Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 107: Là Mộng Thì Sẽ Tỉnh
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:03:26
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, chiếu lên đầu giường, rọi lên gương mặt đang đó. Người giường vẫn đang ngủ sâu, khóe mắt đỏ, mặt mang một nụ an nhiên.
Dường như đang mơ một giấc mơ , đến mức tỉnh dậy.
thể vì ánh nắng chói mắt, lông mày của Điêu Tú Nhi khẽ động, từ từ mở mắt .
Trước mắt là một căn phòng đơn giản, rèm che, chỉ một bức tường màu đất, thậm chí còn chút gió lùa. đêm qua, cô ngủ ngon. Dù trời đang đông, giấc ngủ hiểu vẫn mang cảm giác ấm áp lạ thường.
Cúi đầu , cô phát hiện một tấm chăn đang đắp .
Bên cạnh, nữ tướng quân hôm qua vẫn mặc nguyên quân phục, ôm kiếm ngủ say.
Điêu Tú Nhi đặt tay lên chăn, ngơ ngác một lúc mỉm .
Cô dậy, nhẹ nhàng định đắp chăn lên Linh Khởi.
nhấc chăn lên, Linh Khởi tỉnh giấc, theo bản năng nắm chặt thanh kiếm trong lòng, ánh mắt sắc bén ngước lên.
Một năm theo quân khiến cô hình thành thói quen , cô bao giờ ngủ sâu.
Khi thấy là Điêu Tú Nhi, Linh Khởi ngơ ngác một chút, đó ánh mắt dịu , tay nắm kiếm lặng lẽ buông .
"Ngươi tỉnh ."
"Xin ." Điêu Tú Nhi phát hiện Linh Khởi thức giấc, áy náy : "Làm phiền tướng quân ."
Tay cầm chăn, cô nhẹ giọng cảm ơn: "Cảm ơn tướng quân."
Ánh mắt Linh Khởi rơi tấm chăn trong tay Điêu Tú Nhi.
Cô thản nhiên dậy.
"Ta là học võ, lạnh nên cần cảm ơn. Đợi một chút, lấy nước cho ngươi rửa mặt."
Nói xong, cô dậy, mở cửa bước ngoài.
Điêu Tú Nhi bên giường, Linh Khởi ngoài, đầu tiểu viện qua cửa sổ.
Bên ngoài trời nắng .
Trong tiểu viện, cô thấy vị áo trắng dậy, đang mái hiên sách. Áo trắng phần rộng rãi, vạt áo trải dài mặt đất.
Nữ tướng quân bước sân, cầm sách trong tay, mỉm chào hỏi cô. Nữ tướng quân đáp , lấy nước.
Hai trò chuyện, cách khá xa, Điêu Tú Nhi rõ họ gì.
dường như vị đang trêu đùa nữ tướng quân, khiến cô đỏ mặt, tay chân chút luống cuống.
Đây là một buổi sáng yên bình, giống hệt cảm giác thức dậy mỗi ngày ở nhà.
chính một buổi sáng yên bình như , khiến cô cảm thấy như đang mơ một giấc mơ nhất đời .
Thuở nhỏ gia đình lâm nạn, bán nô tì. Bị giam cầm trong tường cao, mỗi ngày chỉ thể lên những tòa lầu cao và bức tường vây. Khó khăn lắm mới nghĩa phụ thu nhận, một nơi để về.
gặp loạn thế, kịp báo đáp thì nghĩa phụ c.h.ế.t trong quốc nạn. Cô trở thành kẻ cô độc, trôi nổi bất định thế gian .
Cô chỉ cầu một nơi thể chứa chấp , mà, rõ ràng thế gian rộng lớn như thế, cô nghĩ một nơi nào để .
Vì đối với cô, cảnh tượng mắt, đúng là nhất.
Cô hiểu, dù giấc mơ đến cũng sẽ lúc tỉnh.
Chỉ là khi tỉnh dậy, cô còn một việc.
...
Sau khi Điêu Tú Nhi rửa mặt xong, Linh Khởi ôm kiếm một bên trong sân. Giờ đây, bài tập buổi sáng của cô là tham thiền kiếm, còn thường múa kiếm nữa.
"Cạch."
Cửa gỗ doanh trại đẩy , Cố Nam bước , nhẹ nhàng .
