Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 101: Chuyện gì cũng sẽ thay đổi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:03:20
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Duyện Châu Lã Bố và Từ Châu Đào Khiêm khởi binh xâm phạm.
Tin báo ngắn, chỉ một câu đơn giản nhưng thông tin chứa đựng khiến như đống lửa.
Có thể thấy quân tình gửi ngay khi nhận , thậm chí kịp điều tra kỹ lượng quân, lẽ vài ngày nữa mới tin tức cụ thể.
Tào Tháo điện, tờ cấp báo bàn, dường như bình tĩnh. Tào Ngang bên cạnh, nhíu mày nhưng cũng lên tiếng.
điện khác. Từ khi Tào Tháo Thanh Châu, nhiều đến nương nhờ, là kẻ nhàn rỗi, Tào Tháo đuổi . Có chút tài học, Tào Tháo giữ , tiểu , môn khách.
Lúc , những môn khách giữ đang tranh luận ngừng.
Tranh luận về điều gì? Tranh luận về việc nên đ.á.n.h .
Những tiếng ồn ào cho điện trở nên hỗn loạn, nhưng Tào Tháo vẫn yên, gì.
Cuối cùng, dường như họ đưa một kết luận, một lên chắp tay với Tào Tháo: "Tào tướng quân, Lã Bố tuy từ Trường An chạy trốn nhưng vẫn còn tàn quân. Duyện Châu tuy loạn quân xâm phạm nhưng binh mã vẫn còn. Lã Bố và Duyện Châu, thể lên tới mười vạn. Từ Châu quân Đan Dương tinh nhuệ, trồng lương nuôi quân, nay binh mạnh ngựa khỏe, lương thảo đầy đủ."
"Hai nơi đều gần Thanh Châu, nay cùng đến xâm phạm, tạo thành thế gọng kìm. Với lực lượng của Thanh Châu, e rằng khó chống đỡ."
"Nghe tướng quân giao tình với Viên Công, chi bằng cầu viện Viên Công thì ?"
Tào Tháo nghiêm túc lắng , vội tỏ thái độ, chỉ lặng lẽ cầm lấy tờ quân tình. Điện trở nên yên tĩnh hơn.
Cầu viện Bản Sơ? Không đến việc hai uống rượu mà rõ hết lòng, ngày gặp chắc chắn nể tình. Ngay cả khi mượn, tàn quân Hoàng Cân từ Duyện Châu chạy Hắc Sơn, nay Hà Bắc Hắc Sơn ở , Công Tôn Toản ở bên cạnh, Viên Thiệu binh lực gì để cho mượn?
Hai là bạn cũ, nhưng và Trương Mạo (tự Mạnh Trác) ở Duyện Châu chẳng lẽ ? Hai quen từ nhỏ, tình như , năm xưa còn mượn binh giúp khởi sự, giờ thì ? Cùng Lã Bố đến tấn công .
Bề ngoài biểu lộ gì nhưng trong lòng đầy cay đắng. Thời loạn khiến ly tán, còn khiến tàn sát lẫn .
"Không cần cầu viện. Cứ để họ đến, Tào Tháo đợi ở Thanh Châu."
Lời Tào Tháo như ném một viên đá mặt hồ yên tĩnh, trong điện một nữa trở nên hỗn loạn.
"Tướng quân!"
"Tướng quân đừng hành động theo cảm tính!"
"Chi bằng tướng quân nhẫn nhịn một thời gian, tránh chủ lực, đàm phán hòa bình cũng ."
Ngay cả Tào Ngang cũng há miệng, dường như cũng khuyên Tào Tháo.
Cau mày, Tào Tháo giơ một tay lên hiệu. Đợi đến khi tiếng động lắng xuống, mới xuống : "Tránh né, đàm phán hòa bình ư? Khi chư hầu cùng thảo phạt Đổng Trác, Tào mỗ dẫn quân hơn vạn, cô lập vô viện, truy đuổi mười vạn quân Tây Lương, từng lùi bước chăng?"
"Giờ đây chẳng qua chỉ là quân hai châu xâm phạm, vì tránh né, vì đàm phán hòa bình?"
Lời hỏi thản nhiên của Tào Tháo khiến điện câm nín. Chỉ là quân hai châu, vì lui? Hỏi như thể đó là lẽ tất nhiên .
"Chỉ dựa Lã Bố và Đào Khiêm, đủ để lùi bước."
Quân tình đặt bàn, Tào Tháo dậy, những điện nữa mà sang Tào Ngang.
"Đã lâu thi thố tài năng, xử lý công văn thể sánh bằng việc hành quân đ.á.n.h trận."
Nói xong, , bước về phía điện.
"Gọi các chú bác và Cố của con đến đây. Từ khi Thanh Châu, lâu gặp họ."
Tào Ngang cha , đôi mắt chút ý định thoái lui. Nỗi nghi ngờ trong lòng tan biến, trong mắt Tào Ngang cũng bừng lên một tia sáng lạ, chắp tay cúi đầu: "Vâng!"
Phải , chỉ là quân hai châu, vì lui?
Bên ngoài trời mưa phùn, Cố Nam hiên nhà một bức thư do một binh sĩ mang đến ngẩng đầu mưa trời.
Linh Khởi luyện kiếm xong, lẽ mệt, đang dựa cô ngủ say.
Cô vốn nghĩ Tào Tháo chiếm Thanh Châu thể đóng quân tích lương, tạm thời cần dính líu gì đến Duyện Châu và Từ Châu.
Không ngờ vẫn giống như trong lịch sử, Lã Bố dẫn quân Duyện Châu và Đào Khiêm từ Từ Châu hợp lực tấn công. Chỉ là đổi sang một hình thức khác mà thôi.
Từ lâu cô cảm giác , dường như thật sự ý trời, đang điều chỉnh việc.
Ý trời.
Bàn tay nắm chặt bức thư. Nếu thật sự ý trời, hành động của con rốt cuộc là gì?
Hiếm khi thấy Cố Nam như .
"Ưm, ." Một tiếng ngái ngủ phát từ vai, cô liếc qua, là Linh Khởi đang mớ.
Tiếng mưa rơi rả rích.
Cố Nam từ từ thả lỏng tay, mái hiên lặng im một lúc lâu. Cô mới nhẹ nhàng vỗ lên trán Linh Khởi, : "Thức dậy , Khởi Nhi, ngoài một chuyến, con ở nhà đợi một lát."
Lông mi Linh Khởi khẽ động, tỉnh dậy. Nghe lời của Cố Nam, cô dụi dụi mắt thấy bên ngoài đang mưa, lên: "Để con lấy áo tơi cho ."
Trên con đường vắng vẻ chỉ tiếng mưa rơi tí tách, cổng Tào phủ, một đội nón lá, mặc áo tơi bước tới. Vệ sĩ cổng thấy đến, liền tránh mở cổng.
Họ đều nhận . Người phủ cần thông báo.
"Tiên sinh, tướng quân đang đợi ở trong điện."
Vệ sĩ hai bên . Nếu là mấy văn sĩ từ Thanh Châu đến, họ chẳng buồn gì, mấy văn sĩ đó đều khinh thường những kẻ thô lỗ như họ.
"Ta ." Người đó ngang qua vệ sĩ, gật đầu: "Cảm ơn."
Thực đôi khi để khác đối xử với hơn, chỉ cần một câu cảm ơn là đủ, tiếc rằng hầu hết ít khi câu .
