Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 957: Chương kết
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:29:24
Lượt xem: 522
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm Cảnh Bình thứ mười. Đầu Đông.
Giờ Tuất hai khắc, Tạ Nhi Lập bước khỏi thư phòng thì Chu Thanh vội vã chạy , ghé tai thì thầm vài câu. Sắc mặt Tạ Nhi Lập lập tức biến đổi. Hai chủ tớ thẳng cửa .
Bên ngoài, một cỗ xe ngựa màu đen chờ sẵn. Tạ Nhi Lập chỉnh đốn y phục, vịn tay Chu Thanh bước lên xe. Người đ.á.n.h xe liếc Chu Thanh một cái quất roi cho ngựa chạy.
Chu Thanh thở dài thầm nghĩ: Đây là thứ mấy nhỉ? Hình như từ khi Lão gia Nội các, cứ nửa năm một đến đón Lão gia đó trong đêm khuya. Nếu Tam gia và Tiểu Bùi gia còn ở kinh thành, chắc chắn họ sẽ đoán ngay là đến thuyền hoa sông Vĩnh Định.
Chu Thanh lắc đầu. Tam gia và Tiểu Bùi gia biệt tăm mười một năm , còn nhớ chuyện xưa gì nữa?
...
Trong xe ngựa.
Tạ Nhi Lập hành lễ xong, hỏi: "Bệ hạ hôm nay đ.á.n.h cờ thần sách hầu ngài?"
Vị Đế vương trung niên thản nhiên đáp: "Không cần , trẫm đưa khanh đến một nơi."
Nghe giọng khàn khàn của ngài, Tạ Nhi Lập lo lắng: "Giọng Bệ hạ , ngài nhiễm phong hàn ?"
"Mấy nay trẫm ngủ ngon, canh ba mới chợp mắt một chút thì canh bốn tỉnh ." Cảnh Bình đế Triệu Diệc Thời đáp. "Tiểu Bùi Thái y bắt mạch cho trẫm, bảo gì đáng ngại, khanh cần lo lắng."
"Triều chính thể thiếu Bệ hạ một ngày, kính mong Bệ hạ bảo trọng long thể."
Triệu Diệc Thời xua tay: "Diêm Vương canh ba c.h.ế.t thì đố ai giữ đến canh năm. Vạn sự đều mệnh cả ."
Tạ Nhi Lập vị Hoàng đế tiều tụy mặt mà nghẹn lời. Hắn trải qua ba đời vua, qua bao sử sách về các bậc minh quân, nhưng thấy ai tận tụy như vị vua . Không háo sắc, tham lam, dồn hết tâm huyết việc nước. Mười năm qua quả thực là thời kỳ quốc thái dân an nhất từ khi Hoa quốc lập quốc đến nay. Chỉ tiếc là tài thường bạc mệnh. Lao tâm khổ tứ vì nước vì dân bào mòn sức khỏe của ngài, một năm trở đây long thể ngày càng suy kiệt.
...
Xe ngựa dừng một tòa nhà. Tạ Nhi Lập xuống xe, ngước lên, tim thót . Đây chính là biệt viện nơi Yến Tam Hợp từng ở. Vốn dĩ là tài sản của Bùi Minh Đình, nhưng khi họ bỏ , nơi trở thành tư dinh của Thái tử, luôn thị vệ canh gác nghiêm ngặt. Vợ chồng Bùi Ngụ nhớ con quá, thi thoảng đến từ xa ngắm cho đỡ nhớ.
...
Cổng chính mở .
"Tạ đại nhân, theo trẫm !"
"Vâng!"
Tòa nhà quen thuộc, con đường quen thuộc. Lối lát đá xanh sạch sẽ một cọng cỏ dại, dường như thời gian ngừng trôi ở nơi kể từ ngày họ .
"Nơi trẫm cấm ngoài lui tới, khanh là đầu tiên đặc cách."
"Đó là vinh hạnh của thần."
Tạ Nhi Lập thấp thỏm theo Đế vương bước thư phòng. Bài trí bên trong đổi , nghiễm nhiên trở thành một Ngự thư phòng thu nhỏ, đến chậu than góc tường cũng chạm khắc hoa văn rồng tinh xảo.
Triệu Diệc Thời xuống bàn, Thẩm Trùng dâng . Trong hương thoang thoảng, Triệu Diệc Thời chăm chú bức tường trắng, lơ đãng : "Mỗi tháng trẫm đều dành một ngày đến đây việc, nghỉ ngơi, và ngủ trong căn phòng cũ của Lão Tam và Minh Đình."
