Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 938: Xuất nhĩ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:29:05
Lượt xem: 288
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong mười năm Tạ Tam gia, khiến Tạ Tri Phi luyến tiếc nhất ngoài Tạ gia , chính là Tiểu Bùi gia.
"Minh Đình"... cái tên mà ngày nào Tạ Tri Phi cũng nhắc đến.
Tính tình gã chẳng gì, cái nết cũng thối nhưng cái miệng. Xương cốt thì lười biếng, nhẹ hều, lúc nào cũng thích màu, chơi trội, nhưng chỉ ba hôm là hiện nguyên hình. Hắn thuộc loại nước đến chân nhảy, buồn vệ sinh thì quyết tụt quần.
trong lòng Tạ Tri Phi hiểu rõ, ba chữ "Tạ Ngũ Thập" đối với Bùi Minh Đình quan trọng đến nhường nào. Nếu gì đổi, họ thực sự thể của cả đời. tiệc vui nào cũng đến lúc tàn.
"Minh Đình."
Tạ Tri Phi đang giường, lưng về phía , cuộn tròn trong một tư thế ương ngạnh yếu đuối.
"Đồ đạc thu dọn xong , sáng sớm mai . Ngươi ở kinh thành nhớ bảo trọng. Dạo Hoài Nhân đắc thế, ngươi cũng nên thu bớt tính khí , đừng gây chuyện thị phi bên ngoài nữa."
Tạ Tri Phi thể khéo léo đối đáp với nhà Tạ gia, nhưng vị tổ tông , chẳng hiểu thấy khó mở lời đến thế. Chỉ dỗ dành như trẻ con.
"Đến sông Nộ sẽ thư cho ngươi. Yên tâm , mỗi mùa một lá thư, lá nào cũng kín mười trang giấy, kể lể chi tiết từ chuyện ăn uống đến chuyện vệ sinh cho ngươi ."
Cục thịt giường vẫn bất động.
"Từ Vân Nam về kinh thành cũng chỉ mất hơn một tháng. Ngươi ở Tăng Lục Ti công cán, đến lúc và Yến Tam Hợp đại hôn, ngươi nhớ mang quà mừng đến đấy, thiếu một xu là xong với ."
Tạ Tri Phi vươn tay đẩy nhẹ lưng bạn. "Hoài Tả cả đời từng bước chân khỏi viện Hải Đường. Tam gia chỉ hai em , ngươi vẫn xếp hàng đầu..."
"Hắn chỉ xếp hàng đầu của ngươi." Yến Tam Hợp dựa cửa chen . "Hắn cũng xếp hàng đầu của đấy. Ngoài Tạ Tam gia , bao giờ để nam nhân nào khác trong mắt nhé. Tiểu Bùi gia, ngươi là ngoại lệ duy nhất đấy."
Hừ! Vinh dự gớm nhỉ. Bùi Tiếu thầm bĩu môi.
Yến Tam Hợp bước tới bên giường, Tạ Tri Phi nhường chỗ cho nàng. Nàng xuống mép giường, : "Minh Đình, những lời sáo rỗng nữa, chỉ dặn dò ngươi hai việc thôi."
"Thứ nhất, đường ngó , đừng móc hết ruột gan đối với . Trên đời xứng đáng để ngươi đối xử chân thành nhiều , cẩn thận kẻo lừa cho đến cái xương cũng còn."
"Thứ hai, nhà và Thừa Vũ lúc nào cũng để dành một gian phòng cho ngươi. Nếu ngày nào ngươi chán cảnh kinh thành bon chen, cứ về đó mà ở. Ăn mặc thể bằng kinh thành, nhưng đảm bảo vui vẻ, náo nhiệt hơn nhiều."
Vui hơn hai bên bờ sông Vĩnh Định ? Cái chốn khỉ ho cò gáy ai thèm đến? Đi xe hơn một tháng trời, cái m.ô.n.g ngọc ngà của chịu thấu!
Hả? Sao im bặt ? Tiếp tục dỗ dành chứ! Các ngươi Tiểu Bùi gia tính khí kiêu ngạo, thích nịnh nọt dỗ dành lắm ?
Bùi Tiếu im chờ đợi, thấy phía còn động tĩnh gì liền bật dậy . Đập mắt là một đôi mắt khí bức . Chủ nhân của đôi mắt đang khoanh tay, nhếch mép , từ cao xuống.
