Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 867: Chu Thanh 1
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:26:42
Lượt xem: 182
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Thanh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, liếc nhanh Yến Tam Hợp rũ mắt xuống.
"Không hứa hôn."
"Vậy là gì?"
"Lão gia hứa nếu báo cáo hành tung của Tam gia, ngài sẽ trả tự do cho ."
Yến Tam Hợp sững . Ngay đó, nàng chợt nhận điều gì, buột miệng hỏi: "Ngươi điểm yếu gì trong tay Tạ Đạo Chi, là... khế ước bán ?"
Môi Chu Thanh mấp máy, khẽ đáp: "Là khế ước bán ."
Hắn xuất từ một thôn nhỏ tên là thôn Chu gia ở Liêu Thành, Sơn Đông. Thôn Chu gia dựa lưng núi, mặt hướng sông, trăm hộ dân sinh sống. Cuộc sống vốn yên bình, nào ngờ một năm nọ mùa hè, mưa lớn xối xả suốt ba ngày ba đêm khiến sườn núi sạt lở, kéo theo cơn hồng thủy kinh hoàng ập xuống. Ruộng đồng, nhà cửa trong nháy mắt đều nhấn chìm trong biển nước.
Trong khoảnh khắc sinh tử, cha kịp đặt một chiếc chậu gỗ lớn. Chiếc chậu trôi theo dòng nước lũ, va đập dữ dội cho đến khi vướng một cây cổ thụ và vỡ tan tành. Trong cơn hoảng loạn, vơ vội một cành cây lớn, dùng hết sức bình sinh leo lên ngọn cây.
Mưa vẫn trút xuống như thác đổ. Dưới dòng nước đục ngầu chảy xiết, những xác trôi lềnh bềnh. Hắn tuyệt vọng nghĩ, trong những t.h.i t.h.ể chắc chắn cha , đại tỷ và nhị tỷ của . Họ sẽ trôi về ? Số phận họ sẽ ? Từ nay về , gọi ai là cha, là ? Ai sẽ là cõng , âu yếm gọi là "tiểu " nữa đây?
Trời tối sầm, mưa vẫn ngớt. Hắn dám ngủ, chỉ sợ lỡ tay buông sẽ rơi xuống dòng nước lạnh lẽo và trở thành một cái xác hồn. Hắn mở to mắt chong chong chờ đợi, chờ mãi cho đến khi trời hửng sáng.
Nhìn xung quanh, nước lũ mênh m.ô.n.g bao phủ vạn vật, thấy một bóng sống sót. À , hai con chuột đang bám víu một cành cây khô, kêu chít chít t.h.ả.m thiết. Khoảnh khắc , Chu Thanh cảm thấy tuyệt vọng cùng cực. Hắn nhận phận thiên tai cũng nhỏ bé và mong manh chẳng khác gì loài chuột bọ.
Hắn bám trụ cây suốt hai ngày hai đêm, đói thì gặm vỏ cây, khát thì uống nước mưa đọng lá, cuối cùng cũng đợi nước rút. Thôn Chu gia, thôn Lưu gia, thôn Vương gia... tất cả đều san phẳng thành bình địa. Khắp nơi la liệt xác c.h.ế.t. Mặt trời lên cao, khí nồng nặc mùi t.ử khí.
Hắn dọc theo bờ sông, cố tìm t.h.i t.h.ể để chôn cất t.ử tế, nhưng tìm ròng rã ba tháng trời vẫn thấy . Bản cũng chẳng sống tiếp thế nào. Sau mới , cơn đại hồng thủy là đại dịch bùng phát, cướp sinh mạng của nhiều sống sót.
Năm , sáu tuổi, trở thành trẻ mồ côi.
Trẻ mồ côi chỉ hai con đường: Một là ăn mày, lang thang xin ăn qua ngày; Hai là bán nô lệ để đổi lấy chén cơm. Hắn quyết định bán cho một gánh xiếc.
Thôn Chu gia ngoài nghề ruộng còn một nghề gia truyền là biểu diễn xiếc tạp kỹ. Con trai trong thôn thường bắt đầu luyện tập từ năm ba tuổi, mười tuổi theo gánh hát diễn kiếm tiền, đến mười tám tuổi xương cốt cứng cáp thì về quê ruộng, lấy vợ sinh con. Đời qua đời khác đều như .
Hắn cũng bắt đầu luyện công từ năm ba tuổi. Cha từng khen căn cốt , là thiên tài trăm năm một, cơ thể mềm dẻo dẻo dai, sức bền. Chủ gánh xiếc thấy tố chất nên bỏ hai lượng bạc để mua về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-867-chu-thanh-1.html.]
