Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 910: Ơn nuôi dưỡng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:36
Lượt xem: 283
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên chiếc bàn vuông đặt hai bát mì. Bát của ai cũng một quả trứng ốp la chiên vàng ruộm, trông thật ngon mắt.
Trịnh Hoài Tả dậy sớm luyện công nên bụng đói cồn cào, chỉ lùa hai ba miếng là bát mì sạch trơn. Trong khi đó, cô em gái nhỏ mới chỉ gắp vài sợi. Hoài Tả chờ đợi đến mất kiên nhẫn, ngọ nguậy hết bên trái bên . Tạ Tri Phi quan sát, thừa trong bụng thằng nhóc Hoài Tả đang mắng nha đầu là "con heo chậm chạp".
Đợi mãi "con heo" mới ăn đến mấy miếng cuối cùng, Hoài Tả chẳng khách khí giật lấy bát, vớt nốt chỗ mì còn nhét tống miệng. Đũa khua xuống đáy bát, quả trứng ốp la vẫn còn nguyên vẹn.
"Sao ăn trứng?"
"Ngấy lắm!"
"Ngấy cái gì mà ngấy, đồ kén ăn."
Hoài Tả chẳng thèm để ý, bỏ tọt quả trứng miệng, nhai nhồm nhoàm : "Sao quên lời dặn nhỉ? Rõ ràng bảo cho hai quả trứng cơ mà."
Hoài Hữu chỉ mỉm , gì.
Trịnh Hoài Tả tám tuổi, đầu óc chỉ chăm chăm nghĩ đến bộ cờ Song lục sắp cầm tay, nên chẳng mảy may cảm nhận gì khác. Tạ Tri Phi hai mươi mốt tuổi cảnh thấy đau lòng khôn xiết.
Dạ dày Hoài Hữu , ăn đồ nhiều dầu mỡ. Thức ăn thường ngày của nàng đều do nhà bếp tiền viện đưa tới, thanh đạm dễ tiêu. Trứng gà nếu ăn thì cũng chỉ hấp hoặc luộc lòng đào mềm mại.
bát mì trường thọ của bốn trong viện Hải Đường hôm nay do chính tay nấu. Mẹ thích chiên trứng, cho nhiều dầu mỡ. Hoài Hữu từng ăn một đau bụng quằn quại suốt nửa ngày.
Năm đến sinh nhật, Hoài Tả để ý dặn dò đừng chiên trứng cho em gái mà hãy luộc thôi. Nào ngờ quên. Cứ thế, sinh nhật năm nào Hoài Tả cũng ăn hai quả trứng chiên béo ngậy, còn Hoài Hữu chỉ lặng lẽ ăn bát mì chay thanh đạm.
Thế giới của trẻ con đơn giản, chỉ nghĩ là "quên". Tạ Tri Phi hiểu rõ, là cố ý. Bà cố ý dùng những chiêu trò nhỏ nhặt để nhắc nhở Hoài Hữu về phận của , để nàng tự điều.
...
Trong ký ức của Tạ Tri Phi, là một phụ nữ xinh . Đặc biệt là khi , đôi mắt bà cong cong như vầng trăng khuyết cuốn hút. Cha từng , giá mà hơn thì mấy.
, trong ký ức của , ít khi . Lúc nào bà cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng, xa cách.
Sự lạnh lùng của giống với sự lạnh lùng của Yến Tam Hợp. Yến Tam Hợp lạnh lùng vì kiêu hãnh, trong đó pha tạp bất cứ thứ gì khác. Còn sự lạnh lùng của , mười năm sống phận Tạ Tam gia và suy ngẫm , cảm thấy trong đó ẩn chứa quá nhiều toan tính và cảm xúc phức tạp.
"Ngũ phu nhân! Ngũ phu nhân!"
"Đến đây."
Người tới là Đại tổng quản của Trịnh phủ, tay cầm theo một bọc quần áo. Sau khi hành lễ, Đại tổng quản trao bọc đồ cho bà, thêm lời thừa thãi nào: "Ngũ phu nhân, lão nô xin cáo lui."
"Tổng quản khoan , sắp đến rằm tháng Tám ..."
"Ngũ phu nhân yên tâm, lão nô dặn dò . Năm nay hái nhiều hoa quế chẳng kém gì năm ạ."
"Đại tổng quản vất vả ."
"Ngũ phu nhân khách khí quá."
Đại tổng quản khom lui , lúc khỏi viện còn cẩn thận khép cửa . Triệu Khánh Vân chằm chằm cánh cửa đóng kín hồi lâu, ánh mắt u oán, mới xoay trở phòng.
Tạ Tri Phi theo bà. Những món đồ trong bọc quá quen thuộc. Theo quy củ Trịnh phủ, sinh nhật của tiểu chủ nhân thì con cái bốn bộ quần áo mới, cha hai bộ. Năm nào cũng , Lão tổng quản sẽ đích mang tới, phân phát cho từng phòng, thiên vị ai.
chuyện hái hoa quế rằm tháng Tám mà nhắc tới thì Tạ Tri Phi thấy lạ. Trong ký ức của dường như chi tiết .
Triệu Khánh Vân mở bọc đồ , gương mặt lộ rõ vẻ vui: "Lại là mấy màu sắc u ám già nua . Ta bảy mươi, tám mươi tuổi chứ?"
Miệng thì lầm bầm nhưng bà vẫn ướm thử lên . Bộ đồ màu trúc xanh quả thực mấy nổi bật. Triệu Khánh Vân mở hộp trang sức bàn trang điểm, lấy một cây trâm phượng cài lên tóc. Ngắm nghía trái vẫn thấy hài lòng, bà lấy hộp son, tô một chút lên đôi môi nhợt nhạt.