"Cô nương tỉnh đấy ."
Điêu Tú Nhi vẫn mặc bộ đồ rách nát, tóc trán xõa xuống, rối rắm che mặt.
Mặc dù rửa mặt nhưng ngoài khuôn mặt trắng trẻo hơn một chút, gì khác biệt so với hôm qua.
"Tiên sinh." Cô thấy Cố Nam, cúi hành lễ.
"Không cần hành lễ, cách ăn mặc hiện tại của cô phù hợp, đúng ?"
Cố Nam , chỉ bộ quần áo của Điêu Tú Nhi. Cô hành lễ với dáng vẻ là của một tiểu thư khuê các. Cô mặc bộ quần áo như thế chính là để ai nhận điều đó, chẳng là công cốc .
"Thời gian cũng còn sớm, gọi chuẩn ít đồ ăn sáng."
Cố Nam xong, dậy bước ngoài.
"Cố ."
Điêu Tú Nhi gọi cô .
Cố Nam dừng bước, ngờ vực đầu .
"Có chuyện gì ?"
Trong tầm của cô, Điêu Tú Nhi bước từng bước đến gần.
Nữ tử từng bước tiến đến mặt Cố Nam, sâu mặt.
Cô chậm rãi đưa tay, đặt lên hai bên chiếc nón tre đầu Cố Nam.
Đây chính là việc cuối cùng cô , cô ghi nhớ. Dù là dáng vẻ thế nào, đây đều là gương mặt mà cô sẽ nhớ suốt đời.
Cố Nam hiểu chuyện gì đang xảy , nhưng ngăn cản.
Ngồi ở phía , Linh Khởi về phía họ.
Nón tre hai tay nâng lên, mái tóc dài màu đen buông xuống.
Điêu Tú Nhi thấy gương mặt chiếc nón, trong mắt thất thần, tay cầm nón tre từ từ hạ xuống.
Gió thổi qua sân khiến tóc bên má Cố Nam khẽ lay động.
Ánh mắt , Điêu Tú Nhi lâu, cho đến khi ghi nhớ kỹ từng đường nét.
Rất lâu , cô mới nén đôi mắt ướt át mà mỉm .
"Không gì, chỉ xem dáng vẻ của mà thôi."
Chỉ tiếc rằng, gặp lúc tươi nhất.
Mắt đỏ lên, cô đưa nón tre trả tay Cố Nam, dám ngẩng đầu nữa.
Cô , ánh mắt , cô thể quên suốt đời.
Bởi vì mái tóc rối trán của Điêu Tú Nhi, Cố Nam thấy rõ biểu cảm của cô, chỉ .
"Có gì đáng xem ."
Cô nhận nón tre, đội lên đầu: "Vậy nhé."
Nhìn theo bóng dáng của Cố Nam rời , nữ tử ngẩn ngơ trong sân. Đợi đến khi còn thấy nữa, cô mới mỉm , tay giấu nắm lấy góc áo, ngẩng đầu bầu trời trong xanh.
Sau , sẽ về đây?
Dưới mái hiên, Linh Khởi ôm kiếm, nữ tử đang đó, nhớ những lời tối qua cô với .
"Nếu cũng thể như ngươi, sớm gặp thì bao. Trong loạn thế , thể tìm một chỗ dựa khiến bản cảm thấy an tâm."
Cô thở dài.
Nếu mong đợi hiểu tâm tư của khác, đợi bao nhiêu năm nữa.
Nghĩ đến đây, mặt cô đỏ, cố vẻ bình tĩnh mà thầm mắng một câu.
Cái sư phụ , đúng là đầu gỗ.
...
Mấy ngày , bên ngoài cửa thành Lẫm Khâu, một chiếc xe ngựa dừng bên đường.
Cũng đến lúc trở về Thanh Châu . Cố Nam nhiều hành lý, cùng chỉ là một đội binh mã. Chiếc xe ngựa, là của Cố Nam , nhưng thực còn một khác cũng xe.
Cố Nam bên đường, cô đang đợi binh mã chỉnh đốn xong xuôi để lệnh xuất phát.
Linh Khởi cưỡi ngựa đến. Cô thoáng qua chiếc xe ngựa ở xa, nhảy xuống ngựa, hành lễ với Cố Nam.
