Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 94: Khó Dò
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:49
Lượt xem: 264
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp hề giấu giếm nàng chút nào.
"Ta gặp đứa con gái lấy tấm chồng của Ninh thị. Lão phu nhân dám vì cô cháu gái mà đối đầu với cả Trương gia, việc quả thực vô cùng kỳ lạ."
Lý Bất Ngôn gật đầu đồng tình: " là kỳ lạ, nhưng cũng đến mức trở thành tâm ma đấy chứ."
" là đến mức đó, nhưng cần lý do vì ."
Yến Tam Hợp trầm ngâm suy nghĩ: "Ta linh cảm, nguồn gốc tâm ma của Lão phu nhân e là còn truy ngược về thời gian đó nữa."
"Truy ngược về , là đến khi nào?"
"Trước khi bà bước chân Quý gia."
"Lâu đến thế ?"
Trước khi Lão phu nhân Quý gia, tính cũng ngót nghét năm mươi năm . Khúc mắc của nửa thế kỷ mà hóa thành tâm ma, chuyện ...
Lý Bất Ngôn tài nào diễn tả nổi cảm xúc hỗn độn trong lòng lúc là gì nữa.
Yến Tam Hợp cũng thêm lời nào, chỉ cúi đầu tập trung bát cơm mặt. Trong bát chỉ còn dư đúng một miếng, đúng lúc bên ngoài truyền đến tiếng bước chân. Nàng ngẩng đầu Lý Bất Ngôn, khẽ c.ắ.n môi, cố nuốt trôi miếng thức ăn cuối cùng xuống.
Đáy mắt Lý Bất Ngôn thoáng hiện lên một nét thầm kín.
Người là thế đấy. Trước mặt ngoài thì lúc nào cũng tỏ lạnh lùng, kiêu ngạo. Miếng cơm cuối cùng rõ ràng là nuốt trôi, nhưng vì giữ thể diện vẫn cố sống cố c.h.ế.t ăn cho bằng hết, cho dù ăn thì cái dày sẽ khó chịu cả đêm.
Chỉ khi ở mặt nàng, Yến Tam Hợp mới chịu để lộ cái vẻ mềm yếu, đời thường nhất của .
Con nhím xù lông mà nàng với Ninh thị, thực cũng là đang về chính bản nàng – Yến Tam Hợp.
Người bước là Tạ Tam gia, mà là Tạ Mập.
Tạ Mập đầu tóc bù xù như tổ gà, qua là mới giãy giụa thoát khỏi vòng tay của Chu Công.
"Yến cô nương, Tam gia vẫn hồi phủ ạ."
"Đi tìm về ngay cho . Ta chuyện quan trọng, thể chậm trễ ."
"Tam gia hôm nay e là sẽ về ạ." Tạ tổng quản lộ vẻ mặt khó xử: "Cô nương cứ yên tâm, sáng mai lão nô sẽ cửa phủ canh. Tam gia về tới là lão nô lập tức mời ngài tới đây ngay."
Quý gia xét nhà, sóng gió yên mà chơi suốt đêm về. Là tìm thú vui phong lưu, là...
Yến Tam Hợp Tạ Mập với ánh mắt đầy ẩn ý, xoay thẳng trong phòng.
Tạ Mập thầm thở phào nhẹ nhõm. Trong lúc vô tình đầu , bắt gặp nụ nhếch mép đầy ranh mãnh của Lý Bất Ngôn:
"Tạ tổng quản, chốn câu lan ở kinh thành, nữ t.ử chơi nhỉ?"
Tạ tổng quản: "..."
Lý Bất Ngôn: "Ở đó tướng công thanh tú nào tiếp khách nữ ?"
Tạ tổng quản: "..."
Lý Bất Ngôn: "À đúng , chơi bời một đêm như Tam gia thì tốn bao nhiêu bạc thế?"
Tạ tổng quản: "..."
Có vẫn còn đó, nhưng hồn vía thì bay lên chín tầng mây . Là hù cho c.h.ế.t khiếp!
