh vẫn cửa đợi.
Phía xa xa một con đường nhỏ, thỉnh thoảng xe ngựa qua. Mỗi khi xe ngựa qua, cô bé lên nhón chân .
Xem xe ngựa dừng , mặc áo trắng đội nón lá bước xuống . mỗi xe ngựa đều qua, hoặc bước xuống là đó.
"Em gái nhà đợi ."
Buổi trưa, Gia Cát Quân cầm dụng cụ nông nghiệp chuẩn đồng, thấy em gái vẫn cửa, nhẹ vỗ đầu cô .
"Không , nếu Cố quên đường, em cũng sẽ thấy."
Gia Cát Anh bậc thềm, đung đưa chân, con đường núi .
"Em ." Gia Cát Quân lắc đầu thở dài, cũng gì thêm: "Nếu mệt thì về nhà, Cố đến sẽ để ý."
Đối với dáng vẻ của em gái, cũng bất lực, chỉ thể trách họ thường chỉ lo việc riêng, để em gái luôn một .
Quanh nhà cũng nhiều , điều khiến em gái bạn chơi. em gái hiểu chuyện, nếu là trẻ nhà khác lẽ la ầm ĩ .
Gia Cát Quân đồng, con đường núi, thở dài, vung cuốc lật đất.
Hy vọng Cố thực sự thể .
Ai , lời từ một năm lẽ quên mất .
Hôm nay Gia Cát Lượng sách mà cuộn màn tre lên, mái hiên sảnh.
Ngồi ở đây thể thấy cây hoa trong sân.
Thực cũng . Nếu đến, sẽ sẵn sàng tiếp đón; nếu , cũng chỉ coi như quên mà thôi.
Hắn đây, chỉ vì cây hoa sách cũng vẻ nhàn nhã.
"Chủ quán, cho hai cái bánh."
"Được, hai đồng."
"Đây."
"Ồ, bánh của quý khách đây."
Trên đường, hai một lớn một nhỏ cùng .
Người lớn mặc áo trắng, trời mưa nhưng vẫn đội nón lá. Trên lưng đeo một cái rương cao nửa , bên trong đựng gì.
Người nhỏ cầm một thanh kiếm, chỉ mười mấy tuổi, mặc áo đơn giản, tay kéo vạt áo của .
"Cầm , Khởi Nhi." Cố Nam đưa một cái bánh cho Linh Khởi.
Sờ trong túi, còn năm đồng, cần đếm cũng .
Cô rời mới phát hiện mang theo tiền. Nếu chỉ một , đường ăn uống cũng , nhưng còn mang theo Linh Khởi nên nghĩ cách kiếm chút đồ ăn.
Như tốc độ cũng chậm nhiều, gần nửa tháng mới đến Dĩnh Xuyên.
Số tiền cũng còn dùng bao lâu.
Cố Nam cảm thấy mệt mỏi, tiền đường mới đường khó khăn, xưa quả lừa .
"Sư phụ." Linh Khởi cầm bánh c.ắ.n một miếng hỏi: "Chúng thế ạ?"
Cố Nam là gì, nhếch miệng: "Nam Dương."
Còn nửa đường nữa .
Lần ngoài việc gặp hai bạn nhỏ, cô cũng hy vọng gặp Gia Cát Lượng một .
Nếu thể, cô cũng hy vọng thể giúp .
"Xào xạc."
Ngẩng đầu , con đường nhỏ ở quê mưa nhỏ, cảnh vật xa xa mờ mịt, mang theo chút ý vị sương khói mờ ảo.
Trời từ lúc nào mưa nhỏ. Những hạt mưa mịn nhẹ rơi lá cỏ bên đường cỏ rung động. Cỏ thấp ngang, qua đó sương ướt giày.
Mưa ướt nhẹ áo bào, từ dây áo trắng chảy xuống. Rõ ràng mưa, ngừng nửa ngày mưa.
Mưa xuân gián đoạn, luôn khiến đường bước nhanh hơn.