Tào Tháo hậu viện lấy một quyển sách trở điện , là đang đợi . Mà điện tiếng xì xào vẫn dứt nhưng ai dám to, chỉ là thì thầm với . đôi khi vài từ, dường như những cho rằng Tào Tháo tiến thoái, khó thành đại sự. Tất nhiên, họ dám thẳng.
"Cộp."
Một bước chân tiến điện, mang theo nước mưa, giọt nước rơi xuống đất, b.ắ.n tung tóe.
Mọi ánh mắt đều tiếng bước chân thu hút. Ngoài , tiếng mưa rơi lộp bộp, một từ cửa bước . Trên đầu đội nón lá còn nhỏ nước, áo tơi lướt qua ngưỡng cửa.
Trong chốc lát, tiếng động dần yên tĩnh , tất cả đều đó từng bước tiến điện. Có lẽ vì trong điện còn tiếng ồn, tiếng bước chân mới trở nên rõ ràng.
Người là ai?
Chưa kịp nghĩ , đó từ từ đưa tay cởi áo tơi, gấp cầm trong tay. Dưới áo tơi, lộ một bộ áo trắng.
Nhìn thấy bộ áo trắng , trong điện gần như đồng loạt nghĩ đến một . Có há miệng, chầm chậm lên.
Họ đều là những khi Thanh Châu mới gia nhập trướng Tào Tháo, nhiều từng gặp . Cũng lẽ vì bên cạnh Tào Tháo hầu như thấy , mới khiến họ gần như quên mất cô.
nghĩa là họ từng về cô.
Vị áo trắng nhẹ nhàng đặt nón lá đầu, hành lễ với Tào Tháo: "Tướng quân."
Tào Tháo đặt cuốn sách xuống, điện: "Chẳng với , gọi Mạnh Đức là ."
Nói , liếc bốn phía điện: "Tiên sinh tới , nơi trở nên yên tĩnh hơn nhiều."
Trận đ.á.n.h phạt Đổng Trác vang danh thiên hạ, để tiếng tăm trong trận , tất nhiên cũng truyền khắp thiên hạ. Mà một trong đó, chính là áo trắng bên cạnh Tào Tháo. Người mượn binh ở Huyền Tương, đẩy lui quân Đổng Trác, gần như thể là đặt nền móng cho Tào Tháo.
Dù là mất một binh một mà vạn quân giúp đỡ, là đ.á.n.h bại Hoa Hùng, đẩy lui Lã Bố, ai trong điện dám thể , nhưng .
Chưa từng thấy vị áo trắng bên cạnh Tào Tháo, họ còn tưởng rằng đó chỉ là truyền thuyết. Lúc thấy cô, họ há miệng nhưng thốt lên tên, mới nhận từ đến nay chỉ danh chứ tên.
Sâu lường .
Ánh mắt điện trở nên nghiêm trọng, chờ đợi đó lên tiếng. Lời tiếp theo lẽ sẽ quyết định cục diện.
Ngay khi tất cả đều đợi cô lên tiếng, Cố Nam quanh, kéo cổ áo.
"Ta đến sớm muộn ?"
Mọi gì?
Bốn phía im lặng, ai trả lời thế nào.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, nhưng bước chân lộn xộn, kèm theo tiếng giáp trụ. Người đến lẽ chỉ một.
Chưa thấy , trong điện cảm thấy như một tảng đá đè lên ngực, ngột ngạt.
"Bịch!" Tiếng bước chân trầm lắng bước điện.
Đến là sáu , hình dáng khác nhưng điểm chung là họ đều mang theo một khí phách bức .
Họ bước cửa, thậm chí khiến cảm giác thể ngẩng đầu lên. Nếu mô tả cảm giác , lẽ là sống lưng lạnh toát.
Một bước lên, bước chân nặng nề, cả điện như rung lên. Một qua, đó là một hán tử mặt mũi hung tợn, đang vận động vai.
"Tướng quân, trận đánh?"
Bảy trong điện, một tiếng động. Sáu thượng tướng, một mưu chủ, bảy theo Tào Tháo chinh chiến tới nay, giờ mới để những văn sĩ Thanh Châu thấy rõ.
Tào Tháo cầm quân tình lên tay, bảy : "Chúng xong sớm để còn uống rượu."
Trước cổng thành Thanh Châu, ngoài phố vẫn mưa, mưa mùa đông giống mưa mùa hè vui vẻ. Vốn là mùa đông, nếu mưa ướt cũng lạnh đến mức nào.
Đường phố một bóng , chỉ tiếng mưa rơi rõ ràng, cho đến khi tiếng mưa gián đoạn. Trong tiếng mưa xen lẫn một âm thanh khác.
Nhìn theo hướng âm thanh, thấy một thanh niên ôm hành lý chạy trong mưa. Hôm nay mới đến thành Thanh Châu và chỉ một .
Thanh niên chạy đến một mái hiên, ướt sũng, thở hổn hển. May mắn là hành lý ôm trong lòng nên ướt hết.
Thanh niên quanh đường phố, vốn tìm ai đó để hỏi đường tới phủ Tào Tháo, ai ngờ gặp thời tiết như thế , đường thấy một ai.
Ngẩng đầu trời, mây đen dày đặc, trong tầm mắt chỉ những hạt mưa li ti, mưa dấu hiệu ngừng.
Thử xem tiệm nào mở .
Hắn đến từ ? Hắn là Dĩnh Xuyên, gia đình cũng coi như danh môn vọng tộc. Hắn vốn quan trong triều nhưng từ chức. Hắn đến Hà Bắc, trướng Viên Thiệu cùng hai bạn việc một thời gian, nhưng cũng từ chức. Vậy nên, đến từ Hà Bắc.
Hắn đến gì? Hắn đến gặp Tào Tháo, và theo , đây là một cơ hội . Tin đồn rằng hiện nay Từ Châu và Duyện Châu đều tay với Thanh Châu, Tào Tháo chắc chắn đang đau đầu về cách đẩy lui quân địch, mà , tình cờ cách.
Còn tại đến gặp, thật khó để giải thích. Dù , bất kể là ở chỗ Viên Thiệu trong triều đình, công việc đều hơn nhiều so với Tào Tháo hiện nay.
Thanh Châu mới gặp đại loạn, còn kịp hồi phục đối mặt với sự dòm ngó của Duyện Châu và Từ Châu. Bất kể là ai cũng sẽ đ.á.n.h giá cao Tào Tháo lúc .
vẫn đến.
Ồ, đúng , hỏi tên . Hắn tên là Tuân Úc, tự Văn Nhược.
Người thanh niên ôm hành lý, thở dài, từ mái hiên chạy . Hôm nay, gặp Tào Tháo. Còn một bên cạnh Tào Tháo, cũng gặp.
Người đông đủ. Đợi đến khi bảy lượt xuống, Tào Tháo đầu Cố Nam, mở miệng : "Lã Bố và Đào Khiêm cùng kéo binh đ.á.n.h Thanh Châu, nghĩ , mấy phần thắng?"
Mấy đều nhận thư báo mới đến nên hiểu rõ Tào Tháo đang về chuyện gì.
Lã Bố ở Duyện Châu lấy lý do Tào Tháo triều đình chấp thuận mà mạnh mẽ chiếm Thanh Châu, hợp với Đào Khiêm ở Từ Châu khởi binh tấn công, tình thế nguy cấp.