...
Sáng sớm hôm , khi trời tờ mờ sáng.
Tạ Tam gia nhảy từ xe ngựa xuống, mặt mày trắng bệch, hốc mắt thâm quầng đen sì, má còn in hằn hai dấu son môi đỏ chót. Trông bộ dạng chẳng khác nào yêu tinh hút cạn tinh khí .
"Tam gia của ơi!" Tạ tổng quản trông mòn con mắt, thấy chủ về liền vội vàng chạy nghênh đón: "Cuối cùng ngài cũng về ! Tối qua Yến cô nương lệnh cho lão nô tìm ngài gấp đấy ạ."
Tạ Tam gia đang buồn ngủ rũ rượi thì câu cho tỉnh cả . Hắn đưa tay lau mặt, uể oải đáp: "Biết , để về phòng rửa mặt cái ."
Tạ tổng quản ngửi thấy mùi son phấn nồng nặc chủ nhân, trong lòng thầm than: Tam gia cái gì cũng , chỉ mỗi tội là thích chạy tới sông Vĩnh Định quá. Đàn ông đời tối kỵ dính hai thứ: một là cờ bạc, hai là nữ sắc. Tam gia nhà thì , cái gì cũng dính cả hai.
Haizz! Lão gia và Đại gia mà quản thúc chặt chẽ nữa thì ngày Tam gia vét sạch thể, thành quỷ đoản mệnh mất thôi.
"Lão Tam!"
là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-94-kho-do.html.]
Tạ Nhi Lập đang hành lang, bên cạnh là Tạ Đạo Chi đang trừng mắt giận dữ.
Tạ Tri Phi ngáp một cái rõ to, vung vẩy hai cánh tay tiến lên hành lễ: "Phụ , đại ca, sớm thế hai nha môn ?"
Tạ Đạo Chi chỉ hận rèn sắt thành thép, nhưng nỡ mắng con, bèn phất tay áo bỏ thẳng, mắt thấy thì tâm phiền.
Lão cha mặc kệ thì cả như Tạ Nhi Lập đành lên tiếng răn dạy vài câu.
Tạ Nhi Lập dấu môi son đỏ chót mặt đứa em trai, nhịn quát lớn: "Ăn mặc lôi thôi lếch thếch, còn cái thể thống gì nữa?"
"Đại ca!" Tạ Tam gia chìa tay , mặt dày mày dạn hề hề: "Hôm qua thua mất hai ngàn lượng, giờ nghèo rớt mồng tơi . Huynh ơn phước giang hồ cứu nguy cho chút đỉnh ?"
Tạ Nhi Lập thấy thế, cơn giận bốc thẳng lên đỉnh đầu, giơ tay định đánh.
Tạ Tam gia chủ động đưa nửa bên mặt hứng đòn: "Huynh đ.á.n.h thì cứ đánh, nhưng đ.á.n.h xong nhớ đừng đưa thiếu lượng bạc nào đấy nhé. Huynh là trưởng duy nhất của , chỉ mỗi để nương tựa thôi mà!"
Thế thì còn đ.á.n.h đ.ấ.m gì nữa?
Ngón tay Tạ Nhi Lập dí mạnh trán : "Đợi về sẽ xử lý ngươi !"
"Đại ca, thương nhất mà! Đại ca thong thả, đại ca nhớ về sớm nhé!" Tạ Tam gia liếc mắt đưa tình, ngu ngơ như một tên ngốc: "Tạ Mập, đại ca đồng ý đấy, lát nữa ngươi qua phòng kế toán bảo họ chi hai ngàn lượng mang tới đây cho ."
Tạ Mập: "..."
"Còn ngây đó gì? Mau !"
Thấy Tạ Mập vẫn trân trân bất động, Tạ Tam gia giơ chân định đá. Tạ Mập né nhanh như chớp, bĩu môi thầm nghĩ: Chẳng đ.á.n.h chẳng mắng câu nào, đúng là cưng chiều đến hư hỏng luôn !
