Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 860: Mũi Tên Lạnh
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:26:35
Lượt xem: 259
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đinh Nhất và Hoàng Kỳ đồng loạt tay. Hai rút kiếm lao tới bên cạnh Chu Thanh, lập tức vây quanh Thái t.ử để bảo vệ.
Tạ Tri Phi bật dậy, tung một cước đá bay chiếc ghế Bùi Tiếu đang . Chân ghế gãy lìa, Bùi Tiếu kêu lên một tiếng ngã lăn đất. Tạ Tri Phi nhanh như cắt nhào tới, ôm lấy , cả hai lăn một vòng sát góc tường.
Trong lúc hỗn loạn, ai để ý đến Nghiêm Hỉ. Hắn trúng tên, cúi đầu xuống n.g.ự.c , run rẩy thốt lên một tiếng "đau" ngã gục xuống.
lúc , Thẩm Trùng chạy như bay . Liếc thấy chỉ Nghiêm Hỉ ngã trong vũng máu, hét lớn: "Bảo vệ Thái tử! Ta đuổi theo thích khách!"
"Ta cũng !" Lý Bất Ngôn kéo Yến Tam Hợp dậy, đẩy nàng về phía Tạ Tri Phi lao theo ngoài.
Tạ Tri Phi dậy, kéo Yến Tam Hợp nép sâu trong góc, còn thì chắn phía , tấm lưng rộng lớn che khuất nàng.
Căn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ. Chẳng ai dám manh động. Tạ Tri Phi đảo mắt qua Nghiêm Hỉ, dừng ở phía nhóm Chu Thanh, lồng n.g.ự.c chợt thắt . Nếu mũi tên nhắm Nghiêm Hỉ mà là nhắm Triệu Diệc Thời... thì hậu quả sẽ khủng khiếp đến mức nào?
"Mũi tên đó nhắm Thái t.ử ." Yến Tam Hợp bước từ phía lưng Tạ Tri Phi. Giọng nàng tuy bình tĩnh nhưng sắc mặt trắng bệch. Nàng ở vị trí gần nhất, thấy rõ ràng mũi tên lao thẳng tới Nghiêm Hỉ. Kẻ thủ ác chủ đích g.i.ế.c diệt khẩu.
Nghe , Tạ Tri Phi lập tức bước tới bên cạnh Nghiêm Hỉ, cúi đưa hai ngón tay lên mũi dò xét thở.
"Tắt thở ."
Bùi Tiếu thấy thế thì cuống lên: "Mau, bắt mạch thử xem!"
Tạ Tri Phi bắt mạch lắc đầu bất lực.
C.h.ế.t thật ? Trời ơi, còn bao nhiêu chuyện quan trọng kịp mà!
Bùi Tiếu lồm cồm bò dậy, ngó nghiêng ngoài vài lo lắng : "Hoàng Kỳ, ngươi ngoài xem... tình hình thế nào." Hắn vốn định "xem Lý Bất Ngôn thế nào", nhưng nhớ Hoài Nhân đang ở đây nên vội sửa lời.
Hoàng Kỳ bước một chân qua ngưỡng cửa thì thấy Lý Bất Ngôn chạy như bay trở , vội vàng lùi bước. Lý Bất Ngôn tra kiếm vỏ, thở hổn hển: "Không tìm thấy . Thẩm Trùng bảo về báo tin , sẽ tiếp tục lùng sục xung quanh. Hắn còn nhắn mời Điện hạ lập tức hồi cung."
Đêm hôm khuya khoắt, nơi đồng m.ô.n.g quạnh thế , cho dù mục tiêu là Thái t.ử thì an nguy của ngài vẫn là hết, thể mạo hiểm dù chỉ một chút.
Tạ Tri Phi quyết đoán: "Lập tức về thành. Chu Thanh, ngươi mang t.h.i t.h.ể Nghiêm Hỉ theo."
"Vâng!"
"Khoan ." Lý Bất Ngôn xổm xuống bên cạnh xác Nghiêm Hỉ, nâng lên quan sát kỹ lưỡng. Một mũi tên xuyên tim. Tiễn pháp thật cao siêu! Thảo nào c.h.ế.t ngay tức khắc như .
Chu Thanh giục: "Lý cô nương, mang về hãy xem kỹ, ở đây an ."
Lý Bất Ngôn buông tay: "Được."
...
Triệu Diệc Thời dậy tới mặt Yến Tam Hợp, ánh mắt thâm trầm: "Yến cô nương, là về phủ Thái t.ử ..."
"Ta về biệt viện." Yến Tam Hợp thẳng ngoài, bỏ một câu: "Ta cần một nơi yên tĩnh để suy nghĩ thật kỹ về chuyện ."
Chuyện quá mức kỳ quặc. Mũi tên sớm đến, muộn đến, chọn đúng ngay lúc Nghiêm Hỉ chuẩn lý do vì dối. Tại trùng hợp như ?
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-860-mui-ten-lanh.html.]
