Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 946: Cha con
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:29:13
Lượt xem: 346
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời chỉ đơn giản là "Đại bất kính" nữa, mà là sự sỉ nhục tột cùng, dù xét phương diện quân thần phụ tử. Triệu Diệc Thời hề sợ hãi, tiếp tục tấn công:
"Nếu như năm đó Phụ dám dũng cảm tâu với Tiên đế rằng: 'Bệ hạ, tất cả chuyện đều do nghịch t.ử bày mưu tính kế!', thì con những oán trách mà còn thật lòng kính phục sự chính trực của . Cho dù chúng thất sủng, lưu đày, thậm chí mất mạng, thì trong lòng con, Phụ vẫn mãi là ngọn núi cao vời vợi."
"Đáng tiếc , Phụ thế. Tại ? Chỉ vì con là con trai của con thôi ?" Triệu Diệc Thời gằn lắc đầu. "Con cái của nhiều như , mất một đứa thì sá gì? Hay là bởi vì vẫn còn cái ghế Thái t.ử lung lay đó? Hay bởi vì con đời ca tụng là 'Hiền Thái tôn'? Hay bởi vì cái ghế Thái t.ử của , thực chất còn dựa đứa con trai 'Hiền Thái tôn' mới giữ vững ?"
Hơi thở của Triệu Ngạn Lạc trở nên nặng nhọc. Ông giơ tay lên định đ.á.n.h tiếp, nhưng Thái t.ử nhanh nhẹn lùi vài bước tránh né.
"Vừa thôi, thưa Phụ !" Triệu Diệc Thời gầm nhẹ. "Người thể hưởng lợi từ con sang chê bai, lên mặt dạy đời con !"
"Nghịch tử! Đồ nghịch tử!" Triệu Ngạn Lạc tức giận gõ mạnh cây gậy xuống sàn.
"Ngươi cái đứa 'nghịch tử' , vì để cứu mạng , cứu cả phủ Thái tử, quỳ gối mặt Tạ Đạo Chi, lóc van xin t.h.ả.m thiết đến thế nào ?"
Nhớ sự nhục nhã năm xưa, giọng Triệu Diệc Thời nghẹn ngào uất ức.
"Ta đường đường là Hoàng thái tôn Tiên đế khâm điểm, quỳ trời, quỳ đất, quỳ vua quỳ cha, mà quỳ lạy... một tên đại thần? Tại như ? Bởi vì thương hại ! Phụ là một bậc quân tử, tranh đoạt, d.a.o kề cổ cũng mặc kệ cho xâu xé, thật là một đại hùng! Được , nếu quân t.ử thanh cao khinh thường những thủ đoạn dơ bẩn đó, thì để đứa con trai tiểu nhân, kẻ ác cho . Ngày nếu oan hồn đến đòi mạng, thì cứ để một xuống địa ngục là ."
Hắn đ.ấ.m thùm thụp n.g.ự.c .
"Phụ , tấm lòng hiếu thảo của con trai, thấu chăng?"
Triệu Ngạn Lạc trân trân đứa con trai mặt như một kẻ xa lạ. Hồi lâu , ông bật chua chát.
"Thái t.ử quả nhiên khéo mồm khéo miệng, lúc nào cũng giỏi đổ cho khác để biện minh cho sai lầm của ."
"! Là con sợ c.h.ế.t. Con sợ c.h.ế.t thì gì sai?" Triệu Diệc Thời bước tới, chằm chằm mắt Hoàng đế. "Phụ chẳng lẽ quên kết cục bi t.h.ả.m của Tiên Thái t.ử ?"
Thân hình mập mạp của Triệu Ngạn Lạc run lên bần bật, mặt cắt còn giọt máu.
"Một , tài đức vẹn như thế, kết cục ? Sử sách ghi chép là 'loạn thần tặc tử', thưa phụ !"
Tiên Thái t.ử chính là bác ruột của . Triệu Ngạn Lạc cảm thấy tim như ai bóp nghẹt, đau đớn đến mức thể thở nổi.
"Người xem kết cục của phủ Tiên Thái t.ử ! Có ai còn sống sót ? Máu chảy thành sông, thây chất thành núi!" Đôi mắt Triệu Diệc Thời đỏ ngầu như máu. "Dựa cái gì chúng vết xe đổ ? Rõ ràng chúng mới là dòng trưởng, là chính thống cơ mà!"
Đoạn lịch sử đẫm m.á.u , kể từ chính . Nó ám ảnh đến mức gặp ác mộng suốt nửa tháng trời, ban đêm buồn tiểu cũng dám bước chân khỏi phòng. Chẳng cần nhồi nhét thêm điều gì, sớm ngộ chân lý: Sinh trong hoàng tộc, sống sót thì chỉ một con đường duy nhất là tàn độc. Năm đó, mới năm tuổi.
Năm mười tuổi, vô tình ghi chép của quan chép sử, bốn chữ "loạn thần tặc tử" đập mắt khiến đau nhói. Lúc đó mới hiểu , sử sách chắc là sự thật. Và ngộ thêm một chân lý nữa: Con nhất định ở vị trí cao nhất thì mới quyền nên lịch sử theo ý .
"Cha, con sai! Một bước cũng sai!" Triệu Diệc Thời tiến thêm một bước, từ cao xuống vị vua đang giường.