Cưng chiều đến hư hỏng thật ?
Màn kiệu buông xuống, ánh mắt hai cha con họ Tạ chạm . Cả hai đều suy nghĩ trong đầu đối phương.
Hồi lâu , Tạ Đạo Chi trầm giọng dặn dò: "Tối nay cầm mời của , mời Bùi thái y tới phủ một chuyến, bảo ông bắt mạch kỹ càng cho Tam con."
"Khí sắc của nó tệ quá, chắc là cả đêm qua chợp mắt chút nào.”
Tạ Nhi Lập gượng chua chát.
Lão Tam tối qua , gặp gỡ những ai, và phụ đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Màn kịch chỉ là diễn cho ngoài xem mà thôi, tất cả cũng đều vì sự an nguy của Tạ gia.
Phụ là đại thần Nội các, nhất cử nhất động đều sự giám sát của bao con mắt. Những năm qua ông thể giữ vững lòng tin của Đế vương, là nhờ thái độ trung lập, nghiêng về phe cánh nào.
Sự thiên vị của Hoàng đế đối với Hán Vương là điều cả thiên hạ đều . Thái t.ử nổi tiếng là hiền đức, trọng lễ nghĩa, lòng dân chúng. Sự vi diệu trong cán cân quyền lực dăm ba câu là thể rõ .
Cũng chính vì lý do nhạy cảm mà việc Lão Tam kết giao thiết với Hoàng Thái tôn, và phụ đều chỉ thể mắt nhắm mắt mở cho qua. Không phản đối, cũng chẳng đồng tình, tuyệt đối hé răng nửa lời. Cũng may là Lão Tam hiểu chuyện, bao giờ để lộ ngoài, chỉ âm thầm hỗ trợ trong bóng tối.
Nghĩ đến đây, Tạ Nhi Lập băn khoăn hỏi: "Phụ , con một chuyện vẫn thông suốt."
"Con ."
"Lần Hoàng thượng để mặc cho Hán Vương động đến Quý gia, chẳng lẽ... Người thực sự ý định phế truất Thái t.ử ?"
Câu hỏi to gan tày đình, nếu lọt tai kẻ khác thì chỉ nước c.h.ế.t. đây cũng chính là nút thắt mà Tạ Đạo Chi trăn trở mãi vẫn tìm lời giải.
Ông xoa xoa lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, hồi lâu mới thở dài một tiếng đầy ẩn ý:
"Lão Đại , lòng vua khó dò như đáy bể kim đấy!"
...
Trong lúc Tạ Đạo Chi đang cảm thán lòng vua khó dò, thì đứa con trai thứ ba của ông cũng đang ngán ngẩm thốt lên một câu: Lòng đàn bà đúng là kim đáy biển.
Mới một đêm gặp thôi mà khuôn mặt vốn lạnh lùng, nay càng thêm băng giá, chút ấm.
"Chuyện đó..." Tạ Tam gia xoa xoa tay, thái độ cực kỳ cẩn trọng, vẻ chuẩn giải trình nghiêm túc:
"Tâm trạng Minh Đình , và rủ ngoài tiêu khiển chút thôi. Chẳng gì bậy bạ cả, chỉ thuyền dạo mát, vài khúc nhạc, đ.á.n.h vài ván bài giải khuây thôi mà."
"Ngươi cần giải thích những chuyện với ." Giọng Yến Tam Hợp càng lúc càng lạnh: "Ta gặp cô con gái của Ninh thị, cái mà vì nàng , Lão phu nhân kiên quyết phản đối chuyện ."
"Việc đơn giản thôi, để sắp xếp."
Tạ Tam gia định thêm vài câu lấy lòng, nhưng Yến Tam Hợp mất hết kiên nhẫn, sang lệnh: "Thang Viên, tiễn khách!"
Vậy là đuổi khách ? Được thôi, nhưng Tạ Tam gia hôm nay quyết định "mặt dày" ở đấy!
---