đường quê vốn ít , lúc chỉ hai đường nhỏ.
Cố Nam trời, mưa lẽ còn tiếp tục. Nghĩ , cô tháo nón lá đầu xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-94-ra-ngoai-nho-mang-theo-lo-phi.html.]
"Tách."
Nón lá đặt lên đầu Linh Khởi, cô bé ngạc nhiên.
Nón lá to với cô, lệch qua lệch nhưng che hết mưa đầu. Giọt mưa từ mép nón rơi xuống.
Một bàn tay đặt lên nón lá.
"Đừng để lạnh."
Lời dứt, cô chỉ cảm thấy mưa đầu giảm nhiều, tiếng mưa bên tai cũng trở nên thưa thớt.
"Dạ."
Đỡ lấy nón lá, Linh Khởi cúi đầu khẽ .
Cô bé thấy đỉnh đầu , một luồng khí nhẹ nhàng khuấy động, chặn mưa ở bên ngoài.
Cố Nam xoa nhẹ mái tóc ẩm của , quanh. Con đường núi gần đây cô vẫn còn nhớ mang máng, chắc là đúng hướng.
"Muuuuu."
Phía xa con đường núi truyền đến tiếng bò rống.
Bánh xe lăn, một con bò già kéo theo một chiếc xe chở hàng chầm chậm tới.
Đất chân mềm ướt, xe bò qua để một loạt dấu chân và hai vệt bánh xe chồng chéo.
Người đ.á.n.h xe xe bò mặc một chiếc áo vải, dựa thành xe, ngái ngủ. mưa nhỏ khiến khó chịu, ngủ .
Lười biếng mặc kệ mưa nhỏ ướt áo, đ.á.n.h xe từ từ thúc bò tiến lên.
Nhìn trang phục và dáng vẻ của , chắc là sống gần đây.
Chắc thấy đường.
Người đ.á.n.h xe dậy, về phía thấy đường là hai một lớn một nhỏ.
Vẫy tay cầm cành cây, đ.á.n.h xe gọi: "Này, phía nhường đường ."
Nghe tiếng gọi.
Người phía đầu .
Người đ.á.n.h xe ngẩn ngơ.
Trong màn mưa khói, dắt theo một cô bé, mặc áo trắng đầu , là một cô gái.
Hơn nữa còn xinh , tóc ướt đẫm rơi vai. Trên khuôn mặt trắng trẻo còn một hai giọt nước lăn xuống.
Người đ.á.n.h xe dám cá, đời từng gặp cô gái nào hơn thế.
Gặp một cô gái xinh trong rừng núi, câu chuyện như trong truyện cổ tích gặp đúng .
Người đ.á.n.h xe ngẩn ngơ một chút, đang chuẩn tiến tới, hỏi cô gái cần nhờ một đoạn .
đột nhiên xuống đất, đất bùn lầy, chỉ một chuỗi dấu chân.
Dấu chân nhỏ, chắc là của cô bé .
Còn dấu chân của cô gái ?
Người đ.á.n.h xe ngạc nhiên.
Trong trời mưa, đất bùn, bất kể là gì qua cũng thể nào để một dấu vết nào, huống chi là một lớn thế .
Người đ.á.n.h xe ngẩng đầu lên, hai đường, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Hai đó , đến bên đường nhường đường.
Người đ.á.n.h xe nào còn dám tiến tới, mặt tái nhợt, tay run run thúc bò, một mạch lái xe thẳng tiến, dám ngoái đầu .
"Sư phụ, đó thế?" Linh Khởi đ.á.n.h xe hoảng hốt rời , hỏi Cố Nam.
"Cái , cũng ."
Cố Nam hiểu nhướng mày, cô vốn còn nghĩ thể nhờ xe, giờ xem .
Tình thật nhạt nhẽo. Lắc đầu, Cố Nam con đường núi.
"Khởi Nhi mệt , nghỉ một lát ?"
