Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 6: Lần đầu đến thanh lâu?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 11:57:29
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ôi chao, quý khách đến , lâu gặp."
"Các cô nương, đón khách nào."
"Haha, đúng là lâu thấy mặt."
"Không hôm nay chúng may mắn gặp Họa Tiên cô nương ?"
"Quý khách đến đúng lúc lắm, hôm nay Họa Tiên cô nương đang chuẩn một hội thơ, ai chọn sẽ uống rượu cùng Họa Tiên cô nương."
"Vậy thì hôm nay chúng thật sự may mắn, haha."
Làm mà đây. Dù thời Chiến Quốc vẫn là kỹ nữ do quan phủ quản lý, nhưng dáng vẻ của thanh lâu vẫn giống với những gì Cố Nam tưởng tượng.
Vừa bước cổng ngửi thấy mùi hương phấn son nồng đậm, khách đến đang uống rượu sự hầu hạ của các cô nương. Thỉnh thoảng vài bàn tay háo sắc sờ lên làn da trắng trẻo của các cô, nhưng các cô chỉ mỉm gạt tay , hề tức giận.
Cố Nam quanh thấy trang trí màu xanh phấn hồng, tuy tòa nhà ngọc ngà nhưng cũng khác nhiều.
Ban đầu, "thanh lâu" chỉ đơn thuần là nơi của kỹ nữ, mà chung cho những tòa lầu trang trí hoa lệ. Không từ khi nào bắt đầu dùng để chỉ nơi phong hoa tuyết nguyệt.
Xung quanh ồn ào, thậm chí phần yên tĩnh, chỉ vài tiếng trao đổi nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng vài tiếng khúc khích của các cô nương.
Nhìn thấy những cô gái với vẻ ngoài gợi cảm, mặt Cố Nam cũng đỏ lên.
Mụ chủ thanh lâu thấy một khách lạ bước , liếc mắt qua, gương mặt sáng rỡ. Bà cảm thấy đây là một khách quý.
Cậu thanh niên mặc bộ áo dài màu đen. Màu đen ở thời Chiến Quốc đại diện cho địa vị cao quý, dân thường nào cũng thể mặc.
Thân hình quá cường tráng áo dài phần rộng thùng thình. Khuôn mặt thanh niên trai, môi đỏ, răng trắng, đôi mày kiếm là đôi mắt khiến ngay cả nữ nhân cũng ghen tị, thể thêm vài .
Mái tóc dài đen buộc gọn gàng thành một búi đơn giản đầu, tạo nên vẻ khó tả.
Bước thanh lâu, tập trung mà ngừng quanh, thấy mặt các cô gái ăn mặc lỏng lẻo thì đỏ bừng, bối rối.
Chắc hẳn là đầu đến đây.
Mụ chủ mỉm hiểu ý, lắc lư đến gần:
"Ta thấy tiểu đây một lúc , gì ạ?" đặt tay lên vai Cố Nam.
"Các cô nương ở đây thích nhất là những trai như tiểu đấy!"
Lần đầu đến nơi , mặt Cố Nam cứng đờ, ấp úng :
", , gọi một bình rượu là ."
"Được thôi, tiểu đây, sẽ mang rượu tới ngay." Mụ chủ để ý Cố Nam tiêu bao nhiêu, chỉ thấy trêu đùa tiểu thú vị mà thôi.
Nói xong, mụ lắc eo bước .
Cố Nam sờ mũi, xuống ghế.
Cô hối hận, tiền tháng Bạch Khởi cho đủ tiêu ở nơi . Hơn nữa, nếu lão già cô đến thanh lâu thì chừng sẽ đ.á.n.h gãy chân cô.
Thôi, đến cũng đến .
Cố Nam nghiến răng, quanh thấy ai cũng đôi cặp, chỉ cô .
Không lẽ cũng gọi một cô nương?
Đang nghĩ thì một giọng bên cạnh cắt ngang:
"Tiểu , chỗ ai , thể ở đây ?"
Giọng ấm áp, Cố Nam đầu thì thấy một thanh niên hai mươi tuổi.
Hắn cũng mặc bộ áo dài màu đen giống cô nhưng chất liệu rõ ràng hơn, viền áo còn thêu hoa văn màu vàng nhạt.
"À, ai. Ngươi cứ tự nhiên." Cố Nam nhận ngoài bàn của thì xung quanh đầy , cô cũng ngại chung bàn với khác, bèn gật đầu.