Khi xe ngựa chạy cổng thành phía Tây thì trời sáng rõ. Vào đến trong thành, đoàn chia hai ngả. Ba chủ tớ Tạ Tri Phi hộ tống Thái t.ử về cung Đoan Mộc, còn Yến Tam Hợp và Bùi Tiếu trở về biệt viện.
Vừa về đến nơi, Yến Tam Hợp lập tức chui tọt thư phòng, đóng chặt cửa . Nhóm Bùi Tiếu dám phiền, khi rửa mặt qua loa bèn tụ tập ở phòng khách nhỏ ăn điểm tâm. ai mà nuốt trôi lúc ? Mũi tên lạnh lẽo b.ắ.n ngay mắt bao , tránh cả Thẩm Trùng lẫn hai thị vệ tín của Thái tử, rốt cuộc là cao thủ phương nào?
Ăn sáng xong, cửa thư phòng vẫn đóng im lìm. Bùi Tiếu sợ Yến Tam Hợp chuyện cần giúp nên dám bỏ , đành ghép hai cái ghế dài co ro chợp mắt một lúc.
Lý Bất Ngôn bó gối ở ngưỡng cửa, thở dài thườn thượt hối hận. Biết kết cục thế thì để Lục Đại âm thầm bám theo , ở đó Nghiêm Hỉ c.h.ế.t. nghĩ , đến Thẩm Trùng còn đuổi kịp kẻ đó thì khi Lục Đại cũng vô dụng thôi.
Đầu óc Hoàng Kỳ trống rỗng. Chuyện đang sắp manh mối thì cắt đứt cái rụp, đúng là rối như tơ vò.
lúc , ba chủ tớ Tạ Tri Phi phong trần mệt mỏi trở về. Mặt mày ai nấy đều phờ phạc. Tạ Tri Phi đảo mắt quanh hỏi: "Yến Tam Hợp ?"
Lý Bất Ngôn chỉ tay về phía thư phòng.
"Còn Minh Đình?"
Hoàng Kỳ chỉ nhà chính: "Tam gia dùng điểm tâm ?"
Từ đêm qua đến giờ vẫn hạt cơm nào bụng, cũng uống ngụm nước nào. Tạ Tri Phi sang bảo Chu Thanh và Đinh Nhất: "Đi quần áo ăn cơm."
"Vâng."
Tạ Tri Phi bước khỏi viện, thấy cách đó xa Lục Đại đang cầm kéo tỉ mẩn cắt tỉa cành khô, đáy mắt chợt thoáng qua nụ khổ. Thảo nào thể ám vệ, tính tình quả thực trầm vững vàng.
Không do ảnh hưởng từ sự điềm tĩnh của Lục Đại , là nghĩ gấp gáp cũng chẳng giải quyết gì, khẩu vị của Tạ Tri Phi khá , ăn liền hai bát cháo.
Về phòng quần áo xong, cơn buồn ngủ ập đến. Nghĩ Yến Tam Hợp bên vẫn động tĩnh gì, bèn ngả lưng xuống giường định chợp mắt một lát. Thân thể mệt mỏi rã rời, xuống mí mắt nặng trĩu, chẳng mấy chốc chìm giấc ngủ.
Không qua bao lâu, lơ mơ tỉnh dậy, thấy mắt tối om như mực. Đây là ?
Tạ Tri Phi quanh, thấy phía xa dường như ánh sáng le lói. Không chút do dự, bước về phía quầng sáng . Càng , ánh sáng càng lớn dần, rực rỡ hơn, như một sức mạnh vô hình đang vẫy gọi .
Cuối cùng cũng đến nơi, cẩn trọng thò đầu . Trước mắt hiện một sân nhỏ. Tạ Tri Phi mơ hồ nghĩ, cái sân quen thuộc đến thế? Ánh mắt lướt qua gốc cây Hải Đường, lập tức nhận . Đây chính là viện Hải Đường nơi từng sống.
Vậy cha ? Mẹ ? Cả nữa?
Tạ Tri Phi chạy tìm từng phòng một, nhưng tuyệt nhiên thấy bóng dáng ai. Cả viện Hải Đường rộng lớn dường như chỉ còn một trơ trọi. Giống như giữa trời đất bao la , cũng chỉ còn mỗi cô độc.
lúc , từ phía vật gì đó xé gió lao tới. Tạ Tri Phi định đầu thì "phập" một tiếng, n.g.ự.c nhói buốt, miệng phun một ngụm m.á.u tươi. Hắn cúi đầu xuống, kinh hoàng nhận một mũi tên đang cắm phập giữa n.g.ự.c .
Ai g.i.ế.c ?
Tạ Tri Phi đau đớn mở trừng mắt, sững sờ hồi lâu mới nhận tất cả chỉ là một giấc mơ.
"Gia?" "Tam gia?"
Chu Thanh và Đinh Nhất vây quanh giường, đồng thời biến sắc. Tam gia đang đầm đìa nước mắt.
Cổ họng Tạ Tri Phi co giật, mất một lúc lâu mới tìm giọng của : "Ta gặp ác mộng. Trong mơ... cũng b.ắ.n một mũi tên n.g.ự.c ."
...