Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 920: Nguồn gốc
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:47
Lượt xem: 285
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Con thường trân trọng những gì đang , nhưng cứ mãi khắc khoải về những thứ thể nào với tới .
Suốt tám năm ở viện Hải Đường, cha hiếm khi khen ngợi . Cho dù đến , ông cũng chỉ nhạt, tuyệt nhiên thốt một câu 'Con trai tiến bộ '. Cho nên, tâm nguyện lớn nhất của là một ngày thấy cha bằng ánh mắt như khi Hoài Hữu, mỉm tự hào và đắc ý.
Sự nghiêm khắc của cha đối với chỉ là bề ngoài. Ngoài chuyện luyện võ và học hành thì ông đều yêu thương . thì khác..."
Lời tiếp theo nghẹn trong cổ họng. Tạ Tri Phi vì quá áy náy mà dám đối mặt với Yến Tam Hợp nữa. Hắn chậm rãi dậy, bước tới bên tường viện, bóng lưng toát lên vẻ cô độc, tiêu điều.
Hắn bắt đầu nhận ghét Hoài Hữu từ khi nào nhỉ? , là thích, mà là chán ghét.
Có lẽ là mùa hè năm sáu tuổi. Hắn bắt một con ve sầu cây. Hoài Hữu thích lắm, nằng nặc xin cha đan cho một chiếc lồng trúc nhỏ để nuôi. Hôm đó cha cất công tận sân chặt một cây trúc, tỉ mỉ chẻ thành từng thanh nan mỏng. Cha bận rộn cả buổi trời, đến khi gọi ăn cơm, cha chỉ ậm ừ đáp chứ chịu dậy. Mặt sa sầm xuống. Vì giận dỗi nên bữa tối hôm đó khí nặng nề vô cùng.
Ăn xong, lén lấy mấy chiếc bánh phù dung bàn định mang cho chú ve sầu ăn. Hoài Hữu treo chiếc lồng nhỏ đựng bạn mới lên cành cây trong sân. Hắn rón rén lẻn ngoài, thò đầu thì phát hiện đang cạnh gốc cây, tay xách bình nước nóng, đang dội xối xả chiếc lồng nhỏ. Khoảnh khắc , trái tim như rơi xuống hầm băng.
Sáng hôm , Hoài Hữu phát hiện con ve c.h.ế.t, lóc t.h.ả.m thiết. Cha chỉ cụp mắt xuống, im lặng lời nào. Mẹ bên cạnh vỗ về qua loa vài câu, híp mắt bảo: "Lát nữa bảo ca ca bắt cho con con khác nhé."
Lúc đó, nụ giả tạo gương mặt , lòng đau đớn khôn tả. Cũng trong khoảnh khắc , chợt hiểu rằng lớn ai cũng hai bộ mặt: một mặt tươi sáng phơi bày ngoài, và một mặt tối tăm giấu kín bên trong. Mặt sáng để đời chiêm ngưỡng, còn mặt tối thì dành riêng cho những cận nhất.
Kể từ ngày đó, bắt đầu để ý kỹ hơn thái độ của đối với Hoài Hữu. Và càng để ý, càng kinh hoàng nhận sự thật tàn nhẫn... Tạ Tri Phi màn mưa gió bên ngoài bức tường cao, đào sâu thêm những ký ức đau buồn nữa, chỉ siết chặt nắm tay.
"Hoài Hữu, xuất từ gia đình bình dân, ăn học vài năm, chữ nghĩa, ngâm thơ văn, cũng xem là một tài nữ. xuất thấp kém thường hạn chế về tầm , thể xa trông rộng. Còn tài nữ thì mắc bệnh thanh cao. Thanh cao đồng nghĩa với tự phụ, luôn cho là nhất, suy nghĩ việc đều chỉ góc độ của bản , khó lọt tai lời khuyên của khác.
Trịnh gia là dòng dõi võ tướng. Học võ chỉ đơn thuần là đ.á.n.h đấm, c.h.é.m g.i.ế.c, mà tiên tu tâm dưỡng tính. Chỉ khi tâm tĩnh lặng mới thể gạt bỏ tạp niệm, đạt đến cảnh giới thuần khiết. Con ít tư tâm tạp niệm mới sinh chính khí, mới thể dũng cảm, sợ hãi. Cho nên... nhiều chuyện sai ngay từ khi bắt đầu."
Tạ Tri Phi nhắm mắt , giọng trầm xuống:
"Năm xưa Lão tướng quân kịch liệt phản đối mối hôn sự , nhưng cha nhất quyết đòi cưới cho bằng , nên cha mới thành vợ thành chồng. Mẹ gả Trịnh gia là bước một bước lên mây. Được cha yêu thương chiều chuộng là phúc phận. Sinh một cặp song sinh long phụng càng là phúc lớn trong phúc lớn. Mẹ cứ ngỡ dựa chút phúc phận sẽ cuộc sống viên mãn, nào ngờ... sự xuất hiện của nàng đập tan tành giấc mộng của bà .
Hoài Hữu, ý biện minh cho , chỉ cho nàng bộ sự thật."
Trong lòng Tạ Tri Phi đau đớn như xát muối, nhưng khi thốt lời chỉ còn là tiếng thở dài khe khẽ.
