Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 927: Phật quang
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:54
Lượt xem: 326
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng cung.
Lưu Hòa Tài, tân Giám chủ Khâm Thiên Giám, vội vã bước nội điện. Sau khi hành lễ, thấy Hoàng đế mãi cho bình , trong lòng ông khỏi run lên lo sợ.
Cách đây một tuần , tất cả chuông chùa ở thành Tứ Cửu đồng loạt vang lên mà ai tác động.
Hoàng đế sa sầm mặt mày: "Lưu đại nhân, chuyện là thế nào?"
Đi đường gấp gáp, trán Lưu Hòa Tài lấm tấm mồ hôi. "Bẩm Bệ hạ, nguyên nhân chuông tự kêu thần rõ, nhưng ngay lúc chuông vang, thần gieo một quẻ, quẻ tượng báo là điềm lành đại cát."
"Ồ?" Sắc mặt Hoàng đế dịu đôi chút. "Lưu đại nhân dậy ."
Lưu Hòa Tài dậy bẩm báo tiếp: "Thần còn hai việc nữa cần hồi bẩm Bệ hạ."
"Nói ."
"Cùng lúc tiếng chuông vang lên, thần quan sát thiên tượng thấy phía Đông Nam một ngôi rơi xuống."
"Sao gì rơi?"
"Cái ... thần vẫn tính ."
"Việc thứ hai là gì?"
"Khâm Thiên Giám quan sát thấy phía góc Đông Nam thành Tứ Cửu vốn khí đen bao phủ, nhưng tiếng chuông, một luồng Phật quang rực rỡ chiếu rọi lên, xua tan đám khí đen đó."
"Phật quang?"
"Vâng!" Lưu Hòa Tài liếc Hoàng đế. "Trên đường tới đây thần dùng la bàn đo đạc sơ bộ, nơi Phật quang phát trùng khớp với vị trí ngôi rơi xuống."
Ngón tay múp míp của Hoàng đế gõ gõ lên mặt bàn, suy tư hồi lâu hỏi: "Lưu đại nhân thể xác định chính xác vị trí đó cho Trẫm ?"
Lưu Hòa Tài khẳng định: "Thần dùng la bàn thể tìm ."
Hoàng đế: "Mất bao lâu?"
Lưu Hòa Tài bấm đốt ngón tay: "Khoảng hai canh giờ ạ."
Hoàng đế xoa xoa khuôn mặt béo : "Người , truyền lệnh Cấm vệ quân phái một đội nhân mã hỗ trợ Lưu đại nhân."
"Vâng!"
"Lưu đại nhân."
"Bệ hạ còn gì dặn dò ạ?"
Hoàng đế Lưu Hòa Tài đầy ẩn ý: "Chuyện cứ giữ bí mật, âm thầm mà ."
Lưu Hòa Tài hiểu ý: "Bệ hạ yên tâm."
Nội điện trở nên trống trải. Một lát , Nội thị Tôn Tiến Trung tiễn khách xong , thấy Hoàng đế vẫn thẫn thờ bàn, bèn khuyên giải: "Bệ hạ lên giường nghỉ ngơi ạ. Từ xưa đến nay Phật quang hiện thế đều là điềm lành, còn là đại cát. Chứng tỏ trời cao đang phù hộ Hoa quốc, phù hộ Bệ hạ."
Hoàng đế đưa tay , Tôn Tiến Trung vội đỡ ngài dậy về phía giường ngủ. Ngồi xuống mép giường, Hoàng đế đột ngột hỏi: "Trong thành Tứ Cửu hiện nay vị cao tăng nào ?"
"Chuyện ... Lão nô quanh năm ở trong cung cấm, thực sự dám trả lời bừa với Bệ hạ."
Hoàng đế "Ừ" một tiếng hỏi tiếp: "Thái t.ử hiện giờ đang ở ?"
Tôn Tiến Trung xòa: "Bệ hạ quên ? Thái t.ử đang ở Hoàng lăng chịu tang. Lão nô tính thử thì ngài năm ngày ạ."
Hoàng đế: "Thái t.ử phi cùng ?"
Nội thị: "Thái t.ử và Thái t.ử phi phu thê ân ái mặn nồng, Thái t.ử phi tất nhiên là ở bên cạnh hầu hạ ngài ."
Hoàng đế gằn, từ từ xuống.
Nhà Đế vương thì lấy cái gọi là phu thê ân ái?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-927-phat-quang.html.]
...
Trong đời , những khoảnh khắc hạnh phúc đến mức nỡ nhắm mắt ngủ, chỉ sợ khi mở mắt , trong lòng sẽ biến mất như một giấc mơ.
Tạ Tri Phi vốn nhiều, nhưng đêm nay lải nhải ngừng về đủ thứ chuyện xảy khi trở thành Tạ Tam gia. Hắn kể về cách sống chung với nhà họ Tạ, về lúc nảy sinh tình cảm gia đình, về đầu gặp gỡ Tiểu Bùi gia, về cơ duyên quen Triệu Hoài Nhân. Hắn kể về những trải nghiệm trong suốt những năm qua, về lúc bắt đầu nghi ngờ phận của Yến Tam Hợp, về khoảnh khắc trái tim rung động vì nàng, và cả lúc phát hiện bí mật " mận đổi đào" của Trịnh gia.
