Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 88: To Gan

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:43
Lượt xem: 310

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi nín thở, ai dám ho he nửa lời. Ai nấy đều Lý Bất Ngôn với ánh mắt kinh hoàng như thấy quái vật, thầm nghĩ: Kẻ ăn gan hùm mật gấu mà to gan lớn mật đến thế? Điên thật !

gan của Lý Bất Ngôn còn lớn hơn thế nhiều.

"Hoàng Thái tôn Điện hạ." Nàng thẳng Triệu Diệc Thời, mỉm rạng rỡ: "Ta cáo ngự trạng!"

Triệu Diệc Thời sống hai mươi ba năm đời, đầu tiên thấy kẻ đòi cáo ngự trạng mà mặt mày vẫn tươi rói như hoa nở thế .

"Ngươi cứ ."

"Quý gia xét nhà thì cứ xét nhà, sấm chớp mưa gió đều là ơn mưa móc của bề , phận thảo dân chúng dám bàn tới. mà... cái tay của Cẩm Y Vệ các ngài, thể giữ sạch sẽ một chút ?"

"Ý cô nương là gì?" Triệu Diệc Thời khẽ nhíu mày.

"Nữ t.ử chốn khuê phòng coi danh tiết, sự trong sạch quan trọng như mạng sống. Đàn ông các dùng bàn tay bẩn thỉu sờ mó lung tung thì khác gì ép họ tìm đường c.h.ế.t!"

Lý Bất Ngôn đầu, ánh mắt hung tợn găm Từ Lai: "Đừng so sánh họ với loại 'da dày thịt béo' như . Tướng mạo thô bỉ, tính cách gai góc, ai dám động thì cá c.h.ế.t lưới rách cũng chơi tới cùng!"

"Ngươi... ngươi... ngươi..." Từ Lai kinh hãi giận dữ, lúc chỉ hận cha sinh cho cái miệng khéo léo để cãi con nha đầuanh chua .

Giọng Triệu Diệc Thời bỗng trở nên lạnh lẽo.

"Là kẻ nào?"

Không ai dám lên tiếng. Không khí xung quanh như đóng băng, cái lạnh thấu xương khiến rét mà run.

"Là !"

Trong đám nữ quyến, Ninh thị đầu đeo đầy trân châu phỉ thúy dũng cảm bước , chỉ tay thẳng mặt Trương Phi.

"Chính là ! Hắn giở trò đồi bại, ức h.i.ế.p Cửu cô nương nhà chúng . thấy rõ ràng mồn một, bàn tay bẩn thỉu của tên súc sinh sờ soạng lên con bé !"

"Tam tẩu! Tam tẩu đừng nữa! Xin tẩu đừng nữa mà!"

Tứ phu nhân Quý phủ ôm chặt con gái lòng, gào t.h.ả.m thiết: "Xin hãy cho con một con đường sống !"

Ninh thị chỉ chống nạnh c.h.ử.i mặt Tứ phu nhân ba ngày ba đêm cho bõ tức.

Hoàng Thái tôn là ai chứ? Là con trai của Thái t.ử đấy! Người chủ, cho phép cáo ngự trạng mà ngươi còn ngu nhẫn nhịn, dám hé răng?

"Cũng bởi vì một nhu nhược như ngươi nên con gái ngươi mới ức h.i.ế.p đấy! Đổi là con gái xem, bà đây sẽ liều c.h.ế.t mà đồng quy vu tận với cái tên súc sinh luôn!"

Dứt lời, cả đình viện chìm sự tĩnh mịch đáng sợ.

Gương mặt Triệu Diệc Thời lạnh tanh như băng tuyết ngàn năm. Hắn chậm rãi xoay , ánh mắt hờ hững lướt qua ba phía .

Trong ba , vị cao tuổi nhất chính là Lão Ngự sử Lục Thời - hôm nay dâng sớ hạch tội, kéo Quý Lăng Xuyên ngã ngựa. Hai vị còn , một là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Phùng Trường Tú, một là quan chức của Cẩm Y Vệ Nam Trấn Phủ Ty - Dương Nhất Kiệt.