"Tiên sinh, Khởi Nhi chuyện với ."
"Sao ?"
Cố Nam thấy Linh Khởi dáng vẻ ngập ngừng.
Đồ nhà từ đến giờ đều ngắn gọn súc tích, bộ dạng quả thật hiếm thấy.
Cô nghĩ một chút hỏi.
"Chẳng lẽ Khởi Nhi nhà để ý công tử nhà ai ?"
Mặt của Linh Khởi đỏ bừng lên: "Sư phụ!"
"Không ?" Nhìn cô đỏ mặt, Cố Nam nhịn mà vỗ vỗ lên má cô.
"Chẳng lẽ để ý công tử mà là để ý cô nương?"
Cảm nhận bàn tay lạnh đặt lên mặt , mặt Linh Khởi càng đỏ hơn, lùi một bước tránh khỏi tay Cố Nam.
"Sư phụ, Khởi Nhi thực sự chuyện ."
Bàn tay tránh, Cố Nam giả vờ buồn bã thở dài.
"Chà, tử cuối cùng cũng lớn , thiết với sư phụ nữa."
"Không, ."
Thấy Cố Nam thở dài, Linh Khởi luống cuống.
Cô dừng một lúc, c.ắ.n môi, cúi đầu nhỏ giọng .
"Nếu sư phụ thích, thì cứ chạm ."
Cố Nam giả vờ như thấy, nghiêng tai: "Ừm, con gì rõ?"
"Con sư phụ thể chạm !"
Nói một nửa, Linh Khởi nhận sư phụ đang trêu đùa , cố gắng giữ bình tĩnh.
"Sư phụ!"
"Haha, , trêu con nữa." Cố Nam thu tay .
"Con chuyện gì với sư phụ ?"
Linh Khởi thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt dần bớt đỏ, về phía xe ngựa.
"Sư phụ, cô sẽ ?"
"Ta cũng , lẽ sẽ tìm ai đó để nương tựa." Cố Nam lắc đầu.
"Vậy nếu cô chỗ để thì ?" Linh Khởi tiếp tục hỏi.
Cố Nam ngẩn , cô mơ hồ đoán phận của cô gái . Nếu đúng thật, cô thể thực sự chỗ để .
Nhìn về phía trong xe ngựa, cô im lặng một lúc.
Cô cúi xuống chỉnh đai áo.
"Đó cũng là việc thể tránh ."
Ngẩng đầu lên, cô : "Chuẩn , đến lúc ."
Linh Khởi do dự lên, cuối cùng gật đầu.
"Vâng."
Thực cô với rằng lẽ thể để cô gái theo họ. cũng như , lẽ đây thực sự là việc thể tránh .
Đoàn xe từ từ rời khỏi thành.
Cố Nam cũng lên xe ngựa, bên cạnh Điêu Tú Nhi.
Xe ngựa xóc nảy khiến tấm rèm cửa lay động, thỉnh thoảng lộ cảnh vật bên ngoài. Điêu Tú Nhi ngơ ngác , cô chỉ thể thấy cảnh vật hai bên cửa sổ, thấy con đường bánh xe.
Không bao lâu, xe ngựa dừng .
Cố Nam ngoài, đầu với cô.
"Tiểu thư, thể xuống xe ."
Điêu Tú Nhi gật đầu dậy, cúi đầu hành lễ.
"Đa tạ ."
"Không gì, tiện đường thôi."
Cố Nam , dậy vén rèm xe.
Cô theo Điêu Tú Nhi bước xuống xe.
Bên ngoài là một vùng ngoại ô, một con đường nhỏ quanh co, dẫn đến . đối với Điêu Tú Nhi, lẽ cũng quan trọng.
Cô , một nữa cúi đầu chào Cố Nam và Linh Khởi đang cưỡi ngựa tiến tới.
"Tiên sinh, tướng quân, xin từ biệt tại đây."
"Lên đường bình an." Linh Khởi lên tiếng từ biệt.
Điêu Tú Nhi lưng bước về phía con đường nhỏ. Ngoài đồng cỏ xanh mướt, cảnh sắc lúc thật thích hợp để chia tay.
Cô còn xa, đột nhiên thấy tiếng Cố Nam từ phía .