"Không, cần ạ."
"Vậy cũng , chắc thêm một lúc nữa là đến ."
...
Người đ.á.n.h xe trở về, uống vài ngụm rượu mạnh mới lấy can đảm, kể những gì thấy cho trong làng.
Một cô gái dấu chân dắt theo một cô bé trong rừng. Câu chuyện càng kể càng thần kỳ, cuối cùng truyền thành một loại chuyện ma quỷ.
Người rằng, cô gái trong rừng là một cô gái thích mặc áo trắng. Khi trời mưa nhỏ, cô sẽ lang thang trong rừng, mê hoặc những đứa trẻ lạc đường mang . Còn mang gì thì mỗi một ý.
Câu chuyện lan truyền trong các làng xung quanh, khiến một thời gian khi mưa trẻ con dám ngoài.
Câu chuyện truyền qua nhiều thế hệ, đến khi một thư sinh thích uống , kể chuyện linh dị , bèn ghi một cuốn sách, tên là Liêu Trai Chí Dị.
Giữa những ngọn núi bao quanh là một cánh đồng. Trong cánh đồng một cái lều cỏ, trong lều một , bên cạnh là dụng cụ nông nghiệp, vẻ xong việc đồng áng, vì trời mưa nên trong lều nghỉ ngơi.
Tầm trong cánh đồng rộng mở, xa chỉ thấy những ruộng lúa mênh m.ô.n.g và những dãy núi mờ ảo phía xa, cùng một con đường núi uốn lượn. Cái lều cỏ đó một cách cô đơn.
Mưa nhỏ trời tối nhanh hơn thường ngày.
Dưới mái lều cánh đồng, thanh niên mặc áo ngắn xắn dụng cụ nông nghiệp chuẩn về nhà. Đã muộn , chắc còn ai qua con đường đó.
Không em gái còn đợi cửa . Thanh niên mặc áo ngắn con đường nhỏ trong đồng, bóng nhỏ bé trong mưa.
Bên cạnh cánh đồng một ngôi nhà cỏ, mái nhà rỏ nước. Trước cửa, một cô bé mặc áo vải đang , chống cằm con đường núi xa xa.
Mái hiên che hết mưa, gió thổi mưa nhỏ tạt , tóc và áo cô bé ướt chút ít.
"Cạch." Cửa mở , Gia Cát Anh đầu .
Người đẩy cửa là Gia Cát Lượng, cô một cái, lưng cô.
"Trọng ?"
Gia Cát Anh ngạc nhiên, Trọng bình thường hoặc trong phòng hoặc sảnh, hiếm khi ngoài.
Trên tóc và áo cô còn vương vài giọt nước mưa nhỏ.
"Trời tối , đừng đợi nữa."
Gia Cát Lượng , đặt một chiếc khăn sạch lên đầu cô lau .
"Ừ." Gia Cát Anh để mặc cho Gia Cát Lượng lau đầu, khuôn mặt thất vọng, khẽ .
Trọng hiếm khi quan tâm cô như .
"Huynh cũng đói , nấu chút cơm tối ."
Gia Cát Lượng bổ sung thêm một câu khiến khuôn mặt Gia Cát Anh thất vọng, thì là vì đói.
Cô thấy.
Gia Cát Lượng con đường núi , khẽ nhướng mày, cuối cùng cô, vỗ đầu cô.
"Thôi nhà ."
"Ừ."
Hai trở trong nhà, Gia Cát Lượng dường như chuẩn trở sảnh chính.
Cây hoa trong sân đẫm mưa trở nên càng hơn. Gia Cát Anh cây hoa, dừng , nhẹ nhàng hỏi: "Trọng , Cố quên chuyện ?"
"Chắc là ." Thiếu niên áo trắng đáp. Hắn bao giờ những lời dễ . Thực tế, những lời dễ mà thực hiện chỉ khiến thất vọng mà thôi.
Cô chắc quên chăng?