"Cảm ơn." Nam tử , xuống gần Cố Nam. Cô thể ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ, nhưng vì đang ở nơi phong hoa tuyết nguyệt nên cũng để ý, chắp tay : "Tại hạ là Triệu Dị Nhân."
Triệu Dị Nhân? Cái tên thật kỳ lạ.
Cố Nam để tâm, cũng chắp tay: "Cố Nam."
Bàn rượu im lặng. Cố Nam và Triệu Dị Nhân quen , nên chợt đề tài chuyện.
Mụ chủ nhanh chóng mang rượu lên.
Tìm niềm vui trong cảnh khổ, Cố Nam cầm rượu uống từng ngụm.
Nhìn thấy Cố Nam bối rối, Triệu Dị Nhân :
"Cố đầu đến lầu Đông Trâm ?"
"Ừ." Cố Nam ngượng ngùng cầm ly rượu, gượng: "Sao ?"
Triệu Dị Nhân cũng gọi một phần rượu rót đầy ly cho , thong thả :
" thấy gọi cô nương, cũng tìm quen, chỉ gọi một phần rượu đây. Mặc dù uống rượu nhưng trông như đống lửa. Không đầu đến thì là gì?"
Nói xong bèn đùa Cố Nam:
"Huynh thể thoải mái một chút, nam nhân ai cũng đầu, qua thì sẽ quen thôi."
bây giờ là tiến thoái lưỡng nan, hiểu gì chứ.
thể gọi một cô nương phòng để gì đó, thì mà thoải mái cho chứ.
Bực bội đầu, Cố Nam nhấp ngụm rượu, trả lời:
"Cảm ơn lời khuyên."
Thấy Cố Nam hứng, Triệu Dị Nhân chỉ khẽ, uống rượu của .
"Huynh tại hôm nay đông vui như ?"
Uống một ngụm rượu, Triệu Dị Nhân dường như mở câu chuyện.
Cố Nam quanh đại sảnh lầu Đông Trâm, quả thật khách khứa đầy ắp, chật kín, đến còn chỗ .
Vì đều giữ sự im lặng, Cố Nam nhận ngay rằng nhiều như , nhíu mày:
" ."
"Vậy nên thật may mắn. Hôm nay là hội thơ của Họa Tiên cô nương, bỏ năm mươi lượng vàng là thể gửi một bài thơ, cho khách khứa . Nếu Họa Tiên cô nương để ý thì sẽ gặp mặt cô ."
"Năm mươi lượng vàng, gửi một bài thơ?" Cố Nam khẽ rùng , cô năm mươi lượng vàng.
Phải rằng, mua một con ngựa cũng chỉ mất hai ba mươi lượng vàng, năm mươi lượng vàng chỉ để một bài thơ thì đúng là chuyện đùa.
" ." Triệu Dị Nhân gật đầu:
"Nghe Họa Tiên cô nương tài hoa hơn , thơ và họa đều xuất sắc, là tài nữ hiếm . Không diễm phúc gặp cô . Đừng là năm mươi lượng vàng, bỏ năm trăm lượng cũng ."
Hắn hề thấy Cố Nam đang ghen tỵ đến c.ắ.n chặt ly rượu.
Xã hội phong kiến đáng ghét, cuộc sống như đúng là sa đọa!
…
Người thường : "Rượu gặp tri kỷ ngàn ly là ít, lời hợp ý nửa câu cũng nhiều."
Thân là một thanh niên ba lớn lên cờ đỏ của chủ nghĩa xã hội, Cố Nam gì để với nhà tư bản quyền lực chế độ phong kiến như Triệu Dị Nhân. Hai cùng bàn uống rượu, chuyện lặt vặt đôi câu. hiểu Triệu Dị Nhân dường như hứng thú, luôn chủ động bắt chuyện với cô.
Đương lúc Cố Nam suy nghĩ nên kiếm cớ rời thì đám đông phía xa bỗng nhiên xôn xao:
"Họa Tiên, cô nương Họa Tiên đến !"
"Ở ? Ta xem nào."
"Đâu, ?"
Thấy tiếng rộn ràng, Cố Nam cầm chén rượu lên, ánh mắt tự chủ thu hút. Từ xa, cô thấy một cô gái nhẹ nhàng bước lên bục cao. Cô mặc bộ y phục lụa, tà váy lay động theo bước chân như chiếc lá sen đung đưa trong gió. Trên đầu nhiều trang sức, chỉ một cây trâm đơn giản cài tóc gọn gàng. Mái tóc đen mượt xõa xuống đôi vai trắng như tuyết, mang nét quyến rũ khó tả.