"Tiểu thư."
Nữ tử con đường nhỏ đầu . Cỏ dại bay phấp phới, Cố Nam mặc áo trắng xe ngựa, mỉm với cô.
"Nếu tiểu thư nơi nào để , là cùng chúng về Thanh Châu?"
Gió thổi những đám cỏ hai bên đường cúi rạp. Điêu Tú Nhi giữa con đường.
Cô tưởng nhầm.
Linh Khởi đầu tiên ngẩn , đó mỉm .
Xem sư phụ cô cũng là đầu gỗ.
Cô thúc ngựa tiến tới, đến bên cạnh Điêu Tú Nhi.
"Đi cùng chúng . Bây giờ cô gặp , chắc cũng muộn."
Gặp là tri kỷ, vẫn luôn hơn là từng gặp hoặc bỏ lỡ. Bởi vì khi gặp , sớm muộn còn quan trọng nữa.
Một giọt nước mắt ấm nóng lăn má nữ tử, rơi xuống bãi cỏ.
Nhiều năm , khi cô đến tuổi xế chiều, giường bệnh, dùng chút sức lực cuối cùng, hồi tưởng cuộc đời .
Cuối cùng, khung cảnh dừng mùa đông năm , khi cô giữa một cánh đồng cỏ xanh mướt.
Nghe thấy phía gọi , cô đầu . Trong mắt cô là bầu trời trong xanh và cánh đồng bát ngát, một chiếc xe ngựa dừng đường, một vị tướng quân cưỡi ngựa bên cạnh, và vị áo trắng xe ngựa mỉm vẫy tay chào cô.
Cô mỉm tới.
Và giường bệnh, cô cũng mỉm nhắm mắt .
"Triệu Tiền Tôn Lý, Chu Ngô Trịnh Vương. Phùng Trần Sở Vệ, Tưởng Thẩm Hàn Dương. Chu Tần Doãn Hứa, Hà Lữ Thi Trương!"
Vài đứa trẻ chạy xuyên qua đám đông phố, miệng hát một bài đồng d.a.o rõ là gì. Giai điệu như thể chúng ngẫu hứng hát, nội dung thì giống như một bài vè.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-107-la-mong-thi-se-tinh.html.]
Sau khi Duyện Châu Thanh Châu và Từ Châu tấn công, chia thành hai nửa, mỗi châu quản lý một phần. Tàng Bá đóng quân tại Tế Âm, nắm giữ Đông Quận, Trần Lưu, Bái Lương và các nơi khác, sức mạnh ngày càng tăng. Sau đó, Đào Khiêm mắc bệnh nặng, liệt giường. Mất sự kiềm chế , Tàng Bá chỉnh đốn binh mã, gần như tự lập thành một chư hầu.
một vùng đất Duyện Châu thể chứa hai chủ. Vài tháng , Tàng Bá phát động binh mã tấn công phía bắc Duyện Châu, nhưng Hạ Hầu dùng mưu kế đ.á.n.h bại, thu nạp binh mã của , và Tàng Bá cũng đầu hàng Tào Tháo.
Năm đó Thanh Châu mùa bội thu, cuộc sống hơn nhiều so với mấy năm khi loạn Hoàng Cân nổi lên. Hơn nữa thuế ruộng cũng giảm, hầu như nhà nào cũng lương thực dư dả. Khi nhiều, họ còn mang chợ đổi lấy những thứ khác.
Vì , thời gian chợ mở cũng kéo dài, gần như suốt ngày cho đến đêm. Người thể đường để trao đổi hàng hóa, thậm chí thương nhân từ những nơi khác đôi khi cũng đến đây buôn bán.
Do đó, phố xá trong thành lúc nào cũng đông đúc.
"Khụ khụ khụ." Một thanh niên qua đám đông, ho vài tiếng. Hắn đường, nhưng đến chợ.
Nhìn thấy chợ đông đúc, khổ. Hắn từng đến Lạc Dương, chợ ở đó chắc cũng chỉ thế mà thôi.
"Khổng Tào Nghiêm Hoa, Kim Ngụy Đào Khương. Thích Tạ Trâu Dụ, Bạch Thủy Đậu Chương. Vân Tô Phan Cát, Hy Phạm Bành Lang!"
