Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 911: Ghen tị
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:37
Lượt xem: 299
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Tri Phi đến giờ vẫn nhớ như in hình ảnh bên cửa sổ mười năm về . Khi đó, qua lớp lụa mỏng, rõ biểu cảm mặt bà, nhưng linh cảm mách bảo rằng đang vui.
Giờ phút , ngay cạnh Triệu thị, Tạ Tri Phi thấu từng biến đổi nhỏ nhất gương mặt bà. Khi bà , đôi mắt cong cong như vầng trăng, nhưng ẩn sâu trong đó thoáng qua một tia oán độc đau đớn, nhanh chóng trở vẻ bình thản. Tạ Tri Phi theo hướng ánh mắt bà, nơi đó ... Hoài Hữu!
giọng của Triệu thị vẫn dịu dàng như nước: "Hoài Tả, đừng quậy phá nữa, đây xỏ kim giúp nào."
"Vâng ạ!"
Tiểu Hoài Tả thấy mắng thì mừng rơn. Hắn dậy định chạy , nhưng chợt nhớ tới điều gì, bèn cầm lấy tờ giấy Hoài Hữu đang dở, chạy vù cửa sổ khoe với như dâng bảo vật.
"Mẹ xem , chữ của ?"
Triệu Khánh Vân đưa tay vuốt ve trán con trai: "Con , bao giờ con mới thông minh và ngoan ngoãn như con đây?"
"Mẹ mau xem chữ ạ!"
"Mẹ cần xem cũng con tiến bộ ." Triệu Khánh Vân giục: "Mau trả cho em ."
Tiểu Hoài Tả hớn hở chạy thư phòng, đặt tờ giấy lên bàn, thì thầm với Hoài Hữu: "Thấy , lừa mà." Nói xong tung tăng chạy ngoài.
"Mẹ đang may đồ cho ai thế ạ?"
"Cho con và cha con, mỗi một đôi giày mới."
"Sao của ạ?"
"Giày của con gái thêu hoa cầu kỳ, thêu bằng các cô thợ trong phủ ." Triệu Khánh Vân nắm lấy tay con trai. "Lát nữa con cởi giày để đo xem chân lớn thêm chút nào nhé..."
Tạ Tri Phi theo hai con mà xuyên tường bước thư phòng.
Trong phòng, Hoài Hữu lẳng lặng xuống, tay trái vuốt phẳng tờ giấy trai nhàu, tay cầm bút chấm mực, tiếp tục cúi đầu luyện chữ. Đang , một giọt nước mắt rơi xuống trang giấy, nhòe nét mực. Rồi giọt thứ hai, thứ ba...
Tạ Tri Phi xổm xuống mặt nàng. Trên khuôn mặt non nớt của Hoài Hữu thấp thoáng nét của một mỹ nhân tương lai. Gương mặt , trong mắt thằng nhóc Hoài Tả tám tuổi thì chẳng khác nào cái đầu heo, nhưng trong mắt Tạ Tri Phi trưởng thành, nó đến nao lòng.
"Tại thích con? Chẳng lẽ con con ruột của ?"
Tạ Tri Phi theo thói quen đưa tay định lau nước mắt cho nàng, nhưng bàn tay xuyên qua khuôn mặt nhỏ bé .
Người thông minh thường nhạy cảm hơn khác. Hoài Hữu luôn cảm nhận thích , lâu dần sinh nghi hoặc. cũng chỉ dừng ở nghi hoặc mà thôi. Sinh đôi cùng một bụng chui , cớ con trai là con ruột mà con gái như dưng nước lã?
Tiểu Hoài Hữu quệt nước mắt, vo tròn tờ giấy hỏng ném , lấy một tờ giấy trắng khác bắt đầu từ đầu. Nàng tập trung cao độ, nước mắt trào thì dùng tay áo quệt . Khuôn mặt đỏ bừng vì chà xát, ánh mắt toát lên vẻ tủi nhưng cũng đầy kiên cường.
Dường như nàng tin rằng, chỉ cần chữ thật thì sẽ thích . Hoặc lẽ, dù rõ sẽ bao giờ thích , nàng vẫn cố gắng thứ nhất thể.
Tạ Tri Phi nên đau lòng vui mừng. Tính cách quật cường của nàng thật giống Thẩm Đỗ Nhược!
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-911-ghen-ti.html.]