Nhìn kỹ khuôn mặt cô, vì tấm lụa mỏng che phủ nên thấy rõ. Chỉ thấy đôi mắt long lanh, chỉ cần khẽ liếc là khiến lạc lối. Dưới mắt trái một nốt ruồi lệ, càng tôn lên vẻ mê hoặc của cô.
"Đẹp quá."
Triệu Dị Nhân bên cạnh Cố Nam lẩm bẩm, ánh mắt mê ly.
Cố Nam bừng tỉnh, phát hiện trong sảnh đều chăm chăm bóng dáng bục, ai thêm lời nào. Trong Lầu Đông Trâm, một lúc, tiếng rót rượu, tiếng chạm chén rượu cũng trở nên rõ ràng.
Cô nương bục mỉm duyên dáng, giọng lớn nhưng trong sự yên tĩnh tuyệt đối vô cùng rõ:
"Tiểu nữ cao thấp, dựa sở thích cá nhân mà tổ chức hội thơ. Thân phận thấp kém, chỉ thể ở nơi phong hoa tuyết nguyệt cùng chư vị thưởng thức thơ văn, ngờ đông khách thế . Tiểu nữ vô cùng vui mừng, tại đây cảm tạ các vị."
"Họa Tiên cô nương cần khách khí, hội thơ Lầu Đông Trâm vốn là đại sự của Hàm Dương, chúng đến đây ủng hộ là điều tự mong , cần gì lời cảm tạ?"
" , huống chi là do mỹ nhân như Họa Tiên cô nương mời, chúng đến chứ?"
"Hahaha."
"Họa Tiên cô nương cũng đừng tự hạ thấp , nếu cô nương mà là phận thấp kém thì chúng còn là gì đây?"
Khách sảnh lượt đáp lời Họa Tiên, một lúc trở nên rôm rả, mãi mới yên tĩnh trở . Cố Nam cầm chén rượu về phía bục cao. Thị lực của cô , cách xa mười mấy mét vẫn thể rõ thần thái của Họa Tiên cô nương.
Chỉ thấy Họa Tiên che miệng khẽ, nhưng trong mắt cô hề chút ý . Cố Nam rõ đôi mắt quyến rũ vô cùng nhưng thần sắc, mà chỉ là một mảnh c.h.ế.t chóc. Cô mở miệng , giọng vẫn mang vẻ yêu kiều, nhưng nếu lắng kỹ vẫn thể thấy chút lạnh lẽo. Thật khó tưởng tượng hai thái cực đối lập xuất hiện cùng một .
"Các vị đừng đùa nữa, tiểu nữ vốn là nhà sa cơ thất thế nên mới kỹ nữ ở đây, phận thấp kém ?"
Nói xong, Họa Tiên dường như mím môi, một lúc mới tiếp tục:
"Hôm nay ngoài hội thơ, tiểu nữ còn mong tìm một vị công tử ý sẽ trao ."
Nói xong, Họa Tiên khẽ cúi đầu chào, xoay rời .
Ầm!
Họa Tiên rời khỏi, khí trong sảnh như một giọt dầu nóng rơi nước sôi, bùng nổ.
"Nương nó, đăng ký hội thơ thế nào? Tính cả !"
"Còn nữa, còn nữa! Ta cho các ngươi , hôm nay ai giành với !"
"Ta tự nhận chút tài thơ, từ xưa tài tử với giai nhân, nương nó, tính một suất!"
Tiếng đăng ký ngớt, mụ tú bà trong sảnh bận ngơi tay. Chỉ thấy mụ đắc ý vặn vẹo hình mập mạp, gọi lớn:
"Hôm nay là ngày trọng đại của Họa Tiên cô nương, giá cả tất nhiên như ngày thường, một trăm lượng một chỗ, hai trăm lượng thể gửi một bài thơ."
"Được!"
Người đến đây tất nhiên đều là nhà giàu, tiền đối với họ là gì, họ lượt mở túi tiền. Cố Nam chằm chằm bóng dáng Họa Tiên cô nương rời .
Họa Tiên, chẳng là tiên trong tranh ? Dù thế nào cũng chỉ là một bức tranh, phận riêng. Thanh lâu quả thực gì đáng xem.
