Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 123: Cơm đậu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:03:43
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai tiếp tục về phía tây, dần dần tiến gần đến biên cương.

Buổi tối, họ tình cờ ngang qua một ngôi chùa đổ nát. Dù hoang tàn, nhưng chỗ nghỉ ngơi một đêm vẫn hơn ngủ ngoài trời.

Bước chùa, bao lâu đến, đất phủ một lớp bụi dày, xà nhà còn vài cái mạng nhện. Trên bàn thờ giữa chùa một bức tượng Phật bằng đá mất một cánh tay.

Huyền Trang bước , thấy bức tượng Phật, liền cúi hành lễ. Cố Nam hành lễ. Dù Huyền Trang tặng cô một pháp danh, cô cũng tử Phật môn.

Cầm lấy một cây chổi cũ dựa cửa, cô quét sơ lớp bụi đất, đó lấy từ hành lý hai tấm vải trải xuống.

Hành lễ xong, Huyền Trang lấy mõ cửa chùa tụng kinh.

Cố Nam tựa cửa, con đường nhỏ và những bụi cỏ hoang hai bên. Tiếng gõ mõ trầm thấp vang vọng trong chùa, kèm theo tiếng tụng kinh nhỏ nhẹ.

"Có lẽ thêm bốn, năm ngày nữa là khỏi biên giới," Cố Nam đầu với Huyền Trang. "Đến bên ngoài biên giới , sẽ tiễn ngươi nữa."

Tiếng gõ mõ ngừng . Huyền Trang mở mắt Cố Nam.

Sau một lúc, nhẹ nhàng đặt cây gậy gỗ xuống, chắp hai tay , từ từ cúi đầu.

"Trên đoạn đường , đa tạ ân nhân."

"Không gì," Cố Nam , vẫy tay, "Chỉ là tiện đường thôi."

Huyền Trang thêm, chỉ tiếp tục tụng kinh. Hoặc lẽ, những điều đều trong kinh văn.

Trời đổ mưa lúc chiều muộn. Những ngày mưa ngớt. Trong cơn mưa, cỏ dại hai bên đường trở nên xanh tươi hơn.

Những giọt mưa rơi xuống mái ngói của ngôi miếu cũ, kêu lách tách.

Huyền Trang từ khi nào dừng , chỉ mưa một cách đăm chiêu. Đây là lúc hiếm hoi tu luyện Phật pháp. Hắn đầu, với Cố Nam:

"Nói thật, ân nhân, tiểu tăng vẫn quý danh của , thể cho tiểu tăng ?"

Chỉ là một cái tên, giấu.

Cố Nam định tên , nhưng đột nhiên nảy một chút tinh nghịch, :

"Ngươi đưa tay đây, sẽ tên lên tay ngươi. Ngươi đoán thì coi như ."

Huyền Trang ngẩn , đưa tay mặt Cố Nam.

Hắn cảm nhận bàn tay nắm lấy, đó một ngón tay nhẹ nhàng chạm lòng bàn tay. Đầu ngón tay lạnh, lướt qua từng nét, hai chữ.

Viết xong, Cố Nam ngẩng đầu, hỏi: "Ngươi đoán ?"

Huyền Trang cô một lúc cúi đầu xuống, cô nữa, mỉm :

"Tiểu tăng ghi nhớ. Cố thí chủ."

Cố Nam nhận sự khác thường của Huyền Trang, thấy đoán ngay lập tức thì nhún vai, buông tay một cách chán nản.

Cô tựa lưng cửa, hai tay gối đầu, ngoài mưa, than thở:

"Ở nơi hoang vắng gặp mưa đêm, thật xui xẻo."

Huyền Trang lặng lẽ . Hồi lâu, đầu tượng Phật trong miếu, khép mắt , nhẹ nhàng tụng hai câu:

"Thiện tai, thiện tai."

Lời "thiện tai" là lời cáo của nhà Phật, lúc đang cáo vì điều gì.

