Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 855: Giao phong

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:26:30
Lượt xem: 279

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước thư phòng, Yến Tam Hợp ngửi thấy một mùi là lạ thoang thoảng trong khí. Nhớ cô gái hớt hải chạy lúc nãy, nàng chợt hiểu mùi từ , gương mặt bất giác ửng hồng.

Trên chiếc giường trúc, Triệu Ngạn Tấn nghiêng ngả ngớn, vạt áo phanh rộng lộ cả ngực. Hắn liếc mắt Triệu Diệc Thời, giọng điệu đầy vẻ châm chọc: "Ồ, Thái t.ử điện hạ giá lâm đấy ? Thật thất lễ quá, đón tiếp chu đáo !"

Hắn xuất là võ tướng, tuy rượu chè sắc d.ụ.c thiếu thứ gì nhưng vóc dáng vẫn khá săn chắc, đến mức phát tướng, qua vẫn còn tráng kiện.

Ánh mắt lướt qua đám , khi thấy Bộ Lục thì sững một chút bật ha hả:

"Bộ tướng quân cũng tới góp vui ? Chậc chậc chậc, hôm nay là ngày lành tháng gì thế , hiếm , thật là hiếm !"

Trong vụ trấn áp Hán Vương phản, Bộ Lục lập đại công. Giờ thấy Hán Vương cợt như , khuôn mặt già nua của ông chút sượng sùng, vội vàng hành lễ: "Vương gia vạn an."

"Thôi đừng chuyện an khang nữa, giữ cái mạng là may mắn lắm ." Triệu Ngạn Tấn dốc ngược bầu rượu miệng, lời lẽ đầy hàm ý mỉa mai. "Cũng nhờ ơn đức cao dày của Bệ hạ cả đấy."

Triệu Diệc Thời im lặng nãy giờ, bước tới mặt , từ cao xuống, lạnh lùng :

"Chuyến tới đây vì hai việc. Thứ nhất, Bộ tướng quân sắp xuất chinh Bắc Địa, đến thỉnh giáo ngài chút kinh nghiệm."

"Kinh nghiệm thì , nhưng rượu thì đầy cả bụng đây."

Triệu Ngạn Tấn rướn , giơ chén rượu về phía Bộ Lục.

"Bộ tướng quân, đ.á.n.h trận thì cần quái gì kinh nghiệm. Cứ cài cắm tai mắt doanh trại địch, thả vài con chuột nhắt phá đám là thắng chắc thôi."

Bộ Lục lập quân công là nhờ phát hiện những động tĩnh bất thường của Hán Vương, mà điều đó thì tất nhiên dựa tai mắt cài cắm từ .

Nghe Hán Vương móc, Bộ Lục cảm thấy m.á.u nóng dồn lên tận đỉnh đầu, suýt chút nữa thì buột miệng phản bác. khi đầu , bắt gặp ánh mắt đen láy, lạnh lùng của Yến Tam Hợp, cơn giận trong ông lập tức xẹp xuống. Ông chỉ đáp một câu xã giao: "Vương gia cứ đùa."

Triệu Ngạn Tấn cảm thấy như đ.ấ.m bông, chẳng thú vị gì, bèn lười biếng hỏi: "Thế chuyện thứ hai là gì?"

"Chuyện thứ hai là ngài nhớ chuyện Trịnh lão tướng quân t.ử trận ở Bắc Địa năm Vĩnh Hòa thứ tám."

Vừa đến đây, Triệu Ngạn Tấn nheo mắt , gằn: "Thái t.ử đang chuyện với ai đấy? Ta sa cơ lỡ vận thì xét về vai vế cũng vẫn là thúc phụ của ngươi."

"Trên đời thúc phụ nào g.i.ế.c cháu ruột của ." Triệu Diệc Thời cúi xuống, gằn từng chữ. "Thúc phụ, ngài đúng ?"

Sắc mặt Triệu Ngạn Tấn biến đổi liên tục. Hắn co chân, xoay lưng với .

"Chuyện mười năm quên sạch . Mời Thái t.ử về cho."

Thấy vô lễ như nhưng Triệu Diệc Thời vẫn giữ vẻ mặt bình thản, hỏi như nhắc nhở: "Tiên đế giam lỏng ngài ở đây là vì tình phụ tử. Bệ hạ cho ngài cơm ngon rượu say, động đến ngài là vì tình . đến lượt bổn Thái t.ử đây thì nên vì cái tình nghĩa gì đây? Là cái ân tình mà thúc phụ ba bảy lượt đẩy chỗ c.h.ế.t ?"

Lưng Triệu Ngạn Tấn cứng , khẩy: "Muốn cái ghế đó thì Thái t.ử cũng rộng lượng một chút chứ."

"Thúc phụ ít khi ở kinh thành nên hiểu tính nết của cháu trai . Ta hẹp hòi lắm, xưa nay ơn báo ơn, oán báo oán. Ơn ba phần trả năm phần, oán năm phần trả đủ mười phần."

Triệu Diệc Thời mỉm nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm.

"Ta đúng là cách nào ép thúc phụ, ai bảo Tiên đế và Bệ hạ đều che chở cho ngài. đời còn một câu: Cha con chịu..."