Lặng lẽ uống cạn chén rượu trong tay, chuẩn rời . Không ngờ ai đó nắm :
"Cố , thơ ?" Triệu Dị Nhân tỏ thú vị, nắm tay Cố Nam hỏi.
Cảm giác mềm mại từ tay khiến sững .
Cố Nam Triệu Dị Nhân nắm tay, nửa ngày thấy đối phương gì. Mặt mày đen , rút tay :
"Ta chỉ là kẻ thô tục, thơ."
Triệu Dị Nhân ngây Cố Nam, nắm chặt bàn tay trống rỗng. Tay của Cố mềm mại hơn cả tay nữ nhân thế?
lập tức tỉnh , nháy mắt với Cố Nam:
"Huynh , thật sự hứng thú nào với Họa Tiên cô nương ? Không bằng thế , để đăng ký, hóng chuyện với , thế nào?"
Hắn khó khăn lắm mới khỏi cung một , chơi một thật vô vị, kéo thêm một nữa sẽ vui hơn nhiều.
Nhìn kẻ mặt vẻ hiếu khách quá mức, Cố Nam lộ vẻ mặt kỳ quái. Gã là gay đó chứ?
Nghĩ , cô kỹ Triệu Dị Nhân, y phục tầm thường, chắc hẳn là con nhà quyền quý. Nghe nhà quan đều những sở thích kỳ lạ, chẳng lẽ là lời đồn?
Nghĩ , Cố Nam rùng , vội vàng gạt bỏ suy nghĩ đó. Trong lòng tuy ác ý đoán mò nhưng dù cũng nhiệt tình mời, Cố Nam cũng tiện từ chối. Dù cũng rảnh.
Cố Nam xuống :
" , rượu chè ngươi lo hết."
"Được." Triệu Dị Nhân hào phóng, ngay lập tức vẫy tay:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-6-lan-dau-den-thanh-lau.html.]
"Lão nhị, mang thêm hai bình rượu, tiện thể ghi tên và bên cạnh ."
Vào tháng mười một, tháng mười hai, tuyết rơi đầy trời. Con đường bên ngoài Lầu Đông Trâm phủ một lớp tuyết trắng xóa, gió lạnh thổi qua từng cơn, vài ăn xin mặc đồ rách rưới còn đang xin ăn ngoài đường.
Bên trong Lầu Đông Trâm là một khung cảnh khác hẳn, ấm áp như mùa xuân, chỉ cần mặc một chiếc áo đơn cũng thấy lạnh. Mọi nhâm nhi ly rượu, bàn luận về thơ ca, về những mỹ nhân như tranh vẽ.
Phía sảnh đường là một cái đình nhỏ che bởi tấm lụa trắng, thể rõ bên trong, nhưng cô chính là tiêu điểm của tất cả .
Lúc , Họa Tiên đang trong đình nhỏ, nụ duyên dáng mặt biến mất, còn vẻ quyến rũ như khi đám đông, đó là sự lạnh lùng, hờ hững. Cô từng nghĩ thể dựa nhan sắc để bán nghệ giữ , nhưng ở nơi những cô gái như cô cuối cùng cũng thể thoát khỏi phận món hàng cho khác.
Nghĩ đến những lời lão mụ hôm nay, khóe miệng Họa Tiên nhếch lên một nụ t.h.ả.m thương. Tâm cô nguội lạnh từ lâu, dù tìm một bất kỳ cũng ?
Bên trong đình im ắng, bên ngoài rôm rả, hội thơ bắt đầu.
"Xin mời Họa Tiên cô nương đề."
Một tỳ nữ lên tiếng, cầm một cuộn trúc giản bước đến đình nhỏ phía , thở dài một tiếng từ từ đưa cuộn trúc trong. Cô hiểu rõ tình cảnh hiện tại của Họa Tiên; thường ngày Họa Tiên đối xử với những hầu như cô, tiếc rằng cô chỉ là một hầu, chẳng thể gì .
Tỳ nữ nhẹ nhàng :
"Họa Tiên cô nương, xin đề."
Họa Tiên đáp, chỉ nhận lấy trúc giản và vài chữ lên đó. Đặt bút xuống, cô chuyển cuộn trúc ngoài. Tỳ nữ nhận lấy, trở sảnh, mở và to:
"Tình , cảnh , ."
Đề thơ chỉ gồm ba chữ, chỉ rõ ý gì, giống như chủ đề cố định. Tình , cảnh , lẽ là mùa đông; , lẽ là Họa Tiên như tiên giáng trần. mỗi thấy thể khác .
