Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 907: Cơ hội

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:33
Lượt xem: 298

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Người đó chính là mẫu của ... Triệu thị."

Thực , ngay từ lúc Trần Bì nhặt xác về và kể rằng Triệu thị c.h.ế.t giường của Hoài Hữu, Tạ Tri Phi cảm thấy điều bất thường. khi đó Yến Tam Hợp vẫn sống sờ sờ đấy, Tạ Tri Phi chuyện nàng mượn xác hồn, nên cũng chẳng nghĩ ngợi sâu xa. bây giờ thì khác...

Tạ Tri Phi từ từ nhắm mắt , để dòng suy tưởng trôi về mười năm .

Đêm hôm đó, Hoài Hữu ngủ say. Hắn buồn tiểu nên tỉnh dậy, thấy đèn trong phòng cha vẫn sáng, còn cha thì trơ trọi một giữa sân. Hai cha con kịp với mấy câu thì tiền viện biến. Họ lượt rời khỏi viện Hải Đường. Với bản lĩnh của Trương Thiên Hành, chắc chắn phát hiện nguy hiểm cả cha, và việc đầu tiên sẽ là... cấp tốc đón thế . Vì thế, trong viện Hải Đường lúc đó chỉ còn Hoài Hữu và .

Trùng hợp , ngày hôm đó chính là sinh nhật của và Hoài Hữu.

Mẹ ơi, quá thương nhớ đứa con gái ruột thịt của , hận Yến Tam Hợp chiếm đoạt phận của nó, nên mới nảy sinh sát ý ?

Tạ Tri Phi mở bừng mắt, đôi ngươi đen láy chút ánh sáng. Lần đầu tiên đến chuyện c.h.ế.t cũng tâm ma, cảm thấy thật khó tin. Trên đời chấp niệm sâu sắc đến thế, c.h.ế.t mà vẫn buông bỏ ? Có gì mà thể buông xuôi cơ chứ?

Mười năm Tạ Tam gia, cứ ngỡ thoát khỏi cơn ác mộng mang tên Trịnh gia. Nào ngờ cái c.h.ế.t của Hoài Hữu kéo trở về địa ngục trần gian . Quả thật, những và những chuyện cả đời thể nào quên, cũng thể nào buông bỏ .

Sau khi qua mấy khúc quanh, Tạ Tri Phi đến viện của Yến Tam Hợp. Trước cửa viện chẳng từ lúc nào treo bốn chiếc đèn lồng trắng, ánh sáng hiu hắt chiếu lên nền gạch xanh lạnh lẽo, tạo nên khí tang tóc nặng nề. Hắn bước qua ngưỡng cửa, xổm xuống bên cạnh quan tài.

Vẫn là khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng , hề đổi, cứ như nàng đang ngủ say. Nếu kỹ còn thấy khóe miệng nàng cong lên, như thể đang mơ thấy giấc mộng nào đó.

Tạ Tri Phi vươn ngón tay, khẽ chọc má nàng, giống như thói quen đ.á.n.h thức nàng dậy mỗi buổi sáng khi còn bé. Nha đầu ngủ nết na, ngoan ngoãn, cuộn tròn trong chăn như một chú mèo con. Chỉ một tật thò tay ngoài chăn. Trời ấm thì , chứ trời lạnh là tay lạnh ngắt.

Tạ Tri Phi nắm lấy bàn tay nàng. Bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại ngày xưa nay vết chai mỏng ở ngón giữa do cầm bút luyện chữ. Nàng giơ vết chai khoe với , than thở rằng luyện chữ vất vả lắm, còn chép bài hộ nữa, tay chai hết cả đây . Chẳng nũng để thương ? Hắn sẽ kéo tay nàng , thổi phù phù chỗ chai sạn: Còn đau ? Đôi mắt đen láy của nàng sẽ ánh lên nét tinh nghịch: Hết đau .

Nghĩ đến đây, Tạ Tri Phi vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y Yến Tam Hợp: "Nha đầu ngốc, những chuyện ... nàng đều quên hết ?"

Vừa dứt lời, một luồng lạnh buốt từ bàn tay nhỏ bé truyền sang tay . Cảm thấy , Tạ Tri Phi vội vàng buông tay. Nào ngờ bàn tay như keo dính chặt lấy tay . Không những thế, cả Tạ Tri Phi như luồng khí lạnh đóng băng, cứng đờ thể cử động.

Bỗng nhiên, một luồng sáng chói lòa lóe lên. Trước mắt hiện một cánh cửa đang mở rộng. Lực hút cực mạnh từ bên trong cánh cửa kéo lao vút bóng tối vô tận.

Cùng lúc đó, lão hòa thượng đang thiền bồ đoàn bỗng mở bừng mắt, hét lớn: "Hỏng !"

Hư Vân ở bên cạnh giật : "Sư phụ, chuyện gì ?"

"Nó trong đó !"

"Ai cơ?"

"Tạ Tri Phi!"

Hư Vân nín thở, lập tức xổm xuống mặt lão hòa thượng: "Sư phụ leo lên , con cõng ."

