Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 45: Sống trên đời đều vì chấp niệm
Cập nhật lúc: 2025-11-11 11:59:22
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Vương tựa lưng giường, tay đặt ngực. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng một góc phòng. Lệnh của Tần Vương sai sót. Hồi tưởng ánh mắt lạnh lẽo của vị tướng đeo mặt nạ thú, đó như thể sẽ g.i.ế.c ngay lập tức. Tần Vương, rốt cuộc ý đồ gì?
Ánh sáng ban mai dần tỏ. Cố Nam đang chuẩn dùng bữa sáng thì thấy tiếng động ngoài cửa.
"Công tử, xin hỏi?"
"À, hỏi, sứ giả nước Tần, vị tướng của Hãm Trận Doanh, đang tạm trú ở đây ? Ta việc chuyện với tướng quân."
"Đương nhiên, mời công tử."
Có đến thăm ư? Cố Nam đặt đũa xuống, tiếp tục gắp thức ăn.
Một công tử mặc y phục tinh xảo bước , khóe miệng mang nụ khẽ, tạo cảm giác thiện. nụ khiến cảm thấy ý ?
Công tử Cố Nam, cúi chào: "Tại hạ là Hàn Phi. Không tướng quân đang dùng bữa, mạo phiền, mong tướng quân trách."
Cố Nam quan sát Hàn Phi, và Hàn Phi cũng quan sát cô. Vị tướng đúng như lời đồn, mặc tang phục. Đeo mặt nạ thú dữ. Ngồi yên mà sát khí tỏa như lưỡi d.a.o kề cổ.
Hàn Phi? Cố Nam nheo mắt, gật đầu chào: "Thì là Hàn công tử."
Cô thể sẽ gặp . Hàn Phi, một trong những đại diện của Pháp gia trong lịch sử, cả đời hy vọng cải cách pháp luật ở nước Hàn nhưng trọng dụng, cuối cùng c.h.ế.t trong ngục tù nước Tần. Vốn là một định sẵn kết cục bi thảm.
"Ngược , công tử nên trách kẻ sứ giả như thể tiếp đãi chu đáo. Mời công tử ."
"Cảm ơn tướng quân."
"Không công tử đến đây việc gì ?"
"Phi ngưỡng mộ danh tiếng của tướng quân từ lâu, tin ngài đến nên mạo đến thăm, quả nhiên danh bất hư truyền."
"Ta cũng danh Hàn công tử từ lâu. Tần Vương thường khen ngợi những tác phẩm của ngài."
"Thế thì quả là may mắn cho Phi. Tuy nhiên, Phi còn một việc hỏi tướng quân, ngài đến nước Hàn là vì việc gì?"
"Công tử.” Cố Nam nhạt giọng: “đây là quốc sự, chúng đều là bề , thể bừa."
" ." Hàn Phi gật đầu đột nhiên : “Tiên sinh thể lén cho Phi ?"
Cố Nam im lặng , như thể hỏi, ngươi nghĩ ?
"Vậy để đoán xem?" Hàn Phi dậy, trong sân: “Nước Tần tấn công nước Hàn?"
Cố Nam Hàn Phi, cuối cùng lắc đầu: "Hàn công tử, một việc dù cũng ích gì, nhất đừng hỏi nhiều."
"Làm ích nếu thử?" Hàn Phi mỉm , nhưng trong mắt nét . Ánh mắt đó chỉ chứa đựng một điều mà Cố Nam quen thuộc: chấp niệm.
"Công tử.” Cố Nam đột nhiên : “ gần đây ở nước Hàn vụ mất quân lương, vụ án thế nào ?"
Hàn Phi ngạc nhiên, gượng : "Ngài hỏi đúng , vụ án chính do tại hạ đảm nhận, hiện manh mối." Hắn hiểu ý của Cố Nam. Quốc gia định, thể lo liệu chuyện khác.
"Tướng quân nhắc nhở, tại hạ còn việc . Vậy xin cáo từ ."
"Ừm, tiễn."
Hàn Phi bước cửa, đột nhiên đầu : " , gặp tướng quân. Nếu ngài rảnh, tối nay sẽ đợi ở Tử Lan Hiên."