Đường bốn, năm ngày dài.

Ngoài cửa ải hoang vắng, lúc mấy dặm đường cũng thấy bóng . Trên đường, Huyền Trang khoác áo cà sa, mặt Cố Nam.

Cố Nam chỉ về một hướng: "Trước đây từng đến ngoài cửa ải. Đi theo hướng đó, đường thể gặp một vài ngôi làng, cũng tiện cho việc khất thực."

Huyền Trang đầu theo, :

"Vậy, cảm ơn Cố thí chủ."

Cố Nam buông tay xuống: "Không cần cảm ơn. Từ đây chia tay, mỗi đường của , cẩn thận."

Hòa thượng ngốc nghếch, nhưng cũng là một hòa thượng , nên gặp nạn ở nơi .

chuẩn rời .

Huyền Trang gọi cô :

"Thí chủ, tiểu tăng còn một việc nhờ."

"Ừm?" Cố Nam đầu, "Việc gì?"

Chỉ thấy Huyền Trang bước chậm đến mặt cô, vén tay áo cà sa, nhẹ nhàng gõ trán cô một cái.

Cố Nam lùi một bước: "Hòa thượng, ngươi gõ gì?"

Huyền Trang như thở dài: "Nhân quả báo ứng. Vậy là nhân quả giữa và thí chủ cũng coi như hết."

Nhân quả hết, sự liên quan giữa hai cũng coi như hết.

"Phật môn của các ngươi luôn những quy tắc kỳ lạ."

Cố Nam suy nghĩ nhiều về ý của Huyền Trang, sờ trán , vẫy tay tạm biệt, bước con đường nhỏ.

Khi cô xa, đột nhiên tiếng của Huyền Trang từ phía vang lên:

"Thí chủ, Tây Trúc, nếu tiểu tăng thể cầu rõ tâm Phật, nhất định sẽ thí chủ hỏi Phật về cách giải quyết tội g.i.ế.c chóc, giải quyết những điều thí chủ băn khoăn."

Cố Nam , trả lời từ xa:

"Vậy sẽ đợi ngươi đến cho ."

Chỉ như , thêm một mối nhân quả.

Người dần xa, cuối con đường còn thấy bóng dáng. Huyền Trang đường, mang theo hành lý của .

Hắn thở dài, chắp tay , nhẹ nhàng :

"Thiện tai."

Nói xong, về phía Tây.

Lần , cầu rõ tâm Phật, cầu rõ ý Phật, cầu rõ thất tình lục dục, cầu rõ nhân quả báo ứng, cầu rõ một chữ "Phật" trong lòng .

Đường tăng Huyền Trang Tây Trúc thỉnh kinh, cũng trở thành một câu chuyện để đời kể . Người rằng đường , chỉ một mà còn ba cùng đồng hành, lượt tên là Ngộ Không, Ngộ Năng, Ngộ Tịnh. Câu chuyện hậu thế thành tiểu thuyết, truyền bá rộng rãi.

Khi Cố Nam Ngộ Không là một con khỉ, cô mới nhớ đến câu chuyện Tây Du Ký, chút hối hận khi nhận lấy pháp danh . lẽ, đây chính là nhân quả.

Hai xa lâu. Sau khi Đường Tăng thỉnh kinh trở về, tuyên truyền Phật pháp, hương khói trong chùa ngớt. khách hành hương thể hậu sơn, vì đó là nơi thanh tịnh của pháp sư.

Hôm , một khách hành hương đội nón lá một hậu sơn. Trong núi một ngôi chùa, trong chùa một lão tăng đang tượng Phật, lẩm nhẩm tụng kinh.

Bỗng nhiên, phía vang lên một tiếng : "Hòa thượng, hỏi ngài một câu. Phật buông bỏ đồ đao, nghiệp sát sinh giải?"

Tiếng tụng kinh dừng , lão tăng mở mắt, đầu . Hắn thấy một đội nón lá, bên hông đeo một thanh kiếm mỏng màu đen.