Nghĩ đến đây, hiểu , cũng thất vọng.
Khi Gia Cát Quân từ ngoài đồng về thì đến giờ ăn tối. Em gái đợi cửa khiến yên tâm phần nào, nếu mưa suốt ngày, e là sẽ bệnh mất.
Ba ăn tối vẫn yên lặng như khi. Gia Cát Quân ít , Gia Cát Lượng luôn ăn sách.
Dù lễ nghi là đúng đắn, nhưng ba nhiều quy tắc như . Trước sảnh bày một chiếc bàn, đặt vài món ăn nhỏ và ba bát cơm là xong bữa tối, ăn uống cũng tùy tiện.
"Xoạt."
Mưa nhỏ ngừng nhưng cũng nặng hạt, luôn là cỡ đủ ướt áo, gió nhẹ thổi qua là bay xa.
Cây hoa trong sân rì rào, nhiều cánh hoa rơi xuống, một cánh hoa bay đến bàn của Gia Cát Anh.
Cô đầu mới phát hiện hoa cây rụng nhiều. Nhiều cánh hoa rơi đầy sân, phủ thành một lớp.
"Cây hoa nở lâu."
Gia Cát Quân cây hoa, bâng quơ.
"Ừ." Gia Cát Anh đáp, vẻ hào hứng.
Cánh hoa trải trong sân tuy , nhưng nếu là , cô sẽ gọi hai xem, thì .
"Cốc cốc." Ngoài cửa, vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
Tiếp theo là một giọng quen thuộc vang lên.
"Chủ nhà ơi, trời tối, gặp mưa núi, thể xin trú nhờ một đêm ?"
Cô gái phản ứng , mắt sáng lên, đặt bát xuống chạy nhanh cửa: "Đến đây!"
Hai thiếu niên bàn , .
Gió mạnh cuốn lên, cuốn theo bụi đất trong sân. Theo tiếng gió gào thét, một cây kích dài phá tan màn bụi xuất hiện.
Gió mạnh cây kích cuốn theo bụi đất, cho đến khi cây kích vung qua ba cọc gỗ to bằng .
Gió lớn ngừng, cọc gỗ phát tiếng rách.
"Vù!" Cơn gió đáng lẽ ngừng bỗng nhiên cuốn lên, kèm theo một đám bụi đất nuốt chửng cọc gỗ.
Sau vài thở, bụi tan. Ba cọc gỗ yên gãy đôi, giữa các mảnh gỗ còn dính nhiều mảnh vụn như thể cọc gỗ xé toạc.
"Vù." Trước cọc gỗ, một cao lớn hít sâu một .
Cây kích dài trong tay xoay một vòng, cắm xuống đất.
Lã Bố mặc giáp, chỉ mặc một bộ áo thường, trong sân đống gỗ gãy và mảnh vụn, hừ một tiếng.
So với đó thì vẫn còn kém xa.
Vết thương vai gần khỏi hẳn, dù khó tránh khỏi một vết thương cũ, nhưng như ai chẳng mang đầy vết thương.
Hơn nữa vài giao đấu với vị tướng áo trắng , cảm thấy võ nghệ của dường như tiến bộ, so với đây càng thêm thông thạo.
chỉ thế , vẫn đủ.
"Ngươi từng câu ?"
"Một sức mạnh đủ chế mười chiêu."
Lã Bố hít một , xếp bằng xuống đất.
Lúc đó sức mạnh mạnh đến mức, thậm chí còn kịp phản ứng đ.á.n.h bay mất ý thức.
"Rắc, rắc."
Hắn từ từ nắm c.h.ặ.t t.a.y , khớp ngón tay phát vài tiếng kêu nhẹ.
Cách vung kích đó thử vô , nào đạt sức mạnh đó. Thực sự kỹ thuật gì, chỉ đơn giản là cầm cây kích như một cây gậy, giống như trò đ.á.n.h của trẻ con.
Chỉ dựa sức lực.
