Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 949: Đi xa
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:29:16
Lượt xem: 292
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên phủ Hán Vương một cánh cửa nhỏ. Từ cửa , rẽ trái, rẽ , thẳng đến cuối con ngõ sẽ thấy một tòa nhà lớn. Tòa nhà sát con sông đào bảo vệ thành. Nhìn bên ngoài thì bề thế, uy nghi, nhưng đẩy cửa bước thì cỏ dại mọc um tùm, âm khí nặng nề, hoang phế như nhà ma, giống nơi ở.
Thế nhưng lúc , từ một gian phòng kín đáo trong tòa nhà , mùi thơm nức mũi của thức ăn bay giữa đêm khuya thanh vắng.
Bởi vì nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất. Ai thể ngờ bốn biến mất khỏi biệt viện giờ đang ung dung gặm vịt trong căn nhà hoang mà Đổng Tiếu để cho Yến Tam Hợp?
"Tiểu gia tiếc nhất là miếng da vịt đấy." Tiểu Bùi gia mút mát mấy ngón tay dính đầy mỡ, cảm thán. "Sau e là còn cơ hội ăn món ngon thế nữa."
"Làm đừng ếch đáy giếng thế." Lý Bất Ngôn bĩu môi khinh bỉ cái đùi vịt tay . "Mấy thứ chỉ đáng để lấp đầy cái bụng đói thôi. Đến chỗ chúng , đảm bảo đầy một tháng ngươi sẽ béo lên tám cân cho mà xem."
Cứ c.h.é.m gió ! Bùi Tiếu thầm nghĩ, Dù c.h.é.m gió cũng đ.á.n.h thuế.
Trong màn đêm, một bóng đen từ tường nhẹ nhàng đáp xuống sân. Là Lục Đại. Hắn bước nhanh phòng.
"Tiểu chủ nhân, nhận tin, Thái t.ử triệu kiến mà tự ý kinh nên tước Tam vệ, phạt giữ Hoàng lăng ba năm."
Tin tức khiến cả nhóm sững sờ. Tân đế tay với con ruột quả thực quá tàn nhẫn!
Lại một bóng đen nữa nhảy xuống từ tường. Lần là Bệ Chiêu.
"Yến cô nương, lính canh cổng thành vẫn hoạt động bình thường, Cẩm Y Vệ động tĩnh gì lạ, của Ngũ Thành Binh Mã Tư cũng đang nhiệm vụ như ngày."
Yến Tam Hợp sắc trời bên ngoài, sang Tạ Tri Phi. Tạ Tri Phi khẽ gật đầu.
Yến Tam Hợp lập tức lệnh: "Bệ Chiêu, báo cho Hàn Hú , lập tức hành động theo kế hoạch định."
"Vâng!"
Lý Bất Ngôn đá nhẹ chân Bùi Tiếu: "Đi rửa cái tay đầy mỡ của ngươi , chuẩn xuất phát."
"Không rửa! Ta mang theo hương vị vịt lưu lạc chân trời góc bể." Và cả cô nương mà yêu mến nữa.
Giỏi lắm! Lý Bất Ngôn lườm một cái, mở tay nải lấy năm chiếc mặt nạ da . "Muốn đeo cái lên mặt thì tay sạch sẽ."
Bùi Tiếu: "..."
Rửa tay xong, bắt đầu hóa trang. Tạ Tri Phi biến thành một đàn ông trung niên bình thường. Lý Bất Ngôn hóa thành một phụ nữ trung niên chút nhan sắc. Tiểu Bùi gia trở thành một thư sinh yếu ớt, trói gà chặt. Yến Tam Hợp buộc tóc gọn gàng, đóng vai em trai của thư sinh. Chỉ Lục Đại là đeo mặt nạ, vẫn giữ nguyên vẻ mặt trung thành, khắc khổ thường ngày.
Lý Bất Ngôn nổi hứng trêu chọc Bùi Tiếu: "Con trai ngoan, gọi một tiếng 'Mẹ' xem nào?"
Tiểu Bùi gia ngoan ngoãn gọi: "Mẹ..."
Lý Bất Ngôn tít mắt: "Ngoan qu..."
Chưa kịp dứt lời, Tiểu Bùi gia bồi thêm một chữ: "...ghẻ!"
Nụ mặt Lý Bất Ngôn cứng . Dám trêu bà ?
Tạ Tri Phi vuốt ve lớp mặt nạ mặt, thắc mắc: "Yến Tam Hợp, Hàn Hú nhiều mặt nạ da tinh xảo thế ?"
"Sau sẽ ."
Bùi Tiếu xen : "Đừng ' ' nữa, luôn bây giờ cho đỡ tò mò."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-949-di-xa.html.]
"Con trai , chạy trốn quan trọng hơn!" Lý Bất Ngôn kéo tay lôi . "Mau ngậm cái miệng xinh xắn của con ."
"Vâng, thưa Mẹ... ghẻ!"
...
Mọi lượt leo xuống cái giếng cạn, sâu mật đạo. Đường hầm hẹp, đến nhỏ nhắn như Yến Tam Hợp cũng khom lưng mới lọt. Cũng may quãng đường quá dài, chừng một trăm trượng thì thấy tiếng nước chảy rì rào của sông bảo vệ thành.
Không ai ngờ con đường tẩu thoát năm xưa của Đổng Thừa Phong giờ trở thành lối thoát cho nhóm Yến Tam Hợp. Là mệnh sắp đặt chăng? Ai mà !
