Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 919: Muội muội

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:46
Lượt xem: 256

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đâu chỉ Tiểu Bùi gia kinh hãi? Lý Bất Ngôn trố mắt đến mức tròng mắt suýt rơi ngoài. Đinh Nhất nín thở, miệng há hốc to đủ nhét quả trứng gà. Hoàng Kỳ hai chân run lẩy bẩy. Chỉ Chu Thanh là vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chủ nhân với ánh mắt thâm trầm, sâu sắc.

Tiểu Bùi gia ngẩng đầu lên, hàm răng va lập cập, run rẩy hỏi: "Tạ... Tạ Ngũ Thập, ngươi... ngươi... ngươi là là ma đấy?"

Tạ Tri Phi mở mắt, thẳng . Bốn mắt .

Bùi Tiếu chợt nhớ lời lão hòa thượng khi gặp Tạ Ngũ Thập, rằng chỉ cái tên , và phúc báo của Thẩm Đỗ Nhược che chở cho .

Hóa ... Hắn cũng là ma! Lại còn là con ma sợ kinh Kim Cang, sợ bùa chú của cao tăng đắc đạo. Trời ơi! Ta em kết nghĩa với một con ma suốt gần hai mươi năm nay ư?

Trước mắt Bùi Tiếu tối sầm , lăn ngất xỉu.

Lão hòa thượng dậy, kéo cái xác hồn của Bùi Tiếu , ấn ngón tay giữa trán . Bùi Tiếu giật tỉnh , định há miệng hét lên thì một bàn tay to lớn bịt chặt .

"Ta nhớ rõ, đầu tiên nàng mưa hoa hải đường cho xem là năm nàng bốn tuổi. Mùa xuân năm đó, nàng bắt đầu cha dạy chữ."

Tạ Tri Phi xuyên qua Bùi Tiếu, chìm đắm trong ký ức của riêng .

"Nàng học chữ nhanh đến mức cha cũng kinh ngạc. Ta ghen tị thì thầm với nàng: 'Cùng một sinh , thông minh thế mà ngốc ? Ông trời thật bất công'. Nàng bĩu môi đáp trả: 'Thế cùng một sinh mà ca khỏe mạnh như trâu, còn thì ốm yếu thế ? Chắc chắn là do quá thông minh nên ông trời sợ ca ghen tị mới cho yếu đấy'."

Tạ Tri Phi bật .

"Trịnh Hoài Hữu, nàng lúc nào cũng , câu nào là khiến tức ách buồn . Lúc giận, chỉ nhét nàng trở bụng cho xong. lúc vui, mang hết thứ đời đến cho nàng."

"Trong viện Hải Đường bốn . Cha cưng chiều nàng nhất, còn thì cưng chiều nhất. Khi bốn tuổi, cha vẫn còn ôm nàng ru ngủ. Sau lớn dần, nhiệm vụ dỗ nàng ngủ thuộc về ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-919-muoi-muoi.html.]

"Ta kiên nhẫn, dùng chiêu dọa nạt. 'Có ngủ ? Không ngủ mèo hoang tha bây giờ!', 'Có ngủ ? Không ngủ mai chơi với nữa!'. Nàng ngoan, dọa là nhắm tịt mắt ngay, nhưng cứ nắm lấy một ngón tay của mới chịu. Ta yên mãi , thế là nghĩ kế cuộn chiếc khăn tay nhét tay nàng thế. Dần dần, nàng cứ cầm khăn là ngủ ngon lành."

"Thực , khi nàng ngủ , thấy chán ngắt. Luyện công một chẳng ai khen, ăn một chẳng ai tranh giành, chơi một chẳng trêu chọc ai. Thế là ngày hôm tìm đủ cách đ.á.n.h thức nàng dậy. Nàng phá giấc, gắt gỏng, càm ràm đủ điều, mắng một trận tơi bời. Ta gọi nàng là 'tiểu tổ tông', là đồ phiền phức, lúc tức quá còn bóp cổ nàng. chỉ cần nàng mở to đôi mắt ngập nước gọi một tiếng 'Ca ca', là bao nhiêu bực tức trong tan biến hết. Ngày hôm lặp y hệt: dỗ nàng ngủ tìm cách gọi nàng dậy."