Trong sảnh im lặng một lúc, nhanh chóng vang lên tiếng lách sột soạt, dường như nghĩ ý tưởng. Cố Nam cạnh Triệu Dị Nhân, chỗ của họ gần cửa sổ, xếp bằng đệm mềm. Cô rót một chén rượu, nhẹ nhàng mở cửa sổ, cơn gió lạnh thổi . Cố Nam ngoài đường phố, uống một ngụm rượu để ấm cơ thể. Thật là xa xỉ.
Vừa Triệu Dị Nhân chỉ đăng ký và mua một chỗ tốn hẳn hai trăm lượng. Mọi đều đang khổ sở suy nghĩ, Triệu Dị Nhân c.ắ.n bút mà đầu mối.
Cố Nam lẽ là nhàn nhã nhất trong sảnh. Cô đổi sang tư thế thoải mái, dựa cửa sổ để gió lạnh nhẹ nhàng thổi qua tóc mai. Nhìn xuống từ tầng lầu, cô thấy một ăn xin kéo một bao vải, lê bước qua tuyết.
"Chốn quyền môn rượu thịt nồng, ngoài đường xương lạnh cốt đồng điêu..."
Không cô chợt nghĩ đến câu . Và cô chính là một trong những ở chốn quyền quý. Không ăn xin nữa, Cố Nam tự uống rượu. Có lẽ vì cô quá nhàn nhã, giữa một đám đang chăm chú suy nghĩ, thật quá nổi bật.
Họa Tiên trong đình cảm thấy lạnh, đầu thì phát hiện bên cửa sổ mở một mặc áo đen, quần áo xộc xệch, trông vẻ lười biếng. Người đó chỉ đó uống rượu thôi ư? Họa Tiên ngạc nhiên. Một chỗ ở đây giá tận một trăm lượng, tiền đủ để một gia đình bình thường sống cả năm.
Ánh mắt cô di chuyển đến khuôn mặt đó. Khuôn mặt mang vẻ phóng khoáng của nam nhân, nét dịu dàng của nữ nhân, một khí chất đặc biệt khiến cô cũng cảm thấy tự ti.
Có lẽ cảm nhận ánh mắt của Họa Tiên, đó đầu , ánh mắt bình thản chạm ánh mắt cô. Hai qua lớp lụa mỏng vẫn thể cảm nhận đối phương đang . Cố Nam giơ chén rượu, nâng cao chúc một ly, nhẹ nhàng ngậm chén uống cạn ly rượu ngọt. Uống xong, cô ngoài cửa sổ.
Họa Tiên ngây Cố Nam. Đến khi nhận đối phương còn ý định nữa, cô mỉm . Nam nhân thấy cô từ đến giờ đều dán mắt rời, nhưng đó thật đặc biệt.
Tiếc rằng Họa Tiên ở quá xa, thể rõ thần thái thực sự của Cố Nam. Lúc cô đỏ mặt, dám đầu Họa Tiên nữa. Đến giờ cô mới hiểu thế nào là "mê hoặc như tơ"; chỉ cần đối diện với ánh mắt của đối phương vài giây, cô gần như mất tự chủ.
"Công tử nhà họ Tiết xong thơ."
Một tiểu đồng cao đài lớn tiếng :
"Cuối năm ở Hàm Dương tuyết đầu mùa, tuyết trắng phủ cành nửa khom xuống. Không thấy sắc xuân nhưng rợp trời, lẽ là hoa đầu tiên của Đông Trâm."
Bài thơ là thơ , hoặc rằng đây là thơ cũng là tâng bốc thôi. Người đó , tự đắc đó, háo hức mong đợi bóng hình cao đài. Lâu , thấy bóng đó phản ứng gì, mặc dù văn tài đủ nhưng cũng khá rộng lượng, thở dài một cái xuống.
Với bài thơ đầu tiên gửi lên, tiếp theo là những bài khác lượt tiểu đồng cao đài lên. Nhìn chung đều hơn nhiều so với bài thơ đầu tiên, nhưng Họa Tiên trong đình nhỏ vẫn gì. Không từ khi nào hơn nửa gửi thơ.
Triệu Dị Nhân vẫn xong, hoặc thể là câu nào. Hắn cầm bút mà chữ nào. Cuối cùng, gấp quá nên tìm đại thầy t.h.u.ố.c , về phía Cố Nam đang nhàn nhã.
