Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 826: Chức trách
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:14:15
Lượt xem: 283
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khởi binh? Một đứa bé? Trịnh gia? Và nhiệm vụ bảo vệ?
Mấy từ khóa xâu chuỗi với , chân tướng sự việc hiển hiện rõ ràng. Nếu dùng một từ để hình dung khí trong phòng lúc , đó chính là: Kinh hoàng.
Tiểu Bùi gia run tay đổ cả chung . Trong cặp song sinh một là con của Tiên Thái t.ử ư?
Mí mắt Hoàng Kỳ giật thình thịch. Hèn gì dối là quỷ thai?
Đinh Nhất kinh hãi bịt chặt miệng . Hèn gì bắt ở mãi trong viện Hải Đường?
Sắc mặt Chu Thanh trắng bệch. Nguyên nhân thực sự khiến Trịnh gia diệt khẩu là do chứa chấp giọt m.á.u của Tiên Thái tử?
Tiên Thái tử!!!
Lý Bất Ngôn Yến Tam Hợp, trong lòng hoảng sợ, mờ mịt. Vừa vui mừng lo lắng. Yến Tam Hợp nàng, cả bất động, diễn vẻ hoảng sợ đến ngây dại.
Trong góc, Tạ Tri Phi quan sát vẻ mặt , mắt chớp chớp. Hắn chợt nghĩ tới một vấn đề... Chuyện nguy hiểm tày đình như , tổ phụ dám nhận? Ông rốt cuộc nợ Tiên Thái t.ử ân tình lớn đến mức nào?
Trong sự im lặng bao trùm nỗi kinh hãi, Lục Đại mở miệng.
"Thật lúc tin tức , trong lòng vui vẻ, bởi vì nếu đứa bé thì Trương Thiên Hành cũng sống nổi. Mà Thiên Hành nhận nhiệm vụ là nhờ Tiêu Trạch ở giữa xâu chuỗi, dẫn dắt. Thứ nhất, Thiên Hành đáng để tin tưởng. Thứ hai, Tiêu Trạch tư tâm, để một đường sống cho của ."
Câu cuối cùng Tiêu Trạch với Thiên Hành là: "Bảo vệ đứa bé . Sau phần rượu của , nhờ các ngươi uống ."
Phần rượu của Tiêu Trạch, và Thiên Hành chia uống, thế cho nên hai đều say mèm. Đây là đầu tiên trong đời bọn họ say. Lúc mới phát hiện hóa say rượu chỉ khiến thể khó chịu mà trong lòng cũng cồn cào, nôn mà cũng xong.
Khóc cái gì đây? Khóc vì phận hẩm hiu của họ? Khóc cho xuống suối vàng? Hay là cho cái vận mệnh khốn kiếp, nhân sinh vô thường ?
Không , tất cả đều .
Bọn họ chỉ đang nghĩ đến chính , giống như những con khỉ nhỏ ẩn đại thụ. Cây đổ , bầy khỉ cũng tan tác. Thế nhân chỉ thấy đại thụ ngã xuống, mấy ai thấy con khỉ nhỏ đang ẩn ?
Hẹn ước gặp mặt vẫn còn tiếp tục. Một năm, một năm, một năm nữa trôi qua.
Hắn kể với Thiên Hành về hoài bão lớn lao của Lục đại nhân. Thiên Hành thì miêu tả diện mạo tiểu chủ t.ử cho , bảo rằng tiểu chủ t.ử giống ngài như đúc. Rằng tiểu chủ t.ử thông minh, học gì cũng giỏi, chỉ là sức khỏe yếu.
"Lục Đại." Yến Tam Hợp đột nhiên lên tiếng: "Chỗ ẩn của ám vệ bình thường là ở ?"
Lục Đại đáp: "Nóc nhà, cây, bụi cỏ, góc tường... tất cả những nơi thể ẩn ."
"Ngày nghỉ đêm ?"
"Ngày nghỉ đêm ."
"Một năm bốn mùa?"
Lục Đại gật đầu: "Một năm bốn mùa."
"Mưa gió màng?"
"Mưa gió màng."
Yến Tam Hợp rũ mắt im lặng hồi lâu : "Kể tiếp ."
Lục Đại tiếp tục: "Ngày hai mươi sáu tháng mười hai năm Vĩnh Hòa thứ bảy là cuối cùng và Thiên Hành uống rượu. Năm đó, Trịnh lão tướng quân xuất chinh Thát Đát, Thiên Hành kể với một ít chuyện về tướng quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-826-chuc-trach.html.]
Trước khi xuất chinh, tướng quân gặp Thiên Hành một ở tửu lâu. Thiên Hành tướng quân hiếm khi gặp , chỉ mỗi khi chuẩn trận mới cùng uống một bữa rượu. Trong tám năm, họ đối ẩm đếm hết một bàn tay.
Hôm đó uống rượu Đồ Tô, vị nhạt. Ba chén qua , lão tướng quân vẫn như lệ thường móc một phong thư. Không cần mở cũng nội dung trong thư là 'đề phòng bất trắc'.