Tào Tháo đến chuyện chính, ngay cả Tào Hồng và Hạ Hầu Uyên cũng trở nên nghiêm túc. Tuy rằng họ thô lỗ nhưng nặng nhẹ.
Dù Tào Tháo chiêu hàng hơn hai mươi vạn Hoàng Cân Thanh Châu, nhưng tinh nhuệ chỉ vài vạn. Cộng thêm binh lực của Tào Tháo và Thanh Châu, cũng chỉ hơn mười vạn. So với bất kỳ một châu nào, binh lực đều yếu, nhưng nếu đồng thời đối mặt với hai châu thì yếu thế.
Nếu hỏi phần thắng bao nhiêu, lạc quan nhất trong họ cũng chỉ dám là bốn phần.
Tào Tháo thể thua. Bốn phần cho một trận chiến phép thua là quá ít.
Tất cả đều nhíu mày. Cố Nam đội nón lá, rõ biểu cảm. Sắc mặt Tào Tháo bình tĩnh nhưng tay bàn nắm chặt, rõ ràng hề dễ chịu.
Cho đến khi Cố Nam từ từ chắp tay, : "Tướng quân, tám phần thắng."
Mọi đều ngỡ ngàng vị áo trắng đó, tưởng nhầm. Duyện Châu và Từ Châu, bất kỳ châu nào cũng dễ dàng đối phó, cả hai châu cùng tấn công thể tám phần thắng?
Khóe miệng Tào Tháo nhếch lên, tay đặt lên bàn: "Tốt, tám phần! Tiên sinh, kế sẽ ?"
Tám phần, đối với Tào Tháo đủ .
"Lã Bố Đào Khiêm trợ giúp là vì danh chính, nhưng Lã Bố quân Duyện Châu chẳng lẽ là danh chính ngôn thuận ?" Cố Nam hỏi ngược .
Tào Tháo sững sờ, đó mắt sáng lên. , Lã Bố cũng là kẻ danh chính ngôn thuận.
"Duyện Châu binh mười vạn, nhưng thể dùng thì nhiều. Còn mười vạn binh giáp sẵn sàng. Duyện Châu thể so."
"Tướng quân tuy danh hiệu Thứ sử Thanh Châu, nhưng liên minh chư hầu, tướng quân là danh tiếng thiên hạ đều , bên ngoài cũng danh vọng lớn."
"Mà Lã Bố, sớm theo Đinh Nguyên, còn bái nghĩa phụ, đó thế nào? Là g.i.ế.c Đinh Nguyên đầu quân Đổng Trác. Đến trướng Đổng Trác, g.i.ế.c Đổng Trác. Kẻ hai mặt như thể khiến an lòng? Vậy nên so với tướng quân, Lã Bố thể so."
Cố Nam giơ hai ngón tay, hỏi câu cuối: "Duyện Châu bằng Thanh Châu, Lã Bố bằng tướng quân. Vậy Đào Khiêm giúp Lã Bố mà giúp tướng quân?"
Nói đến đây, tất cả hiểu rõ, tám phần thắng còn là ít.
Trận thể chín phần, thậm chí mười phần thắng đều thể tin. Dù là binh lực danh tiếng, Tào Tháo đều lợi thế hơn Lã Bố. Nếu Đào Khiêm giúp Lã Bố đ.á.n.h Thanh Châu, binh lực dùng chắc chắn nhiều hơn giúp Tào Tháo đ.á.n.h Duyện Châu. Về danh tiếng, Tào Tháo cũng đáng tin hơn Lã Bố nhiều.
Vậy nên, bất kể Đào Khiêm trung thành với nhà Hán tự lập, chỉ cần Tào Tháo liên lạc, sẽ phản bội.
Nghĩ đến đây, những môn khách từng tranh cãi ngừng, từng nếu cầu viện thì rút lui, đều cảm thấy phức tạp và lạnh .
Binh mã Duyện Châu và Từ Châu còn đến, vị áo trắng chỉ thấy một câu quân tình tính toán kỹ lưỡng ý định của Đào Khiêm từ ngàn dặm xa xôi. Bất kể Đào Khiêm tại giúp Lã Bố, Đào Khiêm là thế nào, so với Tào Tháo, Lã Bố trận thua.
Trí tuệ gần như yêu ma.
Một ngẩng đầu vị áo trắng dáng vẻ gầy gò. Câu đó nên dành cho như .
"Rào rào."
Trước phủ, mưa nhỏ chút ít. Khoảng một canh giờ , trong phủ Tào Tháo lượt rời .
Sau đó lẽ sẽ còn ai đến nữa. Những vệ binh canh giữ ở cửa cũng lười biếng, thỉnh thoảng còn ngáp một cái. Dù mãi ở cửa cũng là một việc nhàm chán.
Thỉnh thoảng, mưa ngoài trời gió thổi mái hiên, tạt vai các vệ binh. Họ chỉ thể bực bội liếc , chỉ mong mưa tạnh sớm hoặc ca sớm.
Tiếng bước chân rơi vũng nước đường gợn lên những hình ảnh phản chiếu trong nước.
Một thanh niên đến cửa phủ, ôm một hành lý trong tay.
"Xin hỏi, đây là Tào phủ ?"
Một giọng văn nhã vang lên, vệ binh cửa qua.
Đó là một văn nhân, dù mưa ướt đẫm, trông phần lôi thôi, nhưng vệ binh đối với văn nhân cũng dám vô lễ.
"Thưa , đây là Tào phủ. Không là ai?"
"Vậy là ." Thanh niên thở phào nhẹ nhõm, tìm cả ngày trong thành, cuối cùng cũng tìm .
Hắn hành lễ, : "Tại hạ là Tuân Úc, tự Văn Nhược, gặp Tào tướng quân, thể giúp thông báo một tiếng ?"
Ở đa các phủ , khách như lẽ khó cửa. Tào Tháo dặn dò, chỉ cần văn sĩ võ sinh đến cầu kiến, cứ cho . Huống chi trông cũng lễ phép, nên vệ binh chỉ một cái nhường đường: "Tiên sinh mời , chúng sẽ thông báo ngay."
"Cảm ơn." Tuân Úc cũng ngỡ ngàng một chút, ngờ vệ binh dễ chuyện như . Hắn chỉ một , danh tiếng của gia tộc Tuân, cứ nghĩ sẽ tốn công sức mới gặp Tào Tháo. Bây giờ thì quá đơn giản.
Trong sảnh.
Những khác rời , chỉ còn Cố Nam và vài họ Hạ Hầu. Mấy bàn, Tào Tháo cho dọn rượu. Không nhiều, tự uống một thời gian đụng đến thứ .
"Thời gian gần đây chỉ bàn việc phê duyệt công văn, thực sự là buồn chán." Tào Tháo uống cạn bát rượu, đặt mạnh bát xuống bàn.
Tửu lượng của thực sự , mới uống một bát mà mặt đỏ bừng, sảng khoái vung tay: "Hôm nay hiếm khi đều mặt, say về!"
"Được! Lão Hồng của cũng lâu uống rượu!" Tào Hồng lớn, giơ cao bát rượu, giọng to đến mức ngoài sảnh cũng thể thấy.
Lý Điển bên cạnh đành xoa tai, chậm rãi nhấm nháp.