"Cha đem con gái ruột của cho khác là tuân theo lệnh của tổ phụ. Lúc đó mới sinh xong. Cha chắc chắn dám bàn bạc gì với , cứ thế tiền trảm hậu tấu. Hoài Hữu, nàng thử tưởng tượng xem, trải qua cơn vượt cạn thập t.ử nhất sinh, khi tin sét đ.á.n.h ngang tai thì sẽ cảm thấy thế nào? Đau đớn tột cùng vạn tiễn xuyên tâm?
Nàng thể tưởng tượng , bởi vì nàng từng , thể thấu hiểu nỗi đau đớn khi đứa con dứt ruột đẻ mang mất, cả đời hẹn ngày gặp . Bởi vì nàng từng dồn đường cùng, nên hiểu cảm giác bất lực của một phụ nữ yếu đuối như khi đối đầu với cả gia tộc Trịnh gia hùng mạnh. Ta nghĩ nếu thể, chắc chắn sẽ gào thét lên trong phẫn nộ: Trịnh gia các nợ nần, thiếu ân tình, mắc mớ gì bắt con gái trả nợ ? Dựa cái gì hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-920-nguon-goc.html.]
Nước mắt trào , Tạ Tri Phi cũng chẳng buồn đưa tay lau.
"Hoài Hữu, nàng , đứa bé tội nghiệp mới chào đời một ngày cha đem gửi am ni cô."
Am ni cô?
Cách đó vài bước, Bùi Tiếu mới thở phào nhẹ nhõm thì kinh hãi ngước Lý Bất Ngôn. Nàng cũng đang với ánh mắt bàng hoàng kém. Dù ánh đèn lồng mờ ảo, cả hai đều sự khiếp sợ trong mắt . Đem cháu gái ruột mới đỏ hỏn am ni cô? Trịnh lão tướng quân vì trả ơn mà bất chấp tất cả đến mức ?
"Vốn dĩ là cành vàng lá ngọc của Trịnh gia, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, gì nấy, mà từ nhỏ lớn lên nơi cửa Phật thanh tịnh. Thanh đăng cổ phật là nơi nào chứ?" Tạ Tri Phi lắc đầu, chua chát. "Đó là chốn nương náu của những kẻ khổ thấu hồng trần, vui buồn, d.ụ.c cầu, yêu hận.
đứa bé mới bao nhiêu tuổi? Khi nàng ngủ say trong chăn êm nệm ấm, lười biếng chịu dậy, sẽ nghĩ đến cảnh con gái trời sáng dậy tụng kinh niệm phật. Khi nàng thưởng thức những món ngon vật lạ chế biến cầu kỳ, đau đáu nghĩ xem con gái đang đói khát . Cha yêu thương nàng, ca ca chiều chuộng nàng, trăn trở liệu ai thương xót, che chở cho con gái bà nơi đất khách quê .
Nàng chiếm đoạt tất cả những gì vốn dĩ thuộc về con gái bà. Nhìn thấy nàng, nhớ đến đứa con tội nghiệp, khuôn mặt của nàng ngày đêm giày vò tâm can bà."
Tạ Tri Phi , chằm chằm cỗ quan tài đen sì.
"Hoài Hữu, lòng ai cũng sự ích kỷ. Mẹ thích nàng âu cũng là lẽ thường tình, gặp mặt nàng là vì quá thương nhớ con gái ruột. Thân là một , ở điểm , bà lý do để oán trách."
Vừa dứt lời, từ sâu trong đám mây đen vọng tiếng sấm rền vang kéo dài. Gió lớn bất ngờ nổi lên trong sân, cuốn bay mái tóc đen và tà áo tím nhạt của Tạ Tri Phi. Hắn khó nhọc bước tới bên quan tài, cúi đầu xuống. Một giọt nước mắt nóng hổi rơi trong quan tài, rớt trúng mu bàn tay đang nắm chặt của Yến Tam Hợp.
"Hoài Hữu, ca ca vẫn xong, nàng hãy tiếp."
Không cơn gió hiểu tiếng là vì cảm động giọt nước mắt mà đột ngột ngừng thổi.
"Như , gia thế nhà họ Triệu cao. Mẹ gả Trịnh phủ chẳng khác nào cá chép vượt vũ môn, chim sẻ hóa phượng hoàng. Trước khi kết hôn, chắc chắn ấp ủ bao nhiêu mộng về cuộc sống tương lai. Và thực tế là, khi sinh em , cuộc sống của bà đúng như những gì bà hằng mong ước.
Cha là con trai út tổ phụ cưng chiều nhất, văn võ song , tướng mạo đường đường. Dù gia sản Trịnh gia đến tay cha thừa kế, nhưng vị thế của bốn trai thì tiền đồ của cha cũng chẳng kém cạnh gì ai. Tiền đồ của chồng là vinh quang của vợ. Địa vị của chồng là chỗ dựa của vợ."
Tạ Tri Phi chậm rãi kể tiếp:
"Hoài Hữu, nàng , ở Trịnh gia vốn là Ngũ phu nhân danh chính ngôn thuận, sống lưng lúc nào cũng thẳng tắp, ngẩng cao đầu."
---