Vài đứa trẻ hát gì đó chạy qua bên cạnh . Thanh niên để ý lắm, nhưng vài chữ lọt tai khiến lắng .
"Khổng Tào Nghiêm Hoa, Kim Ngụy Đào Khương."
Hắn nhẹ nhàng nhẩm , mỉm . Những đứa trẻ hát dường như đều là họ của , dù ý nghĩa gì nhưng từng câu vần điệu cũng chút thú vị.
Những dân ngang qua phần lớn đều mang nụ , thỉnh thoảng thấy tiếng chào hỏi của hàng xóm láng giềng.
Đây là điều ít thấy ở những nơi khác, điều thường thấy nhất là bộ dạng thở dài của dân.
Đây là Thanh Châu.
Thanh niên ngẩng đầu trời, nụ nở môi.
Hắn linh cảm rằng chuyến thăm bạn cũ sẽ thú vị.
Hắn vốn đến Thanh Châu từ lâu. Dù bạn cũ của gửi hai lá thư, mỗi lá thư đều khiến nghiến răng. Nói nửa chừng nữa, rõ ràng là cố ý dụ đến đây.
từ Dĩnh Xuyên đến Thanh Châu qua Duyện Châu, thời gian Duyện Châu đang loạn lạc, tiện . Vì đến bây giờ mới đến. Dù , đường vẫn thấy nhiều tha phương cầu thực.
Duyện Châu và Thanh Châu chỉ cách một vùng đất, nhưng cuộc sống của dân hai nơi khác .
Thanh niên đường, tiếng rao bán hàng và những cuộc trò chuyện vui vẻ của .
Trên mặt tự chủ nở nụ . Nhìn quanh, chuẩn tìm một hỏi đường.
Không Tuân Văn Nhược dễ tìm ở Bắc Hải, Thanh Châu .
Đột nhiên cảm thấy khô miệng, trong thành một buổi sáng quả thực cũng chút khát.
Liếm môi, tình cờ thấy một quán rượu bên đường, tới.
Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, đường sẽ tới.
Uống một chút tìm cũng muộn.
...
Tay cầm một con cá, cây gậy đen đeo bên hông đập đai lưng kêu lạch cạch theo từng bước , Cố Nam ngắm chợ hai bên đường, qua phố.
Khi phố đông đúc, khó tránh khỏi chen lấn xô đẩy, cũng chậm hơn, đôi khi từ giữa trưa mà đến chiều tối mới hết một lượt.
với Cố Nam thì những điều thành vấn đề. Cô nhanh nhưng luôn khéo léo tránh đám đông, len lỏi qua từng khe hở. Tay cầm con cá chỉ lắc nhẹ một cái, xa vài mét.
Điêu Tú Nhi khi chuyển đến phủ Cố Nam thì việc ăn uống trong phủ đều do cô đảm nhiệm. Mặc dù Cố Nam và Linh Khởi đều nấu ăn, nhưng đồ họ chỉ đạt mức ăn , còn xa mới bằng một nội trợ đảm đang như cô.
Sự xuất hiện của cô khiến bữa ăn trong phủ Cố Nam nâng lên một tầm cao mới, còn ăn những món chỉ nấu cho chín nữa.
Sau khi cô về Thanh Châu, Tào Tháo vì , dẫn cô dạo khắp phố xá, đường cảm thán nhiều, khi trở về còn trao cho cô chức vụ Quân sư Tế tửu.
Quân sư Tế tửu đại khái nghĩa là quân sư trưởng, thuộc về quan chức tư vấn.
Nghe đây Tuân Văn Nhược chức vụ , là Tào Tháo bịa cái tên . ngày hôm , việc bổ nhiệm là sự thật.
Điều khiến Cố Nam đau đầu suốt mấy ngày liền, may mà đó cô phát hiện công việc của chức vụ nhiều, phần lớn chỉ là quyết định các kế sách mà thôi. Khi chiến tranh, nhiều việc cần cô quyết định.
Cố Nam đội nón lá lên trời, là buổi chiều . Không khí ngột ngạt, lẽ một lúc nữa sẽ một trận mưa.
Cô tranh thủ trời còn sớm để về nhà, thu dọn quần áo đang phơi trong sân.