Học xiếc trò vui, công phu quyền cước. Sư phụ - chủ gánh xiếc - tuyệt kỹ dùng chân xoay vại nước nặng hai trăm cân nhẹ nhàng như xoay bánh xe gió. Hắn cũng truyền dạy tuyệt kỹ .
Mỗi ngày cứ đến canh năm là dậy tấn. Sau đó là tập chân, tập tách ngón chân. Hễ chân cong một chút là roi mây của sư phụ quất xuống thương tiếc. Tối đến, khi ngủ buộc bao cát nặng hai mươi cân chân chạy bộ hơn mười dặm. Chạy chậm sẽ phạt góc tường suốt đêm ngủ.
Rất khổ, mệt. Sư phụ cha. Cha đ.á.n.h đòn chỉ giơ cao đ.á.n.h khẽ, còn sư phụ thì quất roi nào roi nấy, đau thấu xương tủy. sợ. Hắn nhớ lời cha dặn: Muốn thành tài thì chịu khổ, khổ tận cam lai.
Ba năm , trở thành trụ cột của gánh hát, thế sư phụ biểu diễn màn xoay vại nước. Thân hình nhỏ bé điều khiển chiếc vại khổng lồ khiến khán giả trầm trồ thán phục. Hắn tính toán kỹ: Làm ở gánh xiếc đến năm mười tám tuổi sẽ tích cóp đủ tiền chuộc , đó tìm một nơi an lũ lụt để định cư, lấy vợ sinh con, sống cuộc đời bình dị.
tai họa ập đến năm mười tuổi.
Gánh xiếc lưu diễn đến Thương Châu, Hà Bắc. Trong lúc biểu diễn, lọt mắt xanh của con trai út Lưu Tri phủ. Tên Lưu thiếu gia sở thích bệnh hoạn là lạm dụng các bé trai tuấn tú. Hắn khi đó thanh tú, dẻo dai sức khỏe, đúng là "món ngon" trong mắt gã. Gã ném cho chủ gánh xiếc tờ ngân phiếu năm trăm lượng sai bắt trói mang .
Hắn lóc van xin, đôi mắt đẫm lệ chủ gánh xiếc cầu cứu. ông chỉ tờ ngân phiếu, , đó lạnh lùng lưng bỏ . Chu Thanh mãi mãi quên bóng lưng , nó lạnh lẽo và tàn nhẫn y như cơn lũ cướp cha năm nào.
Trong phủ Lưu thiếu gia nhốt sẵn bảy tám bé trai, đứa lớn nhất mười hai tuổi, đứa nhỏ nhất mới năm sáu tuổi, ai nấy đều sợ hãi co rúm. Trực giác mách bảo đây là chốn địa ngục, tìm cách trốn thoát.
Đêm đó bỏ trốn nhưng bắt và đ.á.n.h một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t. Lưu thiếu gia xổm mặt , vỗ vỗ má nhạt: "Đã đây thì chỉ đường c.h.ế.t mới khiêng thôi con ạ."
Hắn đau đớn nên lời, chỉ thầm mắng trong bụng: Ta khinh! Ông nội mày sợ c.h.ế.t là gì !
Lưu thiếu gia thấy cứng đầu thì càng thích thú, sai chữa trị, tẩm bổ cho . Nửa tháng , khỏe liền tìm cách trốn tiếp, và bắt về. Lần ai đ.á.n.h đập cả, Lưu thiếu gia sai nhốt nhà củi, bỏ đói suốt bảy ngày cho uống một giọt nước.
Khi sắp c.h.ế.t lả vì đói khát, cửa mở, Lưu thiếu gia từ cao xuống hỏi: "Có chịu phục tùng ?"
Hắn lắc đầu.
"Không ?" Lưu thiếu gia nhạt, sai trói tay ném xuống giếng. Nước giếng lạnh buốt bao trùm lấy cơ thể, cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng của đêm lũ lụt năm xưa ùa về. Môi run rẩy, cuối cùng khó khăn thốt hai chữ: "Ta phục!"
Ba ngày , khi tắm rửa sạch sẽ và đưa đến phòng ngủ của Lưu thiếu gia, mới cay đắng nhận : Giữa sự sống và cái c.h.ế.t, lẽ nên chọn cái c.h.ế.t. cũng chính từ những ngày tháng tủi nhục đó, khát vọng sống trong bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn âm thầm chờ đợi một cơ hội để thoát .
Và cơ hội cuối cùng cũng đến.
...