"Cô , tài sơ học thiển, hôm nay e rằng thể gặp Họa Tiên cô nương . Ta thực sự cảm hứng, , giúp bừa một bài nộp lên là ."
"Dị Nhân chỉ để uống rượu cùng thôi mà. , thơ!"
Bị Triệu Dị Nhân chằm chằm, Cố Nam bất đắc dĩ nhún vai.
"Cố , thấy cũng là một tài, giống thô kệch như tự , đang cố giấu tài với chứ." Triệu Dị Nhân chỉ Cố Nam, mặt đầy vẻ tin.
Khóe miệng Cố Nam giật giật, Triệu Dị Nhân với vẻ chịu buông tha, lắc đầu. Thơ tình ? Cũng , tùy tiện ngâm một bài nhớ kỹ trong đầu là .
Một lặng từ cao, gió thoảng nhè nhẹ, giọt sầu rơi rơi:
Lòng buồn xa xôi thong dong,
Dáng cỏ mùa chiều, nắng hồng tàn phai.
Tâm hồn u sầu bên hiên,
Lẽ đời thênh thang, dòng chân trời dài.
Say sưa cạn cạn ly rượu,
Cười vui mà lòng vẫn cay đắng nơi .
Áo , gầy thêm dần,
Không hối tiếc cho một tình yêu dại khờ.
— Bài thơ "Điệp Luyến Hoa" của Liễu Vĩnh
Giọng của Cố Nam to nhỏ. Trong sảnh vốn yên tĩnh, đều rõ ràng. Ngay cả Họa Tiên xa xa cũng rõ.
Bài thơ kết thúc, cả sảnh im lặng. Đây giống một bài thơ, định dạng và ngắt câu đúng, mà giống một khúc nhạc. Định dạng đúng nhưng ảnh hưởng đến sự hiểu của về bài thơ .
Trong bài thơ xuất hiện chữ "đông" nào, nhưng trong lòng mỗi đều vô tình sinh vài phần se lạnh. Đây là một bài thơ xuân; ngâm thơ cạnh lầu, gió xuân mơn man nhưng đầy ưu sầu. Có thắc mắc, bây giờ rõ ràng là mùa đông, gió xuân? Nghĩ , đúng , trong Lầu Đông Trâm , lúc nào giống như mùa xuân?
Còn Họa Tiên cô nương cũng như mùa xuân đến Hàm Dương. Ngày đó cỏ xanh mây trắng . Đọc đến câu cuối:
"Áo , gầy thêm dần,
Không hối tiếc cho một tình yêu dại khờ."
Không thể khiến tán thưởng, thật là câu thơ . Biểu hiện rõ ràng sự u sầu và nhung nhớ, giống như đang kể một câu chuyện. Vào tháng ba từng gặp giai nhân, từ đó tình nồng ý sâu. Đứng một lầu cao, uống rượu hát ca, tương tư kỳ hạn.
Cố Nam lẽ ngờ rằng, cô chỉ ngẫu nhiên ngâm một bài thơ tình nhớ kỹ trong đầu phù hợp với cảnh , lúc .
Triệu Dị Nhân ngây ngẩn Cố Nam, cầm bút lên. Lâu , lặng lẽ đặt bút xuống, khổ:
"Cố , sớm? Huynh với Họa Tiên cô nương tình sâu như ."
"Hả?" Cố Nam ngơ ngác, hiểu tại đối phương .
"Bài thơ tên gì?"
Cố Nam gãi đầu: "Đây là từ, gọi là Điệp Luyến Hoa."
"Từ? Điệp Luyến Hoa?" Triệu Dị Nhân lẩm bẩm, gật đầu: "Điệp Luyến Hoa."
Cuối cùng, Cố Nam sâu sắc:
"Ta tham gia hội thơ nữa, giúp !"
Khoan , gì? Cố Nam kịp phản ứng, Triệu Dị Nhân thu trúc giản trong tay , trịnh trọng ngẩng đầu gọi lên đình cao:
"Họa Tiên cô nương, bài Điệp Luyến Hoa của Cố công tử bên cạnh , xin mời Họa Tiên cô nương bình luận!"
Không ai còn cầm bút, cũng ai nhắc đến thơ ca nữa.
Sau bài thơ của Cố công tử, thực sự họ còn mặt mũi nào đến chuyện ngâm thơ phú. Bởi bài thơ dùng tình cảm quá sâu sắc, khiến tự nhiên im lặng.