Đối diện một đang tới, đó là một thanh niên, mùi rượu nhẹ, khuôn mặt cũng đỏ.
Tay cầm một bình rượu buộc thắt lưng, trông vẻ từ quán rượu bước .
Dù say, nhưng lẽ cũng gần .
Khi thấy Cố Nam, thanh niên chào.
"Huynh , tại hạ mới đến đây, hỏi thăm một nơi, tiện ?"
Cố Nam nhíu mày, xuống , mím môi, nghĩ thầm đang gọi ai là .
Dù cô cũng để ý, mặt chút bực bội hỏi.
"Không đài ?"
"À." Thanh niên lẽ uống say , nghĩ một lúc, mới vỗ đầu .
"Tuân Văn Nhược, ?"
"Hắn ." Cố Nam thanh niên một cái, chỉ tay về phía .
"Qua chợ, thẳng một con phố, nhà bên trái chính là nơi đó."
"Cảm ơn ." Thanh niên chắp tay cúi chào, đầy mùi rượu bước qua Cố Nam.
"Huynh đài."
Cố Nam đầu chân của thanh niên.
"Hử?" Thanh niên , hỏi: "Huynh còn chuyện gì nữa ?"
Người bước chân loạng choạng, sắc mặt cũng kém hơn thường. Ngoài việc uống rượu, e rằng cơ thể cũng bệnh lâu ngày.
Nhíu mày, Cố Nam cầm cá nhắc nhở: "Ngươi sức khỏe yếu, uống ít rượu thôi."
"Ồ?" Thanh niên tỏ vẻ ngạc nhiên, rõ ràng bất ngờ khi Cố Nam thể bệnh của ngay lập tức.
đó lắc đầu: "Nếu rượu, cuộc sống sẽ mất bao nhiêu niềm vui, sống cũng mất nhiều ý nghĩa."
Hắn vỗ vỗ bình rượu bên hông, .
"Huynh , đây là thứ ."
Thấy lời khuyên, Cố Nam cũng thêm, chỉ nhướng mày chỉ về phía bên của chợ.
"Ta sống ở ngôi nhà đối diện con phố . Nếu ngươi đổ bệnh, thể đến tìm . Ta chút y thuật, thể cứu ngươi một hai ."
"Cảm ơn lòng của ."
Thanh niên cúi chào, rõ ràng trang trọng hơn nhiều so với .
"Vậy tạm biệt, hy vọng ngươi đừng đến tìm ."
Nhìn Cố Nam dần xa trong đám đông, thanh niên mới thẳng dậy. Nhìn bình rượu trong tay , nhướng mày.
Chỉ mới gặp một mà cũng khuyên nhủ tận tình. Vị đó, chắc là một đại phu .
Hắn , lưng bước . là Thanh Châu là một nơi thú vị.
Tuân Úc đang trong nhà cầm một cuốn sách chú thích. Đây là bản chép từ nhà Cố Nam để tiện cho việc tự học. Thời gian gần đây, ngoài công việc của , còn đến trường giúp đỡ.
Công việc của Tào Tháo đối với tốn nhiều thời gian, ngược , việc ở trường học khiến bận rộn hơn nhiều. Hắn tự học các nội dung trong sách, hiệu đính, giáo án, dạy cho các trong trường để các truyền cho học trò.
Chuỗi công việc đủ khiến đau đầu .
Hơn nữa, còn nhiều việc khác nữa. Trong một thành truyền dạy kiến thức khó, nhưng truyền dạy cho cả một quận, một châu, thậm chí là cho thiên hạ, chỉ như là đủ.
"Cốc cốc cốc." Cửa nhà ngoài sân lúc vang lên tiếng gõ. Tuân Úc đặt sách xuống, cửa sổ.
Hắn dậy ngoài: "Ai đó?"
Ngoài cửa tiếng trả lời. Tuân Úc thắc mắc qua sân, mở cửa .
Ngoài cửa là một thanh niên. Thấy Tuân Úc , bèn .
"Văn Nhược, lâu gặp."
"Cạch, kẹt."
Tuân Úc mặt biểu cảm lui trong nhà. Cánh cửa mở đóng sầm , để thanh niên ở ngoài.
Thanh niên ngoài một lúc, gõ cửa.
