Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 89: Cuối cùng cố gắng thêm một lần

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:02:08
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ha." Gia Cát Lượng tỉnh , vẫn còn chút thất thần, một tiếng, quyển sách bên cạnh : "Ta chú ý đến tin tức của là để đền đáp ơn dạy dỗ."

Gia Cát Cẩn gật đầu, bình thường ít nhưng luôn để ý giọng và sắc mặt của khác, lúc Trọng giống như bình thường.

Cậu khù khờ: "Trọng bức họa 'Sóc Phương Nữ' bao nhiêu năm, là coi như 'Sóc Phương Nữ' chứ?"

Gia Cát Lượng từ nhỏ tài trí, giỏi biện luận.

đối với câu hỏi của Gia Cát Cẩn, cũng trả lời thế nào.

Ngoài màn cỏ thổi tới chút nước, Gia Cát Cẩn đầu , lấy ấm bàn của Gia Cát Lượng.

"Trà nguội, để lấy thêm cho Trọng ."

Nói xong, dậy rời .

Gia Cát Lượng cầm quyển sách Kỳ Môn Độn Giáp, qua nhà về phía sân, cây trong sân xanh tươi lờ mờ thấy một hai nụ hoa xanh nhỏ.

Cúi đầu, mở sách xem.

Bạch Y Tướng, danh hão, bằng .

Bên dòng sông Giang, trong tửu lâu qua ngớt, tiếng ly cốc chạm xen lẫn với tiếng đàn sáo, âm hưởng lan tỏa khắp nơi.

Trong tửu lâu ồn ào, đàn, uống rượu, cũng bàn luận.

"Bạch Y Tướng quân?" Một trai mặc áo dài trong một góc, những bên cạnh thảo luận sôi nổi, cầm một ly rượu, tự lẩm bẩm, tự uống cạn.

Trên lầu, cô gái đ.á.n.h đàn thỉnh thoảng liếc mắt trai trai đó với ánh mắt đầy quyến rũ.

Những ca nữ ở Giang Đông, ai mà khiến Chu Lang đầu ?

"Đội nón lá, hiền ?"

Chu Du lắc ly rượu, tựa ghế.

Chắc là y , vẻ như y cuộc một bước.

Ha ha, ngay y là kẻ chịu an phận.

Còn những lời đồn về nữ tử , chỉ coi là tin đồn mà thôi, thế nhân luôn thích thêu dệt những chuyện vui, huống chi hiền của thực sự trông cũng giống một nữ tử.

"Hiền , hãy đợi một lát."

Trong mắt lộ vẻ vui mừng, ngửa đầu uống cạn ly rượu.

mà, gọi là hiền cũng đúng thôi nhỉ?

Ừm, chắc tuổi y nhỏ hơn .

Sau khi Đổng Trác dời đô, binh mã của các chư hầu còn động tĩnh, tuy vẫn đóng quân quanh Lạc Dương nhưng phần lớn đều đang quan sát tình hình.

Hiện tại còn cần thiết tiếp tục giao chiến với Đổng Trác, một chư hầu thậm chí chuẩn rời .

Những kẻ ở chỉ đang tổ chức yến tiệc trong doanh trại, ít nhất bề ngoài tạm thời động tĩnh gì.

Tay nhẹ nhàng đặt lên bàn, Viên Thiệu liếc trong phòng mới cất tiếng hỏi: "Chư vị nghĩ , nên truy kích Đổng Trác ?"

Các chư hầu im lặng, một lúc : "Viên công, từ khi khởi binh, quân liên tục chiến đấu, nay binh sĩ mệt mỏi, truy kích Đổng Trác e rằng hợp lý."

Lời dường như nhiều đồng tình, thì thầm với . Viên Thiệu nhíu mày nhưng từ biểu cảm của cũng vẻ đồng tình.

"Chư vị." Một giọng đột ngột ngắt lời : "Chư vị thể một lời ?"

Người là Tào Tháo, lúc đang ở cuối bàn các chư hầu.

"Mạnh Đức cứ ."

Viên Thiệu giơ tay, tự cho là hiểu rõ tính cách của bạn cũ, giỏi tính toán, lúc chắc cũng rút quân.

Hắn Tào Tháo, Tào Tháo cũng . Viên Thiệu ngạc nhiên, ánh mắt của Tào Tháo giống như từng .

"Chư vị." Tào Tháo lên từ bàn, .