Trên cao đài, trong đình nhỏ, giọng của Họa Tiên cô nương vẫn truyền . Lúc cô lặng trong đình nhỏ, gió từ cửa sổ mở nửa thổi vẫn mang theo cái lạnh. Cô ngờ sẽ một bài thơ như trong cuộc thi . Cô cũng từng nghĩ rằng, vị công tử cạnh cửa sổ đó, thể ngắm đông tựa xuân.
Tài tử thích danh, nhưng công tử đó quên danh tiếng của , động lòng vì một cô gái phong trần.
"Áo , gầy thêm dần, hối tiếc cho một tình yêu dại khờ."
Họa Tiên bao giờ một bài thơ tình thẳng thắn như , má đỏ. ngay đó, cô phát một tiếng khổ. Nụ chứa đựng sự đau khổ, như uống một hũ rượu đắng.
Công tử thơ như , đời sẽ thế nào? dù động lòng thế nào nữa, trong lầu Đông Trâm , duyên phận giữa hai chỉ thể chấm dứt trong sớm chiều mà thôi. Thật đáng.
Nghĩ , Họa Tiên ngẩng đầu lên, khi Cố công tử, trong mắt cô mang theo sự tiếc nuối và xin . Cố công tử vẫn đó, chén rượu đặt bên miệng, thần sắc thẫn thờ—thực là ngẩn ngơ.
Có lẽ, cũng hiểu rõ điều . Lâu , giọng của Họa Tiên từ trong đình vọng :
" là một bài thơ . Hôm nay hội thơ đến đây là kết thúc. Cố công tử, đêm nay Họa Tiên sẽ ở đây chờ ."
Nói xong, Họa Tiên rời . Hội thơ kết thúc vội vã, nhưng ai cảm thấy chán nản. Một thư sinh phủi bụi dậy. Hôm nay dù Họa Tiên cô nương để mắt tới, nhưng những câu thơ và câu chuyện thể lưu danh muôn đời, âu cũng là một điều may mắn. Tiếc Cố công tử và Họa Tiên cô nương. Thân phận hai cũng định sẵn thể đến với .
Nhìn xa xa, Cố công tử vẫn thẫn thờ bên cửa sổ. Thư sinh thở dài, thương cho thư sinh, thương cho giai nhân. Lắc đầu bước khỏi cửa. Những rời phần lớn mang theo suy nghĩ như ; ban đầu kết giao với Cố Nam, nhưng thấy dáng vẻ của cô, thực sự nỡ phiền, chỉ đành lặng lẽ rời .
Mọi đều cho rằng Cố Nam đang buồn, nhưng ai nhận cô rõ ràng đang ngẩn ngơ. Cô hiểu như . Rõ ràng là thơ giúp Triệu Dị Nhân, thành thơ của cô? Sao Họa Tiên cô nương chọn cô?
Đi chơi thanh lâu là tội khiến sư phụ đ.á.n.h gãy chân . Nếu còn về nhà đêm nay, chẳng sẽ Bạch Khởi đ.á.n.h c.h.ế.t ? Này , chắc chắn là nhầm lẫn gì đó, chắc chắn là nhầm lẫn .
Cố Nam chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh tuôn . Nhìn Triệu Dị Nhân với vẻ mặt khó coi hơn cả :
"Triệu , chuyện là ?"
Không ngờ Triệu Dị Nhân cô, đưa tay vỗ vai cô.
"Huynh , chỉ thể thế thôi. Cố , ngươi màng danh tiếng mà thể hiện tình cảm với Họa Tiên cô nương như , trong giới văn nhân Hàm Dương, ngươi sẽ đây?"
Nói , thở dài chậm rãi:
"Ngươi tài văn chương như thế , thực sự may mắn khi quen ngươi. Đáng lẽ mời ngươi một bữa tiệc say sưa. Tiếc rằng quyền lực, nếu chủ thì chắc chắn sẽ giúp ngươi và Họa Tiên cô nương đến với . Chỉ trách bây giờ..."
Khóe mắt Cố Nam giật giật, cô nghĩ: Anh rõ ràng một chút chứ. Triệu Dị Nhân thêm gì nữa, cầm lấy rượu mặt uống một cạn sạch. Nhìn bình rượu trống rỗng mà thẫn thờ.
"Chợt ý say khướt bừa . Có rượu mặt thì nên ca hát, cố gượng vui cũng là vô vị."
