Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 896: Khí vận
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:27:12
Lượt xem: 284
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Viễn Mặc chỉ cứng họng trả lời, đến chính còn chẳng tin nổi lời . Người c.h.ế.t thì xác hóa thành t.ử thi, trong quan tài chôn sâu đất; hồn phách Hắc Bạch Vô Thường áp giải xuống âm ty, lục đạo luân hồi chuyển kiếp. Huống chi âm dương cách biệt, dù hồn phách mạnh mẽ lưu nhân gian cũng thể sinh hoạt như sống . Chuyện rốt cuộc là thế nào?
Đang mải suy nghĩ thì Bùi Thái y bỗng ngã phịch xuống đất.
"Cha, cha ?"
"Bùi thúc, thấy khỏe ở ?"
Bùi Thái y con trai, mà ngẩng đầu trân trân Tạ Tri Phi.
"Thừa Vũ, con còn nhớ Yến cô nương mời đến lầu Xuân Phong ăn cơm ? Lần đó cảm thấy mạch tượng của cô nương bất thường." Giọng Bùi Thái y nghẹn trong cổ họng. "Sờ thấy mạch đập, nhịp điệu cũng bình thường, nhưng thể chẩn đoán là mạch tượng gì."
Tạ Tri Phi nhạt: "Đó là bởi vì... ông là lang băm."
Bị mắng là lang băm, Bùi Ngụ chẳng hề giận dữ, sắc mặt ông càng lúc càng khó coi: "Ta còn , nhiệt độ cơ thể của cô nương cũng bình thường, thấp hơn thường nhiều, lạnh như băng ."
"Bùi thúc, đời thiếu gì m.á.u hàn sợ lạnh, chẳng lẽ ông định bảo tất cả bọn họ đều là c.h.ế.t ?"
"Cái ..." Bùi Ngụ á khẩu.
"Tam gia." Chu Viễn Mặc rụt rè lên tiếng. "Ngươi còn nhớ đợt các ngươi Ngũ Đài Sơn tìm Canh Tống Thăng ? Ai nấy đều lạnh cóng, nhưng nhị bảo Yến cô nương vẫn chỉ mặc một bộ đồ mỏng manh."
"Thì ?" Tạ Tri Phi gắt. "Là nàng giỏi chịu đựng, mùa đông cũng mặc phong phanh , gì lạ ."
"Trời ơi, ngươi cứ cãi cố với gì." Chu Viễn Mặc phát cáu vì liên tục bác bỏ. "Người c.h.ế.t nhiệt mới thấp, c.h.ế.t mới lạnh, c.h.ế.t mới thở, ngươi hiểu ?"
"Ông mới hiểu!" Tạ Tri Phi gằn giọng. "Ông chỉ một sự thật rành rành là mạch của nàng vẫn đang đập. Ông thử tìm cho một c.h.ế.t nào mà mạch vẫn đập xem?"
"Ngươi..." Chu Viễn Mặc tức đến đỏ mặt tía tai, suýt thì văng tục.
"Chu đại ca!" Bùi Tiếu bỗng nhiên tỉnh táo một cách lạ thường. "Tại ngươi khẳng định nàng c.h.ế.t từ lâu? Chu gia các ngươi bí thuật gì đặc biệt ?"
"Tiểu Bùi gia, chúng nghề gì?"
"Thầy phong thủy, xem bói."
"Ta hỏi ngươi, mệnh là cái gì? Số mệnh là mạng sống. Là quá khứ, cũng là tương lai." Chu Viễn Mặc giải thích. "Tiểu Bùi gia còn nhớ ngươi từng hỏi phong thủy Bùi gia thế nào ?"
"Nhớ, ngươi bảo tâm thiện là phong thủy nhất."
"Thực đó chỉ là một phần thôi." Chu Viễn Mặc tiếp tục. "Mệnh của Tiểu Bùi gia, cần xem bát tự cũng đoán đại khái. Ngươi vì ?"
"Vì ?"
"Cảm ứng." Chu Viễn Mặc . "Mỗi đều khí vận riêng. Tiểu Bùi gia khí vận của Tiểu Bùi gia, Tam gia khí vận của Tam gia, Lý cô nương khí vận của Lý cô nương. Ta thể cảm ứng khí vận của từng các ngươi, và dựa đó để phán đoán quá khứ cũng như tương lai."
Bùi Tiếu nhíu mày: "Thần thánh thế cơ ?"
"Tiểu Bùi gia, nếu chút bản lĩnh đó thì Chu gia vững ở ghế Khâm Thiên Giám bao đời nay ." Chu Viễn Mặc thở dài. " ngay từ đầu gặp Yến cô nương, cảm ứng bất cứ thứ gì. Không thấy quá khứ, chẳng thấy tương lai, chỉ cảm thấy một luồng khí... lạnh lẽo."