"Chúng khởi nghĩa, mang quân tiêu diệt loạn lạc. Đại quân tụ họp, các vị còn do dự điều gì! Nếu để Đổng Trác dựa triều đình, chiếm cứ kinh thành, uy h.i.ế.p thiên hạ về phía đông, dù vô đạo, vẫn đủ gây họa. Nay đốt cung điện, bắt giữ thiên tử khiến thiên hạ chấn động, lòng về . Đây chính là thời điểm trời diệt , một trận định thiên hạ."

Nói đến đây, hít một sâu, hỏi: "Các vị tại truy?"

Mọi im lặng Tào Tháo, ai trả lời.

"Mạnh Đức." Viên Thiệu lên tiếng.

"Binh mã mệt mỏi, Đổng Trác nắm giữ thiên tử, hành động tùy tiện e rằng sẽ sinh biến ."

Tào Tháo đáp Viên Thiệu mà , hỏi: "Chư vị, thật truy ?"

Vẫn ai trả lời. Hắn gật đầu, lưng, xuống mà thẳng ngoài.

Chỉ để hai chữ.

"Tháo truy!"

Phía Tào Tháo, biểu cảm của các chư hầu khác , chế giễu, phức tạp, cũng khâm phục.

Lần , cái tên Tào Tháo khiến ghi nhớ.

Trong doanh trại.

"Theo cờ mà hành động!" Cố Nam tay cầm một lá cờ đài trong doanh trại.

Theo tiếng gọi của cô, lá cờ trong tay mở , hướng về một phương.

Hàng ngàn binh sĩ trong trại theo hướng cờ, nhanh chóng đổi phương hướng, chia thành hai bên bên cạnh doanh trại.

Lá cờ hạ xuống, binh sĩ từ hai bên tụ , xếp thành đội hình.

Theo mỗi vung cờ, đội hình đổi nhanh chóng nhưng chỉ giới hạn trong việc tụ tán, tiến thoái, xếp trận và chia đội.

Dù chỉ như , đối với một đội quân mới tập hợp hơn một tháng cũng là điều hiếm .

Trước mắt, trong đội quân chư hầu mượn tạm , trải qua hai trận chiến, chỉ còn sáu nghìn nhưng đủ để gọi là một đội quân.

Hạ Hầu Đôn và Hạ Hầu Uyên phía Cố Nam cắm lá cờ xuống một bên, nuốt một ngụm nước bọt.

Đó là lệnh kỳ mà là doanh kỳ, bình thường cắm xuống đất thì cũng dùng xe kéo.

Kết quả cứ cầm lên dùng, dùng xong vẫn tỏ vẻ như chuyện gì.

võ nghệ kém Lã Bố.

dáng vẻ gầy gò của , họ cảm thấy hình tám chín thước của thật vô dụng.

Doanh kỳ nặng bao nhiêu, thể cầm lên dễ dàng như ?

Họ âm thầm lau mồ hôi trán, bên ngoài doanh trại đến.

"Tiên sinh, Nguyên Nhượng, Diệu Tài."

Tào Tháo ở cửa doanh trại, ba , mỉm .

"Lúc thể xuất quân ?"

Binh mã xếp hàng doanh trại. Từ xa vẫn còn thấy tàn tích cháy rụi của thành Lạc Dương. Trong đội quân, một lá cờ dựng lên, đó chữ "Tháo".

Lạc Dương tuyết nhưng vẫn lạnh, giáp mỏng lạnh buốt, chạm cảm thấy như tay sẽ đông cứng đó.

Cố Nam cưỡi ngựa, bên cạnh Tào Tháo, qua đội quân.

Thời gian trôi qua lâu, cô nhớ rõ lịch sử , nhưng cô ngờ Tào Tháo quyết định truy kích Đổng Trác lúc , và chỉ với một đội quân.

"Tướng quân vì truy?" Cố Nam hiểu hỏi Tào Tháo. Cô sống lâu, tự nhận thấy qua ngàn vạn chuyện nhưng vẫn những điều cô thể hiểu.

Tào Tháo cờ trong quân, mỉm hỏi: "Tiên sinh chẳng từng , Tháo nên tranh danh, truyền khắp thiên hạ trong cuộc chinh phạt ?"

"Lần , là tranh danh đó."

Lá cờ rung lên, ánh sáng mặt trời xuyên qua, chiếu mắt chói lòa.