Lão hòa thượng nhảy phắt lên lưng tử: "Nhanh lên!"

Hai thầy trò lao như bay viện của Yến Tam Hợp. Trước cỗ quan tài lớn trống , chẳng thấy bóng dáng Tạ Tri Phi cả.

Lão hòa thượng chạm đất, hai lời liền c.ắ.n mạnh ngón tay . Một giọt m.á.u đỏ sẫm ứa . Hư Vân nhanh tay mở lòng bàn tay Yến Tam Hợp, để lộ miếng ngọc bội bên trong. Giọt m.á.u rơi xuống, nhuộm đỏ miếng ngọc trong nháy mắt.

Lão hòa thượng nhắm mắt lầm rầm niệm chú. Bỗng nhiên, một luồng sáng trắng bùng lên, cánh cửa hư mở . Tạ Tri Phi đang ôm hai tay, run lẩy bẩy xổm mặt đất. Lão hòa thượng vươn tay kéo mạnh ngoài. Ngay khi Tạ Tri Phi thoát , cánh cửa lập tức đóng sầm , ánh sáng trắng cũng biến mất.

Mấy Lý Bất Ngôn hớt hải chạy tới, thấy thầy trò lão hòa thượng đang thẫn thờ quan tài. Chẳng bảo thiền nghỉ ngơi ?

Lý Bất Ngôn hỏi: "Đại sư, trong viện sáng rực lên thế?"

Chu Thanh cũng thắc mắc: "Luồng sáng gì lóe lên tắt ngấm ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-907-co-hoi.html.]

Đinh Nhất đoán già đoán non: "Có sét đ.á.n.h ?"

Hoàng Kỳ gãi đầu: "Chỉ thấy sáng chứ tiếng sấm ?"

Tiểu Bùi gia chạy cùng, thấy Tạ Tri Phi thì mặt tái mét: "Tạ Ngũ Thập, ngươi phủ đầy sương thế ?"

Lúc mới để ý thấy tay Tam gia đang bám chặt thành quan tài, hai hàm răng va lập cập vì lạnh.

Tiểu Bùi gia sầm mặt: "Ngươi... ngươi chui cái xó xỉnh nào mà lạnh cóng thế ?"

Hư Vân trầm giọng: "Hắn bước Âm giới!"

"Hả?"

Tiểu Bùi gia suýt quỳ rạp xuống đất. Tên nhóc Âm giới? Vào bằng cách nào?

Tiểu Bùi gia sang lão hòa thượng oán trách: "Đại sư, ngài thiên vị quá đấy. Vừa Âm giới thì ngài mắng ngu xuẩn, bây giờ thì ..."

Bây giờ chẳng còn lời nào để . Mặt Thiền Nguyệt đại sư còn trắng hơn cả lớp sương Tạ Tri Phi.

"Ngài thế..."

"A Di Đà Phật!" Lão hòa thượng Tạ Tri Phi, ánh mắt tối sầm . "Con trai , thở và cái túi da giữ dễ , tuyệt đối đừng đùa với lửa!"

Tạ Tri Phi ngẩn ngơ, dường như vẫn hồn.

Bùi Tiếu bên cạnh biến sắc. Đùa với lửa? Hóa lão hòa thượng thiên vị, mà là Tạ Tri Phi tự xông Âm giới?

"Hắn... ... ... thể Âm giới?" Tiểu Bùi gia Tạ Tri Phi trong quan tài, lòng bàn chân lạnh toát. Chẳng lẽ cũng giống Yến Tam Hợp, là một...

"Tiểu Bùi gia?"

"Gia?"

Lý Bất Ngôn và Hoàng Kỳ vội vàng đỡ lấy Bùi Tiếu đang lảo đảo ngã. Bùi Tiếu hất tay hai , xông tới mặt Tạ Tri Phi, túm lấy cổ áo gằn giọng: "Nói mau! Có ngươi giấu chuyện gì ?"

Nếu là khác chắc chắn vẻ hung dữ của Bùi Tiếu dọa sợ, nhưng Tạ Tri Phi coi như thấy. Hắn những phớt lờ Bùi Tiếu mà còn đẩy bạn sang một bên, quỳ sụp xuống mặt lão hòa thượng.

"Sư phụ... con... ở bên trong đó... con thấy ."

Không khí lập tức đông cứng . Biểu cảm của cứng đờ, nhất là Bùi Tiếu, chân tay bủn rủn vững.

Lão hòa thượng nhướng mày: "Ngươi thấy cái gì?"

"Viện Hải Đường!" Tạ Tri Phi nhấn mạnh từng chữ. "Và cả bốn bên trong đó nữa."

"Cái gì?"

Tiểu Bùi gia lảo đảo, may nhờ Lý Bất Ngôn đỡ kịp dìu xuống ghế thái sư. Vừa định mở miệng cảm ơn thì liếc thấy Tạ Tri Phi cúi , rạp đầu chân lão hòa thượng.

"Đại sư, con đó thêm nữa."

Lạy Chúa , thấy cái gì thế ? Tiểu Bùi gia mới vững bắt đầu thấy trời đất cuồng.

---

 

Loading...