Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 886: Tự sát
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:27:02
Lượt xem: 273
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm tinh mơ, Tạ Tiểu Hoa vẫn đến gõ cửa thư phòng như thường lệ. Gõ mãi thấy động tĩnh gì, bèn đẩy cửa bước . Lão gia ít khi dậy muộn, dù là ngày nghỉ cũng dậy đúng giờ. Hôm nay lạ thế nhỉ?
Vừa bước , ngửi thấy mùi đàn hương nồng nặc. Kỳ lạ thật, Lão gia ghét nhất đàn ông con trai dùng hương liệu, mùi ở thế?
Tạ Tiểu Hoa mở cửa sổ để ánh nắng ban mai chiếu phòng. Hắn thấy Lão gia đang thẳng đơ giường.
"Lão gia?"
"Lão gia, đến giờ dậy ạ!"
Gọi hai tiếng thấy phản ứng, Tạ Tiểu Hoa tiến gần, khẽ lay ông... Một lát , tiếng hét thất thanh vang lên x.é to.ạc gian yên tĩnh buổi sớm.
Đại thần nội các Tạ Đạo Chi uống t.h.u.ố.c độc tự sát, c.h.ế.t ngay tại thư phòng. Y phục chỉnh tề, đầu tóc gọn gàng, sắc mặt bình thản như đang ngủ say. Nếu dòng m.á.u đen rỉ từ khóe miệng thì chẳng ai nghĩ ông c.h.ế.t.
Trước đó hề bất kỳ điềm báo nào. Nửa đêm hôm qua, khi từ biệt viện trở về, thấy Lão phu nhân ngủ, ông liền về thẳng thư phòng, cũng chẳng gọi con trưởng đến dặn dò câu nào. Thậm chí ông cũng để di thư, thứ duy nhất bàn là bức thư Yến Hành gửi cho ông từ nhiều năm .
Tạ Tri Phi lảo đảo chạy về đến Tạ gia, vẫn nhập liệm. Tạ Đạo Chi đó, im lìm bất động. Điểm khác biệt duy nhất là hai gò má hóp sâu xuống.
Hắn từng bước tiến gần, run rẩy đưa tay chạm khuôn mặt cha . Khuôn mặt ngày thường ít biểu lộ cảm xúc, ngoài thường nhận xét là đa mưu túc trí, thâm sâu khó lường. Tạ Tri Phi rõ khi ông nổi giận trừng mắt với thì sinh động đến nhường nào. Ông sẽ nhướng mày, trợn mắt, vẻ hung dữ, nhưng Tạ Tri Phi chẳng bao giờ sợ, vì ẩn vẻ ngoài đó là sự ấm áp và bao dung.
Ông thể thế . Món nợ giữa chúng vẫn tính xong mà.
Tạ Tri Phi túm lấy cổ áo c.h.ế.t, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn và phẫn nộ:
"Cha dậy cho con! Đứng dậy ngay! Cha c.h.ế.t! Dựa cái gì mà cha c.h.ế.t chứ? Đứng dậy! Đứng dậy cho con!"
"Lão Tam!"
"Tam !"
"Tam ca!"
"Tam gia!"
"Tam Nhi..."
Tạ Tri Phi ngơ ngác đầu , từng khuôn mặt đẫm lệ xung quanh, túm bừa lấy một , gào lên: "Ngươi thấy ? Ông gọi là Tam Nhi! Ông đang gọi là Tam Nhi kìa!"
"Tam gia." Tạ Tiểu Hoa nước mắt lưng tròng. "Lão gia... thật !"
"Không! Không! Không!" Tạ Tri Phi gào lên tuyệt vọng. "Ông gọi là Tam Nhi, rõ ràng mới gọi xong, các điếc hết ?"
Không ai trả lời , đáp chỉ là những tiếng nức nở.
Sao các ? Mới mấy canh giờ ông còn đợi ở cửa thành cơ mà! Ông còn rủ dạo. Ông còn hỏi t.h.u.ố.c đắng . Ta là đắng lắm, đắng c.h.ế.t , nhưng , lạnh lùng với ông .
Ta hận ông ! Sao ông thể tính kế hãm hại Trịnh gia như ?
Tạ Tri Phi thẫn thờ đang giường. Giờ thì ? Ta hận ai bây giờ? Ta nên hận ai đây?
Nước mắt cuối cùng cũng trào khỏi khóe mi Tạ Tri Phi. Cùng lúc đó, một vị tanh nồng dâng lên trong cổ họng. Hắn há miệng, phun một ngụm m.á.u đen.
"Tạ Ngũ Thập!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-886-tu-sat.html.]