Tào Tháo thu hồi ánh mắt, bước quân đội, rút thanh kiếm dài bên hông .

Lần cũng là Tào Tháo, vì Hán triều, cuối cùng liều mạng.

"Xuất phát!"

"Con nổi nữa, thực sự nổi nữa. Mẹ ơi, con nữa."

Trên con đường, trong đám đông, một đứa trẻ buông tay phụ nữ bên cạnh, bệt xuống đất, lớn.

Từ Lạc Dương đến đây, họ lâu , lâu đến mức quá lâu nghỉ ngơi. Với một đứa trẻ, quả thực là quá mệt mỏi.

Mắt cá chân sưng đỏ của đứa trẻ thể dậy nữa.

"Mau dậy ."

Người phụ nữ bên cạnh mặt tái nhợt thấy đứa trẻ xuống đất, vội vàng kéo đứa trẻ dậy nhưng kịp.

"Đi mau!" Lính cầm vũ khí phía thúc giục, đẩy đám đông về phía , bước chân nhanh hơn.

Một cái nắm chặt, hai đẩy xa.

"Đợi , đợi ! Chỉ một chút nữa thôi!"

Không cơ hội cho phụ nữ , bà lớn tiếng kêu gọi, dùng hết sức lực chen về phía đứa trẻ phía nhưng chỉ đám đông đẩy về phía .

Tiếng bước chân của đám đông lấn át tiếng của đứa trẻ. Không là quá xa thấy nữa, đứa trẻ mệt còn tiếng, đám đông nuốt chửng.

Người phụ nữ đám đông đẩy , miệng phát tiếng khô khốc, mắt mở tuyệt vọng đám điểm dừng phía .

"Xin các , dừng một chút thôi, chỉ một chút thôi."

Cơ thể bà mềm nhũn, ngã xuống, quỳ rạp xuống đất, tay ôm mặt, tiếng nghẹn ngào.

Đám đông kiếm đao thúc giục như thúc giục gia súc, đẩy về phía , thể dừng , thậm chí thấy rõ chân là gì.

bước chân, giẫm lên phụ nữ, thậm chí là cơ thể bà.

Sau đó là ngựa, xe, cho đến khi phụ nữ còn tiếng động.

Lý Nho lưng ngựa, ngẩng đầu địa thế hai bên, dường như đang suy nghĩ điều gì.

"Ngươi đang gì thế?" Đổng Trác xe thấy Lý Nho bên cạnh như đang nghĩ gì đó, dựa lan can hỏi.

"Tướng quốc." Lý Nho đầu , Đổng Trác cúi chào nhẹ.

"Nơi địa thế cao thấp, thích hợp để mai phục, dùng binh ở đây cũng để chặn hậu quân."

Ông hạ tay cúi chào, nắm dây cương, chỉ về phía ngọn đồi xa xa.

"Tuy thể chắc chắn chư hầu nào đuổi theo, nhưng Tướng quốc thể đặt một nhóm quân công khai và vài nhóm quân mai phục ở đây. Quân công khai giữ cửa, quân mai phục chờ sẵn, nếu chư hầu đuổi tới thể chặn đánh, cũng cho quân dám đuổi theo."

"Mai phục?" Đổng Trác lời Lý Nho, ngẩng đầu xung quanh.

Con đường gần nhiều rừng rậm đồi núi, quả thực thích hợp để mai phục, nhưng cũng vì quá thích hợp để mai phục, Lý Nho.

"Mai phục ở đây, chư hầu nghĩ tới, thể trúng kế ?"

"Đây là kế sách, mà là dương mưu."

Lý Nho tự nhiên, dường như quan tâm liệu chư hầu phá mưu kế của .

"Chư hầu đến đuổi Tướng quốc, nhất định là tấn công, là tấn công thì hành quân chiến đấu. Tướng quốc đặt quân ở đây, chư hầu dù trong rừng mai phục, đuổi Tướng quốc cũng chỉ thể tấn công. Nếu họ vòng, cũng thể dùng quân công khai chặn."

"Gấp rút đuổi theo dù chuẩn , quân địa lợi nhân hòa, chiếm tiên cơ, tỷ lệ thắng cũng lớn hơn tỷ lệ thua nhiều."

"Ý ngươi là, chư hầu trúng kế vẫn tỷ lệ thua ?"

