Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 890: Không hận không hận
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:27:06
Lượt xem: 284
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão phu nhân Dương thị run rẩy vươn tay về phía Yến Tam Hợp.
Yến Tam Hợp xuống mép giường, đưa tay nắm lấy bàn tay gầy guộc , giọng dịu dàng: "Bà uống t.h.u.ố.c ?"
"Đắng quá... uống." Môi Dương thị khẽ run lên, dường như muôn vàn điều nhưng chẳng bắt đầu từ . Hồi lâu , bà thở dài, cúi đầu lí nhí: "Con , con hận ."
"Ta hận bà." Yến Tam Hợp vỗ nhẹ lên mu bàn tay bà. "Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là... thiết với bà mà thôi."
Dương thị nhếch môi, cố nặn một nụ yếu ớt: "Hôm qua mơ thấy ông . Ông bảo vẫn luôn giữ chỗ bên cạnh cho ."
"Vậy thì bà càng nên yên tâm ." Yến Tam Hợp an ủi. "Chỉ cần ông tha thứ, cũng sẽ còn oán hận gì nữa."
Gương mặt Dương thị thoáng hiện lên vẻ hối hận. " hận chính ."
"Tại ?"
"Ta nên ép nó thi cử, nên để nó quan lớn." Dương thị Yến Tam Hợp bằng đôi mắt đục ngầu. "Nếu nó quan to, còn thể sống thêm hai mươi năm nữa, sống lâu hơn cả ."
thời gian thể ngược . Mãi mãi thể.
Mấy chục năm tình mẫu tử, Dương thị hiểu rõ con trai . Trước khi c.h.ế.t, lấy bức thư Yến Hành gửi là vì nhớ đến lời dặn dò tâm huyết của cha dượng: "Chốn quan trường như dây thép. Quyền lực như băng mỏng, con cẩn trọng từng bước!"
Bà chỉ là một đàn bà ru rú trong nhà, chỉ dân thường thì dễ ức hiếp, chứ nào quan cũng nguy hiểm như dây, như giẫm băng, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.
Giá như... đời gì "giá như". Nước mắt Dương thị lăn dài gò má nhăn nheo. Đều là mệnh cả thôi!
Yến Tam Hợp cho Dương thị rằng, đừng là quan, ngay cả Thái t.ử cũng chắc sống thọ. nàng kìm , chỉ nhẹ nhàng : "Lão phu nhân, đây của bà. Là của thế đạo , thế đạo vốn dĩ chẳng gì."
Mắt Dương thị ánh lên chút hy vọng mong manh: "Thật ?"
Yến Tam Hợp mỉm bà: "Thật đấy."
...
Dương thị qua đời.
Sau khi gặp Yến Tam Hợp, bà cố ăn nửa bát cháo, kéo đứa cháu nội nhỏ nhất dặn dò đôi câu, đó than mệt và ngủ. Giấc ngủ kéo dài mãi mãi.
Chu Viễn Mặc xem ngày, phán rằng bảy ngày đưa tang là ngày hung, ba ngày mới là ngày lành. Đại gia Tạ Nhi Lập quyết định quàn linh cữu ba ngày đưa tang.
Yến Tam Hợp vẫn lặng lẽ đến phúng viếng như một khách bình thường, lặng lẽ rời . Trước khi , nàng cũng thể chuyện riêng với Tạ Tri Phi, hai chỉ trao ánh mắt thầm lặng giữa linh đường tang tóc.
"Chàng khỏe ?" "Ta vẫn sống." "Nàng chứ?" "Ta cũng vẫn sống."
Tình yêu đôi khi nặng trĩu như núi, khiến vì nó mà mất ăn mất ngủ, sống c.h.ế.t . đôi khi, ranh giới sinh ly t.ử biệt, nó trở nên nhẹ bẫng, nhẹ đến mức chẳng còn tâm trí mà để ý tới. Đối với Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi lúc , họ cũng cần để ý. Trải qua bao sóng gió, họ đều hiểu rõ một điều: Chỉ cần còn sống, họ sẽ bao giờ chia lìa.
Rời khỏi Tạ gia, Yến Tam Hợp về biệt viện. Thực tế mấy ngày nay nàng ít khi ở nhà, phần lớn thời gian đều chạy đôn chạy đáo ở ngoại ô phía Tây.
Hàn Hú thu thập gì. Lúc Nghiêm Hỉ còn hầu hạ bên cạnh Nghiêm Như Hiền thì chỉ quanh quẩn trong hoàng cung, bước chân ngoài nửa bước. Đến khi theo hầu Triệu Diệc Thời cũng ít khi xuất cung. Số đến chỉ đếm đầu ngón tay.
Vì , nàng quyết định bắt đầu điều tra từ nơi Nghiêm Hỉ sát hại. Gia đình chủ nhà cũ khi nhận tiền bịt miệng của Tạ Tri Phi, sợ rước họa nên dọn sạch đồ đạc bỏ trốn, để ba gian nhà trống huếch. Mấy ngày nay, nàng mang theo giấy bút, tỉ mỉ vẽ sơ đồ căn nhà từ trong ngoài.