"Mạnh Đức, hôm nay hiếm , là chúng tìm chút niềm vui?" Hạ Hầu Uyên nửa câu, mắt hiệu cho mấy khác, đưa ánh mắt mà đàn ông đều hiểu.
"Khụ khụ khụ." Tào Tháo sặc , đột nhiên ho lớn.
Những khác cũng lặng lẽ tránh mắt , Hạ Hầu Uyên.
Chưa kịp phản ứng, Hạ Hầu Uyên Hạ Hầu Đôn nhăn mặt đẩy nhẹ, ghé tai nhỏ: "Tiên sinh còn ở đây, gì ?"
Hạ Hầu Uyên đỏ mặt, hổ vỗ đầu: "Tiên sinh, tự phạt một chén!"
"Không , để ý ." Cố Nam cũng rõ là bất đắc dĩ thất vọng mà bĩu môi. Tìm niềm vui.
Mấy trong sảnh đùa. Một vệ binh đột nhiên từ bên hông bước nhanh tới, đến bên cạnh Tào Tháo, cúi : "Tướng quân, ngoài cửa một cầu kiến, tự xưng là Tuân Úc, Tuân Văn Nhược."
"Tuân Úc?" Tào Tháo lúc gặp ai. tên , suy nghĩ một chút, hình như từng . Khi xưa, quan ở Lạc Dương.
Cố Nam đang ăn thì dừng .
"Mạnh Đức." Ngay khi Tào Tháo đang do dự nên gặp , Cố Nam lên tiếng, vẻ mặt nghiêm túc Tào Tháo: "Người nên gặp."
Tào Tháo ngưng một lúc, đó , vung tay: "Được, nên gặp, thì mời lên."
Tiên sinh như , chắc hẳn và coi trọng. Người mà coi trọng, sẽ là thế nào? Hắn cũng chút hứng thú.
Mấy họ Hạ Hầu từ dáng vẻ để ý, chuyển thành quan tâm cửa.
Vệ binh gật đầu lui . Không lâu , một bước sảnh.
Dáng vẻ khiến đều ngỡ ngàng. Đó là một thanh niên, quần áo ướt sũng, vài lọn tóc rũ xuống bên mặt trông khá bừa bộn, ôm một hành lý, là một thư sinh thất bại.
Tuy nhiên, cũng vài điểm khác biệt. Thanh niên lông mày sáng, mắt sáng, dáng thẳng tắp, ánh mắt mang theo khí độ thản nhiên, quanh sảnh.
Thanh niên chậm rãi bước , quanh tình hình, đang trong tiệc rượu. Hắn tưởng tượng cảnh gặp Tào Tháo sẽ như thế nào nhưng từng nghĩ sẽ là trong một bữa tiệc rượu.
Đứng một lát, thanh niên đột nhiên lớn, tiếng sảng khoái.
Tào Tháo ban đầu bối rối, nhướng mày hỏi: "Không vị đang gì?"
"Haha," thanh niên lắc đầu: " đang Tào tướng quân. Quân đội Duyện Châu và Từ Châu sắp đến mà ngài còn ở đây uống rượu đùa, đúng là khí phách."
Chỉ là rằng đến muộn một chút.
"Duyện Châu, quân đội Thanh Châu sắp đến, tướng quân còn ở đây uống rượu đùa, đúng là khí phách."
Có lẽ vì đại sảnh rộng lớn, lời của thanh niên tên Tuân Úc vang vọng một hồi. Sau đó, gian trở nên im lặng. Bát rượu của Tào Tháo dừng bên miệng, và những khác đều mang vẻ mặt kỳ lạ.
Người , là đến hiến kế ?
Cố Nam chậm rãi đưa tay lên, che trán. Sao đến sớm hơn?
Trong thoáng chốc ai cử động, Tuân Úc ngạc nhiên nhíu mày, phản ứng trong dự liệu của .
Tối nay ba việc ngoài ý : thứ nhất là việc Tào phủ quá dễ dàng; thứ hai là tình hình quân sự cấp bách mà Tào Tháo vẫn còn uống rượu vui vẻ; thứ ba là tình cảnh mắt.
Những việc ngoài ý luôn khiến lúng túng, và lúc Tuân Úc cảm thấy như .
Bây giờ, nên hỏi kế sách nào khả thi ?
"Haha." Khi Tuân Úc gần như nghi ngờ đến nhầm chỗ, Tào Tháo phản ứng, mỉm .
Vị họ Tuân vẻ lấy việc Thanh Châu và Duyện Châu bài kiểm tra. Đáng tiếc, đến muộn.
Nghĩ , Tào Tháo Cố Nam đang che mặt một bên. Cũng , thử xem .
Quyết định xong, đặt bát rượu xuống, Tuân Úc hỏi: "Đã đến đây, chắc hẳn kế sách, thể một hai điều?"
Cuối cùng cũng đúng. Tuân Úc thở phào nhẹ nhõm, điều chỉnh tâm trạng, tự tin hỏi: "Nguy cơ của Thanh Châu ở hai châu, chuyển nguy thành an cũng ở hai châu. Không tướng quân nghĩ , so với tướng quân, Lã Bố ở Duyện Châu thế nào?"
"Phụt!" Tào Hồng, ban đầu cúi đầu ăn, thể nhịn mà bật .
Không chỉ , ngay cả Lý Điển, thường cũng mỉm . Nếu kỹ, thể thấy đôi đũa trong tay run rẩy, vẻ như cố nhịn để mất mặt vị mới đến.
Tào Hồng to.
Những tướng quân gì? Tuân Úc hiểu, mặt tái vì mưa ướt đỏ bừng.
Ngay cả khi triều đình, cũng bao giờ lúng túng như lúc .
"Tiên sinh," cuối cùng Tào Tháo phá vỡ sự im lặng, : "Tiên sinh ý định ngầm liên kết với Đào Khiêm để cùng đ.á.n.h Lã Bố?"
"Tướng quân ?" Tuân Úc ngạc nhiên, trong sảnh, ôm hành lý.
Kế tuy đơn giản, nhưng Lã Bố và Đào Khiêm mới khởi binh, bề ngoài thì liên kết chặt chẽ, quyết tâm đ.á.n.h Thanh Châu. Không tự tin, nhưng trong cuộc mà nghĩ đến bước nhiều.
"Tiên sinh kế sách , nhưng tiếc là đến muộn, ." Tào Tháo đầu. Theo ánh mắt của , Tuân Úc qua.
Thấy một mặc áo trắng, vì trong phòng mà đội nón.
Khi Tuân Úc qua, đó cũng lúc , chắp tay: "Chào Tuân ."
Hắn gặp nhiều nhưng ít ai như , đầu tiên mang đến cảm giác khó lường. nhanh chóng, mặt là ai, mà hôm nay gặp Tào Tháo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-101-chuyen-gi-cung-se-thay-doi.html.]
Nói rõ ràng như , nếu Tuân Úc hiểu tình hình thì là ngu ngốc.
Ngẩn ngơ một lúc, mỉm , lắc đầu than: "Là Tuân đang múa rìu qua mắt thợ."
Luận về đoán lòng , suy tính thế cục, tự nhận bằng mặt. Không kể việc phạt Đổng Trác, Tào Tháo thể nhanh chóng chiếm Thanh Châu, chắc hẳn hiến kế. Thứ sử Thanh Châu c.h.ế.t, Tào Tháo dẫn binh tiến . Điều thoạt vẻ ngẫu nhiên, nhưng nếu là mưu tính thì ? Việc chỉnh đốn binh , thu gom lương thảo, tất cả những việc đều tính toán từ . Có lẽ khi liên minh chư hầu thành lập, vị áo trắng tính đến việc Thanh Châu sẽ loạn. Với tầm như , dù tự tin đến , Tuân Úc cũng cảm thấy còn kém một chút.