Ngẩn ngơ một lúc, lão tăng lắc đầu: "Huyền Trang, vẫn giải."

Cũng giống như vẫn giải, năm đó khi cô tên lòng bàn tay ông, tâm Phật của ông vì động.

Trên đời, luôn những chuyện mà Phật giải thích . Trong đó, nhân quả.

Dưới ánh trăng thời Thịnh Đường, đúng dịp lễ, hoa đăng ở Trường An sáng như ban ngày. Trong một cái đình, hai đối ẩm. Cố Nam cầm chén rượu, rượu sóng sánh trong chén. Dưới đất bày đầy những vò rượu trống.

đa rượu đó do cô uống. Cô thích rượu, uống hết là . Cô ngẩng đầu sang, đó là một văn nhân mặc áo trắng, dựa lan can đình, tay nghiêng cầm chén rượu. Trông vẻ say nhưng tỉnh táo.

"Thái Bạch, ngài uống quá nhiều ," Cố Nam đặt chén rượu xuống, "Ta đưa ngài về ?"

Người gọi là Thái Bạch lắc đầu, mắt mơ màng Cố Nam, mỉm : "Không nhiều, rượu đang ngon, nhiều?"

"Nếu ngài say c.h.ế.t thì ? Đừng trách bỏ mặc ngài ở đây." Cố Nam bất lực .

"Rượu còn ấm, bạn cũ bên cạnh, thể say?" Thái Bạch lớn, dậy, lảo đảo bước tới mép đình. Nhìn phố xá xa xa, đèn đuốc huy hoàng, lẽ vì ánh đèn quá sáng, nhắm mắt . "Hơn nữa, thể say c.h.ế.t trong cảnh đèn đuốc , chẳng là điều ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-123-com-dau.html.]

Ngửa đầu lên, từ từ uống cạn chén rượu. Cố Nam thấy chịu về, đành cùng uống thêm một chén.

Lý Thái Bạch uống xong, ngẩn ngơ một lúc, chỉ phố xá Trường An, : "Cố cư sĩ, mười năm , ngươi và cũng say ở Trường An . Cảnh tượng như vẫn còn mắt, nhưng nghĩ là mười năm ."

Nghe cảm thán, Cố Nam khẽ cầm chén rượu, gật đầu: "Phải, mười năm ."

Lý Thái Bạch , vẻ mặt nửa say nửa tỉnh: "Hôm nay của năm , cư sĩ đến ?"

"Ai . Có thể đến, thể ." Giọng Cố Nam nhẹ nhàng. Cô ít khi hứa hẹn với ai, vì sợ thời gian lâu sẽ quên.

Có lẽ câu trả lời trong dự liệu của ông. Thần sắc của Lý Thái Bạch vẫn như thường, xuống đất, say sưa vỗ những vò rượu trống: "Vậy năm , Thái Bạch sẽ đợi cư sĩ một lát. Nếu cư sĩ đến, sẽ tự uống."

Nhìn , Cố Nam khổ, gì.

Lý Thái Bạch giữa những vò rượu, lẽ uống quá say, lắc lắc đầu.

"Cư sĩ, Thái Bạch luôn gọi ngươi là cư sĩ, ngươi tên hiệu ?"

"Tên hiệu ," Cố Nam suy nghĩ một lúc, nghiêng đầu ông, "Gọi là Trường Sinh ."

"Trường Sinh," Lý Thái Bạch lẩm nhẩm hai chữ , mỉm , "Có chút dung tục, nhưng cư sĩ dùng cũng hợp."

" là hợp." Cố Nam đồng tình, như tự với .

Gió đêm mát mẻ.

Trong đình, Lý Thái Bạch nâng chén rượu trống lên, chỉ về trăng trời: "Trên trời Bạch Ngọc Kinh, mười hai lầu năm thành. Tiên nhân vuốt đỉnh , kết tóc thụ trường sinh."