"Tam Hợp, ba ngày nữa là rằm tháng Bảy ." Lý Bất Ngôn ngoài việc canh cánh cây hương , vẫn nhớ đến một chuyện quan trọng khác. "Đây là sinh nhật đầu tiên của ngươi mà chúng ở bên , tổ chức thật rình rang mới . Mời cả Hàn Hú, Tiểu Bùi gia nữa. Tam gia đang chịu tang chắc đến . Ta sẽ đích xuống bếp trổ tài, ngươi thấy thế nào?"
Yến Tam Hợp yên tâm: "Hôm đó cũng là sinh nhật Tam gia mà."
"Đừng lúc nào cũng nghĩ cho nữa, nghĩ cho chút ." Lý Bất Ngôn càu nhàu. "Qua sinh nhật là ngươi tròn mười tám tuổi . Nếu sống ở thời đại của thì đến tuổi trưởng thành đấy."
"Thời đại của ngươi mười tám tuổi mới coi là lớn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-890-khong-han-khong-han.html.]
"Chứ nữa." Lý Bất Ngôn . "Dưới mười tám tuổi đều coi là trẻ con hết."
Trẻ con? Ta mà vẫn là trẻ con ư?
Yến Tam Hợp bật : "Ngươi gì thì , theo ngươi hết. lát nữa bảo ngươi gì thì ngươi cũng theo đấy nhé."
Lý Bất Ngôn sảng khoái đáp: "Thành giao!"
...
Lý Bất Ngôn mơ cũng ngờ Yến Tam Hợp bắt nàng quỳ đúng chỗ Nghiêm Hỉ quỳ để... giả c.h.ế.t. Yến Tam Hợp nheo mắt ngắm nghía, cúi đầu hí hoáy vẽ lên giấy.
Trời chiều buông xuống, nét vẽ cuối cùng cũng thành. Yến Tam Hợp đỡ Lý Bất Ngôn dậy. Lý Bất Ngôn quỳ lâu đến mức chân tê dại, khập khiễng bước tới bàn Bát Tiên cúi xuống xem bức tranh. Trong tranh vẽ nàng, rõ ràng là dáng vẻ Nghiêm Hỉ đang quỳ gục xuống đất.
"Ngươi vẽ thì bắt quỳ mẫu?"
"Để lấy góc độ."
Yến Tam Hợp vị trí nàng quỳ, xổm xuống quan sát từ trong ngoài. "Bất Ngôn, ngươi đây xem thử . Mũi tên b.ắ.n từ hướng nào tới thì mới thể xuyên tim..."
Lý Bất Ngôn đợi một lúc thấy Yến Tam Hợp tiếp, ngẩng đầu lên thì hồn xiêu phách lạc. Yến Tam Hợp đang từ từ ngã ngửa . Nàng hốt hoảng lao tới đỡ lấy.
"Ngươi thế?"
Mặt Yến Tam Hợp trắng bệch, thốt nên lời, ánh mắt mờ như mất hồn. Vừa mắt nàng bỗng tối sầm , giác quan như tê liệt.
"Là do ngươi ngày nào cũng thức khuya, ăn uống thất thường đấy." Lý Bất Ngôn giận xót, cõng Yến Tam Hợp ngoài.
"Ấy, tranh của ..."
"Sắp c.h.ế.t đến nơi còn tranh với chả ảnh." Lý Bất Ngôn cáu kỉnh. "Chiến mã khỏe , Bộ Lục dẫn quân Bắc đ.á.n.h giặc . Oan hồn Trịnh gia tan, tường vây cũng đang xây . Tạ Đạo Chi cũng chính miệng thừa nhận vì giang sơn xã tắc mới những chuyện xa đó. Ngươi còn điều tra cái gì nữa?"
Nàng vơ vội xấp giấy vẽ bàn nhét túi: "Về nhà ngay cho , lo mà nghỉ ngơi ."
Giang sơn xã tắc?
Mí mắt Yến Tam Hợp giật liên hồi.
Như một tia chớp x.é to.ạc màn mây đen kịt, chiếu thẳng tâm trí hỗn loạn của nàng. Trong đầu nàng vang lên một giọng đanh thép, lặp lặp câu hỏi:
Đây là giang sơn của ai? Đây là xã tắc của ai? Đây là giang sơn của ai? Đây là xã tắc của ai?
Mồ hôi lạnh túa trán Yến Tam Hợp, thấm ướt cả tóc mai. Nàng nhớ !
"Bất Ngôn, ngươi còn nhớ lúc chúng mới thành Tứ Cửu, b.ắ.n một mũi tên ngươi ?"
Yến Tam Hợp cứ ngỡ đang hét lên to, nhưng thực môi nàng chỉ mấp máy yếu ớt, phát chút âm thanh nào.
Nàng rằng...
Cùng lúc đó tại Tạ gia, Tạ Tri Phi đang túc trực bên linh cữu cũng đột nhiên tối sầm mặt mũi, ngã gục xuống đất.
Nàng càng rằng...
Trên đỉnh núi Ngũ Đài cách đó ngàn dặm, Thiền Nguyệt đại sư đang thiền trong thạch động bỗng mở choàng mắt. Ngón tay ông bấm đốt tính toán, đôi lông mày rũ xuống vẻ chán nản, ông thở dài một tiếng:
"Thoáng chốc mười năm ."
...