Đổng Trác nhướng mày, vẻ khinh thường nhưng giọng điệu trầm tĩnh.

"Tướng quốc, kế sách nào là hảo, tính toán luôn lúc sai sót. Hành quân cũng , luôn tỷ lệ thất bại."

Lý Nho cúi đầu như khiêm tốn .

"Nói đúng lắm." Đổng Trác dậy, suy nghĩ một lát, gật đầu: "Được, theo ngươi, phân một quân mai phục ở đây!"

"Cảm ơn Tướng quốc." Lý Nho cúi chào.

Đổng Trác ông, đột nhiên : "Có lúc thực sự cảm thấy ngươi , nên loại bỏ."

Ông đặt tay lên xe: "Tính toán sót, nghĩ , chẳng lẽ việc dời đến Trường An cũng trong mưu kế của ngươi?"

"Haha."

Lý Nho cưỡi ngựa sảng khoái, lắc đầu.

"Tướng quốc đùa , nào tính toán sót chứ?"

Đại quân thúc giục dân chúng tiếp tục tiến về phía , Lý Nho đám phía , một ai còn giống như .

Lý Nho dời ánh mắt, tiếp, ánh mắt lóe lên.

Nhà Tần bỏ chế độ phong kiến, nhà Hán thiết lập chế độ phong kiến. Mấy trăm năm, gia tộc chư hầu cắm rễ sâu như giòi bám xương, thể loại bỏ.

Thời tiền triều chứng minh, quốc lực đủ để loại bỏ chư hầu.

đến thời loạn thế, bằng đẩy một cái, buông tay thử một .

"Cộc, cộc, cộc." Tiếng móng ngựa gõ đất đá phát âm thanh đều đều.

Tiếng bước chân của quân đội phá tan sự yên tĩnh của rừng. Đá cuội bước chân đẩy ven đường khiến bụi cây bên đường rung động, lẽ kinh động điều gì đó.

Phía xa quân đội, chân trời đỏ rực, sắp tối .

Bước chân của binh sĩ nặng nề, chậm chạp, vẻ hành quân lâu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-89-cuoi-cung-co-gang-them-mot-lan.html.]

"Dừng quân!"

Một tiếng gọi vang lên phía quân đội, cờ lệnh vẫy, quân đội từ từ dừng .

"Chỉnh đốn tại chỗ!" Tiếng lệnh hạ xuống.

Kỵ binh từ ngựa xuống, bộ binh về phía ven đường xuống đất.

Tào Tháo dẫn quân đuổi suốt một ngày, cả mệt mỏi.

Đổng Trác tuy dẫn một thành dân chúng di dời, tốc độ hành quân nhanh nhưng vài ngày, nếu nhanh chóng thúc quân thì khó mà đuổi kịp.

Gần đến đêm, binh sĩ đang thu thập một ít củi khô trong rừng và nhóm lên một đống lửa trại.

Những con ngựa buộc những gốc cây ven đường. Nhìn thấy đống lửa trại bùng lên, chúng lo lắng và lùi , nhưng dây cương kéo khiến chúng chỉ thể lắc lư cái đầu bên cạnh những gốc cây một cách bất an.

Binh sĩ mệt mỏi dựa gốc cây, cây thương của họ nghiêng bên cạnh, đầu cúi thấp xuống. Đống lửa trại bập bùng nhưng thức ăn nóng nấu lên. Không thời gian, và cũng ai còn đủ sức để nấu nướng.

Ngồi bên lửa trại, họ đơn giản c.ắ.n vài miếng lương khô, coi như ăn xong bữa. Ánh lửa chiếu lên bóng và ngựa, mũ giáp và binh khí lộn xộn mặt đất. Họ thậm chí dựng trại, ngay bên đường để nghỉ ngơi.

Trong quân doanh, tiếng chuyện lẻ tẻ, phần lớn chỉ là lời thì thầm giữa một hai , trò chuyện qua vài câu dần dần cũng sẽ ngủ .

Cố Nam bên đống lửa trại, đặt thanh Vô Cách xuống đất, lấy từ trong áo một miếng lương khô.

Đang chuẩn ăn thì thấy tiếng bước chân tiến gần, ngẩng đầu lên thấy Tào Tháo đang về phía .

"Tiên sinh." Tào Tháo mỉm đưa miếng thịt khô trong tay cho Cố Nam.