Có lẽ là ý . Hắn Cố Nam, gặp tài như thế cũng uổng chuyến . Cười khẽ:
"Huynh , tên thật của là Doanh Dị Nhân. Sau nếu việc cần, cứ đến phủ công tử trong thành tìm ."
"Không ..." Cố Nam còn gì đó. Doanh Dị Nhân vẫy tay ngắt lời:
"Huynh , thế sự như buông bỏ cũng ."
Nói xong, dậy, chậm rãi bước như thấu hồng trần.
Chỉ còn Cố Nam rối bời trong gió. Rốt cuộc xảy chuyện gì? Tuy nhiên, Cố Nam bỏ qua lời quan trọng nhất của Doanh Dị Nhân.
Doanh Dị Nhân, cái tên trong lịch sử thời Chiến Quốc là cái tên nổi bật, nhưng nó đại diện cho một phận vô cùng quan trọng. Doanh Dị Nhân, đổi tên thành Tử Sở, Tần Trang Tương Vương, cha của Tần Thủy Hoàng.
Tất nhiên đối với Cố Nam bây giờ, điều quan trọng là những thứ , mà là giải quyết chuyện tối nay. Trời càng lúc càng tối, đêm đông luôn mang theo gió lạnh khiến khó chịu.
Trong phủ Võ An Quân, Tiểu Lục đặt đĩa thức ăn cuối cùng lên bàn, Bạch Khởi và Ngụy Lan cùng , bát đặt mặt nhưng động đũa.
Bạch Khởi nghi ngờ, nhíu mày Tiểu Lục:
"Tiểu thư ? Sao muộn thế còn tới ăn cơm?"
Chưa kịp để Tiểu Lục trả lời, Ngụy Lan trừng mắt Bạch Khởi:
"Lão già ông còn dám ! Ta Tiểu Lục , ông dẫn Nam nhi Trường Bình? Ông c.h.ế.t Nam nhi c.h.ế.t? Trường Bình nguy hiểm thế nào ông ?"
Râu của Bạch Khởi giật giật, hồi lâu dám câu nào, cúi đầu lẩm bẩm:
"Nữ nhân thì gì!"
Ngụy Lan Bạch Khởi, hiếm khi nhéo tai ông. Bà phụ nữ ngu ngốc, tất nhiên hiểu ý của Bạch Khởi, cũng rằng thể ngăn cản ông. Bạch Khởi bình thường đối xử với bà , nhưng một khi quyết định chuyện gì , bà cố gắng thế nào cũng đổi .
Ngụy Lan bên bàn hồi lâu, cuối cùng đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay Bạch Khởi, bà hiểu áp lực mấy ngày qua của ông. Bạch Khởi dám Ngụy Lan, vì ông nợ bà quá nhiều, đặt tay lên tay bà :
"Cảm ơn phu nhân."
Ngụy Lan lườm một cái:
"Xem như xui xẻo cả đời, gặp lão già như ông. Hai vợ chồng chúng vướng mắc , nhưng cho ông , Nam nhi và Trọng nhi chắc chắn vướng chuyện , nếu chắc chắn xé tai ông ."
"Ta nhớ ." Bạch Khởi gật đầu, chua xót :
"Nếu một ngày đại vương g.i.ế.c , chắc chắn sẽ bảo vệ tính mạng của các ngươi."
"Bảo vệ cái gì? Chỉ cần ông giữ mạng sống cho Nam nhi và Trọng nhi là đủ. Ta thì , ông c.h.ế.t thì sống còn ý nghĩa gì." Ngụy Lan gạt tay Bạch Khởi .
"Phu nhân và lão gia đều là , sẽ ." Tiểu Lục hiểu hai ông bà đang gì, nhưng chuyện sống c.h.ế.t cũng hoảng hốt.
"Người ..." Bạch Khởi lời Tiểu Lục, buồn lắc đầu. Ngụy Lan nhớ đến việc chính, Tiểu Lục:
"Tiểu Lục, ngươi xem, tiểu thư ngủ trong phòng ? Mau gọi nó dậy, tiểu cô nương thể để đói bụng ."
Cố Nam ngủ quên giờ ăn chỉ một hai . Bạch Khởi hỏi, Ngụy Lan nghĩ ngay đến chuyện , quá lo lắng. Tiểu Lục khó xử lắc đầu:
"Phu nhân, tiểu thư trong phòng, cũng tiểu thư . Chiều nay ngoài ."
"Buổi chiều ngoài ư?"