Lời thơ ngân vang, như thật sự truyền Bạch Ngọc Kinh trời, khiến một tiên nhân thấy.

Thế sự đổi .

Thời Tống, khi Hồ Lỗ xâm lược, một nổi giận đội mũ sắt, hát vang "Mãn Giang Hồng", cưỡi ngựa khắp nơi, dùng cả đời khắc sử sách bốn chữ "Tận Trung Báo Quốc".

Thời Minh, sóng lớn ào ào, một mũi một con tàu lớn, áo choàng phấp phới lưng. Tay cầm một tấm bản đồ, do một tặng, rằng đó vẽ cả thiên hạ.

Trước biển sóng vỗ, mở bản đồ , đó vẽ một thế giới tròn trịa. Hai tay nắm chặt, ngẩng đầu sóng dữ, hít một sâu lệnh cho vô thuyền phía :

"Giương buồm!"

Thời Minh, một tên là Bồ Tùng Linh, cả đời thích sưu tầm những chuyện kỳ lạ. Mỗi ngày, đều bày một chiếc bàn nhỏ cửa nhà, bàn đặt một ấm , mời những qua đường xuống uống, trò chuyện về những chuyện kỳ lạ.

Và chính sẽ ghi những câu chuyện , thêm thắt, chỉnh sửa.

Một ngày nọ, như thường lệ, bày bàn cửa nhà. Có một đến.

Người đó đội một chiếc nón lá, bàn hỏi: "Ta một câu chuyện, ngươi ?"

Bồ Tùng Linh : "Tất nhiên."

Người đội nón lá xuống, chậm rãi kể:

"Câu chuyện gọi là Trường Sinh."

Dòng lịch sử như dòng sông cuộn trôi, mang theo vô chuyện cũ xưa, nhưng một vẫn ngoài dòng chảy đó.

Cô từng trải qua trận Trường Bình, chứng kiến hàng chục vạn chôn sống. Cô từng dẫn thiết kỵ Đại Tần, cùng sáu nước tranh giành thiên hạ. Cô thấy thiên hạ chia ba, núi sông tan vỡ, cũng tiếng đàn ở Long Trung. Thời Trinh Quán thịnh thế, cô từng say túy lúy giữa Trường An. Cô khắp sông núi.

từng mặc áo gấm cưỡi ngựa, cũng từng phe phẩy quạt lông. Đã nông dân cày ruộng, cũng từng thầy dạy học. ai nhớ đến, một sống đến hai ngàn năm.

"Phù." Một thở trong miệng, giữa gió lạnh ngưng tụ thành một làn sương trắng, chậm rãi tan .

Cố Nam mặc một chiếc áo phao màu đen, kéo một chiếc vali, ở rìa sân ga đợi tàu đến. Cô xin nghỉ phép. Tết năm nay, cô viếng mộ vài .

Trong ga tàu nhiều , những vội về nhà từ vài ngày . Tương tự, lúc cũng ít chuyến tàu, hơn một tiếng nữa tàu của Cố Nam mới đến.

Ga tàu trống vắng chút lạnh. Cô tìm một chỗ xuống, chỉnh khăn quàng cổ.

Bên cạnh ghế chờ tiếng động. Cố Nam đầu, thấy một đứa trẻ ăn mặc rách rưới đang ghế ngủ, lẽ là một đứa trẻ mồ côi lang thang.

Sau một lúc im lặng, Cố Nam dậy, đến quầy bán hàng nhỏ mua hai cái bánh mì.

Có tiếng động bên cạnh, đứa trẻ ghế tỉnh dậy.

Thấy Cố Nam mặt, phản ứng đầu tiên của đứa trẻ là co , cúi đầu : "Cháu sẽ ngay."

Cố Nam đến để đuổi nó, mà đưa chiếc bánh mì trong tay mặt.