Hàn Phi bước khỏi cung, mơ màng phố. Con đường cứu quốc của nước Hàn ở ? Hoặc là, nước Hàn thực sự còn đường lui ?
Sứ giả của Tần đến, thời gian còn nhiều. Vẫn còn chút thời gian. Hàn Phi hít một sâu, khóe miệng nở nụ tự tin. Dù đường lui thì ? Dù đường cũng thể mở một con đường.
Ban đêm, đường phố vắng vẻ. Cố Nam đeo kiếm Vô Cách, chầm chậm . Khi rẽ qua góc phố, bỗng trở nên rôm rả. Một tòa nhà rực rỡ ánh đèn nổi bật trong đêm tối. Cố Nam ngẩng đầu lên biển hiệu: Tử Lan Hiên.
Cô nắm chặt cán kiếm, bước . Vừa bước qua cánh cửa như bước một thế giới khác. Một cô nương lầu hai thấy cô thì từ từ lui . Không lâu , Hàn Phi và một cô nương mặc áo tím từ lầu bước xuống.
"Ngài chính là vị tướng của Hãm Trận Doanh mà công tử ?" cô nương áo tím khoác tay Cố Nam, giọng dịu dàng. khi nửa áp , cô ngạc nhiên. Cô ngửi thấy một mùi hương nhẹ nhàng, hương nhân tạo mà là hương tự nhiên của phụ nữ.
"Tướng quân cuối cùng cũng đến, chúng đợi lâu ." Hàn Phi : “Ngài đến đây vẫn mặc như ?"
Cố Nam cảm thấy thoải mái, lùi một bước, mặt đỏ: "Ngày thương mặt, để sẹo, sợ dọa khác nên luôn đeo mặt nạ."
"Ra ." Hàn Phi thầm . Xem khó lòng dùng nữ sắc để tiếp cận .
"Hàn công tử, là ai gặp ?"
"Tướng quân, mời theo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-45-song-tren-doi-deu-vi-chap-niem.html.]
Họ lên lầu, đến một căn phòng yên tĩnh. Cô nương áo tím mở cửa: "Mời ."
Trong phòng một đó, lưng về phía họ. Cảm giác quen thuộc? Cố Nam thầm nghĩ. đó mái tóc bạc trắng, trong ký ức của cô, ai như .
Hàn Phi dẫn Cố Nam . Căn phòng bày biện đơn giản. Một góc đặt một thanh kiếm kỳ lạ, một mặt là lưỡi dao, một mặt là răng cưa, kiếm khắc hoa văn vảy.
Người từ từ . Khóe mắt Cố Nam giật giật: "Tiểu Trang?"
Nam nhân Cố Nam, một lúc mới đáp: "Sư tỷ."
Hàn Phi và cô nương áo tím đồng loạt Cố Nam, mặt kinh ngạc: "Sư tỷ?"
Hai há hốc miệng lùi . Vị Tang Tướng Quân là một nữ nhân? Một vị tướng nổi danh hung dữ, là nữ nhân? Hơn nữa, Vệ Trang gọi cô là sư tỷ, chẳng lẽ cô cũng là tử của Quỷ Cốc?
Mặt cô nương áo tím chút kỳ lạ. Nếu cô là nữ nhân, từ nãy giờ cứ kéo tay một nữ nhân ư? Cô lườm Hàn Phi.
Cố Nam Vệ Trang, một lúc mỉm . Cô giơ tay lên đầu, so chiều cao với . Cô cao bằng nữa : “Những năm qua, ngươi cao lên nhiều đấy."
Vệ Trang khoanh tay, Cố Nam, khóe miệng thoáng nhếch lên, nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm."
" thật, ngươi trở nên thế ?" Cố Nam mái tóc bạc của Vệ Trang, chế giễu: “Tóc bạc sớm là dấu hiệu . Dù là trẻ tuổi cũng nên kiềm chế, ở lâu trong chốn phong nguyệt cho sức khỏe."
"Không ." Vệ Trang mặt vẫn bình tĩnh nhưng chút bất lực.
Cô nương áo tím thấy phản ứng như , mắt thoáng qua sự kinh ngạc. Đây là đầu tiên cô thấy thái độ ôn hòa với ai đó. Cô lắc đầu, kéo Hàn Phi ngoài, khép cửa .