Bùi Tiếu hiểu. Chu Viễn Mặc đoán hung cát, tính quẻ tượng, cảm ứng quá khứ tương lai của Yến Tam Hợp. Dựa ba điểm bất thường , mới kết luận nàng c.h.ế.t từ lâu.
" tại nàng vẫn thể..."
"Tiểu Bùi gia, đây chính là điều tài nào lý giải nổi. Trên đời gì linh đan diệu d.ư.ợ.c nào cải t.ử sinh ." Chu Viễn Mặc chằm chằm Yến Tam Hợp giường, lẩm bẩm: "Chắc chắn uẩn khúc gì đó , chắc chắn là , chắc chắn !"
Nói đoạn, ngẩng đầu Tạ Tri Phi: "Tam , Yến cô nương là ân nhân cứu mạng Chu gia . Ta cũng giống như , mong nàng bình an vô sự, sống lâu trăm tuổi lắm chứ!"
Bức tường thành kiên cố trong lòng Tạ Tri Phi bỗng chốc sụp đổ. Hắn lảo đảo ngã xuống mép giường, đăm đăm thiếu nữ đang im lìm, nên lời. Bất chợt, như nhớ điều gì, về phía bệ cửa sổ.
Trên bệ cửa sổ chỉ còn trơ trọi chiếc lư hương với một nhúm tàn tro.
"Hương... cháy hết !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-896-khi-van.html.]
...
Cổng Tây thành Tứ Cửu.
Một chiếc xe ngựa lao vun vút thành. Người đ.á.n.h xe là một hòa thượng đầu trọc lốc, vóc dáng cao lớn, râu quai nón rậm rạp, ánh mắt sắc lẹm. Từ trong xe thò một cái đầu, ngũ quan nhăn nhúm khổ sở:
"Đồ ngoan, chậm thôi, xương cốt lão hòa thượng sắp long hết đây ."
"Sư phụ còn dám kêu ca? Nếu tại lúc thì ị, lúc thì tiểu, chốc chốc kêu đói, kêu khát lề mề thì tối qua chúng thành ."
"Người già , ruột thẳng giữ , đói ăn khát uống, cái trách ?"
"Thôi đừng nữa. Thành Tứ Cửu rộng lớn thế , chúng tìm đây?"
"Đến Tạ gia . Tiện thể cho ngươi ôn chuyện cũ với xưa. Nói thật, tướng mạo ngươi bây giờ vẫn còn phong độ chán."
"Lão! Hòa! Thượng!"
"Đấy, thấy , cứ nhắc đến xưa là nổi sân si ngay. Tu hành bao năm mà kém quá. Đồ ngoan , sắc tức thị , tức thị sắc. Ái chà chà, mau dừng xe!"
Một tiếng "Hí" vang lên, xe ngựa dừng khựng . Lão hòa thượng lồm cồm bò xuống xe.
"Sư phụ đấy?"
"Hỏi đường."
"Để cho."
Lão hòa thượng hề hề: "Ngươi trai quá, sợ mấy cô nương, bà thím bắt mất."
Râu quai nón: "..."
"A Di Đà Phật, thí chủ cho hỏi đường đến Ngũ Thành Binh Mã Tư lối nào ạ?"
"..." Người đường lảng tránh.
"A Di Đà Phật, thí chủ, xin hỏi Binh Mã Tư ở ?"
"..." Người thứ hai cũng vội bước qua.
"A Di Đà Phật..."
Hỏi liền ba mà ai cũng tránh như tránh hủi. Lão hòa thượng nổi cáu, thầm mắng đám phàm phu tục t.ử mắt toét nhận tiên khí tu luyện ba trăm năm cao tăng.
Hắn dứt khoát tới mặt một tiểu nương t.ử xinh , đưa bàn tay hộ pháp vỗ bốp m.ô.n.g nàng .
"Lưu manh! Hòa thượng giở trò đồi bại! Người , cứu mạng với!"
"Già đầu còn dê xồm, đồ sư hổ mang!"
"Nhìn mặt gian thế chắc là hòa thượng giả !"
"Bắt lấy ! Giải lên quan phủ!"
"Kìa, đằng quan sai tuần tra!"
"Quan gia ơi, mau đây, tên hòa thượng giả sàm sỡ phụ nữ..."
Trong lúc hỗn loạn xô đẩy, lão hòa thượng nháy mắt tinh nghịch với đồ yêu quý xe, chắp tay hô lớn: "A Di Đà Phật! Ta địa ngục thì ai địa ngục!"
Đồ yêu quý đưa tay ôm trán, than thầm: "Mất mặt quá mất!"
...