Phùng Trường Tú lúc đầu tin cáo ngự trạng thì vốn chẳng để tâm lắm. Việc xét nhà từ xưa đến nay vốn dĩ lộn xộn, ai mà tay chân sạch sẽ ? Gia đình giàu nào chẳng giấu chút của riêng? Nếu tranh thủ "cầm nhầm" chút đỉnh bỏ túi riêng thì cũng là chuyện thường tình, miễn là quá phận thì Hoàng thượng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Hắn cứ tưởng là chuyện liên quan đến tiền bạc, của cải. Nào ngờ...

Thật là ngu xuẩn hết chỗ !

Quý gia là ch.ó của ai? Thái t.ử và Hoàng Thái tôn quan hệ thế nào? Hoàng Thái tôn đích tới đây , kẻ sống c.h.ế.t dám động thiên kim tiểu thư của Quý gia ngay mặt ngài? Đây chẳng là đang vả thẳng mặt Hoàng Thái tôn ?

Phùng Trường Tú vội bước lên một bước, tỏ rõ lập trường: "Điện hạ, hạ quan dạy dỗ cấp nghiêm, xin Điện hạ trách phạt."

Triệu Diệc Thời nhạt: "Phùng đại nhân định trách phạt thế nào đây?"

Phùng Trường Tú khẽ hắng giọng một cái. Tên thị vệ tâm phúc bên cạnh hiểu ý, vung tay c.h.é.m mạnh xuống.

Chỉ Trương Phi hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết "Á". Cổ tay đang cầm xấp ngân phiếu của c.h.é.m đứt lìa, m.á.u tươi phun xối xả, b.ắ.n tung tóe lên những kẻ xung quanh.

Ngay lập tức, hai tên Cẩm Y Vệ khác tiến lên, xốc nách Trương Phi đau đến ngất lịm lôi xềnh xệch ngoài, thoáng chốc mất hút.

Mọi chuyện diễn nhanh như chớp giật, tất cả đều sợ đến c.h.ế.t lặng. Đám nữ quyến bên thậm chí sợ quá mà lăn ngất xỉu.

Phùng Trường Tú coi như chuyện gì xảy , cung kính : "Đã bẩn mắt Điện hạ, hạ quan thật đáng c.h.ế.t vạn ."

Gương mặt tuấn mỹ vô ngần của Triệu Diệc Thời vẫn lạnh lùng, chút biến sắc: "Phùng đại nhân vất vả . Đi việc của !"

"Vâng!"

Phùng Trường Tú , ánh mắt sắc lạnh quét qua đám thuộc hạ. Mấy tên Cẩm Y Vệ cúi gằm mặt, răm rắp tản tiếp tục công việc xét nhà.

Ánh mắt Triệu Diệc Thời chuyển hướng: "Lục đại nhân."

Lão Ngự sử Lục Thời bước lên: "Điện hạ gì sai bảo?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-88-to-gan.html.]

Triệu Diệc Thời: "Làm phiền Lục đại nhân tâu chi tiết chuyện ngày hôm nay cho Thánh thượng ."

"Điện hạ yên tâm." Lục Thời trầm giọng đáp: "Bổn quan sẽ điều tra rõ ràng ngọn ngành, đó dâng tấu trình lên Hoàng thượng."

"Rất !"

Triệu Diệc Thời xoay , mỉm sang Hình bộ Thị lang Từ Lai.

Từ Lai sợ đến run lẩy bẩy, thấy Hoàng Thái tôn tủm tỉm với thì hồn vía lên mây, vội quỳ sụp xuống đất dập đầu.

"Điện hạ minh giám! Chuyện như ngài nghĩ..."

"Từ đại nhân, chuyện Ngự Sử Đài sẽ điều tra rõ." Hoàng Thái tôn ngắt lời, cúi xuống đỡ Từ Lai dậy: "Từ đại nhân chuyến là vì việc công của Quý gia. Chuyện Quý gia hệ trọng hơn cả, ngàn vạn vì cái nhỏ mà mất cái lớn."

