Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 846: Túc mệnh
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:14:35
Lượt xem: 286
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghiêm Hỉ mãi mãi quên chuyến định mệnh .
Ba ngày t.h.ả.m án Trịnh gia, Bệ hạ lập tức phái Nghiêm công công Bắc Địa. Nghiêm công công lĩnh chỉ xong, liền chỉ định theo.
Lúc thu dọn hành lý, Nghiêm công công bên cạnh hút thuốc, vẻ mặt vô cùng nặng nề. Khi thầm nghĩ, thảo nào Bệ hạ phái Nghiêm công công Bắc Địa, chuyện quả thực là quá hóc búa.
Một mặt, chiến sự Bắc Địa thể thiếu Trịnh lão tướng quân. Lão tướng quân mang tiếng là phó tá, nhưng thực chất trận thắng đều do ngài cầm quân, ngài mới là linh hồn thực sự của đại quân. Mặt khác, chuyện t.h.ả.m khốc xảy với Trịnh gia ăn thế nào với Lão tướng quân đây?
"Công công." Nghiêm Hỉ cố ý lẩm bẩm. "Vì đại cục, dù thế nào cũng đợi Lão tướng quân thắng trận hẵng ."
"Ngươi thì cái quái gì." Nghiêm công công gõ tẩu t.h.u.ố.c lên bàn. "Thu dọn đồ đạc cho t.ử tế , chuyện nên bàn thì bớt mồm bớt miệng ."
Nghiêm Hỉ xòa: "Con chẳng đang lo cho sức khỏe của cha , cứ nhăn nhó mãi thế sẽ mau già lắm đấy."
Nghiêm Như Hiền cưng chiều nhất là khuôn mặt lém lỉnh của . Nghe , ông vội vuốt lông mày, nhả một t.h.u.ố.c cảm thán: "Chuyến ... khó lắm!"
dù khó khăn đến cũng lên đường. Càng về phía Bắc, bão cát càng lớn, thời tiết càng khắc nghiệt. Nghiêm công công vốn quen hưởng phúc trong cung, theo lý với hành trình gian khổ nhường , ông chắc chắn sẽ cho đoàn tùy tùng một đoạn nghỉ một đoạn, tuyệt đối để bản chịu khổ. , ông như biến thành khác, một lời than vãn, cũng chẳng chịu dừng chân nghỉ ngơi. Chỉ mất đúng một tháng đến Bắc Địa.
Hán Vương và Trịnh lão tướng quân nhận tin, vội vàng cưỡi ngựa đón từ mười dặm ngoài. Nghiêm Hỉ nhận vẻ mặt hai họ đều chút gượng gạo. Cũng thôi, đang đ.á.n.h trận thuận lợi, tự dưng phái Giám quân đến, chẳng khác nào Hoàng đế đang tỏ ý hài lòng về chiến sự.
Tối hôm đó, trong tiệc tẩy trần, Hán Vương hỏi thẳng: "Công công chuyến đến đây là mục đích gì?"
"Bệ hạ yên tâm về chiến sự, cũng yên tâm về Vương gia, nên phái lão nô tới xem ." Nghiêm công công thản nhiên liếc Trịnh lão tướng quân. "Năm xưa Bệ hạ từng trấn thủ Bắc Địa nhiều năm, nay chính sự bộn bề, lâu dịp trở . Bắc Địa coi như quê hương thứ hai của Bệ hạ, 'cố hương khó rời', ngài bảo lão nô mặt ngắm nơi thêm vài ."
Hán Vương sắc mặt mới dãn đôi chút: "Bệ hạ quả thật nặng lòng với Bắc Địa. Chỉ cần rảnh rỗi, ngài đều ngự giá chinh."
Nghiêm Hỉ thầm khen tài ăn khéo léo của Nghiêm công công, liếc Lão tướng quân. Lão tướng quân mặt đổi sắc, điềm nhiên uống . Nghiêm Hỉ âm thầm thở dài, nghĩ bụng nếu Lão tướng quân chuyện ở nhà, e rằng đến thở cũng chẳng nổi chứ đừng là uống . Thở dài một cái đủ, bồi thêm cái thứ hai. Trên đời còn gì bi t.h.ả.m hơn cảnh " đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh".
lúc , Tướng quân nâng chén, cao giọng : "Nghiêm công công đường xa vất vả, lấy rượu kính công công một ly."
Nghiêm Như Hiền cũng đáp lễ: "Tướng quân vì nước diệt giặc mới là vất vả, là kính Tướng quân mới đúng."
Tiệc tan, giải tán. Khi bước khỏi đại trướng, Nghiêm công công cùng Hán Vương mà cố ý tụt phía , sánh bước bên cạnh Lão tướng quân. Nghiêm Hỉ dám quá gần, chỉ dám dỏng tai lên lén từ xa. Toàn là những chuyện xã giao vô thưởng vô phạt, chủ yếu là Nghiêm công công , Lão tướng quân .
Nghiêm Hỉ thầm nghĩ Nghiêm công công việc quả là thủ đoạn. Trước tiên trấn an Tướng quân để ông nghi ngờ về việc Giám quân, yên tâm cầm quân đ.á.n.h giặc. Đợi đại chiến kết thúc mới công bố tin dữ về Trịnh gia, đồng thời thể hiện sự quan tâm của Bệ hạ.
Cứ như , bọn họ ở Bắc Địa. Tuy cái ăn cái mặc đều là loại thượng hạng nhưng điều kiện vẫn vô cùng gian khổ, thể so bì với kinh thành. Nghiêm công công tuyệt nhiên một lời oán thán, ngày ngày đều đến chủ trướng bàn bạc chiến sự cùng Hán Vương và Lão tướng quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-846-tuc-menh.html.]
