Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 899: Lên đảo
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:27:15
Lượt xem: 290
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mười năm ? Đó là năm Vĩnh Hòa thứ tám.
Tim như treo lơ lửng. Chẳng lẽ mười năm Yến Tam Hợp c.h.ế.t trong t.h.ả.m án diệt môn Trịnh gia?
Tạ Tri Phi cảm giác nước mắt sắp cạn khô. Hắn nhắm nghiền mắt, khẩn khoản: "Đại sư, xin ngài hãy tiếp ."
Lão hòa thượng liếc một cái, rít thêm hai thuốc.
"Ngày mùng chín tháng Chín của mười năm , đang tu hành đảo Bồng Lai. Sáng sớm hôm đó bấm quẻ thấy khách quý tới thăm, lấy lạ lắm."
Tiểu Bùi gia nhịn thắc mắc: "Khách quý đến nhà thì gì mà lạ ạ?"
Lão hòa thượng lườm Hư Vân.
"Lúc đó còn . Ta là cao tăng đắc đạo ba trăm năm mới một, hành tung bí ẩn, đến vô ảnh vô tung. tháng Chín hàng năm, đều quy ẩn tu hành ở Bồng Lai. Cao tăng thanh tịnh, dễ để phàm phu tục t.ử quấy rầy. Cho nên ở Bồng Lai..." Lão hòa thượng giơ bàn tay lên mặt, gập ba ngón . "Trên đời quá ba . Mà ba đó đều là khách quý gì, nên mới thấy lạ. Bùi đại nhân, ngươi đoán xem đến là ai?"
Bùi đại nhân lắc đầu nguầy nguậy.
"Là Yến Hành."
Lão hòa thượng dường như cũng lười mắng Bùi Tiếu ngốc nghếch, sang Tạ Tri Phi: "Yến Hành là ai, chắc ngươi rõ hơn ai hết nhỉ!"
"Là đại ân nhân của Tạ gia chúng con. Không ông thì Tạ gia ngày hôm nay."
"Đáng tiếc, báo đáp xứng đáng." Lão hòa thượng thở dài. "Ta quen ông trong một vân du ở phủ Vân Nam."
Ngày đó, lão hòa thượng qua sông Nộ, thấy một tảng đá lớn, tay trái cầm quân trắng, tay cầm quân đen, đang tự đ.á.n.h cờ với chính .
Hắn tò mò gần, quan sát nọ bàn cờ, : "Một chơi cờ buồn chán lắm, chơi với thí chủ một ván ?"
Người nọ đưa tay trái , chìa quân trắng về phía : "Được!"
Lão hòa thượng bật , rõ ràng bàn cờ quân trắng đang chiếm ưu thế. "Tại nhường quân trắng cho ?"
"Tiện tay, tùy tâm thôi." Người nọ chăm chú bàn cờ, ngẩng đầu lên. "Đến lượt ngài."
"Ngươi sợ thua ?"
Người nọ tự giễu: "Thua là thắng, thắng là thua."
Chỉ một câu , Thiền Nguyệt lập tức cái khác về đàn ông mặt. Hắn tu Phật, ngoài tam giới, thuộc ngũ hành, nhưng phàm nhân đời mấy ai thản nhiên đón nhận thắng thua như ? Ai chẳng vì chút danh lợi mà tranh giành đến sứt đầu mẻ trán?
"Thí chủ quý danh là gì?"
Lúc nọ mới ngẩng đầu, nghiêm túc đ.á.n.h giá lão hòa thượng: "Ta họ Yến, tên Hành."
"Yến Hành?" Thiền Nguyệt bấm đốt ngón tay, lắc đầu. "Chữ 'Hành' của ngươi ."
Yến Hành lớn: "Sư phụ là xuất gia, còn chấp nhặt chuyện ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-899-len-dao.html.]
"Ta tiếc cho ngươi. Ngươi vốn dĩ nên là..."
"Là vương là hầu, kết cục cũng chỉ là một nắm xương tàn. Để ý mất là mất, màng mất mới là ." Yến Hành chỉ bàn cờ. "Sư phụ, ván cờ ngài đánh nữa ?"
Người thú vị thật! Thiền Nguyệt sảng khoái: "Đánh!"
Một ván cờ kéo dài từ sáng đến tối mịt, từ tảng đá chuyển sang giường trúc. Cuối cùng Thiền Nguyệt thắng sát nút nửa quân.
Yến Hành thu quân cờ mỉm mãn nguyện: "Đời một ván cờ thật sảng khoái, uống một bầu rượu mừng mới ."