"Ta là Cố Nam." Bị Tào Tháo đẩy , dù kẻ ác, Cố Nam cũng chỉ thể dậy : "Tuân quá khen , chỉ một chút thôi."
Cố Nam Tuân Úc từ xuống , còn chút ngạc nhiên. Trong ấn tượng của , Tuân Úc dù là một ông già cũng là trung niên, ngờ hiện tại chỉ là một thanh niên hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.
"Là Tuân hổ thẹn." Tuân Úc cũng đ.á.n.h giá Cố Nam. Hắn từng đồn rằng vị áo trắng là một nữ tử, thực hư , nhưng giọng , quả thực khó phân biệt.
Cả hai đều đang ngầm đ.á.n.h giá .
"Haha, chuyện nữa." Tào Tháo lớn : "Hôm nay vui vẻ, cứ xem như một bữa tiệc. Người , bày thêm một bàn rượu mời Tuân cùng uống."
Tiệc rượu tiếp tục. Tuân Úc cảm ơn xuống. Vừa trong mưa một lúc, uống chút rượu cũng giúp ấm . Những thô lỗ bắt đầu uống loạn khiến cho đại sảnh gà bay ch.ó sủa, nhưng Tuân Úc vẻ khó chịu, ngược còn thầm. Thỉnh thoảng, về phía Tào Tháo, ánh mắt vẫn lo lắng.
Bên ngoài là đêm khuya, tiệc rượu trong đại sảnh cũng kết thúc. Thức ăn vương vãi khắp nơi, bình rượu đổ ngã, dọn dẹp đến bao giờ. Mấy họ Hạ Hầu cũng lượt về. Uống rượu thì vui vẻ nhưng Lã Bố sắp đến, bọn họ là tướng lĩnh, thể chỉ lo vui chơi.
Ngược , Tuân Úc ở trong đại sảnh chuyện với Cố Nam và Tào Tháo một lúc lâu. Tất nhiên trong tình trạng nửa say nửa tỉnh, gì nhiều hữu ích.
"Phù." Gió đêm thổi Cố Nam. Vừa tạnh mưa, gió lạnh, thổi tan mùi rượu cô.
"Tướng quân, , Tuân uống nhiều rượu, xin cáo từ ." Đứng ở cổng phủ Tào Tháo, Tuân Úc cúi xin cáo từ, mặt cũng đầy vẻ say sưa. Tào Tháo giỏi uống rượu nhưng khuyên khác uống thì giỏi, tối nay Tuân Úc uống ít.
"Ừm, Tuân đường cẩn thận, ngày mai gặp ." Tào Tháo ở cổng, dặn dò.
"Đa tạ tướng quân, cáo từ." Tuân Úc gật đầu, chân bước loạng choạng rời .
Cố Nam và Tào Tháo bậc thềm cửa, theo bóng dáng Tuân Úc.
"Cố dường như coi trọng ." Tào Tháo như tự với .
"Người là tài năng lớn." Ánh mắt Cố Nam từ Tuân Úc chuyển sang Tào Tháo, mỉm : "Có thể gọi là 'Trương Lương của '."
Câu cô , mà là chính Tào Tháo . Tương truyền, Tào Tháo gặp Tuân Úc từng gọi ông là "Ngô chi tử phòng" (Trương Lương của ).
"Trương Lương của ?" Tào Tháo với men say lên, đang gì.
Hồi lâu , đặt tay lên vai Cố Nam, thành phố, nhẹ giọng : "Trương Lương của , chính là !"
Muốn liên hệ với Đào Khiêm, cần một thư. Người đó thể là Tào Tháo, nhưng nếu đó là một danh sĩ của Thanh Châu thì càng hơn. Vì , Cố Nam tìm Khổng Dung. Khổng Dung suy nghĩ lâu, cuối cùng vẫn quyết định giúp Cố Nam bức thư . Không đến Lã Bố và Tào Tháo, ông cũng đại quân tiến Thanh Châu khiến dân chúng chịu cảnh ly tán. Mấy năm nay lương thực , cuộc sống của dân chúng khó khăn, gặp loạn lạc của giặc cướp. Những ngày tháng Hoàng Cân cướp bóc, đường thậm chí thể thấy dân đói c.h.ế.t. Nếu vì ông bức thư mà Lã Bố dẫn quân tiến , khiến Thanh Châu trở nên như thế, thì ông sẽ trở thành tội nhân của cả một châu.
Khổng Dung thư xong, Cố Nam giao thư cho Tào Tháo. Tào Tháo ngạc nhiên một lúc, ngờ Cố Nam thể thuyết phục Khổng Dung giúp .
Mấy họ Hạ Hầu khi trở về lập tức chỉnh đốn quân . Chưa đến nửa tháng, Thanh Châu giới nghiêm, quân trận đổi.
Ngày hôm đó, Tào Ngang dậy sớm. Trời còn sáng, chỉ một chút ánh sáng mờ từ đám mây chiếu xuống, thức dậy. Lấy nước giếng lạnh thấm lên mặt, cơn buồn ngủ tan hẳn tan sạch.
Tào Ngang giường, bộ áo giáp đặt đó, lặng lẽ , nghĩ gì. Một lúc lâu , đưa tay lên áo giáp, đầu ngón tay cảm nhận một cảm giác lạnh lẽo. Mỉm , Tào Ngang dừng , nhấc bộ giáp lên và mặc . Hôm nay, trận.
"Cạch."
Cánh cửa đẩy , Tào Ngang bước khỏi phòng. Trên mặc áo giáp, khoác một chiếc áo choàng, thắt lưng đeo một thanh bảo kiếm, tay cầm một chiếc mũ trụ, trông thật oai phong.
Tào Ngang bước sân, ngạc nhiên vì thấy một đang đó. Tào Phi trong sân, Tào Ngang khỏi phòng mà gì.
"Tử Hoàn?" Tào Ngang ngạc nhiên tiến gần: "Sao dậy sớm thế?"
Tào Phi, dáng cao, chỉ đến eo Tào Ngang, ngẩng đầu , hỏi: "Đại ca chuẩn trận ?"
Hắn , mong ước từ nhỏ của đại ca là theo cha trận. Bây giờ, lẽ cũng xem như thực hiện tâm nguyện.
Khi ở bên , Tào Phi hiếm khi gọi là "đại ca". Điều Tào Ngang cũng quen . Ngừng một lúc, sảng khoái đáp: " ."
Tào Phi hiểu tại , im lặng một lúc: "Nghe , trận sẽ c.h.ế.t."
Tào Ngang em trai , bất chợt trả lời thế nào. Một lát , đưa tay đặt lên đầu Tào Phi: "Đại ca sẽ trở về an ."
Tào Phi chớp mắt, thẳng , ngẩng đầu : "Đệ ."
"Được , Đại ca ." Tào Ngang vỗ nhẹ lên đầu Tào Phi, mỉm buông tay và bước .
Tào Phi nhớ lúc còn nhỏ, mới và , thường theo Tào Ngang khắp nơi. luôn thấy Tào Ngang luyện võ và học binh thư, ngày đêm ngừng nghỉ.
