Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 900: Ba khí

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:07
Lượt xem: 309

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khóe mắt Tạ Tri Phi đỏ bừng lên, nỗi lo lắng như lửa đốt trong lòng càng lúc càng dâng cao.

Sao thể lo lắng cho ?

Cái mạng nhỏ của Yến Tam Hợp là do bao nhiêu liều mạng đ.á.n.h đổi mới giữ . Chưa kể đến Thái t.ử phi Lương thị dùng hết sức tàn, ruột Thẩm Đỗ Nhược liều mạng thi triển châm pháp cứu sống, chỉ riêng sự sắp đặt tỉ mỉ của tổ phụ dành cho nàng, cũng đủ để nàng sống thật , thật bình an !

Sao nàng thể c.h.ế.t chứ?

Tiểu Hoài Hữu của thể c.h.ế.t như thế !

Tạ Tri Phi đưa tay che mắt, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn len qua kẽ tay chảy xuống. Hắn đến mức Tiểu Bùi gia và Lý Bất Ngôn bên cạnh cũng ngẩn .

Tiểu Bùi gia thầm nghĩ: Tên nhóc hôm nay kích động đến thế? Lý Bất Ngôn thì cảm thán: Tam gia đối với Yến Tam Hợp quả thực là một tấm chân tình!

Bùi Tiếu rút khăn tay nhét tay Tạ Tri Phi, thuận thế ghé sát tai thì thầm: "Lát nữa cho ngươi mượn bờ vai mà , giờ thì ráng nhịn một chút , thời gian ."

Tạ Tri Phi giật , vội cầm khăn lau nước mắt, cố trấn tĩnh: "Đại sư chê , xin ngài cứ tiếp ạ."

Lão hòa thượng rít một thuốc, nhả vòng khói trắng, ánh mắt dần trở nên xa xăm như đang trôi về quá khứ.

"Khi Yến Hành ướt sũng mặt , vị 'quý nhân' mà quẻ bói nhắc đến chính là bé gái đang lưng . Vào trong nhà, Yến Hành đặt đứa bé lên giường, lập tức quỳ sụp xuống mặt , van nài: 'Cầu xin sư phụ cứu lấy đứa bé '."

"Yến Hành tuy vẫn gọi là sư phụ, nhưng bao giờ quỳ gối . Ta và là bạn vong niên, phân biệt cao thấp sang hèn. Hắn quỳ xuống, chuyện đơn giản. Ta hỏi về lai lịch đứa bé, bảo cũng rõ lắm, chỉ là do một bạn phó thác."

Lão hòa thượng Tạ Tri Phi, thở dài tiếp: "Người tên Trương Thiên Hành mà các ngươi nhắc tới, khi giao đứa bé tận tay cho Yến Hành, chỉ kịp một câu trút thở cuối cùng."

Vừa dứt lời, mái nhà bỗng vang lên tiếng "lách cách". Là tiếng ngói vỡ. Tạ Tri Phi lúc mới sực nhớ , Lục Đại vẫn đang đó canh gác cho bọn họ.

"Hắn c.h.ế.t như thế nào? Và câu cuối cùng đó là gì?"

"Từ thành Tứ Cửu phi ngựa ngừng nghỉ đến phủ Vân Nam, chỉ mất đúng mười ngày. Hắn... là mệt đến c.h.ế.t." Lão hòa thượng nhướng đôi lông mày thưa thớt, bình thản hỏi: "Con trai , ngươi tin ?"

Mặt Tạ Tri Phi tối sầm .

Có thể tin ? Chính từng từ kinh thành đến phủ Vân Nam, chậm nhất cũng mất hơn một tháng. Cho dù ngựa dừng vó, ngày đêm phi nước đại, ít nhất cũng mất hai mươi ngày. Mười ngày ư? Điều đó gần như là thể, trừ phi cưỡi liều mạng đến mức vắt kiệt sinh lực của cả lẫn ngựa.

"Câu cuối cùng với Yến Hành là: 'Tiên sinh, phụng mệnh Lão tướng quân đưa đứa bé đến cho ngài. Nó vẫn còn mạch đập... Cầu xin ngài... cứu lấy nó, cứu lấy đứa bé !'"

Lão hòa thượng kể tiếp: "Vừa dứt lời thì ngã gục xuống. Con ngựa cưỡi cũng kiệt sức mà c.h.ế.t ngay tại chỗ, bao giờ mở mắt nữa."

Đôi mắt Tạ Tri Phi đỏ ngầu. Hắn im lặng hồi lâu hỏi cho Lục Đại đang ở mái nhà: "Thi thể Trương Thiên Hành chôn cất ở ?"

"Ở sông Nộ." Lão hòa thượng đáp. "Yến Hành thế đứa bé e là đơn giản, bất kỳ sơ hở nhỏ nào cũng thể mang đến tai họa ngập đầu cho nó. Sông Nộ chảy xiết ngàn dặm, là nơi sạch sẽ nhất để xóa nhòa dấu vết."

Tạ Tri Phi ngẩng đầu lên mái nhà. Lục Đại đoán sai chút nào. Trương Thiên Hành đến chỗ hẹn là vì c.h.ế.t. Thái t.ử phi Lương thị và tổ phụ quả nhiên lầm . Người đàn ông một lời hứa đáng giá ngàn vàng, dùng cả tính mạng để thành sứ mệnh, giao đứa bé an tay Yến Hành.

Chỉ tiếc là c.h.ế.t, mang theo bí mật về nguyên nhân cái c.h.ế.t của Yến Tam Hợp xuống mồ.

Tạ Tri Phi nhớ t.h.ả.m án đẫm m.á.u mười năm , hỏi dồn: "Đại sư, đứa bé khi đó vết thương nào ?"