Nhìn cái gì mà ? Ta khỉ trong rạp xiếc mà các "chiêm ngưỡng". Bùi Tiếu xụ mặt, chỗ khác, thèm năng gì.
"Tiểu Bùi gia, là thẳng tính, thích vòng vo tam quốc." Lý Bất Ngôn nhướng mày. "Ngươi cũng đừng bộ tịch nữa. Tâm ở thì nên ở đó. Mau thu dọn đồ đạc theo . Mẹ bảo , nuôi con mà chỉ để nó báo hiếu, nối dõi tông đường thì thà đừng nuôi còn hơn."
Lại là cái triết lý hổ báo gì đây? Thế mà ngươi cũng ! Bùi Tiếu mặt trong tường.
Ơ kìa, im lặng ? Hắn chờ một lúc lâu, đột ngột . Căn phòng trống trơn, chẳng còn một bóng . Nước mắt lạnh buốt lăn dài má. Hắn cảm thấy như kẻ mất hồn giữa ngã tư đường, ôm trái tim thủng lỗ chỗ, hoang mang nên về .
...
Ngày hôm .
Trời sáng rõ, ba cỗ xe ngựa lăn bánh rời khỏi biệt viện. Người đ.á.n.h xe lượt là Đinh Nhất, Lý Bất Ngôn và Lục Đại đang đội nón lá che mặt. Trong xe của Đinh Nhất là Tạ Tri Phi và Yến Tam Hợp. Trong xe của Lý Bất Ngôn là Thang Viên và Lan Xuyên đang tựa ngủ gà ngủ gật. Xe của Lục Đại chất đầy lương thực và quần áo.
Tiểu Bùi gia cuối cùng vẫn đến tiễn, chỉ nhờ Hoàng Kỳ đưa cho Tam gia một chiếc hộp, dặn là khỏi thành mới mở xem.
Xe ngựa qua cửa Nam, tiến quan đạo. Tạ Tri Phi mở chiếc hộp , bên trong là hai vạn ba ngàn lượng bạc.
"Mấy năm quan, cũng chấm mút chút đỉnh, nhiều lắm, chỉ một vạn tám ngàn lượng thôi... Ngoan, còn giấu quỹ đen năm ngàn lượng gầm giường nữa..."
Hốc mắt Tạ Tri Phi đỏ hoe, sang với Yến Tam Hợp: "Tên nhóc đúng là giỏi vơ vét thật!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-938-xuat-nhi.html.]
Yến Tam Hợp nhẹ: "Vẫn thua xa ai đó. Hồi bé sợ tìm quỹ đen nên giấu khắp nơi: trong giày một ít, trong khe tường một ít, đáng ghét nhất là còn giấu cả trong tổ chim nữa. Không những giỏi giấu mà còn giỏi lừa gạt. Tiền tiêu vặt tay nóng chỗ, quá ba ngày là y như rằng lừa sạch. Lý do thì đủ cả: Có tiền sẽ mọc lẹo mắt, ngủ ngon, ngốc, lớn lên mùi tiền thơm tho nữa..."
lúc , xe ngựa đột ngột tăng tốc. Gió thu ấm áp, ánh nắng chan hòa. Cô nương thất lạc năm xưa tìm , những kỷ niệm ấu thơ ngượng ngùng ở viện Hải Đường ùa về... Nỗi buồn ly biệt trong lòng Tạ Tri Phi bỗng chốc tan biến.
...
Đoàn xe rong ruổi suốt ngày, đêm nghỉ trạm dịch, sáng sớm lên đường.
Đến chạng vạng tối, trời bỗng chuyển âm u, mưa lất phất rơi, nhiệt độ giảm mạnh, sương mù giăng kín lối.
"Tiểu chủ tử, phía cái đình, chúng nghỉ chân chút , mặc thêm áo ấm ." Giọng Lục Đại vẻ hưng phấn lạ thường, do rời khỏi kinh thành .
"Được!" Yến Tam Hợp đáp.
Mọi đình nghỉ ngơi. Lan Xuyên pha , Thang Viên lấy áo ấm. Đinh Nhất và Lý Bất Ngôn dắt ngựa uống nước. Lục Đại nhảy lên mái đình quan sát xung quanh theo thói quen. Rừng cây yên tĩnh, gì bất thường. Hắn định nhảy xuống thì sống lưng lạnh toát. Cảm giác nguy hiểm quen thuộc xâm chiếm tâm trí, lập tức nhận ... đó là sát khí!