Hắn kể say sưa, mệt.
Gió đêm đầu thu mang theo chút se lạnh. Hai ôm chiếc giường trúc chật hẹp. Giường nhỏ nên họ sát rạt , đầu gối đầu, chân gác chân. Nếu để ngoài thấy cảnh tượng nam cưới nữ gả chung giường thế chắc chắn sẽ đàm tiếu là " thể thống gì". lòng họ trong sáng, chút tà niệm nên cảm thấy vô cùng thanh thản, tự nhiên.
Khi đến cái tên Đường Minh Nguyệt, Yến Tam Hợp ngẩng đầu lên từ trong n.g.ự.c Tạ Tri Phi.
Là nàng ? Ông trời quả mắt, bao nhiêu phúc đức của Trịnh gia cuối cùng cũng đền đáp xứng đáng lên con gái .
Tạ Tri Phi bật : "Đợi mãn hạn thủ hiếu trăm ngày, chúng sẽ đến núi Mộc Lê ở vài bữa. Nha đầu đó mong gặp nàng lắm đấy!"
Hai chữ "thủ hiếu" kéo Yến Tam Hợp trở về thực tại phũ phàng. Nàng sực nhớ đến những chuyện xảy khi hôn mê, nụ môi vụt tắt.
Trong phòng thắp đèn. Bóng tối trở thành lớp vỏ bọc hảo che giấu cảm xúc. Yến Tam Hợp thất thần, lòng đầy do dự.
"Tam Hợp."
Tạ Tri Phi hề nhận sự đổi của nàng, vẫn hào hứng tiếp: "Thân phận của nàng thể ở kinh thành nữa. Chờ vài tháng, sắp xếp thỏa công việc và chuyện nhà họ Tạ xong xuôi, chúng sẽ cùng rời khỏi kinh thành."
"Nàng về sông Nộ cũng , núi Mộc Lê cũng , cũng sẽ theo nàng."
Tim Yến Tam Hợp đập thình thịch: "Chàng bỏ ?"
Cằm Tạ Tri Phi cọ cọ lên đỉnh đầu nàng, trượt xuống cọ má nàng âu yếm: "Ngoại trừ nàng , cái gì cũng bỏ hết."
Sóng gió trong lòng Yến Tam Hợp bỗng chốc lặng yên vì câu . Thôi, nữa. Dù tâm ma cũng giải . Hơn nữa, mới mất cha, mất bà nội, trải qua cú sốc ở viện Hải Đường khiến tóc bạc một đêm... Tránh xa cũng là điều cho .
"Ta đến núi Mộc Lê thăm Minh Nguyệt, cùng Bất Ngôn về quê nhà một chuyến. Sau đó chúng du ngoạn khắp nơi, mệt thì về sông Nộ định cư."
"Được!" Giọng Tạ Tri Phi nhỏ dần, đầy vẻ nũng nịu. " thì ... nàng nhất định mang theo đấy."
Phải mang theo chứ.
Mỗi buổi sáng, sẽ là đ.á.n.h thức dậy. Mỗi đêm về, sẽ là dỗ dành giấc ngủ. Giống hệt như những ngày xưa cũ chúng ở viện Hải Đường. Chỉ khác một điều, còn là trai Hoài Tả nữa, mà là đàn ông yêu thương nhất đời.
Hơi thở của bên cạnh dần trở nên đều đều. Yến Tam Hợp cũng nhắm mắt . Sống bầu bạn, c.h.ế.t đón đưa, những yêu ở thế giới bên phù hộ... Nàng cảm thấy cuộc đời thật viên mãn!
...
Trời tờ mờ sáng, Lưu Hòa Tài một nữa bước nội điện. Hoàng đế lúc xong triều phục, chuẩn lâm triều.
"Bệ hạ, tìm thấy . Là ở biệt viện của Bùi gia." Lưu Hòa Tài thức trắng đêm, mắt vằn tia máu, bẩm báo. "Chủ nhân biệt viện là Bùi Tiếu, trưởng t.ử của Bùi Ngụ viện trưởng Thái Y Viện. Nơi đó hiện đang lo hậu sự cho nghĩa nữ của cố Đại thần Nội các Tạ Đạo Chi."
"Hai canh giờ , một tăng nhân trẻ tuổi cõng một vị tăng nhân già rời khỏi biệt viện đó. Vị tăng già dường như viên tịch. Họ bộ khỏi cửa thành phía Tây."
"Bệ hạ, thần suy đoán luồng Phật quang liên quan mật thiết đến vị cao tăng viên tịch. Có thể phát Phật quang chứng tỏ đó là một bậc cao tăng đắc đạo, tu vi cực cao, hiếm đời, nên mới khiến trời rơi xuống như ."
Hoàng đế nhíu mày suy tư. Một vị cao tăng đắc đạo hiếm viên tịch trong cái biệt viện nhỏ bé của nhà họ Bùi? Lại còn chuyện đưa quan tài đó nữa? Nghe thế nào cũng thấy kỳ quặc.
"Tôn Tiến Trung, truyền lệnh cho Cẩm Y Vệ điều tra kỹ vụ ."
"Vâng!"
"Khoan ."
"Bệ hạ?"
"Vẫn giữ bí mật, để lộ tin tức ngoài."
"Vâng!"
---