Lão hòa thượng lắc đầu: "Không bất kỳ vết thương nào cả."

"Vậy tại nàng c.h.ế.t?"

Lão hòa thượng lắc đầu, tỏ ý ông cũng . Trực giác mách bảo Tạ Tri Phi rằng lão hòa thượng đang giấu diếm điều gì đó. Một thấu cả hồn phách như ông, tại nguyên nhân cái c.h.ế.t của Hoài Hữu?

"Vấn đề thứ nhất đáp án. Lần đầu tiên thấy đứa bé đó, nó thực sự là một c.h.ế.t." Lão hòa thượng khéo léo chuyển chủ đề. " c.h.ế.t thì mạch đập, thế mà đứa bé . Tuy yếu ớt, mong manh như tơ, nhưng rõ ràng là vẫn còn đập. Điều khiến vô cùng kinh ngạc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-900-ba-khi.html.]

Càng cho ông bất ngờ hơn là, ngoại trừ cơ thể lạnh ngắt , đứa bé hề chút t.ử khí nào. Thi thể hư hoại, thối rữa, trông y hệt như một đang ngủ say.

Bùi Tiếu nhịn nữa, thốt lên: "Tại như ?"

"Hỏi lắm!"

Lão hòa thượng đưa tẩu t.h.u.ố.c cho Hư Vân. Hư Vân thuần thục nhồi thêm thuốc, châm lửa đưa cho sư phụ.

"Lão hòa thượng là cao tăng ba trăm năm mới một , đương nhiên thể thấy những thứ mà thường thấy ."

Bùi Tiếu: "Ngài thấy cái gì?"

Lão hòa thượng đột ngột dậy, chắp tay lưng tới bên cạnh quan tài, cúi đầu chăm chú bên trong.

"Ta thấy ba luồng khí đang bao bọc lấy nàng."

Mọi đồng loạt biến sắc.

Tạ Tri Phi vội hỏi: "Đại sư, là ba luồng khí gì?"

Lão hòa thượng rít một t.h.u.ố.c dài, nhả khói chậm rãi : "Âm khí, Dương khí, và Thiên khí!"

Là cái gì cơ? Cái gì gọi là Âm khí, Dương khí, Thiên khí? Nhóm Tạ Tri Phi ngơ ngác, chẳng hiểu mô tê gì.

Lão hòa thượng biểu cảm ngây ngô của bọn họ, lắc đầu giảng giải: "Chúng từ Thiên khí nhé. Bùi đại nhân, 'Thiên' là gì?"

Cái tật thích hỏi vặn của ngài học từ Yến Tam Hợp thế? Bùi Tiếu thầm nghĩ, chỉ tay lên trời: "Phía đầu chúng , là Thiên."

Lão hòa thượng gật đầu. "Cho nên Hoàng đế còn gọi là Thiên t.ử - con của Trời. Bé gái Thiên khí, nghĩa là nàng mang trong dòng m.á.u Hoàng tộc. Cha của nàng ắt hẳn là mệnh Đế vương, cửu ngũ chí tôn."

Bùi Tiếu chợt vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: "À, thảo nào! Cho nên ở núi Ngũ Đài, ngài nhất quyết chịu nhận cái lạy của nàng, là vì sợ tổn thọ do nàng là Hoàng tộc chứ gì?"

"Hừ!" Lão hòa thượng nhạt đầy khinh bỉ. "Người Hoàng tộc thì ghê gớm lắm chắc? Nói thật cho ngươi , nếu gặp mặt, e là Hoàng đế còn quỳ xuống cầu xin Bổn đại sư đây ."

Bùi Tiếu càng càng hồ đồ: "Vậy rốt cuộc là nguyên nhân gì?"

"Vấn đề để hãy ." Lão hòa thượng phất tay, hỏi tiếp: "Bùi đại nhân, thế 'Âm khí' là gì?"

Bùi Tiếu chỉ tay xuống đất: "Có là khí của địa phủ, âm tào địa phủ ?"

Lão hòa thượng gật gù: "Người là Dương, Quỷ là Âm. Âm khí chính là Quỷ khí."

Da đầu Bùi Tiếu tê rần, mồ hôi lạnh túa : "Tại... tại nàng Quỷ khí? Ở thế? Nàng ma quỷ ám ?"

Lão hòa thượng ngửa mặt trời, bày vẻ mặt "Bùi đại nhân ngu ngốc hết t.h.u.ố.c chữa".

lúc , Tạ Tri Phi đột nhiên lên tiếng: "Là do Quỷ Môn Thập Tam Châm ?"

Cuối cùng cũng một thông minh. Lão hòa thượng Tạ Tri Phi, ánh mắt bớt vài phần khinh bỉ.

"Quỷ Môn Thập Tam Châm là thuật đoạt mạng từ tay Diêm Vương. Việc sự đồng ý của Diêm Vương gia. Nếu Diêm Vương gật đầu thì thần y giỏi đến mấy cũng bó tay chịu c.h.ế.t. Thậm chí nếu cố tình bừa, Diêm Vương còn lấy luôn mạng của kẻ thi châm. một khi Diêm Vương đồng ý, thì cứu sống coi như Ngài đ.á.n.h dấu, sẽ dễ dàng c.h.ế.t yểu . Cho nên cứu bằng Quỷ Môn Thập Tam Châm phần lớn đều thể bình an sống đến hết thọ mệnh."

Lão hòa thượng nhả khói thuốc, kết luận: "Trên bé gái Quỷ khí, chứng tỏ nàng là Quỷ Môn Thập Tam Châm cứu sống. Quỷ khí đó chính là tấm bùa hộ mệnh che chở cho nàng c.h.ế.t."

...

 

Loading...