Tạ Nhi Lập kinh ngạc.
"Tạ đại nhân, khanh mỗi khi ở đây, trẫm thường suy nghĩ điều gì ?"
"Bệ hạ, thần ngu đoán ."
Triệu Diệc Thời vuốt chòm râu, ánh mắt xa xăm: "Trẫm thường tự hỏi, thế nào mới trở thành một vị vua , để bách tính an cư lạc nghiệp, thiên hạ thái bình."
Tạ Nhi Lập vội tâu: "Bệ hạ, hiện nay bốn biển yên bình, xã tắc vững bền, nhà nhà no ấm, ngài ạ."
Triệu Diệc Thời nhạt, rời mắt khỏi bức tường: "Nhóm Thừa Vũ... tin tức gì ?"
Tim Tạ Nhi Lập đập nhanh hơn. Hắn thăng tiến từ Lang trung lên Thị lang, Thượng thư trở thành Đại thần nội các trẻ nhất Hoa quốc, cơ hội gặp gỡ Hoàng đế nhiều vô kể nhưng bao giờ ngài nhắc đến Lão Tam nhà . Những cái tên như "Lão Tam", "Tạ Tri Phi", "Tạ Thừa Vũ", "Tạ Ngũ Thập" dường như là điều cấm kỵ giữa hai .
Tạ Nhi Lập từng nghĩ khi Thái t.ử lên ngôi, Lão Tam và Minh Đình sẽ trở về. Nào ngờ chuyện ngược . Trước còn thư từ qua , nhưng từ khi ngài đăng cơ thì chỉ còn đồ vật gửi về. Lúc đầu là nấm Đài từ Ngũ Đài Sơn, tiếp đến là đồ sứ Cảnh Đức Trấn, đó là những đặc sản khác...
Điểm chung duy nhất là trong những món đồ đó luôn kèm theo vài bản chép kinh Phật. Sáu năm , nét chữ chép kinh đổi rõ rệt, Tạ Nhi Lập qua là ngay chữ của trẻ con. Con nhà Tạ gia từ nhỏ chữ , qua sáu năm rèn giũa càng dáng đại thư pháp gia. Còn bên Bùi gia thì chữ vẫn như gà bới, sáu năm thế nào thì sáu năm y hệt , chẳng tiến bộ chút nào. Thế nhưng Bùi thúc vẫn coi như báu vật, đêm nào cũng gối đầu giường mới ngủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-957-chuong-ket.html.]
Dần dần, và Bùi thúc ngầm hiểu một điều: Lão Tam và Minh Đình đang cố tình tránh mặt vị Hoàng đế .
Tạ Nhi Lập lắc đầu: "Không tin tức gì ạ, cũng rõ sống c.h.ế.t ."
Triệu Diệc Thời Tạ Nhi Lập trân trân: "Đêm qua trẫm mơ thấy hai bọn họ. Một kẻ thì giận dỗi, một kẻ thì sức dỗ dành."
Tạ Nhi Lập thận trọng đáp: "Hai bọn họ ở với lúc nào chẳng ầm ĩ như thế."
Triệu Diệc Thời thở dài: "Ầm ĩ mới , như thế mới thấy quạnh quẽ, cô đơn."
Tạ Nhi Lập gì tiếp, chỉ cúi đầu im lặng.
Triệu Diệc Thời hỏi tiếp: "Tạ đại nhân, khanh vì từ xưa đến nay Hoàng đế đều sống trong thâm cung, các khanh gặp trẫm qua bao nhiêu tầng cửa ?"
"Thâm cung bí hiểm mới bảo vệ an nguy của Bệ hạ."
"Hiệp khách ẩn nơi rừng sâu núi thẳm mới luyện tuyệt thế võ công. Đạo sĩ, hòa thượng tìm chốn mới tu hành đắc đạo." Mắt Triệu Diệc Thời sáng lên, cửa sổ tối đen. "Còn Đế vương ở trong thâm cung là bởi vì học cách sống cô độc, trở thành kẻ cô độc nhất thế gian thì mới thể vững giang sơn ."
Nhìn sắc mặt tái nhợt của Tạ Nhi Lập, ngài chợt : "Tạ đại nhân, đổi lấy một thời thịnh thế thái bình như hôm nay, trẫm thấy sự cô độc cũng đáng giá."
"Bệ hạ là thiên cổ minh quân, là bậc thánh..."
Tạ Nhi Lập định tán tụng thêm thì thấy Hoàng đế nhắm mắt , phất tay mệt mỏi: "Khanh lui ."
