Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 892: Bảo vệ người mình
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:27:08
Lượt xem: 298
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Yến Tam Hợp, ăn cơm , cấm nghĩ ngợi linh tinh nữa." "Ừ." Yến Tam Hợp ngoan ngoãn húp thêm một bát canh.
"Yến Tam Hợp, tối nay khi ngủ sẽ bảo Thang Viên nấu đồ ăn khuya cho ngươi." "Ừ."
"Yến Tam Hợp, ăn xong chui thư phòng nữa, sẽ dạo trong vườn với ngươi." "Được!"
Lan Xuyên liếc Lý Bất Ngôn đầy ngưỡng mộ: Sư phụ đúng là cao tay. Thang Viên Yến Tam Hợp ngạc nhiên: Tiểu thư hôm nay mà ngoan thế. Lục Đại Lý Bất Ngôn Yến Tam Hợp lắc đầu: Chẳng còn chút quy củ nào cả!
"Yến Tam Hợp! Yến Tam Hợp!"
Nghe tiếng gọi thất thanh bên ngoài, Thang Viên vội vàng dậy nhường chỗ và lấy thêm bát đũa sạch. Bùi Tiếu lao như một cơn lốc, phịch xuống ghế, kịp thở tuôn một tràng:
"Yến Tam Hợp, ngày rằm tháng Bảy sẽ chín hòa thượng và chín đạo sĩ đến biệt viện niệm kinh đấy nhé."
"Tại ?"
Cổ họng Bùi Tiếu khô khốc, giơ tay xin đáp: "Tạ Ngũ Thập dặn thế, bảo là để giúp ngươi định hồn."
Yến Tam Hợp lau miệng bằng khăn tay, thản nhiên hỏi: "Được , nhưng tại giúp định hồn?"
C.h.ế.t cha! Tạ Ngũ Thập hôm nay ngất, ba ngày nữa là rằm tháng Bảy, hồn phách yếu, mà ngươi cũng thế. Bùi Tiếu mới hứa với Tạ Tri Phi là , thế mà quên sạch.
Lý Bất Ngôn nhớ hôm nay Yến Tam Hợp cũng ngất xỉu rõ nguyên do, vội gật đầu tán thành: " đấy, hôm nay Tam Hợp cũng ngất, nàng cũng cần định hồn. Tiểu Bùi gia, mười tám ít quá, ngươi tìm thêm mấy nữa ."
Tiểu Bùi gia méo mặt. Tháng Bảy là tháng cô hồn, thầy bà đắt show lắm, kiếm mười tám chạy vạy bở tai .
"Mười tám thì mười tám ." Lý Bất Ngôn thấy quầng thâm mắt của Bùi Tiếu, vất vả ngược xuôi, bèn giơ ngón cái lên khen: "Tiểu Bùi gia, đúng là nam nhi đại trượng phu, nghĩa khí!"
Ôi chao, nàng khen kìa!
Mặt Bùi Tiếu đỏ bừng lên, chân tay lóng ngóng để cho hết. Yến Tam Hợp thấy bèn giải vây: "Minh Đình, dạo với một vòng cho tiêu cơm ."
"Được, ." Mặt Bùi Tiếu nóng ran, để Lý Bất Ngôn thấy bộ dạng nên vội vàng dậy, còn nhanh hơn cả Yến Tam Hợp.
Lý Bất Ngôn định theo nhưng thấy vẻ mặt ngượng ngùng của Tiểu Bùi gia thì thôi. Cái tên mồm miệng thì to nhưng da mặt mỏng dính, đừng dọa nữa.
...
Trời chạng vạng tối, cái nóng oi bức dịu nhiều. Đi vài bước, Yến Tam Hợp dặn dò:
"Mai gặp Tam gia, nhớ nhắn giúp hai câu." "Hai câu gì?" "Câu đầu tiên là: Giữ gìn sức khỏe." "Câu thứ hai?" "Rằm tháng Bảy lo xong việc bên Tạ phủ, ăn xong tiệc thọ thì mời qua biệt viện một chuyến, chuyện ."
Thấy vẻ mặt nàng nghiêm túc, Bùi Tiếu đùa: "Có đại sự gì tuyên bố ?"
"Là việc cần thương lượng." Yến Tam Hợp gật đầu. "Lúc đó cả ngươi cũng mặt."
Bùi Tiếu dò hỏi: "Là chuyện của Tạ Đạo Chi ?"
"Đến hôm đó các sẽ ."
Bùi Tiếu lầm bầm: "Cần gì đợi đến tận hôm đó chứ?"
Bởi vì Lão phu nhân vẫn đưa tang. Bởi vì chuyện quá hệ trọng, cần suy tính kỹ càng thêm vài ngày nữa.
"Minh Đình." "Hả?" "Nếu bắt ngươi chọn giữa và Lý Bất Ngôn, ngươi sẽ chọn ai?"
Ý nàng là ? Bùi Tiếu bỗng dưng to gan hẳn lên: "Còn hỏi, chắc chắn là Lý Bất Ngôn ."
Yến Tam Hợp: "Nàng điểm gì ?"
Bùi Tiếu bắt đầu đỏ mặt tía tai, mãi mới lí nhí một câu: "Dù thì... chỗ nào cũng cả."