"Tướng áo trắng, ngươi và sớm muộn sẽ tái đấu."
"Báo."
Trước cửa sân, một mặc trang phục khác với binh lính thường đó, cúi đầu báo cáo với Lã Bố.
Lã Bố liếc cửa sân, hít sâu một : "Nói."
"Tướng quân tìm khắp Nhữ Nam, tìm thấy." Người cúi đầu .
"Vậy thì tiếp tục tìm." Lã Bố hề ngừng , đất, .
"Tướng quân." Người ở cửa do dự một chút, giọng nhỏ : "Thứ cho thuộc hạ nhiều, gần một năm, e là!"
"Ngươi hiểu?" Lưng về phía cửa sân, Lã Bố hờ hững hỏi.
"Tướng quân, Tướng quốc gần đây bớt can thiệp chuyện khác, chúng cũng dễ dàng!"
Lã Bố đầu , tiếng bên cửa dừng .
Hai , ở cửa chỉ cảm thấy lạnh toát, thể cử động, xung quanh tối sầm , chỉ còn đó .
Lã Bố đó, mặt mày dữ tợn.
Trong mắt chút kiềm chế sự bạo lực, đồng tử co đỏ lên, từng chữ một: "Ta, bảo, các, ngươi, tiếp, tục, tìm."
"Dạ." Người bên cửa cúi đầu, lui xuống, mới phát hiện quần áo gần như mồ hôi lạnh thấm ướt.
Trong sân chỉ còn Lã Bố một , còn âm thanh nào khác, chỉ còn Phương Thiên Họa Kích bên cạnh.
Biểu cảm dữ tợn mặt dần bình tĩnh , tay nới lỏng, buông thõng xuống chân, đầu cúi xuống, ánh mắt dần dần mất tiêu cự.
Một lát , cúi đầu, hình khom xuống.
"Cha vô dụng."
Ba chữ lẽ buông bỏ hết sự kiêu ngạo của .
Trên chiếc đèn , ba ngọn đèn cháy sáng, ánh lửa phản chiếu trong dầu đèn, chập chờn ngừng.
Một già trong sảnh, khoác bộ quan bào của nhà Hán.
Ông quanh sảnh, bàn đặt một bình rượu và vài chiếc ly.
Dưới ly ép hai tấm thiệp, trông vẻ như là thiệp mời dự tiệc.
Người già cúi bước đến bàn, nhấc ly lên, lấy hai tấm thiệp cầm trong tay, chăm chú.
Một lúc , khẽ : "Đều ở đây."
"Người ." Người già thẳng lên, giọng gọi to.
Một cúi , nhanh chóng bước sảnh.
Người già cầm hai tấm thiệp trong tay, lấy một tấm đưa cho mặt.
"Ngày mai, đưa tấm thiệp đến phủ Ôn hầu, nhớ kỹ, nhất định đưa đến tận tay. Nói rằng lão phu mời dự tiệc."
"Dạ."
Người qua hành lang.
"Thưa Cố , mấy hôm đến, thấy , cây hoa nở rộ , chỉ là bây giờ hoa rụng nhiều ."
Gia Cát Anh dắt tay Cố Nam về phía sảnh. Từ lúc Cố Nam cửa, cô bé luôn chuyện, như thể nhiều điều .
Linh Khởi , rụt rè. Khi đối diện lạ, cô bé thường là như , quen thì sẽ hơn.
"Vậy ?" Cố Nam nghiêng đầu sân, cây hoa lúc cũng .
Cô Gia Cát Anh, ánh mắt dừng .
Sau đó mỉm , đưa tay lên miệng cô bé, lấy xuống một hạt cơm dính, : "Một năm gặp, Anh tiểu cao lên ít."
Hành động của Cố Nam khiến mặt Gia Cát Anh đỏ bừng, lời trong miệng cũng ngừng , cúi đầu, lắp bắp : "Ta, Trọng, Trọng và Thúc đang ở sảnh, để dẫn đến."