"Cái sai duy nhất của con là sinh trong hoàng tộc , là con trai của . Người con của mệt mỏi đến thế nào ?" Hắn lắc đầu ngao ngán. "Ở mặt Tiên đế, con cẩn trọng từng li từng tí, nơm nớp lo sợ, tính toán từng đường nước bước mới thể giữ vững cái ghế Thái t.ử cho đấy, ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-946-cha-con.html.]
Triệu Ngạn Lạc , thản nhiên đáp: "Cũng là để giữ vững vị trí Thái tôn cho ngươi thôi."
" , thưa phụ . Giữ là giữ con, giữ con là giữ . Chúng cùng chung một dòng máu, cùng chung vinh nhục!" Triệu Diệc Thời lớn như điên dại. "Lẽ chúng đồng tâm hiệp lực, cùng tiến cùng lùi, chứ như bây giờ, sang chỉ trích, đề phòng lẫn chỉ vì một kẻ liên quan!"
"Kẻ liên quan?" Trên gương mặt phì nộn của Triệu Ngạn Lạc nở một nụ kỳ quái. "Trẫm chỉ hỏi Thái t.ử vì triệu mà tự ý kinh, ngờ nhiều lời oán trách đến thế."
"Nhi thần dám." Triệu Diệc Thời dịu giọng. "Nhi thần chỉ khuyên Phụ đừng để lòng đàn bà hỏng việc lớn."
"Hay cho câu 'lòng đàn bà'!" Triệu Ngạn Lạc đanh giọng. "Nàng chỉ là một cô nương yếu ớt, binh , gì đáng để ngươi đuổi cùng g.i.ế.c tận đến thế?"
Triệu Diệc Thời cứng họng.
"Thái t.ử , sinh trong nhà đế vương của ngươi, con của trẫm cũng của ngươi. ít nhất..." Triệu Ngạn Lạc chỉ tay n.g.ự.c . "...ngươi cũng nên giữ cho một chút lương tâm!"
Triệu Diệc Thời gằn: "Xin hỏi Phụ , lương tâm là cái gì? Có ăn ?"
"Lương tâm là thước đo hành vi của một con , là thứ giúp thể ngủ ngon mỗi đêm." Triệu Ngạn Lạc chống gậy, khó nhọc dậy. Thân hình to lớn của ông đối diện với Triệu Diệc Thời. "Trẫm Thái t.ử thường xuyên mất ngủ hằng đêm. Chắc là do quá nhiều chuyện trái lương tâm ?"
"Bệ hạ lo xa quá ."
"Không trẫm lo xa, mà là Thái t.ử suy nghĩ quá nhiều. Ngươi cho rằng năm xưa Tiên đế phế truất chỉ vì Hán Vương dũng mãnh thiện chiến, giống hệt bản thời trẻ của ngài ?"
Triệu Ngạn Lạc lắc đầu: "! Là bởi vì trẫm nhân từ hơn Tiên đế, lòng bá quan văn võ. Chính sự nhân từ đó khiến Tiên đế cảm thấy đe dọa."
Đồng t.ử Triệu Diệc Thời co rút .
"Ngươi tưởng ngài năm bảy lượt phế trẫm là vì sợ miệng lưỡi thiên hạ, sợ quần thần phản đối ?"
"Cũng sai nốt! Là vì càng về , ngài càng nhận một sự thật: Ngài nam chinh bắc chiến bao năm cạn kiệt quốc khố. Nếu kế vị là Hán Vương, với bản tính hiếu chiến đó, chắc chắn sẽ tiếp tục dấy binh đao. Khi đó quốc khố càng thêm trống rỗng, dân chúng lầm than, Hoa quốc sẽ lâm nguy!"
Triệu Ngạn Lạc dừng một chút tiếp tục: "Cho nên, để giải quyết nguy cơ của phủ Thái t.ử năm đó, căn bản cần hy sinh cả Trịnh gia. Chỉ cần cài cắm một bên cạnh Hán Vương là đủ."
"Người sẽ ngày ngày rỉ tai Hán Vương rằng Hoàng đế sủng ái , Thái t.ử là đồ phế vật béo què, tương lai ngai vàng chắc chắn thuộc về , sẽ trở thành minh quân cái thế. Lời ý nhiều ắt sinh kiêu ngạo. Sự kiêu ngạo tích tụ lâu ngày sẽ biến thành thói ngông cuồng, coi trời bằng vung."
"Hơn nữa, Trịnh Ngọc phó tướng, dù tình thế khó khăn đến , với tài cầm quân của ông , việc đ.á.n.h bại Thát Đát là chuyện trong tầm tay. Chiến thắng càng dễ dàng, sự kiêu ngạo của Hán Vương càng tăng lên gấp bội. Với bản tính thích khoe khoang, khi lập công lớn, sẽ tự cao tự đại đến mức coi Tiên đế gì. Mà điều tối kỵ nhất đối với Tiên đế chính là kẻ bề kiêu ngạo, công cao lấn chủ. Chiêu gọi là 'Phủng sát'.
(*Nâng lên tận mây xanh để ngã cho đau).
Triệu Ngạn Lạc vẻ mặt kinh hoàng của Triệu Diệc Thời, thản nhiên kết luận:
"Thái t.ử , Trịnh Ngọc và Hán Vương thắng trận thì trẫm chắc chắn phế. Mà ngược : Chỉ khi bọn họ thắng trận trở về, cái ghế Thái t.ử của trẫm mới thực sự vững chắc."
---