Không lấy một lời trách cứ nặng nề, giọng còn ấm áp hơn cả gió xuân. Từ Lai cảm thấy lạnh toát từ gót chân lên đến tận đỉnh đầu: "Vâng, thưa Điện hạ."

"Tạ đại nhân, Bùi đại nhân!"

"Dạ, thần!" Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu vội vàng bước lên.

Triệu Diệc Thời hai , sắc mặt vui: "Giờ còn hết giờ việc, tại hai vị mặt ở đây?"

Tạ Tri Phi thầm kêu khổ, lành: "Chúng thần chỉ tò mò tới xem chút thôi ạ."

Bùi Tiếu ngẩng đầu đổ vạ: "Là lôi thần tới đấy ạ."

Triệu Diệc Thời thản nhiên hỏi: "Xem đủ ?"

Tạ Tri Phi vội đáp: "Đủ , đủ ạ. Thần xin phép cáo lui."

Bùi Tiếu cũng lí nhí: "Thần cũng xin phép cáo lui ngay đây ạ."

"Khoan !" Triệu Diệc Thời thở dài: "Lục đại nhân, hai coi thường kỷ luật nha môn, bỏ bê công vụ. Cuối năm khảo hạch thành tích, ngài đừng quên ghi nhớ sổ đấy nhé."

Lục Thời thiết diện vô tư đáp: "Điện hạ yên tâm, lão thần sẽ quên ."

Lão già mà còn quên nữa thì tiêu đời!

Sắc mặt hai Tạ, Bùi đồng thời xám ngoét. Vốn dĩ chức quan của bọn họ đều là nhờ quyên góp tiền bạc mà , nay cuối năm khảo hạch ghi thêm một vệt đen thế thì còn mong gì đường thăng quan tiến chức nữa đây?

Tạ Tri Phi sang Bùi Tiếu, ngờ Bùi Tiếu cũng đang với ánh mắt đầy mong chờ sự giải cứu. Bốn mắt đầy ngao ngán.

Thôi! Xui xẻo thì đành chịu !

Tạ Tri Phi liếc mắt hiệu cho Lý Bất Ngôn: "Đi thôi, bà cô tổ tông của ơi."

Lý Bất Ngôn hề hề, kéo tay tiểu thư nhà : "Tiểu thư, chúng về thôi!"

Yến Tam Hợp liếc Ninh thị một cái đầy ẩn ý, cùng tỳ nữ chủ tớ hai hùng dũng oai vệ, hiên ngang bước qua mặt Triệu Diệc Thời.

Biểu cảm của Tạ Tri Phi lúc đúng kiểu "chỉ mong cái lỗ nẻ đất để chui xuống cho đỡ nhục". Hắn cúi đầu hành lễ với Triệu Diệc Thời, lôi Bùi Tiếu lùi lũi ngoài.

Trong góc sân, Ninh thị đầu đeo đầy ngọc ngà châu báu, nhưng trong lòng chất chứa đầy những dấu hỏi to đùng.

Yến cô nương rốt cuộc là thần thánh phương nào? Lúc thì là nữ quan phá án, lúc là nghĩa của Tam gia? Còn nữa... Cái ánh mắt nàng ... rốt cuộc là ý gì?

...

Thoát khỏi cảnh hỗn loạn ở Quý phủ, xe ngựa của Tạ gia chờ sẵn ở cổng.

Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn leo lên xe, kịp ấm chỗ thì rèm cửa đột nhiên vén lên. Bùi Tiếu và Tạ Tri Phi kẻ nhảy tót lên xe.

Chiếc xe ngựa vốn rộng rãi bỗng chốc trở nên chật chội.

Yến Tam Hợp cực kỳ khó chịu, nhướng mày quát: "Đi xuống!"

"Ngươi im miệng!"

Bùi Tiếu sang Lý Bất Ngôn, chắp tay thi lễ trịnh trọng: "Lý cô nương, những chuyện mạo phạm đây mong cô nương đại nhân đại lượng bỏ qua cho. Chuyện ..."

"Đừng cảm ơn ..."

"Bất Ngôn!"

Giọng của hai chủ tớ gần như vang lên cùng một lúc.

---

 

Loading...