Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 67: Năm nay là năm nào?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:00:29
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong đám cỏ, một xuống.
Cố Nam ôm Vô Cách trong lòng, hố đất đào lên. Vô Cách là thứ cô dùng để đào lên, may mắn là nó ở xa. Không Vô Cách từ chất liệu gì, dù bao lâu, áo giáp của cô cũng rỉ sét nhưng thanh kiếm một vết gỉ nào.
Khi tìm Vô Cách, cô cũng tìm thấy một mảnh giáp của quân Hãm Trận. Có lẽ Hạng Vũ chôn cả đội quân ở đây.
Đây là con đường núi ngoài thành. Từ xa cô thể thấy thành Hàm Dương, nhưng ngôi thành, cô đối mặt thế nào.
Cô tựa tảng đá, tháo nửa chiếc mặt nạ , cảm thấy dễ thở hơn. Không khí lạnh nhưng trong lành. Nhìn sông Vị ở phía xa, vài chiếc thuyền nhỏ đậu bên bờ, dập dềnh theo sóng nước.
Bốn bề âm thanh, chỉ gió nhẹ thổi.
Cố Nam yên, cảm giác gì.
Bây giờ là năm nào? Có còn quen cũ ? Triều đại là gì?
Cô . Cúi đầu tay , cô cảm nhận còn sống. Trong còn máu, tim vẫn đập, chắc biến thành quỷ. cô dường như già chút nào, và c.h.ế.t sống .
"Ha," tay , Cố Nam khẽ, "Thế khác gì quỷ ?"
Giọng vẫn còn khàn, cô ngậm miệng.
Cô mong rằng lúc đó thể c.h.ế.t ngọn giáo của Hạng Vũ. Như thứ kết thúc.
Cô lâu, cho đến khi trời sáng.
Có lẽ nên rời , nhưng bây giờ? Cô . Một lúc , cô ngẩng đầu hố đất.
Đứng dậy, cô dùng tay lấp hố, phủi nhẹ rời .
Nên tìm một bộ đồ sạch để mặc.
Trên đường, một đ.á.n.h xe chiếc xe cũ kỹ, lười biếng ngáp. Thỉnh thoảng ông giơ roi, nhẹ quất, thúc con ngựa già tới. Hôm nay ông định đến thành Hàm Dương sớm để chở thêm vài chuyến khách.
Bánh xe lăn qua mặt đường đá, phát tiếng lộc cộc khiến đ.á.n.h xe suýt ngã. Ông hoảng hốt nắm chặt dây cương.
"C.h.ế.t tiệt," ông lẩm bẩm, "May mà xe lật."
Ông định tiếp thì thấy một từ phía đối diện tới. Người đó mặc áo xám, đội nón lá, trong tay cầm một cây gậy đen.
Người đ.á.n.h xe để ý nhiều, nhưng đó giơ tay chặn xe.
Dù nghi ngờ, đ.á.n.h xe vẫn dừng : "Này, , việc gì ?"
Người áo xám hạ tay, lịch sự : "Không gì, chỉ hỏi thăm một chút." Giọng khàn khàn, khó chịu.
thái độ của đối phương khá , đ.á.n.h xe cũng dịu giọng: "Hỏi thăm gì?"
"Cảm ơn ," áo xám kéo nón xuống một chút. "Là thế ..."
Người đ.á.n.h xe thấy động tác đó, ngạc nhiên lên trời, mưa, ban ngày đội nón lá gì.
"Ta hỏi ," áo xám ngừng một chút hỏi, "Bây giờ là năm nào?"
Người đ.á.n.h xe im lặng một lúc c.h.ử.i thề: "Đường thì dốc gặp kẻ ngốc, thật xui xẻo."
Ông đầu định tiếp.
Người áo xám chặn xe: "Huynh hiểu lầm . Ta sống lâu trong núi, ít khi ngoài nên năm tháng, chỉ hỏi thăm một chút."
Người áo xám đường chiếc xe rời , đó một lúc.
"Năm Nguyên Sóc."
Cô khổ: "Đây là năm nào?"
Thời Nguyên Sóc, tức niên hiệu của Hán Vũ Đế, bắt đầu từ năm 129 Công nguyên. Thời điểm , nhà Hán lập quốc hơn 80 năm, đất nước định, thiên hạ thái bình.
Cố Nam nên , chỉ bước theo một hướng. Dù đường gặp ít an nhàn, đây vẫn là một thời đại yên . Những gì cô thấy và khác xa thời của cô, như cách biệt một đời.
Trên đường, cô bây giờ là thời Hán. Lịch sử đổi, cuối cùng Lưu Bang thắng Hạng Vũ. dân trong nước giảm nhiều, lúc lâu mới gặp một .
Khi thuyền, Cố Nam gặp một ông lão hơn 90 tuổi, tuổi thời đó hiếm. Cả gia đình ông nghề chèo thuyền. Ông thường một bên bờ sông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-67-nam-nay-la-nam-nao.html.]
Khi Cố Nam qua sông, ông lão đột nhiên với cô: "Con , lâu đây, con sông gần như cạn khô."
Ánh mắt ông lão đục ngầu, lẽ còn minh mẫn, chỉ chuyện một .
"Lúc đó, là thiên tai tuyết lớn, là hạn hán dịch bệnh. Thế giới thật đáng sợ, đều sống khốn khổ, gì để ăn. Người cướp lương thực của , đó là cướp con cái!"
Cố Nam ngẩn bên cạnh ông kể chuyện xưa. Nghe lâu, cho đến khi thuyền rời , cô vẫn hồn.