Thiền Nguyệt chép miệng: "Hòa thượng cũng uống một bầu."
Yến Hành hề câu nệ chuyện tu hành cấm rượu, hào sảng : "Cùng say! Cùng say!"
"Một bàn cờ, vài bầu rượu kết giao nên tình tri kỷ." Lão hòa thượng nhớ chuyện xưa, điếu thuốc tay cháy chậm , trong làn khói mỏng vương vấn nụ . "Ta vân du khắp nơi, bao giờ ở quá mười ngày, mà ở bên sông Nộ suốt ba tháng trời. Tính tình ông hợp với , sở thích cũng tương đồng, ngày nào cũng đàm đạo Phật pháp, chuyện trò dứt."
Lão hòa thượng nhếch mép: "Có một đêm rảnh rỗi, cao hứng bói cho ông một quẻ. Các ngươi tính điều gì ?"
Mọi đều lắc đầu.
"Thế gian , mỗi gặp, mỗi việc đều là nhân quả từ kiếp . Có đến báo ân, đến báo oán, đến để độ . Còn Yến Hành..." Lão hòa thượng chậm rãi . "Ông đến để độ cho công đức của viên mãn."
Tạ Tri Phi hiểu: "Lời ý gì ạ?"
"Nghe tiếp sẽ hiểu." Lão hòa thượng tiếp. "Từ đó về , cứ ba năm một , ông đến Ngũ Đài Sơn thăm . Gặp đánh cờ, uống rượu, luận bàn Phật pháp. Từ Vân Nam đến Ngũ Đài Sơn đường sá xa xôi, trèo đèo lội suối vất vả vô cùng, nhưng mỗi đến ông chỉ ở đúng bảy ngày lặng lẽ rời . Ta tài xem bói, đoán hung cát, xem thiên tượng, nhưng ông bao giờ nhờ vả hỏi han gì. là một kỳ nhân."
Người Thiền Nguyệt đại sư gọi là kỳ nhân rốt cuộc là thế nào? Trong cuộc đời Yến Tam Hợp ông, trong cuộc đời Tạ Đạo Chi ông, và trong cuộc đời tổ phụ cũng ông. Tạ Tri Phi từng gặp Yến Hành, nhưng cái tên khắc sâu tâm trí , đến chết cũng quên.
"Chuyện ngày mùng chín tháng Chín năm . Sáng sớm gieo quẻ xong, chờ khách quý. Quá trưa, mây đen vần vũ, biển động dữ dội, chẳng mấy chốc mưa như trút nước. Ta thầm nghĩ thời tiết thế ai lên đảo ?"
Bùi Tiếu chen ngang: "Tại thể ạ?"
"Bùi đại nhân bao giờ thấy biển ? Khi mưa to sóng lớn, đến thuyền lớn còn chắc chịu nổi nữa là."
Bùi Tiếu cứng họng.
"Nào ngờ giữa sóng to gió lớn như , vẫn một con thuyền cập bến an ." Lão hòa thượng Bùi Tiếu. "Bùi đại nhân, ngươi thế nào là quý nhân thực sự ?"
Bùi Tiếu thức thời lắc đầu.
"Quý nhân thực sự luôn trời đất thần linh phù hộ. Thời tiết khắc nghiệt, thường dám khỏi cửa, nhưng quý nhân vẫn bình an vô sự vượt qua sóng gió."
Bùi Tiếu thầm giục: Lão hòa thượng ơi, đừng vòng vo tam quốc nữa, thẳng vấn đề , tiểu gia sắp phát điên đây.
Lão hòa thượng dường như thấu tiếng lòng của Bùi Tiếu, tiếp tục kể: "Trên thuyền ba : Một chèo thuyền, Yến Hành, và một nữa đang lưng Yến Hành..."
"Yến Tam Hợp?" Bùi Tiếu thốt lên.
"Lúc đó nàng tên là Yến Tam Hợp, Yến Hành cũng chẳng tên nàng là gì, chúng chỉ gọi nàng là bé gái." Giọng lão hòa thượng chùng xuống. "Mà nàng cũng chẳng tính là sống nữa, bởi vì giống như bây giờ, nàng tắt thở, chỉ còn mạch đập yếu ớt mà thôi."
Tạ Tri Phi xong, gân xanh thái dương nổi lên cuồn cuộn. Sao nàng ngừng thở? Nàng chết như thế nào? Trương Thiên Hành võ công cao cường như bảo vệ nàng? Trương Thiên Hành ? Sao cùng nàng?