"Tuân Văn Nhược, ngươi gan thư cho thì gan mở cửa ."
...
"Cạch." Chén đặt nhẹ lên bàn, nước trong chén khẽ rung, phá vỡ bóng đổ trong nước.
"Ngươi đột nhiên đến Thanh Châu với một tiếng?" Tuân Úc vén vạt áo xếp bằng chiếu.
"Nếu ngươi nửa chừng," thanh niên đối diện cầm chén đặt lên miệng, Tuân Úc: " đến nỗi vượt ngàn dặm đến đây?"
"Ha ha." Tuân Úc lắc đầu.
"Việc là của , Phụng Hiếu ngươi rộng lượng, đừng tính toán với nữa. Tuy nhiên, dù thư của , ngươi cũng sớm muộn sẽ đến Thanh Châu."
Thanh niên mắt mặt tái, thỉnh thoảng còn ho khan vài tiếng, tên là Quách Gia, tự là Phụng Hiếu, khi còn ở Dĩnh Xuyên là bạn cũ của . Vì hiểu rõ tính cách của bạn , dù , nhiều nhất là một năm nữa, Quách Gia cũng sẽ đến Thanh Châu một chuyến.
"Ta thực sự đủ rộng lượng." Quách Gia uống một ngụm . Hắn uống nhiều rượu, uống một ngụm lạnh cũng giải rượu. Hắn phủ nhận lời Tuân Úc mà sang một bên, tiếp tục hỏi.
"Đã như , đến , ngươi nên cho , những điều ngươi trong thư rốt cuộc là gì ?"
"Ừm." Tuân Úc , lấy vài văn bản bàn sách: "Việc vội, còn một công vụ . Đợi xong, sẽ dẫn ngươi xem."
Hắn vốn dự định những việc , nhưng vì Quách Gia đến, sẽ sớm để thể tranh thủ buổi chiều dẫn Quách Gia dạo quanh học đường.
"Vậy sẽ chờ ngươi." Quách Gia gật đầu nhẹ.
Hắn cũng là thiếu kiên nhẫn. Những câu trả lời đó hơn một năm kết quả, cũng thiếu chút thời gian .
Hắn yên lặng uống , nhàn nhã ngoài cửa sổ. Nhà của Tuân Úc cách chợ xa, lờ mờ vẫn thấy tiếng ồn ào bên ngoài chợ.
Hai gì, trong phòng yên tĩnh, thậm chí thể thấy tiếng Tuân Úc phê duyệt công văn sột soạt.
"Văn Nhược," Quách Gia đột nhiên lên tiếng.
"Hửm?" Tuân Úc cúi đầu công văn, đáp một tiếng.
"Ngươi đến Thanh Châu hơn hai năm, cảm thấy nơi thế nào?"
Tuân Úc liếc một cái dời mắt về bàn, .
"Ngươi đến đây hẳn thấy , ngươi thấy thế nào thì chính là như ."
Nói xong, dừng một lát, : "Đến lúc đó, sẽ cùng ngươi xem những nơi khác trong thành."
Quách Gia nâng chén . Hắn thấy đó là một nơi tệ. Thảo nào, Tuân Úc ở đây.
...
Khi Cố Nam về đến nhà, Linh Khởi đang qua sân, tay cầm một cuốn sách, vẻ như đang chuẩn đến thư phòng.
Thấy Cố Nam, cô dừng chân : "Sư phụ về ."
"Ừ." Nâng con cá trong tay lên, Cố Nam : "Tối nay chúng ăn cá ?"
Linh Khởi khẽ mỉm : "Sư phụ thích là ."
Cô sư phụ chắc tham ăn .
"Tí tách, tí tách." Trên bầu trời, những đám mây mỏng rơi xuống vài giọt nước, va mái nhà phát âm thanh trầm nhẹ.
Cố Nam đặt cá trong bếp, rửa tay xong bước .
Một vài giọt mưa rơi đầu mũi cô, mang đến cảm giác mát lạnh.
Lúc cô mới nhớ quần áo vẫn còn phơi ở sân thu, vội vã qua đại sảnh, Linh Khởi và Điêu Tú Nhi đang trong sân thêu thùa gì đó.
"Khởi Nhi, Tú Nhi, mưa ! Nhanh giúp thu quần áo ở sân ."
