Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 823: Ba Người
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:14:12
Lượt xem: 265
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục phủ vẫn là Lục phủ ngày xưa, quét dọn sạch sẽ từ trong ngoài. Lục Đại dẫn đến phòng khách, đó lui về phòng quần áo xuống bếp nhóm lửa đun nước.
Nước sôi, pha xong. Hắn đưa một chén cho Yến Tam Hợp định bỏ .
"Sao thế, trong mắt ngươi bọn ?"
Hoàng Kỳ vội vàng tự rót bưng cho mỗi , chén đầu tiên dâng cho chủ t.ử nhà . Không ngờ Bùi Tiếu nhận lấy đưa ngay tới mặt Lý Bất Ngôn.
Lý Bất Ngôn liếc một cái, thoải mái đón lấy: "Đa tạ."
Bùi Tiếu: "Tạ ơn cứu mạng ngày đó." Lý Bất Ngôn nâng chén lên: "Chỉ thế thôi ?" Bùi Tiếu: "Còn gì nữa cứ ." Lý Bất Ngôn mỉm , khẽ nhấp một ngụm: "Vậy là ."
Bùi Tiếu ỉu xìu.
Rất nhanh đó, Lục Đại xách một giỏ kim chỉ , xếp bằng giường trúc, bắt đầu xỏ kim. Trong giỏ là chiếc áo đen cởi , xé rách mấy chỗ trong lúc giao chiến, đang tỉ mẩn khâu .
Yến Tam Hợp cũng vội mở lời, chỉ lẳng lặng khâu áo. Cha nàng việc thích khác quấy rầy. Hắn từng là ám vệ của cha, chắc hẳn cũng chịu ảnh hưởng ít nhiều từ ông.
Lý Bất Ngôn thì sốt ruột c.h.ế.t, âm thầm đá chân Tạ Tri Phi: Tam gia, giục chứ?
Tạ Tri Phi nhấp ngụm , mắt Yến Tam Hợp, lờ tín hiệu của nàng.
Mũi kim cuối cùng cũng xong, Lục Đại c.ắ.n đứt chỉ, ngẩng đầu lên : "Lục đại nhân cả đời thanh liêm, quần áo rách cũng nỡ vứt ..."
"Lục Đại , ngươi thể khoan về Lục đại nhân mà chính sự ?" Lý Bất Ngôn lòng nóng như lửa đốt: "Tim treo ngược suốt dọc đường , cầu xin ngươi cho một câu dứt khoát: Vì g.i.ế.c những là để bảo vệ Yến Tam Hợp?"
Lục Đại nàng mà chằm chằm Yến Tam Hợp, dùng ánh mắt hỏi nữa: Xác định ?
Yến Tam Hợp khẽ gật đầu.
"Sau khi theo Lục đại nhân, ngài mới đổi tên. Trước đó, tên là Mã Hạ."
Hắn là ai, trong lòng đều rõ. Đi theo Lục đại nhân để gì, cũng ngầm hiểu.
"Ta bọn buôn bắt cóc từ năm lên ba, đó bán cho một cặp vợ chồng hiếm muộn. Người vợ họ Mã, chồng là ở rể. Cái tên Mã Hạ là do họ đặt cho."
Năm đầu tiên, họ đối xử với , còn nha hầu hạ. Sang năm thứ hai, đàn bà tư thông với kẻ khác, sinh một mụn con trai, từ đó rìa. Người chồng hờ cắm sừng nhưng dám ho he với vợ, đành trút giận lên đầu , đ.á.n.h thì cũng mắng nhiếc thậm tệ. Người vợ con ruột cũng chẳng màng sống c.h.ế.t , mặc kệ cho gã chồng hành hạ.
Một ngày nọ, gã đàn ông gọi đến, hỏi trở thiếu gia cưng chiều như . Hắn nghĩ, mơ cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-823-ba-nguoi.html.]
Gã đưa cho một chiếc bình sứ nhỏ, bảo đổ thứ bên trong nước uống của đứa . Gã còn dặn chỉ cần , sẽ thiếu gia, từ nay về bao giờ đ.á.n.h mắng nữa.
Khi đó mới sáu tuổi, trong lòng mơ hồ cảm thấy bèn hỏi trong bình đựng gì. Gã đàn ông bảo là t.h.u.ố.c xổ, cho "tiểu súc sinh" chịu khổ một chút thôi. Hắn tin lời, sợ đ.á.n.h đòn nên thừa dịp hầu sơ ý đổ bột phấn nước.