Khuôn mặt trắng trẻo vốn phần nhạt nhòa, nay điểm tô chút sắc đỏ bỗng trở nên sống động, rạng rỡ hẳn lên. Triệu Khánh Vân gương đồng, xoay eo, lắc hông, tạo dáng vài cái. Giống như một con bướm xinh nhốt trong lồng, bà đang cố gắng phô diễn vẻ phong tình quyến rũ của phụ nữ trưởng thành giữa bốn bức tường u tối, nơi chẳng ai ngắm .
Tạ Tri Phi mà sững sờ kinh ngạc. Trong ký ức của , luôn đoan trang, nghiêm túc, đừng đến chuyện tô son điểm phấn lòe loẹt, chỉ riêng cái dáng điệu lả lướt cũng trái ngược với gia giáo nghiêm khắc của Triệu gia.
lúc , Triệu Khánh Vân dường như sực tỉnh, vội vàng ném chiếc áo mới xuống, lấy khăn lau sạch son môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-910-on-nuoi-duong.html.]
"Đến cái viện còn chẳng bước nổi, mặc cho ai xem chứ." Bà hằn học . "Ngồi tù còn ngày thả, sống cuộc sống thế thì chẳng thấy là hy vọng."
"Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con và tiêu cơm xong , bọn con thư phòng luyện chữ đây ạ."
Ngoài cửa vang lên tiếng gọi lanh lảnh của Hoài Tả.
Sắc mặt Triệu Khánh Vân thoáng chút kích động: "Đi , nhớ học thuộc bài đấy, lát nữa kiểm tra."
"Lại kiểm tra ? Sinh nhật mà cũng cho nghỉ ngơi chút nào, con khổ quá mất..."
Tiếng bước chân trẻ con xa dần. Triệu Khánh Vân rút cây trâm phượng xuống, thẫn thờ gương đồng. Bàn tay thon dài như ngọc của bà vuốt ve những nếp nhăn mờ nơi khóe mắt.
Hồi lâu , bà thở dài một tiếng não nề: "Số thật khổ!"
Khóe mắt Tạ Tri Phi khẽ giật. Hóa , sự cam lòng của chỉ vì đứa con gái ruột đang sống khổ cực nơi cửa Phật, mà còn là vì chính bản bà nữa!
...
Trong thư phòng, hai đứa trẻ đang luyện chữ ở hai đầu bàn. Tạ Tri Phi bước trong mà chỉ lặng lẽ ngoài tấm rèm lụa.
Không cần cũng , Trịnh Hoài Tả tám tuổi lúc đang bò bàn, chán nản chờ xong để còn nhờ hộ. Nằm một lúc, Hoài Tả bắt đầu mất kiên nhẫn.
"Ăn cơm cũng chậm, chữ cũng chậm rề rề thế!"
Hoài Hữu chẳng buồn ngước mắt lên, vẫn chăm chú từng nét. Hoài Tả sán gần định quậy phá, nàng lườm cho một cái lạnh lùng nên đành im, nhưng cái miệng thì vẫn liến thoắng: "Cha mua cờ Song lục về đấy. Muội cứ cất kỹ , đợi họ ngủ say sẽ lén sang lấy."
"Ca ca!" Hoài Hữu dừng bút. "Đi sách , lát nữa kiểm tra, đừng để giận."
"Đọc sách cái gì chứ, căn bản sinh để dùi mài kinh sử." Hoài Tả nhướng mày kiếm đầy vẻ tự hào. "Tương lai Đại tướng quân, cầm quân trận g.i.ế.c giặc như tổ phụ . G.i.ế.c! G.i.ế.c! G.i.ế.c!"
"Ca, trong sách tướng quân cũng sách, thông thạo binh pháp nữa."
"Chẳng còn ? Sau phong quân sư, nghĩ binh pháp cho , tấu sớ cho , còn chỉ việc phụ trách c.h.é.m đầu kẻ thôi."
"Ta là con gái mà."
"Con gái thì chứ? Sau sẽ là nhất nữ quân sư của Hoa quốc, chuyên phò tá Đại tướng quân đây."
"Ca , bây giờ mới là buổi sáng thôi."
"Thì ?"
"Muốn mơ thì đợi đến tối."
Hoài Tả chán nản gục đầu xuống bàn: "Cũng đúng. Ta còn chẳng bước chân khỏi cái viện Hải Đường thì bao giờ mới Đại tướng quân đây!"
"Ái da, ca đừng đụng , hỏng mất chữ ."
"Nhìn , vẫn lừa mà."
"Ca, việc thể lừa dối, nhất là chuyện học hành, qua mặt ."
"Trịnh Hoài Hữu, mà còn giọng bà cụ non nữa là chơi với nữa đấy."
"Không chơi thì thôi, ai thèm chứ." Hoài Hữu đưa tay quệt nước mắt. "Đợi lúc nào đ.á.n.h đòn đừng mà kêu xoa cho."
"Thôi mà, thôi mà, nhè ? Ta chơi với , chơi với , nào?" Hoài Tả gần dỗ dành. "Chiều nay đợi ngủ trưa, sân giăng lưới bắt chim cho chơi nhé?"
Chữ "Được" kịp thốt khỏi miệng thì Hoài Hữu thoáng thấy bóng ngoài cửa sổ. Nàng vội vàng dùng chân đá nhẹ chân trai hiệu. Hoài Tả ngẩng đầu lên.
"Mẹ, lẳng lặng đó thế ạ?"
---