"Tam gia, bảo vệ Tiểu chủ tử! Đinh Nhất, Lý Bất Ngôn, chuẩn chiến đấu!"
Vừa dứt lời, từ trong rừng cây, một đám áo đen ùa như ong vỡ tổ. Lục Đại quân đối phương mà lạnh cả . Đông quá! Dù mười Lục Đại ở đây cũng chẳng gì . Kẻ nào đó quyết tâm dồn Tiểu chủ t.ử chỗ c.h.ế.t !
Lúc , Đinh Nhất và Lý Bất Ngôn tiếng báo động liền rút kiếm lao nghênh chiến. Lý Bất Ngôn còn hét lớn: "Mẹ kiếp mười tám đời tổ tông nhà họ Triệu! Lũ lật lọng, tiểu nhân bỉ ổi! C.h.ế.t hết cho bà!"
Tạ Tri Phi rút thanh đại đao từ trong xe , kịp lời nào, chỉ Yến Tam Hợp thật sâu lao vòng chiến. Hắn còn chẳng kịp suy nghĩ xem tại chốn hoang vu xuất hiện nhiều sát thủ đến thế. Quả nhiên là Hoàng đế lật lọng ?
Khoảnh khắc Tạ Tri Phi vung đao c.h.é.m g.i.ế.c, Yến Tam Hợp bỗng thấy hối hận tột cùng. Nếu nàng một , liệu kết cục khác ? Nếu bây giờ nàng tự sát, liệu Tạ Tri Phi và Lý Bất Ngôn tha mạng ?
"Thang Viên, che chắn cho tiểu thư! Ta giúp họ!"
Tiếng hét của Lan Xuyên đập tan suy nghĩ hối hận của Yến Tam Hợp. Sẽ kết cục nào khác . Bọn họ càng thể sống sót. Ngay từ ngày đầu tiên quyết định theo nàng, phận của họ định đoạt .
"Lan Xuyên, cẩn thận!" Yến Tam Hợp hét lên.
Lan Xuyên tuổi còn nhỏ, cầm thanh nhuyễn kiếm Lý Bất Ngôn tặng, hùng hổ lao trận chiến. Nàng thậm chí còn tấn cho vững, chỉ vài chiêu mèo cào. thế thì chứ? Sư phụ Lục Đại dạy: G.i.ế.c quan trọng nhất là chữ "g.i.ế.c". Chỉ cần c.h.ế.t thì tìm cách g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương.
"Tiểu thư, nấp lưng em ." Thang Viên sợ run lẩy bẩy nhưng vẫn dũng cảm chắn mặt Yến Tam Hợp.
Không cần ! Yến Tam Hợp rút cây trâm vàng đầu xuống - món quà Lý Bất Ngôn tặng nàng. Nếu gì bất trắc, nàng sẽ tự kết liễu đời .
"Không, sẽ , Lục Đại giỏi lắm..."
"Vô dụng thôi!" Yến Tam Hợp buồn. "Có giỏi đến mấy cũng địch nổi thiên quân vạn mã."
, địch nổi. Lưng Lục Đại trúng một kiếm, m.á.u tuôn xối xả. Hắn sống an nhàn bên cạnh Lục Thời bao năm nay, cảm giác thương dường như trôi dĩ vãng. Khi y phục nhuộm đỏ, bỗng trở nên điên cuồng, liều mạng. Hắn đòn nhanh hơn, tàn độc hơn, từng tên áo đen gục ngã chân .
Bên , Tạ Tri Phi phun một ngụm máu, liếc về phía Yến Tam Hợp. Nàng vẫn bình tĩnh giữa đình, ánh mắt hướng về phía . Bốn mắt . Hắn ý nghĩa đằng sự bình tĩnh : Đồng sinh cộng tử.
Phải , c.h.ế.t thì gì đáng sợ ? Hắn từng c.h.ế.t một !
Tạ Tri Phi gầm lên: "Đinh Nhất, Lý đại hiệp, Lục Đại! G.i.ế.c cho !"
"Tam gia, còn thiếu một nữa!"
Trong màn mưa phùn, một giọng trầm , cảm xúc vang lên khiến tất cả chấn động.
"Là Chu Thanh!"
"Một , một ngựa, một kiếm!"
---