Bùi Tiếu sợ mất mật, lao tới ôm chặt lấy từ phía . Cái ôm khiến Tạ Tri Phi chợt nhớ chuyện một năm , cũng tại thư phòng , thấy cha gục đầu bàn . Hắn tiến gần, thấy hai hàng nước mắt lăn dài má ông, ông nghẹn ngào : "Tam Nhi , cha đời ... còn cha nữa !"
Tạ Tri Phi dùng hết sức bình sinh đẩy Bùi Tiếu , quỳ rạp xuống đất, gào lên xé ruột xé gan:
"Phụ ..."
...
Người c.h.ế.t thể sống , nhưng tang lễ vẫn lo liệu. Thiết lập linh đường, nhập liệm, đóng quan tài, báo tang cho bằng cố hữu... từng việc một đều cần giải quyết.
Lão phu nhân tin con trai qua đời liền ngất lịm . Phu nhân Ngô thị và Liễu di nương lóc t.h.ả.m thiết. Ba con trai, hai con gái đau lòng khôn xiết. Thời điểm mấu chốt, Đại thiếu phu nhân Chu Vị Hi gánh vác trọng trách, cùng Tạ Tiểu Hoa lo liệu việc đấy.
Người báo tang đến biệt viện. Yến Tam Hợp hỏi tình hình Tạ Tri Phi mà chỉ hỏi cặn kẽ về tư thế c.h.ế.t, trạng thái t.h.i t.h.ể của Tạ Đạo Chi. Hỏi hỏi nhiều nàng mới cho lui.
Lý Bất Ngôn thấy lạ bèn hỏi: "Tam Hợp, ngươi thấy cái c.h.ế.t của Tạ Đạo Chi điểm gì đáng ngờ ?"
Yến Tam Hợp im lặng hồi lâu lắc đầu: "Không hẳn là đáng ngờ, chỉ cảm thấy ông nên tự sát lúc ."
"Tại ?"
"Bởi vì..." Ánh mắt Yến Tam Hợp trầm xuống. "Một mềm lòng đến mức nỡ xuống tay tàn độc với con cháu Trịnh gia, một khi Triệu Diệc Thời hứa sẽ ỉm chuyện , thì ông còn lý do gì để tìm đến cái c.h.ế.t nữa?"
"Có khi nào là do áy náy ?"
"Mười năm qua ông vẫn sống , giờ mới thấy áy náy ư?" Giọng Yến Tam Hợp run run. "Có là muộn màng ?"
Lý Bất Ngôn im bặt.
Ầm ầm... Tiếng sấm rền vang từ xa vọng . Yến Tam Hợp ngước bầu trời đen kịt, lòng bỗng thấy hoang mang tột độ. Tạ Đạo Chi c.h.ế.t, nhưng nàng hề cảm thấy vui mừng vì báo thù, ngược trong lòng nặng trĩu một nỗi buồn khó tả. Tại chứ?
"Bất Ngôn, theo đến Tạ gia phúng viếng."
"Chẳng ngươi từng thề đời kiếp bước chân cửa Tạ gia nửa bước ?"
"Ta lo cho Tam gia."
...
Tạ Tam gia trong linh đường, ngẩn ngơ như mất hồn. Có đến phúng viếng, hô "bái" thì dập đầu, hô "dậy" thì lên, cử động cứng nhắc như một con rối gỗ vô hồn.
"Yến cô nương đến..."
Yến Tam Hợp bước linh đường, ánh mắt dừng Tạ Tri Phi. Hắn mặc đồ tang trắng toát quỳ rạp đất, hốc mắt trũng sâu, ánh trống rỗng. Hắn Yến Tam Hợp, chỉ đăm đăm cỗ quan tài bên cạnh, như thể đang chờ đợi trong đó mở mắt bước .
Tim Yến Tam Hợp nhói đau. Đêm qua hỏi nàng đầu gặp ở . Hắn rằng cảnh tượng khắc sâu tâm trí nàng. Cuối con hẻm tối tăm, một chân chạm đất, một chân đạp lên tường, hai tay khoanh ngực, nở nụ cợt nhả với nàng. Dáng vẻ cà lơ phất phơ, thiếu đắn ... thật bao! Dù đáng ghét, đ.ấ.m cho một cái, nhưng ít con vẫn tràn đầy sức sống. Không như cái xác hồn mặt nàng bây giờ.
Yến Tam Hợp thu ánh , bước tới linh đài, cầm lấy nén hương châm ngọn nến, cắm lư hương quỳ xuống dập đầu vái lạy. Vì là vai vế ngang hàng nên nhà đáp lễ chỉ cần cúi đầu.
Làm lễ xong, Yến Tam Hợp gật đầu với Tạ Nhi Lập: "Bảo trọng."
Tạ Nhi Lập nước mắt lưng tròng, định gì đó thì bên ngoài vang lên tiếng hô lớn:
"Thái t.ử điện hạ giá lâm..."