Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 863: Lập bẫy

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:26:38
Lượt xem: 269

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Bất Ngôn bước tới một bước, chất vấn:

"Ta hỏi ngươi, chuyện vốn dĩ sắp tra manh mối , đúng ?" Hoàng Kỳ gật đầu: " ."

"Bây giờ Nghiêm Hỉ c.h.ế.t, lời là thật giả cũng chẳng ai kiểm chứng , manh mối coi như đứt đoạn, đúng ?" Hoàng Kỳ: " ."

"Nếu thế thì chiến mã khỏi bệnh, tâm ma giải , đúng ?" Hoàng Kỳ: " ."

" cây hương trong phòng thì chẳng mấy chốc sẽ cháy hết, đúng ?" Hoàng Kỳ: " ."

"Hương cháy thêm một chút thì trí nhớ của Yến Tam Hợp sẽ giảm một chút. Đốt hết nàng sẽ quên sạch sành sanh bọn , đúng ?" Hoàng Kỳ im lặng.

Lý Bất Ngôn gào lên: "Có đúng hả?" Hoàng Kỳ vội vã gật đầu: "!"

"Nàng đến còn nhớ thì sống gì nữa? Nàng đến Tam gia cũng nhớ thì Tam gia sống nổi?" Lý Bất Ngôn lạnh lẽo: "Tam gia mà sống xong thì Tiểu Bùi gia cũng đừng hòng sống yên . Mấy các ngươi chẳng cũng đang đếm ngược ngày c.h.ế.t ?"

Hoàng Kỳ gãi đầu. Liên quan quái gì đến bọn chứ?

lúc , Lý Bất Ngôn dí sát mặt mặt Hoàng Kỳ, cách chỉ còn chừng ba tấc.

"Yến Tam Hợp là duy nhất còn sống sót của Trịnh gia. Không giải tâm ma, nàng chắc chắn sẽ gặp đại họa. Trí nhớ còn, và Tam gia, Tiểu Bùi gia cũng chẳng thể bám riết lấy nàng mãi . Nhỡ ..."

"Nhỡ cái gì?"

"Nhỡ cây hương chính là đồng hồ đếm ngược mạng sống của nàng ..." Lý Bất Ngôn gằn từng chữ: "Vậy hương cháy hết, liệu mạng của nàng cũng..."

Đồng t.ử Hoàng Kỳ run lên bần bật: "Lý Bất Ngôn, cô đừng ăn hàm hồ."

Ta ăn hàm hồ?

Lý Bất Ngôn bỗng xìu xuống như quả bóng xì . "Ta thà rằng đang ăn hàm hồ còn hơn. Ta nàng xảy chuyện gì cả. Nếu ... thật sự sống nổi !"

Vừa dứt lời, nước mắt nàng bỗng trào . Một vốn mạnh mẽ ngang tàng, tính tình còn cứng cỏi hơn cả đàn ông, nay đột nhiên như mưa như gió khiến cho đám đàn ông xung quanh hoảng hốt tột độ. Hoàng Kỳ luống cuống tay chân, Đinh Nhất lòng rối như tơ vò, còn Chu Thanh thì cau mày lo lắng.

Cửa mở , Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu bước ngoài, nhưng thấy bóng dáng Yến Tam Hợp . Lý Bất Ngôn quệt nước mắt, lao tới hỏi: "Tam Hợp gì với các ?"

Tạ Tri Phi vẻ mặt thất thần: "Nàng bảo mệt, bảo và Minh Đình điều tra ..."

"Lau nước mắt ." Bùi Tiếu rút khăn tay nhét tay Lý Bất Ngôn. "Nàng còn bảo Nghiêm Hỉ c.h.ế.t, manh mối duy nhất cắt đứt, cảm giác như ngõ cụt ."

"Sao là ngõ cụt chứ? Chúng thể nghĩ cách khác mà!" Lý Bất Ngôn dùng khăn lau nước mắt dúi trả tay Bùi Tiếu: "Ta khuyên nàng ."

"Đừng . Nàng bảo yên tĩnh một ." Tạ Tri Phi chặn đường nàng . "Đại hiệp phòng xem cây hương cháy đến ?"

Lý đại hiệp chạy biến như một cơn gió. Một lát , giọng nghẹn ngào của nàng vọng khiến ai nấy đều rụng rời: "Không xong ! Sắp cháy hết ! Sắp cháy hết !"

Tim thắt .

...

Trời tối đen như mực, Yến Tam Hợp vẫn bước khỏi thư phòng. Bàn cơm tối thiếu vắng nàng trở nên ảm đạm. Tam gia chẳng ăn mấy miếng, kêu đau tim bỏ về phòng nghỉ ngơi. Bùi Tiếu thấy ăn ngon thì cũng chẳng buồn động đũa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-863-lap-bay.html.]

Lý Bất Ngôn húp vội bát canh, quẹt miệng gian ngoài luyện kiếm. Tiếng kiếm xé gió vù vù rợn . Lục Đại lẳng lặng lắng một hồi lắc đầu ngao ngán.