"Có một buổi chiều, hai em chơi trốn tìm trong vườn hoa. Ta trốn tót lên cây. Nàng tìm mãi thấy, đến tận khi trời tối mịt. Nàng sợ quá thụp xuống đất òa lên. Ta vội tụt xuống gọi nàng. Nàng lao tới ôm chặt lấy tay nức nở: 'Ca ca thế? Muội tìm thấy ca, sợ lắm. Muội chơi trốn tìm nữa '."

"Khoảnh khắc đó, bỗng thấy một cô em gái thật bao. Nàng thương , cần , một ngày gọi bao nhiêu tiếng 'ca ca'..."

Tạ Tri Phi xổm xuống, ngắm gương mặt trắng bệch của Yến Tam Hợp.

"Từ hôm đó, nàng nằng nặc đòi dạy leo cây. Ta bảo tay chân yếu nhớt thế leo nổi. Nàng bảo nàng . Ta dọa leo cây sẽ hỏng đôi tay trắng trẻo mềm mại của nàng, sẽ chai sạn xí như tay . Nàng bảo mặc kệ, học bằng để lỡ trốn lên cây thì nàng còn trèo lên tìm . Dạo đó nàng tập luyện ngày đêm, mơ cũng sợ nàng ngã gãy cổ."

"Y như rằng, một hôm nàng ngã thật. Ta sợ mất mật. Thế mà nàng phủi m.ô.n.g dậy bảo . Đêm đến nàng mò sang phòng thút thít: 'Ca ơi, m.ô.n.g đau quá, ca xem hộ gãy xương ?'. Ta bảo: 'Trịnh Hoài Hữu ngốc thôi, m.ô.n.g xương mà gãy'. Nàng tụt quần cho xem, mà xót xa, một mảng tím bầm to tướng. Ta giận thương mắng: 'Sao lúc ngã kêu đau?'. Nàng rơm rớm nước mắt bảo: 'Ban ngày kêu đau thì ca sẽ mắng. Ban đêm cha ngủ , ai . Ca xem đối với ca , nhớ trâu ngựa mà báo đáp đấy'."

Kể đến đây, Tạ Tri Phi kìm bật thành tiếng. Suốt một thời gian dài sống phận Tạ Tam gia, tài nào nhớ nổi khuôn mặt của Hoài Hữu, cứ cố nhớ là đầu óc trống rỗng. Cho đến khi ai đó nhắc đến câu " trâu ngựa", ký ức về gương mặt bầu bĩnh và giọng điệu bà cụ non của nàng lập tức ùa về rõ mồn một.

"Ta nhớ dáng vẻ nàng mặt mặt cha khác hẳn . Cha luôn khen nàng ngoan ngoãn, hiểu chuyện. khen thế nào, mặt cha nàng luôn tỏ nghiêm trang, già dặn tuổi. Ta lén hỏi tại , nàng bảo trong lòng cha tâm sự, nàng tỏ trưởng thành để cha yên tâm. Ta hỏi cha tâm sự, nàng bảo cha cau mày, thẫn thờ một . Ta nàng bé xé to, bảo cha buồn là vì chúng là quỷ t.h.a.i thôi. Nàng lắc đầu quả quyết: 'Ca tin , trong lòng cha còn nỗi khổ tâm lớn hơn cả chuyện chúng là quỷ t.h.a.i nữa đấy'."

Tạ Tri Phi ghé sát mép quan tài thì thầm:

"Yến Tam Hợp, nàng ? Từ nhỏ nàng thông minh, nhạy cảm, quan sát tinh tế xung quanh, như thể trời sinh linh tính . Còn thì vô tâm vô tính, chẳng sắc mặt ai bao giờ. Nàng bảo thích nàng, mắng nàng đa nghi, vô ơn. Nàng tủi chu cái miệng nhỏ lên một câu khiến dở dở ..."

"Nàng bảo: 'Ca ca, là chúng đổi chỗ cho . Muội ca ca, . Như thế sẽ thương nhiều hơn'."

 

Loading...