"Cảm ơn." Cố Nam từ chối, nhận lấy.

"À." Tào Tháo thở một tiếng mệt mỏi, chống tay lên gối, xếp bằng bên cạnh Cố Nam.

"Tiên sinh nghĩ , chúng bao nhiêu phần thắng?"

"Khó mà phần thắng."

Cố Nam kẹp miếng thịt khô và lương khô với , c.ắ.n một miếng. Thịt gần như mùi vị gì nhưng hơn nhiều so với lương khô trong quân.

Vừa nhai thức ăn trong miệng, cô liếc Tào Tháo.

"Mạnh Đức, cũng nên điều đó chứ."

"Phải." Tào Tháo gật đầu: "Ta cũng ."

Quân đội mà chỉ huy chỉ hơn mười nghìn , so với quân đội Tây Lương của Đổng Trác, quân chênh lệch ít , thể đến phần thắng?

" , cách nào ?"

Tào Tháo nhặt một viên đá từ mặt đất, cầm trong tay: "Dù chỉ một phần trăm cơ hội thắng cũng ."

"Khó."

Cố Nam trả lời Tào Tháo ngay mà c.ắ.n một miếng lương khô, tiếng nhai răng rắc.

Tào Tháo bên cạnh khổ, đôi khi giống như từ thế giới khác, đôi khi chút phong thái nào.

Lau miệng đầy vụn, Cố Nam giơ một ngón tay lên : "Ta một thượng sách và một hạ sách."

"Tiên sinh thật cách ?"

Tào Tháo ngạc nhiên hỏi. Ban đầu chỉ hỏi một câu vu vơ, ngờ Cố Nam thật sự đối sách.

Mang quân đội mười nghìn đuổi theo hàng chục nghìn, thậm chí thể là hàng trăm nghìn quân của Đổng Trác, nghĩ cũng cách nào.

Suy nghĩ , đôi mắt sáng lên, về phía Cố Nam.

"Tiên sinh dùng tiên pháp ?"

"Chậc!"

Cố Nam mặt mày tối sầm, đến lúc , chẳng lẽ thể suy nghĩ bình thường một chút ?

"Ta , tiên nhân thì tiên pháp."

Cũng khó trách Tào Tháo suy nghĩ kỳ quái như , với tình hình hiện tại chỉ suy nghĩ kỳ quái mới thể cách.

Cố Nam nuốt lương khô trong miệng, Tào Tháo qua ánh lửa.

"Thượng sách cần đối địch, thể thành danh. Hạ sách một phần trăm cơ hội thắng, để Mạnh Đức chọn."

"Không cần đối địch?" Tào Tháo ngạc nhiên, đặt viên đá trong tay xuống: "Tiên sinh, thượng sách là gì?"

Vừa nhai lương khô, Cố Nam lấy một túi gấm đưa cho Tào Tháo.

"Thượng sách trong túi gấm , Mạnh Đức tối nay thể xem thử. Nếu Mạnh Đức dùng thì cần hạ sách, nếu Mạnh Đức dùng, ngày mai hãy bàn hạ sách."

Trên đường hành quân, Cố Nam sẵn trong túi gấm .

Thực , cô thể thẳng với Tào Tháo, nhưng cô Tào Tháo suy nghĩ kỹ mới quyết định nên mới dùng cách .

Ngoài , cô cũng khó xử.

Nếu Tào Tháo chọn thượng sách , cô sẽ khó xử.

Tào Tháo hiểu ý của Cố Nam nhưng vẫn nhận túi gấm trong tay cô và : "Được, sẽ xem tối nay."

Đêm khuya, ánh lửa phản chiếu đường núi, từ xa những đốm lửa nhỏ đường núi như đang phản chiếu với trăng trời, tạo nên một cảnh tượng đặc biệt.

Trong quân doanh vang lên tiếng ngáy, chắc là nhiều ngủ.

"Soạt."

Tào Tháo từ trong áo lấy túi gấm mà Cố Nam đưa cho, mở thấy bên trong là một mảnh vải nhỏ, đó bốn chữ:

Chỉ truy chiến.

Tào Tháo chằm chằm bốn chữ . Thực , với tình hình hiện tại, đây đúng là thượng sách.

Chư hầu đuổi, chỉ Tào Tháo đuổi. Đổng Trác vài ngày, đuổi kịp cũng .