Một , hỏi: "Đại ca, tại luôn luyện võ?"
Khi đó, Tào Ngang đặt thanh kiếm xuống, lau mồ hôi trán, và với : "Luyện võ thì thể giống như cha, bảo vệ cả và bảo vệ ."
Tào Ngang thực sự thích luyện võ, thích chiến tranh thì cũng . một điều, việc cha , nhất định trận. Vậy chi bằng, . Vì là trưởng tử, là đại ca.
Tiếng bước chân xa dần. Tào Phi trong sân, đầu bóng dáng Tào Ngang biến mất trong hành lang. Miệng khẽ động, giọng nhỏ: "Trở về an nhé, đại ca."
Nói xong, hướng về phía khác rời . Hắn luyện kiếm. Sau , cũng sẽ trận, giống như cha và đại ca.
Bên ngoài, một con ngựa đen buộc dây cương, cửa.
Trong sân, Cố Nam đang chỉnh sửa áo giáp, lớp giáp đen là áo trắng. Linh Khởi Cố Nam, kéo thẳng chiếc áo choàng của cô. Cô bé cầm một thanh kiếm, buộc thắt lưng Cố Nam.
Sư phụ trận. Cô chiến tranh là thế nào. Từ nhỏ, cô cùng , tới khác tiễn cha trận. mỗi cha trở về, cùng luôn ít hơn nhiều.
Khi đó, cô với cô rằng, trong chiến tranh, những sẽ trở về.
cô lo lắng sư phụ trở về, vì sư phụ và cha giống , đều là những giỏi nhất.
"Sư phụ, cần mang theo một sách ?" Linh Khởi hỏi khi đang buộc kiếm. Cô khi việc gì , sư phụ thường sách để tiêu khiển.
Cố Nam nghĩ một lúc, gật đầu: "Ừ, lấy vài cuốn ."
"Để con lấy." Linh Khởi , buộc xong kiếm, chạy nhà. Khi , cô cầm trong tay vài cuốn sách dày lắm. Đây là những cuốn thường nhất.
Cố Nam nhận lấy sách, đặt chúng trong hành lý, buộc chặt , đeo lên lưng. Cô thể mang theo Linh Khởi, nhưng phủ Tào Tháo sẽ chăm sóc cô bé.
"Ở đây ngoan, đừng để khi trở về tin con bắt nạt Tử Hoàn."
Cố Nam đùa giỡn dặn dò, chuẩn rời .
kịp bước , eo cô đôi tay nhỏ nhẹ ôm chặt, một nhỏ bé dựa lưng cô.
Linh Khởi úp mặt lưng Cố Nam. Cô vẫn sợ, sợ rằng sẽ giống cha, một trở .
Cố Nam cảm thấy lưng ướt, di chuyển, lặng lẽ yên.
"Sư phụ." Tiếng nhẹ nhàng vang lên từ phía .
"Đợi con lớn, con sẽ trận, sẽ chiến đấu nữa."
Thay cô trận.
Mấy trăm năm qua, đây là đầu tiên với Cố Nam câu . Cảm giác ... cô thể diễn tả .
Nghĩ lâu, cô mới hiểu một chút. Nếu thể, cô lúc đó cũng với Bạch Khởi câu tương tự.
Sư phụ thể cần trận nữa.
Lão Bạch lẽ sẽ vui, ngớt miệng.
"Được." Cố Nam khẽ gật đầu, mỉm đặt tay lên đôi tay đang ôm lấy eo . Trong mắt, cô dường như thấy sự mong đợi của Bạch Khởi năm đó.
"Sư phụ sẽ đợi."
Lúc đó, con chắc chắn trở thành một vị tướng uy phong.
Vào buổi trưa hôm đó, cổng thành mở . Đoàn quân thấy điểm cuối từ từ tiến từ cổng thành. Từ xa, thể thấy nhiều trong thành về phía đoàn quân. Có mười vạn theo quân xuất chinh, nhưng bao nhiêu đang chờ đợi họ trở về.
Thời gian gần đây, phố trong thành vẻ u ám hơn nhiều. Rõ ràng mới qua năm mới, từ huyên náo đến lạnh lẽo, sự đổi nhanh chóng đến mức khiến kịp thích nghi. Ngay cả những đứa trẻ thường chạy tới chạy lui đường cũng ít nhiều. Nhà đàn ông, trẻ con cũng một việc.
mỗi khi những đứa trẻ hỏi: "Khi nào cha về?", nhà trả lời thế nào.
Chiến sự càng ngày càng căng thẳng, ai cũng khi nào họ thể trở về.
Lúc đầu, dân chỉ là chiến tranh, những việc khác đều là bí mật quân sự, họ nhiều. Gần đây, khi chiến sự chính thức bùng nổ, tin tức về chiến tranh cũng bắt đầu lan truyền khắp nơi. Trên các con phố, thường thấy những cuộc thảo luận về những tin tức .
Quân Tào Tháo áp sát, liên tiếp hạ hai thành. Những tin tức khiến họ lo lắng, trong một thời gian, ngay cả ở Bắc Hải cũng hoảng hốt.
"Cho xin ít tiền." Một lão ăn mày đầy bùn đất đất, cầm một cái bát vỡ, khàn giọng với những qua phố.
Bộ dạng tóc tai bù xù khiến vô thức vòng qua. Một chân của ông khô khốc quá mức, giống như một cái xương khô dính một lớp da, vẻ như thể .
"Cho xin ít tiền." Không ai đáp ông, cũng ai ném tiền bát. Hiện nay, ai sống dễ dàng, ai còn tâm trạng đem tiền cho khác.
Lão ăn mày vẻ cũng hiểu điều . Ông thở dài, đặt cái bát xuống, dựa góc tường, nhắm mắt .
Ông là từ ranh giới giữa Thanh Châu và Duyện Châu chạy đến. Nơi đó đang chiến tranh, ai cũng . Đáng tiếc, đường chạy trốn cướp bóc. Một ông già cướp sạch thứ, còn gãy một chân, sống sót đến Bắc Hải là trời cho sống thêm .
Có vẻ như cũng đến lúc , đói rét, ông lẽ sống lâu nữa.
"Haizz, thời thế ." Lão ăn mày dựa góc phố, tự với , thở phả trong khí ngưng tụ thành một đám sương trắng.
Ông nữa, sống thì thôi, sống đến nay đủ mệt mỏi . C.h.ế.t cũng là điều .
"Keng."
Là tiếng đồng tiền rơi bát vỡ.
Lão ăn mày ngạc nhiên mở mắt, mặt ông là một cô bé xinh xắn, tay cầm một thanh kiếm, ăn mặc như con trai nhưng quần áo cũng giống con nhà giàu, lẽ là gia đình nuôi con gái như con trai.
Lúc , cô bé đang bỏ một đồng tiền bát của ông.
"Con chỉ một đồng." Linh Khởi lão ăn mày .
Nhìn mắt, cô nhớ đến khi gặp .
"Haha." Lão ăn mày đồng tiền trong bát, trong mắt là một cảm xúc khó tả. Một lúc , ông : "Cô bé, con cầm tiền về , lão già dùng đến nữa."
Ông dùng đến nữa, ông định tìm một chỗ nào đó c.h.ế.t cho xong.
"Sư phụ , đồ cho thì thể lấy ." Cô bé cầm kiếm lắc đầu, chuẩn rời .