Đã mấy tháng , cô qua nhiều nơi, chốn về ở . Cô suy nghĩ lâu, định tìm một nơi ít để sống chờ c.h.ế.t.
Trên đường, Cố Nam học một kiến thức tạp nham, chủ yếu là y thuật. Năm đó, cô thấy quá nhiều c.h.ế.t vì dịch bệnh, hình ảnh đó in sâu trong đầu cô. Cô hiểu rằng lẽ sẽ c.h.ế.t trong một thời gian dài, nên học một chút, nếu thể, sẽ cứu một .
Cô từng g.i.ế.c nhiều , giờ trả nợ cũng là điều . Có lẽ khi trả hết nợ, cô cũng thể . đường, cô học nhiều, chủ yếu vì tiền mua sách y.
Ngoại biên, Sóc Phương.
Trời hoàng hôn lạnh, gió thổi như d.a.o cắt. Nhìn quanh chỉ thấy một vùng cát vàng hoang vu.
Một áo xám đội nón lá, ôm một cây gậy đen bước trong sa mạc. Thường mấy chục dặm mới thấy một ngôi làng nhỏ.
Người bình thường đến ngoại biên. Nơi hoang vu, thường cướp ngựa. Nếu gặp chiến sự giữa quân Hán và Hung Nô, thể nào yên .
đối với Cố Nam, nơi . Cô tìm một nơi ít để sống. Vì cô già , nếu sống trong một ngôi làng bình thường, thời gian dài sẽ coi là yêu quái.
Cát gió lạnh thổi bay xa. Cố Nam ngẩng đầu xa, chỉ thấy sa mạc, thỉnh thoảng cây khô hoặc bụi cỏ dại. Xa hơn, thể thấy một vài ngôi nhà bằng đá bóng . Chắc là một ngôi làng nhỏ.
Cố Nam chỉnh nón lá, ôm Vô Cách tiến về phía ngôi làng. Gặp làng ở đây dễ, cô định mua chút nước.
"Leng keng, leng keng." Một dắt con la qua, cổ la treo một cái chuông.
Ngôi làng nhiều . Người đường thường mặc áo choàng rộng, quấn kín cả đầu và mặt, lẽ vì thời tiết ở đây lạnh.
Hai bên là những ngôi nhà bằng đá, ghép với và trét kín các khe hở bằng cát để tránh gió.
Bên đường một quầy hàng, vài đang uống nước. Hơi nước lan tỏa. Cố Nam đặt kiếm xuống bàn xuống. Chủ quầy tiến tới, gì đó với cô bằng tiếng địa phương, cô hiểu. Chủ quầy ngạc nhiên, lắp bắp hỏi: "Người nội địa?"
Câu dùng tiếng Sóc Phương nội địa, Cố Nam hiểu , cô gật đầu: "Phải."
"À." Chủ quầy hiểu , một cái. Làng là nơi trong và ngoài nội địa sống lẫn lộn, gì thù địch.
"Uống... uống gì?" Chủ quầy tiếng nội địa lắm.
Cố Nam qua bàn bên cạnh, : "Một bát nước là , và giúp đổ đầy túi nước ."
"Được , hai đồng." Chủ quầy giơ hai ngón tay.
Cô tháo túi nước đưa qua, đồng thời lấy hai đồng xu. Đây gần như là tiền cuối cùng của cô.
Chủ quầy xuống. Cố Nam ở bàn, rảnh rỗi quan sát đường làng. Ánh mắt cô lơ đãng dừng ở một chỗ.
Đó là một cô gái. Khăn quấn đầu tháo xuống, treo ở cổ. Má cô đỏ vì gió lạnh nhưng da mịn màng. Lông mày tinh tế, vẻ thanh tao, tóc dài đen nhánh buông xuống lưng.
Lúc cô đang xổm một phụ nữ, bắt mạch, vẻ mặt nghiêm túc.
Là đại phu ? Cố Nam chú ý cô gái. Ánh mắt cô dừng bàn tay đang bắt mạch, nghiêng tai lắng . Gần đây cô đang học y thuật nhưng thầy dạy, sách, tiến độ chậm. May mà cô từng học nội lực, ít nhất hiểu kinh mạch, huyệt vị, nên chút cơ bản.
Khi Cố Nam đang lắng , chủ quầy mang nước tới. Cô cảm ơn, cầm lên uống, nhưng thấy tiếng vó ngựa đang đường. Âm thanh lộn xộn, lẽ ba, năm . Cố Nam nhíu mày, vì tiếng vó ngựa, mà vì xa hơn ngoài làng, cô thấy tiếng ồn ào.
Có một nhóm đang cưỡi ngựa lao tới làng , còn thấy tiếng rút đao kiếm. Đây dấu hiệu .
Ba, năm trong làng tiến tới gần. Đám đông đường tách . Đó là ba mặc giáp.
Nhìn trang phục lẽ là quân Hán, hiếm khi thấy họ ở một ngôi làng nhỏ ngoài biên giới. Một trong họ còn mặc giáp tiểu tướng.
Vị tiểu tướng quanh làng. Khi xuất quân, mang theo tám trăm kỵ binh. Để nhanh, họ mang nhiều lương thực, nhất là nước. Thời gian qua thấy doanh trại Hung Nô, nhưng nước uống gần hết.
Gần đây làng, cho tám trăm kỵ binh đóng quân ở xa, tự dẫn vài xem thể kiếm nước bổ sung .
Ánh mắt tiểu tướng dừng ở quán , thấy nước trong tay khác, nhảy xuống ngựa.
Chủ quán thấy mặc quân phục, vội vàng chào đón. Ông tinh mắt, đây là quân nội địa, xoa tay, căng thẳng : "Quân... tướng quân, việc gì ?"