Hoài Tả Triệu thị gọi mãi thấy . Hoài Hữu xong bài thì lấy sách . Nàng cuốn "Hậu Hán Thư", nội dung tối nghĩa khó hiểu đến mức Tạ Tri Phi còn thấy đau đầu, mà Hoài Hữu say sưa. Mãi đến khi Hoài Tả gọi ăn cơm, nàng mới luyến tiếc gấp sách .
Nhìn đến đây, Tạ Tri Phi chợt hiểu : Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng. Con cháu Trịnh gia từ đến nay chẳng ai mê sách, chỉ thích múa đao lộng thương. Gen ham học chắc chắn của họ Trịnh.
Bữa trưa đưa tới từ tiền viện. Biết hôm nay là sinh nhật cặp song sinh nên đồ ăn thịnh soạn, tới tám món mặn, một món canh, kèm theo trái cây và điểm tâm.
Ăn , ngủ . Bữa cơm diễn trong khí trầm mặc. Cuối bữa, khi Hoài Tả thản nhiên nhận lấy miếng cơm thừa mà Hoài Hữu đưa sang ăn nốt, Tạ Tri Phi thấy sắc mặt Triệu thị biến đổi.
Hoài Tả lùa nốt miếng cơm, kéo tay Hoài Hữu dậy, nhai : "Mẹ, con dẫn dạo cho tiêu cơm đây. Muội , hôm nay chúng thêm một vòng nữa nhé."
"Sao nhiều thế?"
"Cha về chắc chắn sẽ mang đồ ăn ngon cho chúng , cái bụng nhỏ của mà tiêu bớt thì chứa nổi..."
"Ta sợ, ca ca ăn giúp mà!"
Mặt Triệu thị chuyển từ đỏ sang trắng, từ trắng sang đen kịt. Tạ Tri Phi xổm mặt bà, bà với ánh mắt thể tin nổi.
Tại ? Trước ăn đồ thừa của em gái, chẳng bà vui vẻ ? Sao hôm nay tỏ thái độ như ? Mẹ , rốt cuộc trong lòng đang nghĩ gì thế?
Triệu thị dậy thu dọn bát đũa hộp, xách ngoài cửa viện để, ngó nghiêng xung quanh đóng cửa cài then cẩn thận.
Buổi trưa hè oi ả, tiếng ve sầu cũng im bặt. Triệu thị chỉ chợp mắt một lát, chừng uống xong chén thì dậy. Bà chải tóc tai gọn gàng, thu dọn quần áo phơi khô ngoài sân đem gấp.
Bà mang quần áo phòng con trai . Hoài Tả đang ngủ ngửa bụng giường, áo xộc xệch để lộ cái bụng tròn vo. Triệu thị lắc đầu nhẹ, lấy chăn mỏng đắp lên bụng cho con, xuống bên mép giường ngắm . Bà bất động, ánh mắt đong đầy yêu thương như đang ngắm báu vật vô giá.
Thời gian trôi qua. Hoài Tả cựa trở , Triệu thị mới dậy ngoài. Khi đến cửa, bà đầu con trai, nở một nụ mãn nguyện. Nụ bừng sáng mắt Tạ Tri Phi, đôi mắt cong cong hệt như vầng trăng non.
Triệu thị phòng Hoài Hữu mà để quần áo của nàng ở thư phòng. Quay định , ánh mắt bà vô tình lướt qua tờ giấy chữ để bàn. Bà khựng , thoạt đầu là ngạc nhiên, đó là sự kinh ngạc.
Tạ Tri Phi cần cũng đó là những nét chữ đến mức cha thấy cũng tấm tắc khen ngợi cả buổi.
sự ngạc nhiên gương mặt Triệu thị nhanh chóng biến mất, đó là vẻ sắc lạnh, ánh mắt trở nên u tối. Mẹ cũng chữ, cũng coi là tài nữ. Chữ của bà , bà từng kể khổ luyện từ nhỏ. so với những nét chữ tài hoa thiên bẩm của Hoài Hữu, thì vẫn còn kém xa.
Mẹ đang... ghen tị ?
Ánh mắt Triệu thị chuyển sang cuốn "Hậu Hán Thư" để bên cạnh. Bà lật vài trang xem qua, biểu cảm mặt bỗng trở nên dữ tợn, vặn vẹo đáng sợ như ác quỷ.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Tạ Tri Phi. Đây là bộ mặt của mà từng thấy bao giờ, và cũng bao giờ dám tưởng tượng .
Hắn nhận thức rõ ràng điều đó.
Đó là sự ghen tị!
---