Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 865: Trở về

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:26:40
Lượt xem: 308

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tỉnh ! Tam gia tỉnh ! Cuối cùng Tam gia cũng tỉnh !"

Hắn mở bừng mắt, kịp định hình thứ xung quanh thì một vòng tay ôm chặt lấy.

"Con ơi, con của ... con lo c.h.ế.t ."

"Mẹ?"

Đầu óc mờ mịt. Mẹ và vẫn còn kẹt trong biển lửa, sống c.h.ế.t rõ, xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ họ vẫn còn sống?

"Từ mẫu đa bại nhi, bà mau buông nó ."

Người phụ nữ gạt nước mắt, lưu luyến buông tay, nhường chỗ cho đàn ông phía .

Một đàn ông mặc áo trắng bước tới. Ông hơn cha , nét mặt toát lên vẻ dịu dàng, nho nhã. Người đàn ông xuống bên giường, cẩn thận nắm lấy tay , mở miệng gì đó nhưng nghẹn ngào thành tiếng.

Hồi lâu , ông mới thở dài, thốt lên một câu:

"Tam Nhi , chỉ cần con khỏe , cha sẽ theo con hết. Con gì cha cũng chiều."

Dứt lời, đàn ông mặt , lén lấy tay áo lau nước mắt.

Hắn hoảng hốt hỏi: "Ta là ai?"

Nước mắt đàn ông lau khô trào .

"Tam Nhi, con đừng dọa cha, cha chịu nổi . Con là con trai cha, là Tam Nhi của cha mà!"

Ta Tam Nhi của ông. Ta là con trai Trịnh gia.

Hắn nhắm mắt , nước mắt lặng lẽ chảy dài.

Một bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo chạm mặt , nhẹ nhàng lau giọt nước nơi khóe mắt. Không cần mở mắt cũng đó là Yến Tam Hợp.

Tạ Tri Phi nắm lấy bàn tay , áp lên mắt , giọng nghẹn ngào: "Ta ngờ... là họ."

"Tạ Tri Phi, Bùi Thái y bệnh tim của ngươi tái phát , vẻ nghiêm trọng đấy. Ông bảo bệnh t.h.u.ố.c chữa dứt điểm, tĩnh dưỡng, tuyệt đối để tâm trạng kích động, giữ cho lòng thật bình yên."

Yến Tam Hợp ghé sát tai , chậm rãi tiếp:

"Ông yêu cầu đưa ngươi đến biệt viện tĩnh dưỡng, nhưng lúc đó ngươi tỉnh nên dám tự ý quyết định. Bây giờ ngươi tỉnh , tự chọn . Muốn theo chúng đến biệt viện Tạ gia dưỡng bệnh?"

"Đến biệt viện. Không hỏi cho rõ ràng thì bệnh của khỏi ."

Yến Tam Hợp siết nhẹ tay . Tạ Tri Phi từ từ mở mắt, ánh trống rỗng, một lúc lâu tiêu cự mới tập trung khuôn mặt mắt. Trong đôi mắt nàng tràn ngập sự lo lắng.

"Ta ." Hắn trấn an.

"Ngươi Bùi Thái y còn gì với ? Ông bảo, nếu bệnh tim trở nặng thêm nữa thì e là sẽ tỉnh ." Yến Tam Hợp ngập ngừng một chút tiếp: "Tạ Tri Phi, ngươi tính xưa nay ít khi khuyên can ai, nhưng thật lòng khuyên ngươi. Ta dám đem sức khỏe của ngươi đ.á.n.h cược."

Nha đầu ngốc, nếu thực sự là ai, chắc nàng sẽ những lời .

Tạ Tri Phi cố tỏ thoải mái: "Ta cũng đùa với nàng. Ta còn động phòng với nàng mà, c.h.ế.t ."

"Tạ Tri Phi!" Yến Tam Hợp gắt lên, nàng kiêng kỵ nhất là chữ "c.h.ế.t".

"Được , sai ." Cái miệng ngọt xớt tái xuất giang hồ. "Ta cam đoan với nàng, khi đối mặt với bọn họ, nhất định sẽ bình tâm tĩnh khí, tuyệt đối kích động, để bệnh tái phát. Được ?"

Yến Tam Hợp im lặng. Không nàng tin , mà là cảnh tượng ngã gục như lưỡi d.a.o khắc sâu tâm trí nàng. Nàng sợ.

Tạ Tri Phi cầm ngón tay nàng đưa lên miệng, khẽ c.ắ.n nhẹ: "Yến Tam Hợp, đêm dài lắm mộng, đừng chần chừ nữa."

Lại còn dùng cả mỹ nam kế ư?

Yến Tam Hợp thầm thở dài, rút tay về, đầu gọi: "Lục Đại."

Lục Đại bước tới: "Tam gia, để cõng ngài."

Tạ Tri Phi "ừ" một tiếng, vẻ thoải mái, cợt nhả khi chuyện với Yến Tam Hợp lúc nãy biến mất . Ngày thường, duy nhất phép cõng chỉ Chu Thanh.