Nhìn thấy dáng vẻ luống cuống của Cố Nam, hai đều mỉm , theo cô.
"Lộp độp." Mưa rơi lớn hơn, những hạt mưa dày đặc va lá cây trong sân, ướt đẫm cả sân và mái nhà.
Cố Nam đặt chiếc áo cuối cùng trong đại sảnh, thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thu quần áo khi mưa to.
Linh Khởi và Điêu Tú Nhi bên cạnh, phân loại đống quần áo.
Cố Nam cũng tiện tay cầm một chiếc áo lên. Chiếc áo nhỏ, ít vải, qua tưởng là áo trẻ con. Đưa lên mũi ngửi, cô còn thấy mùi thơm nhẹ.
Nhà cũng trẻ con. Cố Nam ngạc nhiên mở áo , sắc mặt sững . Lúc cô mới phát hiện đây là một chiếc yếm, đó còn thêu một bông hoa trắng.
Ngẩng đầu lên, cô thấy Linh Khởi và Điêu Tú Nhi đều đỏ mặt .
Họ đều thấy Cố Nam đặt chiếc yếm mũi ngửi.
"Khụ khụ." Cố Nam lúng túng ho khan, ngượng nghịu đưa chiếc yếm cho Điêu Tú Nhi.
"Tú Nhi, đây là của ngươi?"
Điêu Tú Nhi rụt cổ, đỏ mặt lắc đầu: "Không ."
"Sư, sư phụ."
Một bên, Linh Khởi lên tiếng. Quay đầu , Cố Nam mới phát hiện mặt cô bé đỏ đến tận cổ, giọng nhỏ như tiếng muỗi.
"Đây là của con."
"Vậy, ." Cố Nam gãi đầu, đưa chiếc yếm cho Linh Khởi.
Để giảm bớt khí ngượng ngùng, cô : "Cũng, cũng khá thơm đấy."
"Phụt." Điêu Tú Nhi nhịn , che miệng .
là một sư phụ ngốc nghếch.
"Cảm ơn." Mặt Linh Khởi đỏ bừng, nhận lấy chiếc yếm, giấu trong ngực.
...
Bên ngoài học đường, bên trong vẫn đang giảng dạy. Trong những căn nhà gỗ, một nhóm trẻ con bên lắng thầy giáo giảng bài.
Có vài đứa trẻ tập trung, bên cửa sổ ngoài, là đang những con chim bay qua trong mưa, là những con côn trùng bò cửa sổ.
Dưới một gốc cây ngoài học đường hai đang , che hai chiếc ô.
Mưa rơi ô phát những âm thanh nhẹ nhàng, những giọt nước từ mép ô trượt xuống. Người ô đó, tay đặt lưng, lặng lẽ học đường.
Sau khi Tuân Úc xong việc dẫn Quách Gia đến đây. Lúc mới đến, thực sự bỡ ngỡ.
Đây là một học đường lớn, tất cả trẻ em trong thành đều thể đến đây giảng, dân cũng thể .
Thầy giáo hầu như nghỉ ngơi buổi sáng, giảng bài cho các nhóm trẻ em, trong giờ giải lao còn tự chuẩn bài giảng. Nội dung giảng dạy là những điều mà Tuân Úc với . Sau khi hiểu phần nào, tất nhiên hiểu rằng những điều đó ích.
Và đó chỉ là nền tảng, dùng để khai tâm học tập.
Học đường là , nhưng những thầy giáo thể dạy thì nhiều, những thầy giáo thể dạy sẵn lòng dạy càng ít.
Hắn xuất từ gia đình nghèo, tất nhiên rõ sự khó khăn khi học. Nếu thời đó một học đường như thế , cầu xin khắp nơi.
Tiếng chuông đồng cửa học đường vang lên, tan học. Những đứa trẻ trong lớp ồn ào thành một đám, đứa chen chúc đến bên cửa sổ mưa, đứa tại bàn ghi chép, đứa tụm năm tụm ba trò chuyện.
Từ xa, Quách Gia cầm ô, những đứa trẻ mà bất giác mỉm .
"Ta dẫn ngươi dạo quanh một chút nhé?" Tuân Úc bên cạnh hỏi.
"Cũng , dạo một chút."