Lão ăn mày ngẩn ngơ, từng gặp một cô bé nào kiên quyết như .
"Cô bé." Khi tỉnh , giơ tay gọi cô bé.
Linh Khởi lão ăn mày đầy ngờ vực.
Lão ăn mày đặt tay xuống, thở dài, già lẽ luôn thích thở dài. Cô bé thật bụng.
"Cô bé, lão ăn mày chạy trốn suốt đường, một chuyện."
Lão ăn mày do dự, cô bé tin hiểu lời , nhưng vẫn tiếp tục : "Duyện Châu Lã Bố, Từ Châu Đào Khiêm chuẩn cùng tấn công Thanh Châu, Thanh Châu e là giữ . Đánh đến Bắc Hải cũng chỉ là chuyện sớm muộn, con nên sớm bảo nhà đưa con rời khỏi đây."
Nói xong, lão ăn mày góc tường, động đồng tiền trong bát, ông đang chờ c.h.ế.t.
Linh Khởi ngây , vì chuyện Duyện Châu và Từ Châu, mà vì cô thấy một cái tên.
Lã Bố.
Mũi kiếm chạm đất, phát một tiếng vang nhỏ.
Tào Phi cầm thanh kiếm dài gần bằng , thở dốc. Linh Khởi xa bên cạnh. Hắn luyện kiếm, trong những , thể dạy kiếm thuật cho lúc chỉ Linh Khởi. Vì , mấy ngày nay thường đến tìm cô.
Linh Khởi dù chỉ dạy Tào Phi những kiếm thuật cơ bản nhưng cũng nghiêm túc. Tuy nhiên, hôm nay cô vẻ như tâm trí để ở .
"Này, ngươi ?" Tào Phi lau mồ hôi trán, vẫn kịp thở, lời cũng đứt quãng. thể thấy, hôm nay Linh Khởi đang suy nghĩ gì đó.
Linh Khởi một cách mơ hồ, đột nhiên hỏi mà rõ lý do: "Nghe , tướng quân của Duyện Châu là một tên Lã Bố ?"
Trong ký ức của cô, cha dẫn quân rời , và cô ở nhà chờ. Cho đến khi một nhóm lạ cầm kiếm xông nhà c.h.é.m g.i.ế.c loạn xạ. Mẹ dẫn cô rời , đưa cô khỏi thành, phía luôn đuổi theo. Mẹ bảo cô cứ chạy, , tên với ai. Cô cứ chạy mãi, đầu .
Cô luôn nghĩ rằng, cha và đều c.h.ế.t.
Tào Phi tại Linh Khởi hỏi như , nhưng vẫn nghĩ một lúc gật đầu: "Chắc là đúng, cha nhắc đến ."
"Ừm." Linh Khởi đó như thể lúng túng, cuối cùng cũng hành động gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy kiếm.
"Lã... Lã Bố thể đến Thanh Châu ?"
Tào Phi ngớ một lúc, đó mím môi, giơ thanh kiếm dài lên, hỏi : "Ngươi nghĩ ?"
Nói xong, thở dài một nặng nề, tiếp tục luyện tập. Quân Duyện Châu tấn công Thanh Châu, thể đến?
Trên tường thành, binh sĩ quây quần bên , cúi đầu ăn lương khô trong tay. Trời về chiều, ngoài vài tiếng chào hỏi lác đác cũng ai chuyện.
Một tiểu tướng qua giữa đám đông, đến bên tường thành, tay nhẹ nhàng đặt lên thanh kiếm bên hông, xa ngoài thành.
Ở đằng xa, thể thấy một doanh trại và những lều trại.
Đi quân hơn một tháng. Khi họ đến đây, quân Duyện Châu chiếm hai thành. Hiện nay vì sự xuất hiện của họ, quân Duyện Châu tạm thời dừng thế tiến công.
Họ dường như đang chờ đợi điều gì đó, và tiểu tướng cũng họ đang chờ gì.
Một đội nón lá bước đến bên cạnh tiểu tướng. Ngọn đuốc thành cho gió lạnh lắm.
Cố Nam Tào Ngang, hỏi: "Đang gì ?"
Tào Ngang doanh trại ở đằng xa đầu , những binh mã trong thành đếm xuể.
Hắn dám tưởng tượng, cảnh tượng khi nhiều như xông sẽ như thế nào.
"Cố , khi xuất chinh các thường nghĩ gì?"
Máu thịt tung bay, thường sẽ sợ đến mức thể cử động .
Tào Ngang bỗng cảm thấy ngưỡng mộ mắt. Hắn chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó rút lui . Cố là một nữ nhân, thể chiến đấu đến nay?
Cố Nam Tào Ngang, mỉm . Tên nhóc , dù cũng là đầu tiên trận, tránh khỏi như .
Cũng , cho chút kinh nghiệm của cũng .
Cô đưa tay chỉ về phía doanh trại xa: "Khi giao chiến, hãy nghĩ rằng là những cây củ cải, sẽ dễ chịu hơn một chút."
Củ cải.
Tào Ngang ngẩn , nên trả lời thế nào. Một lúc , khổ, lời của Cố mà dễ dàng như ?
Nếu quen với cảnh sinh tử và m.á.u thịt, ai thể coi những kẻ đang g.i.ế.c chóc lẫn là củ cải ?
Thời tiết ẩm ướt. Khác với sự khô ráo thường thấy của mùa đông, trong khí mù mịt một ít sương mù, đậm lắm. Sương mù như một lớp lụa mỏng bao phủ giữa thành và doanh trại xa, cho bầu trời mờ mịt, ánh trăng càng thêm mơ hồ. Ngọn đuốc thành yếu nhiều, lắc lư trong đêm. Trên cây già bên đường, một con quạ đậu một lát, kêu vài tiếng vỗ cánh bay .
Cảnh tượng , nếu đổi một bối cảnh khác, lẽ cũng là một cảnh đêm thanh vắng với ánh trăng ngọn cây và con quạ cây già. Nếu thêm một nhà thơ, chừng sẽ cảm hứng một bài thơ buồn cô quạnh.
Tiếc , đây là trong một cuộc chiến tranh, vô tình bỏ qua một đêm đầy lãng mạn như .
cũng ai chạnh lòng cảnh vật. Cố Nam một đất trống. Mọi quanh đống lửa ban đêm, ăn chút lương khô hâm nóng, chỉ để lót .
Thỉnh thoảng chuyện nhưng giọng nhỏ. Người khác rõ, nhưng Cố Nam thì thấy rõ ràng. Xuất chinh hơn một tháng bắt đầu nhớ nhà. Nghe giọng vẻ tuổi còn trẻ, lẽ là tân binh từ Thanh Châu.
Có ở góc nhai lương khô rào rạo, thở dài, g.i.ế.c thêm vài để gia đình ở nhà đủ ăn. Cố Nam gặp nhiều những việc tương tự, những lời tương tự. những trận chiến như , mãi dứt.
Cô ôm kiếm xếp bằng, nhẹ nhàng nhắm mắt .
"Huhu," một âm thanh vang lên bên tai cô. Đó là tiếng , kìm nén nên chỉ phát tiếng nức nở khó .
Âm thanh gần, rõ ràng. Cố Nam mở mắt, về phía phát âm thanh.