Hoàng Kỳ tinh mắt hỏi: "Sao ?"

Lục Đại thở dài: "Tâm loạn thì luyện kiếm ? Khéo tự thương mất thôi."

lúc , Tạ Tri Phi trở .

"Chu Thanh." "Gia." "Hai ngày nay đến nha môn . Lát nữa ngươi qua đó một chuyến xem chuyện gì quan trọng ." "Vâng!"

"Đinh Nhất." "Gia." "Ngươi về phủ xem tình hình trong nhà thế nào, tiện thể thỉnh an Lão tổ tông giúp ." "Vâng!"

"Hoàng Kỳ." "Tam gia." "Ngươi cũng giúp chủ nhân ngươi về nhà xem ." Tạ Tri Phi ngập ngừng một chút dặn thêm: "Nếu Bùi thái y gặp thì cứ là về báo bình an thôi." "Vâng!"

Tạ Tri Phi sang Lục Đại: "Lát nữa ăn xong, ngươi luyện tập cùng Lý cô nương, nhớ nhường nàng vài chiêu."

Lục Đại ngơ ngác: "Nhường vài chiêu là ?"

Tạ Tri Phi: "Là nhường nhịn nàng , dỗ dành nàng ."

Lục Đại: "..." Bắt một lão già độc như dỗ con gái nhà á?

"Dỗ dành nàng cũng chính là dỗ dành tiểu chủ nhân nhà ngươi đấy." Tạ Tri Phi ném cho Lục Đại cái đầy ẩn ý cau mày bỏ .

...

Đêm hè trong viện, tiếng côn trùng rả rích kêu. Tạ Tiểu Hoa bận rộn cả ngày, giờ mới phe phẩy quạt, vắt vẻo chõng tre hóng mát, tính toán công việc cho ngày mai. Nghĩ loanh quanh một hồi, chẳng hiểu nghĩ đến chuyện của Tam gia.

Hôm sinh nhật Lão phu nhân, thằng nhóc đó tuyên bố xanh rờn mặt là " Yến cô nương thì lấy". Ông cứ tưởng dựa mối thâm tình giữa Yến cô nương và Tạ gia thì Lão gia và Lão phu nhân kiểu gì cũng sẽ gật đầu. Nào ngờ , hai cụ chẳng những đồng ý ngay, mà Lão gia còn âm thầm tìm mối khác cho nó.

Tạ Tiểu Hoa buồn rười rượi. Nếu Lão gia nhắm đám nào thì hôn sự chắc chắn sẽ xúc tiến nhanh lắm. Thằng nhóc Tam gia thì cứng đầu cứng cổ đấy, nhưng so với Lão gia thì vẫn còn non lắm. Đến lúc đó, Lão gia trói gô nó quẳng động phòng cũng nên.

Vậy thì Yến cô nương ? Nghĩ đến nàng, Tạ Tiểu Hoa càng rầu rĩ hơn. Tâm địa nàng tuy , nhưng cái tính khí thì... chao ôi, khó chiều quá. Lão gia và Lão phu nhân chịu tác hợp, quá nửa cũng là vì cái tính nết lạnh lùng, ngạo nghễ, khó gần của nàng. mà "ngoài lạnh trong nóng" mà. Tạ Tiểu Hoa sống đến từng tuổi thấy ai sống tình nghĩa, đơn giản như Yến cô nương cả.

Haiz... Chuyện ông "ông tơ bà nguyệt" thế nào để đôi trẻ thành thuộc quyến đây? Đừng để ôm hận cả đời như ông.

À đúng , hôm nay Lão gia nghỉ ở thư phòng. Tạ Tiểu Hoa quẳng cái quạt sang bên, quyết định thăm dò ý tứ Lão gia xem .

...

Đêm về khuya. Đi vội quá nên Tạ Tiểu Hoa quên cả mang đèn lồng, đành mò mẫm nương theo ánh trăng mờ ảo mà đến thư phòng. Trong đầu ông cứ luẩn quẩn suy nghĩ cách để chia sẻ nỗi lo lắng về thằng cháu đích tôn với Lão gia.

Chẳng hiểu mấy hôm nay Lão gia ngủ thư phòng. Liễu di nương sai đến mời mấy đều từ chối khéo. Chuyện đây hiếm khi xảy lắm. Chẳng lẽ... cãi ?

Đang mải suy nghĩ thì đến viện của Lão gia. Cửa nẻo khóa, cũng chẳng thấy tên gia nhân nào canh gác. Tạ Tiểu Hoa thầm c.h.ử.i thề trong bụng: Đứa nào mà lười biếng đến mức bỏ bê cả cửa nẻo của Lão gia thế ? Mai ông tra thì ông lột da.

Tạ Tiểu Hoa ghé mắt nhòm qua khe cửa sổ thư phòng, sững sờ chôn chân tại chỗ.

...

 

Loading...