Đêm tối như mực, trăng . Lục Đại nhô đầu lên quan sát kỹ lưỡng xung quanh, xác nhận an mới hiệu cho chui . Tạ Tri Phi nắm c.h.ặ.t t.a.y Yến Tam Hợp, nhanh chóng chui cống ngầm thoát nước. Bùi Tiếu và Lý Bất Ngôn nối gót theo . Lục Đại cuối cùng, dùng gạch đá lấp kín miệng mật đạo ngụy trang, cũng khom chui cống ngầm.
Men theo đường cống ngầm thêm hơn mười dặm nữa, họ an đến ngoài thành Tứ Cửu. Hàn Hú nhận tin và đang chờ sẵn ở cửa cống.
Hàn Gia Bảo gần đây nhận một chuyến áp tiêu quan trọng, vận chuyển một lô đồ cổ quý giá về phía Tây. Vì giá trị lô hàng quá lớn, Bảo chủ Hàn Hú đích áp tải. Tuy nhiên, vì thẳng, đoàn tiêu quyết định vòng xuống phía Nam mới vòng ngược lên phía Tây.
Tại đường vòng xa xôi như ?
Bởi vì Chu Viễn Mặc tính toán kỹ lưỡng: Hướng Tây Nam là hướng đại cát đại lợi cho cả bốn Yến Tam Hợp, Lý Bất Ngôn, Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu. Đi về hướng đó chỉ bình an vô sự mà còn gặp nhiều may mắn, tài lộc.
Lúc xem phương vị, Tiểu Bùi gia tò mò hỏi: "Sao hướng của cả bốn chúng đều là Tây Nam thế?"
Chu Viễn Mặc thầm nghĩ: Ta thế quái nào , quẻ nó hiện lên thế mà. ngoài miệng vẫn hậm hực đáp: "Đừng mừng vội, phía ba các ngươi vẫn còn kiếp nạn đại hung đấy!"
"Hung thì hung, cát thì cát, miễn là ông trời trói chặt bốn chúng với là !" Tiểu Bùi gia mãn nguyện, ngoan ngoãn ngậm miệng.
...
Hơn mười dặm đường cống ngầm, mất hai canh giờ. Khi chui khỏi cống, trời tờ mờ sáng. Bảy tám chiếc xe ngựa của đoàn tiêu đang đỗ chặn kín cửa cống. Các tiêu sư đều đang tranh thủ chợp mắt ở phía xa, chỉ Bệ Chiêu - mới Hàn Hú tuyển mộ - canh gác.
Thấy , Bệ Chiêu ném ngay hai bọc quần áo cho Lý Bất Ngôn và Tạ Tri Phi. Lý Bất Ngôn đỡ Yến Tam Hợp lên xe ngựa. Tạ Tri Phi mở bọc đồ, lấy quần áo giày dép khô ráo đưa cho Bùi Tiếu và Lục Đại. Hai đàn ông đồ nhanh chóng ngay cạnh xe.
Mọi việc xong xuôi, Bệ Chiêu thu gom quần áo ướt của năm nhét bao tải, buộc chặt lên , chỉ chiếc xe ngựa cuối cùng trong đoàn. Nhóm Yến Tam Hợp hiểu ý, lặng lẽ chui tọt trong xe.
Lúc Bệ Chiêu mới hắng giọng, hô lớn: "Hàn Bảo chủ, giờ lành đến, còn sớm nữa !"
Hàn Hú mở mắt, vươn vai một cái huýt sáo vang dội: "Các , xuất phát thôi! Hai trăm dặm nữa mới đến trạm nghỉ tiếp theo đấy!"
Năm ngày , đoàn tiêu đến trạm dịch đầu tiên của Hàn gia. Mọi dừng chân ăn uống, tắm rửa, nghỉ ngơi. Khi lên đường trở , nhóm năm trộn trong đoàn tiêu biến mất, đó là một gia đình gồm cha già và bốn đứa con.
Đoàn tiếp tục về hướng Tây Nam.
Đến trạm dịch tiếp theo, cha già cùng các con cảm tạ Hàn Bảo chủ rời . Ngày hôm , đoàn tiêu tiếp nhận thêm hai cặp vợ chồng và một ông thầy bói mù lòa nhờ xe.
Một cặp vợ chồng trẻ thì ân ái vô cùng. Ánh mắt chồng lúc nào cũng dán chặt vợ, còn cô vợ thì ngoan ngoãn nép lòng chồng như chim non, cả ngày rời nửa bước.
Cặp còn thì... ôi thôi, một lời khó hết. Chồng một câu, vợ cãi một câu. Chồng mắng một câu, vợ sỉ vả mười câu. Cãi ầm ĩ nhức cả đầu. Có lúc nóng giận, cô vợ còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với chồng. Thế mà gã chồng cũng hèn, đ.á.n.h xong đầy nửa canh giờ lân la sán lành, miệng dẻo quẹo "Nương t.ử ơi, nương t.ử ".
Sao loại đàn ông nhu nhược thiếu cốt khí đến thế chứ? Chậc chậc. Thật mất mặt đấng mày râu quá mất!
Còn ông thầy bói mù thì từ đầu đến cuối chẳng thèm hé răng nửa lời, lúc nào cũng thu lu một góc ngủ gà ngủ gật.