Trên đời bức tường nào gió lọt, cũng bí mật nào mãi mãi chìm đáy nước. Lão tướng quân luôn đề phòng ngày , cho nên hết tình huống nhất và dự định trong thư. Thiên Hành chỉ cần theo sắp xếp của ông là . Nếu 'bất trắc', Thiên Hành sẽ đốt thư ngay khi lão tướng quân trở về, coi như từng chuyện . Đây là bí mật ngầm hiểu giữa hai .
Tựa như hết thảy đều điềm báo . Ngày đó, lúc Thiên Hành nhận thư, liếc thấy mái tóc bạc trắng của lão tướng quân nên phá lệ lắm miệng một câu: 'Tướng quân bảo trọng.'
Lão tướng quân lắc đầu : 'Thiên Hành lão cần lo lắng, trận chiến là trận chiến cuối cùng trong đời . Trở về sẽ xin bệ hạ từ chức. Lớn tuổi , đ.á.n.h nổi nữa, nên lui về thôi.'
Thiên Hành nâng chén: 'Vậy sẽ chờ tướng quân khải trở về.'
Lão tướng quân ha ha, sảng khoái uống cạn một .
Thiên Hành bảo lúc tiễn tướng quân , trong lòng thấy bất an. Triều đình nhiều tướng soái như , vì cứ cử một tóc bạc xuất chinh?"
Lục Đại nhớ : "Hôm đó uống rượu với Thiên Hành xong, chúng vội trở về mà dạo phố."
Còn bốn ngày nữa là đến giao thừa, phố xá náo nhiệt vô cùng. Hai tới lui, bèn hẹn mà cùng nhớ cảnh tượng đón năm mới bên trong bức tường cung cấm .
Bữa cơm tất niên, tất cả tụ ăn uống. Hôm Lưu giáo đầu cho phép bọn họ uống rượu, chỉ cần say thì . Ăn uống, náo loạn xong, trở về phòng đón giao thừa. Lúc đó, ba bọn họ sẽ chen chúc giường của Tiêu Trạch, cãi ầm ĩ cuối cùng chui cùng một ổ chăn ngủ.
"Khi đó thật là vui vẻ... Đây là câu cuối cùng Trương Thiên Hành để cho ." Lục Đại cúi đầu, khẽ thở dài một tiếng tiếp tục dòng hồi ức.
"Không ông trời cố ý sắp đặt mà năm Trịnh gia gặp chuyện, và Lục đại nhân cũng ở trong kinh, chúng điều tra một vụ án tham nhũng ở biên thùy phía Tây.
Sau khi nhận tin tức, trong lòng vẫn còn nuôi hi vọng. Phong thư của Trịnh lão tướng quân là dùng cho lúc khẩn cấp, với thủ của Thiên Hành thì hẳn là thể chạy thoát.
Đến ngày hai mươi sáu tháng mười hai, chuẩn rượu và thức ăn, đợi sẵn ở nhà từ sớm. Nào ngờ, đợi mãi đến khi trời sáng cũng chẳng thấy bóng dáng Thiên Hành .
Trở Lục phủ, ngã bệnh. Lục đại nhân mời đại phu chữa trị nhưng bệnh tình những thuyên giảm mà còn nặng hơn. Lục đại nhân lúc mới hiểu hầu trung thành của đang mắc tâm bệnh.
Hắn hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì? Ta nghĩ dù lớn nhỏ gì cũng c.h.ế.t cả , chẳng còn gì để giấu giếm, bèn kể chuyện Trương Thiên Hành và tiểu chủ t.ử ở viện Hải Đường cho .
Sau khi Lục đại nhân xong, im lặng hồi lâu mới với rằng: Mỗi đều mệnh, khi nào sống, khi nào c.h.ế.t đều định , cưỡng cầu cũng . Chính câu chữa khỏi bệnh cho ."
Lục Đại im lặng một lát tiếp:
"Vĩnh Hòa tám năm đó, cứ mỗi ngày hai mươi sáu tháng mười hai, đều một đến nhà cũ uống rượu. Thiên Hành từng xuất hiện thêm nào nữa, cũng triệt để hết hy vọng."
"Lục Đại." Tiểu Bùi gia đột nhiên chen ngang: "Đứa nhỏ là nam nữ?"
Lục Đại từ tốn đáp: "Nữ."
Tiểu Bùi gia trợn tròn mắt: "Năm nay mười tám tuổi?"
"Mười tám tuổi."
Tim Tiểu Bùi gia run lên bần bật: "Ngươi thật sự phụng mệnh Lục đại nhân đến để bảo vệ Yến Tam Hợp ư?"
Lục Đại Yến Tam Hợp, dùng giọng xuất phát từ tận đáy lòng: "Ngoại trừ mệnh lệnh của Lục đại nhân, bảo vệ Yến cô nương cũng là một phần chức trách của ."
...