Đứa trẻ ngây , hồi lâu mới cẩn thận nhận lấy, đó xé vỏ bánh , ăn ngấu nghiến.

Nó ăn vội vàng, dần dần chậm . Miệng dính đầy vụn bánh, nó cúi đầu, giọng nghẹn ngào với Cố Nam: "Cảm ơn ạ."

Cố Nam bên cạnh ăn bánh mì của , hỏi: "Cháu kể chuyện ?"

Đứa trẻ nuốt miếng bánh trong miệng, lau mắt, nhỏ giọng trả lời: "Vâng ạ."

Cố Nam mỉm , bắt đầu kể một câu chuyện, một câu chuyện xưa.

"Chuyện xảy từ lâu ..."

Kim đồng hồ ga tàu thêm một nấc.

Cố Nam kể xong câu chuyện là một giờ .

Đứa trẻ ăn xong chiếc bánh, Cố Nam, hỏi: "Sau đó, vị tướng quân đó gặp thời thịnh thế mà ạ?"

"Gặp ," Cố Nam ngoài ga, những tòa nhà cao chọc trời, "Hơn nữa, gặp nhiều ."

"Bây giờ cũng chứ ạ?" Đứa trẻ hỏi.

" ," Cố Nam gật đầu, "Bây giờ cũng là một thời thịnh thế."

"Vậy tại vẫn như cháu?"

Đứa trẻ hiểu. Chẳng thịnh thế thì sẽ ai đói khổ ?

Cố Nam đầu nó. Hồi lâu, cô đưa tay xoa đầu nó, mỉm :

"Sẽ ngày càng hơn."

trải qua nhiều chuyện, gặp nhiều , nên cô tin điều đó.

Trong mỗi thời đại, đều những ghi dấu ấn của họ trong lịch sử vì lý tưởng của , từng nét từng nét tạo nên một thế giới hơn.

Chính nhờ họ mới những trang sử huy hoàng ngàn năm, mới bức tranh hùng vĩ của dân tộc.

Thế giới từng một thời kỳ hảo, nhưng sẽ ngày càng hơn, vì luôn những cố gắng vì điều đó.

Đứa trẻ hiểu lời của Cố Nam, nhưng tàu đến. Cố Nam lên tàu, về phía xa.

Ngoài một ngọn núi hoang, Cố Nam kéo vali tới. Cô trong núi, đến bảy ngôi mộ.

Cố Nam đơn giản quét dọn bụi bặm mộ, tựa lưng một ngôi mộ.

Trời bắt đầu rơi tuyết nhỏ. Cô chìm giấc ngủ.

Khi cô ngủ say, một từ đường núi lên. Đó là một phụ nữ, khóe mắt một nốt ruồi.

Người phụ nữ thấy Cố Nam đang ngủ bên cạnh bia mộ, thở dài một tiếng, chậm rãi bước đến, nhẹ nhàng gạt bông tuyết rơi lông mày cô.

Bên cạnh bia mộ, Cố Nam mơ một giấc mơ. Trong mơ, cô trở về phủ Vũ An Quân.

Tuyết đầu mùa ở Hàm Dương, Tiểu Lục bận rộn lo liệu công việc trong nhà. Bạch Khởi vẫn thích một trong sảnh uống ấm. Họa Tiên bên cạnh gảy đàn, Lão Liên dắt Hắc Ca dạo về.

Cô còn thấy hai nữa. Linh Khởi đang tập võ trong sân, Tú Nhi gốc cây thêu thùa với sư nương.

Cố Nam bước tới đại sảnh. Dọc đường, mỗi đều mỉm cô. Cho đến khi cô bước tới sảnh.

Trong sảnh, Bạch Khởi đặt chén xuống, mắng: "Con nhóc cuối cùng cũng chịu về . Có đói ? Tối nay ăn gì nào?"

Một giọt nước mắt lăn xuống từ má Cố Nam. Cô rạng rỡ.

"Con ăn cơm đậu."

(Toàn văn )

Loading...