Sau khi đứa em uống xong thì thất khiếu chảy máu. Mắt, mũi, miệng, tai đều trào m.á.u tươi. Lúc mới kinh hoàng nhận trong bình sứ t.h.u.ố.c xổ mà là t.h.u.ố.c độc đoạt mạng.
G.i.ế.c thì đền mạng. Hắn sợ quá, nhân lúc trong phủ đang náo loạn liền lén trốn . Hắn chạy một mạch hơn mười dặm đường, lạnh đói ngất xỉu giữa đồng hoang.
Khi tỉnh , thấy đang trong một cỗ xe ngựa, xung quanh là tám chín đứa trẻ trạc tuổi đang co ro. Đám trẻ đứa thì rách rưới, đứa ăn mặc tươm tất sạch sẽ, qua là con nhà lành. Hắn thầm nghĩ, đến con cái nhà giàu cũng bắt cóc ? Lần họ sẽ bán cho gia đình thế nào đây?
Xe ngựa dừng một tòa nhà tường cao cổng kín. Có chờ sẵn ở cửa, kẻ đó tướng mạo gì nổi bật nhưng đôi mắt sáng quắc. Hắn tự xưng là Lưu giáo đầu, phụ trách dạy dỗ bọn trẻ. Hắn bảo bước qua cánh cửa sẽ ăn no mặc ấm, còn những thứ khác... như sống c.h.ế.t thì mặc kệ.
Mã Hạ đang đói lả, ăn no là nghĩ ngợi gì định bước ngay. Bỗng nhiên cổ tay ai đó giữ chặt. Quay thì thấy một bé trắng trẻo, ăn mặc nhất trong đám.
"Nghĩ cho kỹ hẵng , coi chừng mất mạng đấy."
Lúc , một thằng nhóc lôi thôi nhất đám cũng sán gần, đôi mắt đảo như rang lạc, bĩu môi : "Không thì cũng c.h.ế.t đói. Thôi thà ma no còn hơn ma đói."
"Hai về là cả đời của . Người ăn mặc đẽ tên Tiêu Trạch, kẻ lôi thôi tên Trương Thiên Hành." Lục Đại kể, "Tiêu Trạch xuất từ đại tộc, đáng tiếc chỉ là dòng thứ sủng ái, chính cha ruột đưa tới đây. Cha là kẻ toan tính, dùng cái nhỏ để đ.á.n.h cược lấy cái lớn, cược thắng thì vinh hoa phú quý hưởng hết. Còn Trương Thiên Hành là trẻ ăn mày, cha , lăn lộn đầu đường xó chợ, chỉ cần c.h.ế.t đói, tối chỗ ngả lưng là ."
Yến Tam Hợp rùng .
Tiêu Trạch là luôn sát cánh bên phụ , cùng ông sinh tử. Vậy còn Trương Thiên Hành? Có là đưa nàng từ phủ Thái t.ử đến Trịnh gia ?
"Vào trong bức tường cao đến ngày thứ ba mới Lưu giáo đầu dạy chúng g.i.ế.c . Nửa tháng mới hiểu câu 'Làm sẽ mất mạng' là sự thật."
Hắn trơ mắt một đứa bé đang chạy thì ngã gục xuống và bao giờ dậy nữa. Nơi đúng là thể ma no, ai chê chúng ăn nhiều, chỉ sợ chúng ăn đủ sức. nơi cũng là địa ngục trần gian. Ngày qua ngày chỉ luyện công, c.h.é.m g.i.ế.c, đòn roi. Cứ cách mười ngày nửa tháng vài cái xác khiêng ngoài.
Tháng đầu tiên, tất cả ngủ chung một phòng chiếc giường phản dài. Một tháng bắt đầu phân phòng. Trùng hợp , ba bọn họ xếp cùng một phòng.
Tiêu Trạch lớn tuổi nhất, tính tình trầm nhất, luyện công cũng khắc khổ nhất. Hắn thứ hai, ít , gan nhỏ. Trương Thiên Hành thì hoạt bát như con khỉ, chẳng lúc nào chịu yên.
Một đêm nọ, Trương Thiên Hành đang giường bỗng : "Hai các đều lớn tuổi hơn , gọi các là sư . Sau nếu ai bắt nạt , các mặt giúp đấy."
Tiêu Trạch trở đáp: "Người bước khỏi đây chỉ bắt nạt kẻ khác, chứ ai dám bắt nạt ngươi ."
Trương Thiên Hành hề hề: "Ý là, ba chúng kết bái . Đã là thì lúc đ.á.n.h ai bắt nạt ai. Mã Hạ, thấy thế nào?"
...