"Nếu bắt ngươi chọn giữa Tạ Ngũ Thập và Triệu Diệc Thời..." Yến Tam Hợp hạ giọng nghiêm túc. "...Ngươi chọn ai?"
"Chắc chắn là Tạ Ngũ Thập."
"Tại ? Rõ ràng quan hệ giữa ngươi và Triệu Diệc Thời gần gũi hơn mà."
"Hoài Nhân bây giờ là Thái tử, tương lai là Thiên tử. Ta và dù thiết đến mấy thì vẫn là vua ." Bùi Tiếu nhún vai đắc ý. "Tạ Ngũ Thập thì khác, giữa bọn chẳng cách gì sất, gì thì , gì thì ."
Yến Tam Hợp im lặng một lát gật đầu: "Ừ, ngươi chọn Ngũ Thập là ."
Bùi Tiếu bĩu môi: "Chưa chi bênh nhà , còn thành đấy nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-892-bao-ve-nguoi-minh.html.]
Yến Tam Hợp nhạt: "Ta xưa nay vẫn luôn bảo vệ của mà."
...
Ngày 14 tháng 7, Lão phu nhân Tạ phủ đưa tang. Với danh nghĩa là họ hàng xa, Yến Tam Hợp cũng theo đoàn đưa tang.
Đời chỉ là cõi tạm, ba vạn sáu ngàn ngày cũng trở về với cát bụi, chẳng mang theo gì, cũng chẳng giữ gì.
Chờ đến khi những xẻng đất đầu tiên lấp xuống, Yến Tam Hợp định rời thì một cản .
"Tam gia nhắn Yến cô nương chờ ngài một chút."
"Ngươi là..." Yến Tam Hợp lạ mặt, ngạc nhiên. Người nọ hít sâu một đáp: " là Chu Thanh."
Chu Thanh?
Yến Tam Hợp , bắt gặp ánh mắt rưng rưng của Tạ Tri Phi từ xa. Nàng mềm lòng gật đầu: "Được."
Tạ Tri Phi lúc mới tiếp tục lo liệu nốt phần việc còn . Việc tuy nhiều nhưng lễ nghi phiền phức. Người c.h.ế.t thấy , tất cả chỉ là diễn cho sống xem thôi.
Trên đường xuống núi, Tạ Tri Phi mặc kệ nhà họ Tạ, sóng đôi cùng Yến Tam Hợp. Phu nhân Ngô thị liếc mấy đầy khó chịu nhưng vờ như thấy.
"Cây hương còn bao nhiêu?" Giọng Tạ Tri Phi khàn đặc.
Yến Tam Hợp ngước , lòng đau thắt . "Trước khi xem qua, còn một chút."
"Trong đầu nàng... còn nhớ mấy ?"
Yến Tam Hợp hạ giọng: "Nếu , quên mất cả Thang Viên, Chu Thanh, Đinh Nhất và Hoàng Kỳ , lo lắng lắm ?"
"Thế còn Yến Hành?"
"Yến Hành là ai?"
Tạ Tri Phi cảm giác như trái tim ai đó bóp nghẹt.
"Đừng sợ." Yến Tam Hợp như ảo thuật, rút từ trong n.g.ự.c áo một cuốn sổ nhỏ, mở trang đầu tiên chỉ hai chữ "Yến Hành". "Ông là tổ phụ nhận nuôi , đối xử với . Ta lên kinh thành là để giải tâm ma cho ông , nhờ đó mới quen ."
Tạ Tri Phi há hốc mồm, gì. Hồi lâu mới hỏi: "Chuyện giữa và nàng nhiều như , cuốn sổ bé tẹo ghi hết đấy?"
"Chuyện của chúng ..." Yến Tam Hợp chỉ đầu , đắc ý. "...Vẫn còn ở trong ."
Còn đắc ý nữa cơ ? Tạ Tri Phi thầm nghĩ, Ta sắp buồn nẫu ruột đây .
"Ngày mai sẽ ăn tối qua loa với họ một chút. Nếu nàng đói thì cứ ăn lót , đợi đến cùng khai tiệc."
"Ngày mai Bất Ngôn đích xuống bếp đấy. Thực đơn nàng lên sẵn , xem trộm thấy món tủ thôi."
Tạ Tri Phi nghiêng về phía nàng thì thầm: "Ăn xong, chúng mặc kệ bọn họ, sẽ đưa nàng đến viện Hải Đường của Trịnh gia. Tiện thể chuyện với nàng."
"Chuyện chuyện ?"
Tạ Tri Phi hình bóng phản chiếu trong mắt nàng, khẽ : "Chuyện ."
Nỗi đau trong lòng dâng lên, Yến Tam Hợp cúi đầu nghĩ: chuyện với . Sợ nhận , nàng vội ngước mắt lên : "Vậy , xong đến lượt ."
"Được!"
Tạ Tri Phi cầm lấy cuốn sổ nhỏ trong tay nàng, lật qua lật mỉm . "Còn bảo là nhớ hết cơ đấy, xem , chi chít thế đây."
"Cái gọi là phòng xa."
"Lại còn sai nữa chứ."
" chỗ nào?"
"Lần đầu tiên chúng gặp ."
"Con hẻm nhỏ khách trạm, đầu hẻm chặn đường . Ta nhớ rõ lắm mà."
Tạ Tri Phi xoa đầu nàng: "Ngày mai sẽ cho nàng sai ở chỗ nào!"
...