Là một đứa trẻ trông chỉ mười mấy tuổi, mặc giáp cầm giáo, cúi đầu. Mùa đông lạnh, mắt và má của bé đều đông cứng đến đỏ bừng.
"Nam tử hán đại trượng phu, gì chứ?" Cậu bé cúi đầu đột nhiên thấy một giọng . Ngẩng đầu lên, thấy bên cạnh là một tướng quân mặc áo trắng, giáp đen.
Cậu vội vàng lau mặt, ấp úng : "Tướng... tướng quân."
Vị tướng quân đội nón lá, trông vài phần kỳ lạ. Tướng quân thường đội mũ giáp, ít thấy ai đội nón lá, chẳng mưa gió gì.
"Vừa ngươi gì ?" Cố Nam bé gương mặt đỏ bừng vì lạnh, hỏi.
Câu hỏi của tướng quân, bé dám trả lời, do dự một lúc, nhỏ giọng : "Tướng quân, sợ c.h.ế.t."
Ra chiến trường mà sợ c.h.ế.t, thật nực . Cậu lẽ cảm thấy lời đáng hổ, dám Cố Nam.
Ai ngờ vị tướng quân gật đầu, thản nhiên : "Sợ c.h.ế.t chẳng gì đáng hổ, cần nhỏ như ."
Ngừng một lúc, hỏi tiếp: "Ngươi sợ c.h.ế.t vì điều gì?"
Cậu bé nắm chặt tay, nước mắt mặt kìm mà chảy : "Nếu c.h.ế.t , cha ở nhà ai nuôi dưỡng."
Con đời, nếu ngay cả cha cũng thể nuôi dưỡng thì tính là gì?
Cậu bé càng dữ hơn. Cố Nam hỏi thêm gì khác mà : "Muộn nhất là mùa xuân năm nay, ngươi thể về nhà."
Đó là điều duy nhất cô thể hứa.
Sau đó, cô nhắm mắt.
Một lúc , bé nữa, đờ đẫn ở đó. Đột nhiên, khịt mũi, hỏi Cố Nam: "Tướng quân, ngài đ.á.n.h trận bao lâu ?"
Cố Nam nhắm mắt, chậm rãi đáp: "Không nhớ rõ nữa."
"Lúc đ.á.n.h trận, tướng quân sợ ?"
Lần , một lúc lâu câu trả lời, bé nghĩ rằng tướng quân sẽ trả lời nữa.
Cố Nam khẽ mở mắt, nhẹ giọng : "Rất sợ."
Cúi mắt xuống đất lâu, Cố Nam gắng mỉm . Vì , coi như củ cải sẽ dễ chịu hơn một chút.
Đã khuya, bên ngoài doanh trại. Lã Bố múa một kích cuối cùng trong trung, phát tiếng gió rít nặng nề, cỏ đất cuốn lên tung tóe.
Lã Bố thu Phương Thiên Họa Kích bên cạnh, trán vài giọt mồ hôi. Nhìn về thành xa ngoài doanh trại, thở dài.
"Đêm khuya, tướng quân còn nghỉ ngơi?"
Lã Bố đầu, một mỉm lưng , đó chính là Trần Cung, giúp Lã Bố nắm giữ Duyện Châu.
Nhìn Lã Bố, Trần Cung tuy nhưng mắt mang vài phần ngờ vực. Lúc Lã Bố mang dáng vẻ như đối diện với kẻ địch hùng mạnh. Theo hiểu của ông về Lã Bố, Tào Tháo thể khiến Lã Bố căng thẳng như .
Lã Bố tự tin sức mạnh của . Thực tế, sức mạnh của cũng đủ để tự tin như . Dù tình thế bất lợi, Lã Bố cũng khí phách bại.
lúc , ông thấy sự tự tin bất bại Lã Bố. Ông thể nghĩ , Thanh Châu điều gì khiến gọi là dũng mãnh nhất thiên hạ như Lã Bố lo lắng như .
"Quân sư chẳng cũng nghỉ ." Lã Bố thản nhiên , thu Phương Thiên Họa Kích, bước về phía doanh trại của .
"Quân sư về nghỉ sớm ."
"Tướng quân." Trần Cung lưng với Lã Bố, gọi , cau mày: "Tướng quân, trong Thanh Châu, điều gì khiến ngài lo lắng ?"
"Không ."
"Tướng quân, điều liên quan đến thắng bại của trận chiến, mong tướng quân đừng giấu ." Trần Cung nghiêm túc .
Im lặng một lúc, Lã Bố , với Trần Cung: "Quân sư từng , trận chiến ải Hổ Lao, Tào Tháo truy đuổi Đổng Trác, dẫn quân Tây Lương đ.á.n.h bại truy binh của Tào Tháo. Tào Tháo nhờ sự giúp đỡ của một mà thoát , đó một chặn vạn quân Tây Lương tại khe núi."
Năm đó, sự việc vì Lý Nho lo lắng ảnh hưởng đến lòng quân nên phong tỏa thông tin, nhưng vẫn một binh sĩ nhiều chuyện truyền ngoài. Tất nhiên, hầu hết cũng chỉ coi đó là chuyện dân gian, dù cũng quá hoang đường, một giữa vạn quân mà cản trở.
"Chuyện , từng ." Trần Cung cau mày, Lã Bố đến chuyện dân gian gì, tiện miệng hỏi: "Chẳng lẽ là thật ?"
Rồi, trong ánh mắt kinh ngạc của ông, Lã Bố gật đầu: "Thực tế khác gì lời đồn."
Thật ? Trần Cung ngây tại chỗ.
Ánh mắt của Lã Bố về phía xa trong thành, trong mắt mang theo một vài điều khó . Bỏ qua lập trường, đó đúng là một hùng. Khí khái của một trấn giữ và lòng trung dũng, nếu cơ hội, nhất định gặp .
"Người đó dũng mãnh, thể xưng là thiên hạ vô song."
"Hiện nay Tào Tháo đến, cô chắc cũng đến." Sau đó, Lã Bố lắc đầu: ", dù cũng chỉ là một , thể đổi thắng bại của trận chiến."
Lần Duyện Châu và Từ Châu liên kết, binh lực của một châu Thanh Châu chắc chắn khó mà chống đỡ. Nếu thể, hy vọng bắt sống đó, cô nên c.h.ế.t ở nơi . cũng hiểu, đến mức , trừ khi sức lực cạn kiệt, nếu khó bắt .
Chuẩn rời , Lã Bố dường như nhớ điều gì, với Trần Cung: "Quân sư, chuyện đó cần ngươi chú ý một chút."
Trần Cung còn đang trong cơn sốc, dám tin rằng sức mạnh của một thật sự thể đến mức đó. Lời của Lã Bố ông ngẩn mới hồn, ông Lã Bố đang về chuyện gì, dù ở Duyện Châu ông cũng từng chuyện tương tự.
Ông hành lễ đáp : "Ta sẽ lệnh điều tra tin tức của cô gái đó ở Thanh Châu, nếu kết quả, nhất định báo cho tướng quân."
"Ừm." Nói , Lã Bố chậm rãi rời .
Liên tiếp mấy ngày, quân Duyện Châu và quân Thanh Châu đều giao chiến chính thức, chỉ thăm dò lẫn .
Cùng lúc đó, một đội quân của Từ Châu chia thành hai đường, một đường tiến tới ranh giới của Thanh Châu, một đường đường nhỏ, tiến về phía quân Duyện Châu.