"Thần xin cáo lui."
Tạ Nhi Lập hành lễ khom lui . Khi khép cửa , kìm liếc trong cuối. Chỉ thấy vị Đế vương mặc long bào màu đen đơn độc ghế thái sư. Rõ ràng đèn đuốc sáng trưng, phòng ốc ấm áp như mùa xuân, nhưng Tạ Nhi Lập cảm thấy ngài như đang giữa bóng tối bao trùm, giữa cơn gió lạnh buốt giá. Cô độc đến tận cùng.
...
Trên đường về phủ, Tạ Nhi Lập cứ ám ảnh mãi những lời của Hoàng đế, trong lòng bồn chồn yên. Về đến phòng, bên cạnh Chu thị, ôm vợ lòng mà vẫn chợp mắt . Liên tiếp ba ngày như .
Đến ngày thứ tư, trời đổ tuyết lớn. Tạ Nhi Lập uống một chén canh an thần ngủ sớm. Đang ngủ say thì nửa đêm bỗng giật tỉnh giấc bởi tiếng sấm nổ vang trời.
Chu thị cũng tỉnh giấc, lầm bầm: "Đang tuyết rơi mà sấm sét, e là điềm gở!"
Tạ Nhi Lập trấn an: "Mai sẽ thư nhờ đại ca em xem giúp..."
Lời dứt, tiếng chuông chùa văng vẳng vọng tai hai . Chu thị hoảng hốt nắm c.h.ặ.t t.a.y chồng: "Đại gia, tiếng gì ?"
Tạ Nhi Lập gì, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài má. Hồi lâu , mới khó nhọc thốt lên ba chữ:
"Hoàng đế băng hà!"
...
Năm Cảnh Bình thứ mười.
Giờ Sửu hai khắc ngày hai mươi tư tháng Mười một.
Tiếng chuông tang báo hiệu sự của Cảnh Bình đế vang lên khắp kinh thành. Ngài băng hà ngay tại Ngự thư phòng, khi ngã xuống tay vẫn còn cầm chặt một quyển tấu chương. Năm đó ngài tròn ba mươi lăm tuổi.
Không ai dám tin vị Hoàng đế đang độ tráng niên đột ngột như , nhưng dường như Triệu Diệc Thời dự liệu ngày . Ba ngày , ngài chỉ định bốn vị Cố mệnh đại thần để phò tá Thái t.ử còn nhỏ tuổi. Tạ đại nhân của Nội các là một trong đó.
Tin dữ lan , tiếng than vang dậy từ trong cung ngoài phố. Toàn thành Tứ Cửu giới nghiêm.
Khi trời hửng sáng, cỗ quan tài bằng gỗ lim tơ vàng quý giá đưa cung. Đại thái giám Uông Ấn cùng các lão nội thị tẩm liệm, y phục cẩn thận đặt t.h.i t.h.ể Đế vương quan tài. Thái t.ử nhỏ tuổi túc trực bên linh cữu chịu tang. Bên cạnh là các vị đại thần Nội các, Lễ bộ Thượng thư và Cố mệnh đại thần Tạ Nhi Lập - triệu gấp cung để chủ trì tang lễ. Ba vị Cố mệnh đại thần khác cũng lượt mặt.
Mọi việc sắp xếp đấy. Bận rộn đến tận ngày hôm , bốn vị đại thần mới ăn miếng cơm nóng đầu tiên. Tạ Nhi Lập nuốt trôi, chỉ húp vội bát canh nóng linh đường thăm Thái tử.
Thái t.ử tròn chín tuổi, lúc đang cuộn tròn trong lòng một nội thị, ngủ gà ngủ gật, đầu gật gù như gà mổ thóc, ý thức gánh nặng ngàn cân sắp đè lên đôi vai bé nhỏ của .
Tạ Nhi Lập thắp hương, dập đầu, đón lấy xấp tiền giấy từ tay nội thị thả chậu than. Trong ánh lửa bập bùng, chợt thấy tiếng "tách" khe khẽ. Tiếng gì ? Chưa kịp định thần thì tiếng "tách, tách" lớn hơn. Lần rõ, giống như tiếng gỗ nứt. Tạ Nhi Lập kinh hãi.
lúc , Thái t.ử tiếng động đ.á.n.h thức, bỗng chỉ tay cỗ quan tài đen sì mặt, thì thào:
"Nhìn kìa, quan tài của phụ hoàng... nứt !"
Tạ Nhi Lập sợ đến mức ngã phịch xuống đất. Hồn xiêu phách lạc!