"Lục Đại, ngươi gọi Chu Thanh tới đây."

Yến Tam Hợp hiệu cho Lục Đại khoan hãy : "Chu Thanh đang quỳ ở bên ngoài, ngươi gọi gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-865-tro-ve.html.]

"Hỏi một câu."

"Nhất định hỏi ?"

"Nhất định."

Yến Tam Hợp ngăn cản nữa, sang gật đầu với Lục Đại. Lục Đại , lát , theo là Chu Thanh đang cúi gằm mặt.

Tạ Tri Phi chằm chằm : "Ta hỏi ngươi, ngươi tiết lộ với cha về thế của Yến cô nương ?"

Chu Thanh lắc đầu.

"Còn những khác thì ?"

Chu Thanh vẫn lắc đầu.

Tạ Tri Phi thở phào nhẹ nhõm, nhạt: "Coi như ngươi vẫn đến mức mất hết nhân tính."

Người Chu Thanh run lên bần bật, hổ cúi đầu thấp hơn nữa.

...

Trong thư phòng, ngọn đèn dầu leo lét cháy như hạt đậu. Bùi Ngụ , vẻ mặt đầy lo âu.

"Sao Lão Tam nhà ông đột nhiên ngã bệnh nặng thế ? Mấy hôm bắt mạch cho nó thấy vẫn khỏe re mà. Có kích động gì ?"

Tạ Đạo Chi mặt trầm như nước, một lời.

Bùi Ngụ thấy bạn già như , nghĩ đến những chuyện lùm xùm gần đây khỏi thở dài ngao ngán:

"Con cái lớn chẳng lời cha nữa, đủ lông đủ cánh là coi ai gì. là lũ oan gia, đến để đòi nợ. cũng , Yến cô nương ngoại trừ xuất thấp kém thì mặt đều xuất sắc. Ông nể tình sức khỏe của thằng Tam mà nhượng bộ một bước . Huynh , khuyên một câu, đừng cố chấp nữa. Con cái khỏe mạnh bình an mới là quan trọng nhất."

"Lão gia." Giọng Đinh Nhất vang lên ngoài cửa. "Yến cô nương nhắn là xuất phát ạ."

Bùi Ngụ giật : "Đã muộn thế còn ?"

Tạ Đạo Chi im lặng hồi lâu mới dậy : "Ta đưa Lão Tam đến biệt viện."

"Sức khỏe của nó đang..." Bùi Ngụ định can ngăn nhưng tức giận đập bàn cái rầm. "Ông xem đám trẻ bây giờ, vì một đứa con gái mà nhà cao cửa rộng ở, suốt ngày chui rúc ở cái biệt viện rách nát, còn thể thống gì nữa."

Tạ Đạo Chi vỗ vai bạn già: "Thôi , bớt nóng ."

"Hả?" Bùi Ngụ ngạc nhiên. "Sao sắc mặt ông cũng khó coi thế ? Để bắt mạch cho ông xem nào."

"Bắt mạch cái gì, cái thằng súc sinh chọc tức thôi." Tạ Đạo Chi cửa, bỗng : "Ông đúng đấy, con cái khỏe mạnh, bình an là nhất."

Ừ, thì đúng là đạo lý mà.

Bùi Ngụ theo ngoài, ngẩng lên thấy Tạ Tổng quản đang nghiêm trang chờ lệnh. Tạ Đạo Chi hất cằm về phía Bùi Ngụ: "Ông xe , dặn dò Tạ Tổng quản vài câu."

"Được."

Dặn dò gì đây? Chủ tớ hai bốn mắt , một gì, một hỏi gì.

"Lão Tạ." Thật lâu , Tạ Đạo Chi vỗ vai Tạ Tiểu Hoa, giọng trầm xuống đầy ẩn ý: "Có những chuyện, nhớ để nó thối rữa trong bụng, như thế mới mong sống thọ ."

Trái tim Tạ Tiểu Hoa thót lên một cái.

"Vâng, thưa Lão gia."

...

Nếu nhanh thì đến nửa giờ là tới biệt viện, nhưng vì sức khỏe Tam gia yếu, thể xóc nảy nên đoàn xe mất gần một canh giờ.

Đinh Nhất đỡ Tạ Tri Phi xuống xe. Vừa ngẩng đầu lên, thấy lão phụ nhà đang cách đó vài trượng, ánh mắt lo lắng chăm chú. Bên cạnh ông hầu nào theo.

"Minh Đình, đến đỡ cha ."

Đầu óc Bùi Tiếu đến giờ vẫn còn rối tung mù mịt. Hắn vượt qua cú sốc về việc Chu Thanh là nội gián, giờ chỉ còn thấy kinh hãi tột độ: Tại Tạ Đạo Chi g.i.ế.c Nghiêm Hỉ? Tại ? Hai bọn họ b.ắ.n đại bác cũng chẳng tới, căn bản chút liên hệ nào cơ mà?

...

 

Loading...