Chỉ cần tạo thanh thế, Tào Tháo với danh nghĩa đại nghĩa thể lan truyền đến dân, tạo danh tiếng cho .

thành Lạc Dương thiêu hủy, thiên tử bắt cóc, những điều đổi chút nào. Tào Tháo chỉ cần một vở kịch, cần động binh, chỉ để hư danh mà thôi.

Tào Tháo cầm mảnh vải trong tay, một lúc lâu mới thoải mái, đặt mảnh vải lên lửa.

"Không ngờ còn chữ thế , thể gọi là thư pháp đại gia."

Ngọn lửa bùng lên đốt cháy mảnh vải, Tào Tháo buông tay, mảnh vải rơi lửa và cháy thành tro.

"Tuy nhiên, như chỉ là lừa gạt thế gian."

Nhìn mảnh vải trong lửa cháy rực, Tào Tháo suy nghĩ nhiều.

Là trung gian, phân định, nhưng đại trượng phu, những việc thể .

Nếu thì phân biệt đại trượng phu và kẻ tiểu nhân?

Đêm yên tĩnh, chỉ tiếng lửa cháy lách tách. Tào Tháo lửa, ánh sáng trong đêm luôn khiến cảm thấy an tâm hơn.

Đứng dậy, về phía trung quân.

"Mạnh Đức."

Hạ Hầu Đôn và những khác đang quanh lửa bàn bạc thấy Tào Tháo tới, dậy chào.

Tào Tháo thấy đều nhỏ, thấy Cố Nam, bèn hỏi: "Tiên sinh ?"

"À, đang nghỉ ngơi ở ."

Hạ Hầu Đôn chỉ một gốc cây phía , Cố Nam đang dựa đó nghỉ ngơi, thở đều đặn, lẽ ngủ.

Tào Tháo thấy thì khẽ, giọng cũng hạ thấp xuống: "Hành quân vất vả, cũng là đám thô kệch như chúng ."

Nói xong, vén áo xuống.

Mọi khẽ, cũng xuống theo.

" mà." Lý Điển hiếm khi khuôn mặt nghiêm nghị, thở dài : "Tiên sinh quả thật khác biệt với những phụ nữ bình thường, mệt mỏi cũng lộ mặt nhận ."

"Không, , chỉ là ngươi nhận thôi, chứ phụ nữ bình thường mệt mỏi ngươi cũng nhận ."

Hạ Hầu Uyên ở bên cạnh , đều khẽ, ngay cả Tào Tháo cũng .

Lý Điển nhướng mày bất lực. Hắn khác với Hạ Hầu Uyên, thường xuyên cãi với Tào Hồng, nhưng giận.

Mọi đùa lâu, nhanh chóng chuyển sang chuyện chính.

"Mạnh Đức."

Hạ Hầu Đôn lấy một tấm da thú đưa cho Tào Tháo.

Trên da thú vẽ một bản đồ đơn giản, đúng hơn là thô sơ, chỉ một đường uốn lượn và một ký hiệu hai bên đường.

"Đây là bản đồ do kỵ binh thám hiểm mang về, dựa dấu vết đường, quân Đổng Trác qua con đường ."

Hạ Hầu Đôn , chỉ một điểm bản đồ.

"Qua một ngày nữa, chúng sẽ đến bên cạnh Dĩnh Dương, gần quân Đổng Trác."

"Gần ?" Tào Tháo bản đồ, thở một : "Ta , lệnh cho binh sĩ chuẩn chiến đấu."

"Vâng." Giọng của nặng nề.

Mọi đều trận chiến là trận đấu ngang sức. Nếu hành quân đúng cách, chỉ thất bại mà còn thể quân tiêu diệt.

Tào Tháo Hạ Hầu Đôn thấy nhíu mày, hỏi: "Nguyên Nhượng, còn chuyện gì nữa ?"

"Có." Hạ Hầu Đôn chỉ một chỗ bên cạnh Dĩnh Dương.

"Địa hình chỗ phức tạp, sợ Đổng Trác để phòng ngự sẽ mai phục. Chúng cần đối sách ."

Mọi quanh lửa trại bàn bạc.

Cố Nam tựa gốc cây, nâng nhẹ chiếc nón lá, khẽ lắc đầu.

Xem cuối cùng cũng chọn con đường nhất.

"Soạt." Một chiếc lá rơi xuống nón của Cố Nam, phát tiếng động nhỏ nón nhích xuống chút ít.