Cố Nam nghiêng đầu hai rời , ánh mắt trở nên nghiêm túc: “Tiểu Trang, ngươi cùng Tiểu Nhiếp đến nước Tần mà đến đây?"
"Ta ở nước Hàn việc cần ." Nhắc đến Tiểu Nhiếp, mặt Vệ Trang thoáng qua vẻ lạnh lùng.
"Cũng ." Cố Nam xuống ghế, giọng trầm xuống: “Nước Hàn lâu nữa sẽ chuyện lớn, tự cẩn thận."
Vệ Trang bên cửa sổ, về hướng nước Tần, gật đầu. Hắn hiểu, cơn bão sắp đến: “Sư tỷ đến đây, nghĩa là quân Tần cũng sắp tới."
"Nếu thể, thì hãy rời sớm."
Vệ Trang lặng lẽ : "Chưa thử , thể thể?"
Cố Nam mặt. Hắn còn là đứa trẻ cứng đầu năm xưa: “Ngươi và bạn ngoài của ngươi thật giống ." Sáng nay, Hàn Phi cũng với cô một câu tương tự.
Vệ Trang về phía cửa, lắc đầu: "Hắn bạn của ."
Cố Nam nhẹ nhàng cúi mắt. Cô Vệ Trang dính líu đến Hàn Phi. Thở dài một : "Đừng c.h.ế.t." Ánh mắt cô rơi thanh kiếm bên cửa sổ, thanh kiếm dài kỳ lạ giống như một con thú dữ đang đó.
Vệ Trang cũng về phía đó, ánh mắt rơi chiếc hộp gỗ thanh kiếm, nét mặt giãn , ánh mắt dịu dàng, đáp: "Ừm."
Trong một căn phòng khác, Hàn Phi tay cầm một cuộn thẻ tre. Cô nương áo tím bên cạnh, mỉm hỏi: "Lần đầu gặp ngài, ngài cũng đang cuốn sách . Không là sách gì mà khiến Hàn công tử say mê đến ?"
Hàn Phi ngẩng đầu: "Đây là một bản tàn quyển lấy từ tay một sư Tần. Cô chắc cũng từng tên nó: 'Thiên Tự Tàn Văn'."
Ánh mắt cô nương áo tím lóe lên sự kinh ngạc, về phía phòng bên cạnh: “ là do vị tướng quân đó ." Hàn Phi : “Nhìn tên, đáng lẽ là văn tự nghìn chữ nhưng chỉ vài trăm, nên gọi là tàn quyển. dù chỉ là tàn quyển cũng đủ để gọi là tác phẩm kinh thế."
"Dù là tác phẩm kinh thế cũng cần xem lâu đến chứ?" cô nương áo tím .
Hàn Phi lắc cuộn sách: "Chữ nghĩa thể phân tích, tại thể xem lâu? Và.” dừng một chút: “ thiện nó, để chứng minh suy nghĩ của ."
Cô nương áo tím yên lặng , một lúc hỏi: "Vậy công tử bổ sung bao nhiêu?"
"Hừ.” Hàn Phi tự tin : “ bổ sung chữ nào."
"...Công tử, , ngài vui lắm ?"
"Ha ha.” Hàn Phi gãi đầu hổ: “thực sự là bổ sung chữ nào, cũng ."
Cố Nam bước khỏi phòng. Hàn Phi và cô nương áo tím ở cầu thang, bóng dáng mặc áo trắng rời . Quay phòng Vệ Trang, thấy đang bên cửa sổ tiễn xa.
"Này, xa ." Hàn Phi bên cạnh , .
"Ta ." Vệ Trang lạnh lùng liếc : “Trước mặt cô , ngươi cẩn thận một chút. Nếu để cô cảm thấy ngươi đe dọa nước Tần, cũng bảo vệ ngươi."
Cố Nam chậm rãi bước con phố yên tĩnh. Cô rõ lý do Vệ Trang ở nước Hàn, nhưng nếu việc cùng Hàn Phi thì thể thoát khỏi tình thế tiến thoái lưỡng nan của nước Hàn. Hy vọng là nghĩ quá nhiều.
Phố phường yên tĩnh, Cố Nam bước đá lát đường, tiếng bước chân vang lên trong con hẻm vắng.