Lúc phương Bắc ngày càng lạnh giá, lòng bắt đầu d.a.o động. Thát Đát giấu quân chủ lực , kéo dài cuộc chiến với đại quân Hoa quốc. Nghiêm Hỉ mù tịt về binh pháp, chỉ Nghiêm công công trở về ngày một muộn hơn. Hắn dám ngủ , đành canh chậu than, chong mắt chờ chủ nhân.
Một ngày nọ, chờ mãi thấy về, bên ngoài tuyết rơi dày đặc, bèn cầm ô chạy tới chủ trướng đón. Hỏi mới giờ Tý điểm, Nghiêm công công rời . Đêm hôm lạnh lẽo thế , chẳng lẽ tìm Đàm Thuật uống rượu?
Nghiêm Hỉ tìm đến trướng của Đàm Thuật nhưng cũng thấy . Lạ thật, nhỉ? Ma xui quỷ khiến thế nào, trong đầu Nghiêm Hỉ hiện lên hình ảnh Trịnh lão tướng quân. Hắn vội vã chạy về phía doanh trại của ông.
Trong trướng vẫn sáng đèn, bên ngoài một bóng lính gác. Nghiêm Hỉ rón rén gần, thấy tiếng chuyện. Người đang chính là chủ t.ử của - Nghiêm Như Hiền.
"Tướng quân , con ai cũng c.h.ế.t. Có cái c.h.ế.t nặng tựa Thái Sơn, cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng. Có lưu danh thiên cổ, cũng kẻ tiếng muôn đời. Nếu là ngài, sẽ do dự."
"Da ngựa bọc thây vốn là mệnh của kẻ tướng. Số mệnh đối với ngài còn quý hơn cả danh tiếng hão huyền. Sau sử sách dù chỉ ghi vài nét bút cũng đủ để hậu thế nhớ mãi công lao vĩ đại của ngài. Còn đối với Bệ hạ mà ..."
Nghiêm Như Hiền thở dài nặng nề: "Thực Bệ hạ vẫn niệm tình cũ. Bằng , ngài sai lão nô mang chén rượu độc đến Bắc Địa cho ngài . Như thế chẳng gọn gàng, dứt khoát hơn ?"
Nghiêm Hỉ đến hai chữ "rượu độc" thì sợ đến mức dùng cán ô bịt chặt miệng, đầu bỏ chạy thục mạng. Hắn chạy một mạch về trướng, treo ô chỗ cũ nhanh chóng cởi đồ chui tọt chăn, tim đập thình thịch như vỡ khỏi lồng ngực.
Chuyện gì thế ? Bệ hạ phái Nghiêm công công đến Bắc Địa chẳng lẽ là vì tính sổ với Trịnh gia? Lời của công công chẳng khác nào ép Tướng quân c.h.ế.t? tại ? Tại Bệ hạ Tướng quân c.h.ế.t?
Lúc Nghiêm Hỉ đang hoang mang tột độ thì Nghiêm Như Hiền trở về, thấy ngủ say liền véo tai mắng yêu một trận...
Dù chuyện qua lâu nhưng vẻ mặt Nghiêm Hỉ vẫn còn nguyên nét kinh hoàng: "Từ ngày đó, cực kỳ lo cho cái mạng nhỏ của , dám chạy lung tung, càng dám ngóng linh tinh, chỉ cẩn thận gấp bội hầu hạ Nghiêm công công. Không lâu , Trịnh lão tướng quân dẫn binh thành Hắc Sơn. Chiến tranh nổ ác liệt. Và ..." Hắn ngập ngừng, lén Yến Tam Hợp. "Lão tướng quân thực sự c.h.ế.t trận."
Chữ cuối cùng dứt, bầu trời bất ngờ vang lên một tiếng sấm rền. Tiếng sấm ầm ầm từ xa vọng , đè nặng lên tâm can mỗi .
Quả là một kế hoạch hảo. Một câu "niệm tình cũ" ép Trịnh lão tướng quân thể tự nguyện mồi nhử, thể chỗ c.h.ế.t, để cuối cùng bỏ mạng tại thành Hắc Sơn. Thủ đoạn tàn độc chẳng khác gì năm xưa ép Thái t.ử Triệu Dung Dữ khởi binh tạo phản.
Mưa bắt đầu trút xuống, rào rào mái nhà, tàn cây, đập khung cửa sổ. Trong phòng vẫn tĩnh mịch đáng sợ.
Nghiêm Hỉ quỳ sụp xuống: "Yến cô nương, Tam gia, Tiểu Bùi gia, tiểu nhân chỉ bấy nhiêu thôi, từng dám hé răng với ai nửa lời. Tiểu nhân còn trẻ, còn sống, cầu xin ba vị giơ cao đ.á.n.h khẽ, xin hãy đỡ cho tiểu nhân vài câu mặt Điện hạ."
Yến Tam Hợp , ánh mắt lạnh lẽo khôn tả. ngẫm thì chuyện liên quan gì đến ? Sức mạnh của Hoàng quyền tàn khốc và dữ dội đến mức ngay cả Trịnh lão tướng quân thống lĩnh thiên binh vạn mã cũng thể phản kháng, huống chi năm đó chỉ là một tiểu nội thị mười hai tuổi nhỏ bé.
"Ta hỏi ngươi, Diệp Đông thực sự là tự sát ?"
...