Dưới nón, Cố Nam mở mắt. Trại âm thanh gì, lẽ hầu hết vẫn tỉnh, dọc hai bên đường hoặc tựa gốc cây nhắm mắt. Xa xa vài binh sĩ canh đêm, trông dáng vẻ buồn ngủ.

Lửa trại tắt, chỉ còn vài đốm lửa lẻ loi khúc củi, than đen chồng chất, tỏa khói mỏng dễ tan trong gió.

Không khí mang mùi hôi, điều bình thường, trại lính luôn mùi . Binh lính khác với tướng quân, quần áo , lâu ngày cởi áo giáp. Suốt mấy tháng hành quân, giặt quần áo giáp đếm đầu ngón tay, áo mặc giáp bẩn và hôi.

Tào Tháo và mấy khác quanh lửa trại ngủ, vẻ ngủ sâu.

Đứng dậy duỗi lưng, cô vốn cần nghỉ ngơi nữa nhưng hôm qua thật sự ngủ.

Đi dọc trại xa một con suối núi, nước trong veo chảy qua đá, mài mòn các cạnh đá. Nước chảy đá chắn, rẽ qua hai bên, mặt nước phản chiếu lấp lánh.

Ngồi xổm bên suối, Cố Nam thò tay nước, đầu ngón tay cảm nhận sự mát lạnh. Nước suối mùa đông lạnh lẽo, nhưng cô rút tay , để mặc dòng nước chảy qua tay.

Cô múc một nắm nước rửa mặt, cảm giác buồn ngủ tan biến. Cố Nam thở dài xuống.

Tào Tháo chọn con đường nhất, nhưng chọn con đường nhất cũng khó cô. Hành động theo con đường nhất, tỉ lệ thắng một phần cũng là cao.

Lần , nếu biến , chắc chắn sẽ thất bại. Không liên quan đến tính toán của , theo binh pháp, thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều lợi cho họ.

Giờ đây thanh danh của chư hầu phỉ nhổ khắp nơi, qua thời điểm nhất. Mất cơ hội mượn danh nghĩa chính nghĩa cầu viện là mất thiên thời.

Đuổi theo trong rừng núi, mệt ngựa nhọc, đường xá hiểm trở. Qua Lạc Dương, dễ thủ khó công, là mất địa lợi.

Binh ít tướng thưa, chỉ hơn vạn quân, đuổi theo quân địch gấp nhiều , là mất nhân hòa.

thế nào cũng hy vọng chiến thắng, trách Viên Thiệu và những khác đuổi theo. Đổng Trác tập hợp quân Lạc Dương, lực lượng quân sự so với chư hầu cũng thừa.

Phải hy vọng.

Cố Nam bên suối, nhặt một chiếc lá cỏ từ trong bụi cây, cầm tay chơi.

Thế giới điều gì chắc chắn, chắc chắn biến .

Và hạ sách của cô chính là lợi dụng biến đó, tạo một cuộc hỗn loạn, chiếm một trong ba yếu tố.

Nhìn chiếc lá trong tay, Cố Nam đưa nó lên miệng.

Môi mím lá, âm thanh trong trẻo từ miệng thổi như một bản nhạc nhỏ, âm thanh như tiếng chim rừng.

Âm thanh trong trẻo vang xa.

"Bộp bộp." Tiếng vỗ tay vang lên khi tiếng nhạc dần tắt.

Chiếc lá rời khỏi miệng, tiếng nhạc ngừng .

"Ta từng nhạc cung đình, bằng một nửa tiếng kèn lá của ."

Tào Tháo Cố Nam, khẽ, nghiêng tai như vẫn còn tiếng nhạc.

"Đây chính là nhạc tiên gia, một chiếc lá cũng thể tạo âm thanh?"

Với câu hỏi của Tào Tháo, Cố Nam chỉ thể bất lực coi như thấy, thật sự coi cô là tiên nhân.

Một lát , Tào Tháo khẽ : "Tiên sinh, thể cho hạ sách là gì , là một túi gấm nữa?"

"Haha." Cố Nam lắc đầu, đặt lá cỏ xuống đất, đầu Tào Tháo.

"Hơn vạn quân đuổi theo mười mấy vạn quân, đúng là điên mới đuổi theo."

"Ta cũng điên." Tào Tháo , lưng .

"Là thế đạo điên ."

 

Loading...