Triệu Ngạn Tấn bật dậy khỏi giường trúc, quát lớn: "Triệu Diệc Thời, ngươi gì?"

"Ta gì, chẳng lẽ thúc phụ còn ?"

Triệu Diệc Thời cúi , thẳng mắt , giọng lạnh lẽo như băng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-855-giao-phong.html.]

"Ta báo thù! Phải bắt đầu từ đây nhỉ? Từ Diệc Hiển thì ?"

"Ngươi dám?"

"Ta gì mà dám?" Giọng điệu Triệu Diệc Thời trở nên ngông cuồng. "Đến lúc đó cả thiên hạ đều là của , ai cản nổi ? G.i.ế.c c.h.ế.t một Triệu Diệc Hiển cũng chỉ như giẫm c.h.ế.t một con kiến mà thôi."

"Ngươi... Ngươi..."

Triệu Ngạn Tấn nghiến răng ken két, cả như con thú nhốt trong lồng, vùng vẫy mà thoát , gào thét cũng lực bất tòng tâm, cuối cùng chỉ thốt một câu chửi: "Thằng súc sinh!"

"Câu c.h.ử.i của thúc phụ e là sớm đấy." Triệu Diệc Thời vẫn giữ nụ môi. "Diệc Hiển mỗi gặp đều tíu tít gọi ca ca, cũng thấy đành lòng. Vốn dĩ còn định chờ đến ngày lên ngôi, dù thế nào cũng sẽ nâng đỡ một chút. Nó còn trẻ, tương lai còn dài, thể lãng phí cả đời ở cái phủ tù túng ."

Triệu Ngạn Tấn chằm chằm, mắt chớp, tim đập thình thịch. Giúp đỡ? Ý của là...

"Chuyện phụ thuộc một ý niệm của thúc phụ thôi. Người bảo 'nhất niệm thành Phật, nhất niệm thành ma'. Phật thì lên trời, còn ma thì xuống địa ngục."

Triệu Diệc Thời chậm rãi thẳng dậy, gương mặt trở vẻ ấm áp như gió xuân, cứ như thể con tàn độc, ngông cuồng từng tồn tại.

Hồi lâu , dịu giọng hỏi : "Thúc phụ , đoạn ký ức về Trịnh lão tướng quân năm Vĩnh Hòa thứ tám, ngài nhớ chút nào ?"

Hơi thở của Triệu Ngạn Tấn trở nên dồn dập, m.á.u trong như đông cứng , tay chân tê dại.

Từ đỉnh cao quyền lực ngã xuống vực sâu, Triệu Ngạn Tấn hối hận. Cuộc đời từng hô mưa gọi gió, vua thua giặc là lẽ thường tình. Huống chi từng giẫm đạp Thái t.ử chân suốt mười mấy năm trời, thử hỏi thiên hạ mấy ai như thế?

Điều duy nhất khiến day dứt chính là đứa con trai Diệc Hiển. Vương phủ sa cơ lỡ vận, chống đỡ giỏi đến mấy cũng chẳng bao lâu. Nó mới hai mươi tuổi, đường đời còn dài dằng dặc, đây?

"Ngươi lời giữ lời ?" Gương mặt Triệu Ngạn Tấn lộ vẻ dữ tợn.

Triệu Diệc Thời đáp gọn lỏn: "Quân vô hí ngôn."

"Ta tin ngươi."

"Ngài chỉ thể tin thôi." Triệu Diệc Thời thản nhiên. "Ngài còn đường nào để mặc cả với nữa ."

Không từ ngữ nào thể diễn tả tâm trạng của Triệu Ngạn Tấn lúc . Trong khoảnh khắc, hoảng hốt cảm thấy mặt là Triệu Diệc Thời non nớt ngày nào, mà chính là hình bóng của Tiên đế năm xưa.

"Người !" Triệu Ngạn Tấn như bừng tỉnh, đập mạnh tay xuống giường trúc. "Mang rượu lên đây! Phải là loại rượu ngon nhất!"

Triệu Diệc Thời nghiêng đầu hiệu cho Yến Tam Hợp: "Đi ."

"Vâng!"

Yến Tam Hợp vội vàng bước khỏi thư phòng, đến cổng viện, hé một khe cửa nhỏ với Thẩm Trùng đang canh gác bên ngoài: "Hán Vương rượu ngon."

Thẩm Trùng thở phào nhẹ nhõm, thì thào: "Thành công ?"

"Chắc là... thành công." Yến Tam Hợp hiếm khi chuyện ngập ngừng như .

Tranh thủ lúc Thẩm Trùng sai bảo tổng quản lấy rượu, nàng lặng lẽ .

Bóng dáng Thái t.ử in cửa sổ giấy. Dù cách một lớp giấy, từ xa bóng dáng vẫn toát lên vẻ tĩnh lặng, dịu dàng như ánh trăng đêm nay. trong lòng nàng dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Dường như mặt nàng, buông những lời đe dọa sắc lạnh là "Hoài Nhân" hiền lành trong lời kể của Tam gia và Tiểu Bùi gia, mà là một chính trị gia lão luyện đầy mưu mô. Một bậc đế vương cao cao tại thượng, nắm trong tay quyền sinh sát.

________________________________________

 

Loading...