Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 80: Gai Nhọn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:15
Lượt xem: 288

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Dám mắng là đàn bà chanh chua ?"

"Được lắm! Vậy bà đây sẽ chanh chua cho ngươi xem!"

Ninh thị bật dậy như lò xo, giọng sắc lẻm như d.a.o cạo: "Đại Lão gia cứ đợi đấy, khi nào xuống âm tào địa phủ nhớ hỏi cho nhẽ với Lão phu nhân xem, tại kinh thành thiếu gì tiểu thư quyền cao chức trọng mà bà cứ nhất quyết rước cái thứ đàn bà chanh chua về nhé?"

"Chẳng lẽ bà nhắm trúng gia tài bạc vạn của Ninh gia ? Hay là bà mỡ heo mờ mắt, mù dở hả?"

"Mợ ba!" Bùi Tiếu chỉ lao lên bịt cái miệng thối của bà mợ .

"Sao thế cháu trai quý hóa?" Ninh thị chống nạnh, nốt ruồi đen lông mày giật giật: "Con sinh cái mồm để ăn thì là để . Ngươi cho thì cái mồm để cảnh ? Hay là biến thành con câm điếc luôn cho lòng?"

Bùi Tiếu thầm than: Ta gọi mợ một tiếng tổ tông hả trời?

"Mợ ba, mợ bớt lời một câu !"

"Cháu trai , thế cháu bớt sống một ngày ?"

"Mợ..."

Rầm!

Một chiếc giày thêu giẫm mạnh lên viên gạch lát nền màu xanh, đó nhấc . Viên gạch cứng ngắc nứt toác một khe hở nhỏ ngay chính giữa.

Chủ nhân của chiếc giày thêu mỉm , nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng: "Kẻ nào còn dám phiền tiểu thư nhà phá án nữa, thì viên gạch chính là cái đầu của kẻ đó đấy."

Lần , mặt Ninh thị cắt còn giọt máu, sợ hãi Yến Tam Hợp trân trân.

Lồng n.g.ự.c Quý Lăng Xuyên phập phồng kịch liệt, ông cứng đờ mặt chỗ khác.

Bùi Đại nhân lén đưa tay sờ sờ cái gáy lạnh toát của , thầm nghĩ: Cú giẫm chân mà giáng xuống đầu thì cái mạng nhỏ coi như... toi đời!

Phòng khách cuối cùng cũng yên tĩnh trở .

Yến Tam Hợp vội mở miệng. Ánh mắt nàng dừng Ninh thị, con ngươi đen láy chút d.a.o động.

Theo lý thuyết, đại tiểu thư nhà phú thương nuông chiều từ bé chút kiêu ngạo cũng là điều dễ hiểu. ăn chanh chua, đanh đá đến mức độ thì quả thực hiếm thấy, chẳng khác gì mấy mụ hàng tôm hàng cá ngoài chợ.

Hôn nhân đại sự của hai con trai đầu đều do cha sắp đặt, Lão phu nhân can thiệp . Vậy thì đến con trai thứ ba, chắc chắn bà kén chọn kỹ càng lắm chứ. Chẳng lẽ bà thực sự mờ mắt ?

Hơn nữa, Ninh thị mang cho nàng một cảm giác kỳ lạ.

Có lẽ do Yến Tam Hợp chằm chằm quá lâu, Ninh thị bắt đầu mất kiên nhẫn, nhạt:

"Yến cô nương gì? Chẳng lẽ sai câu nào ? Vậy thì ngại quá, đàn bà con gái tóc dài kiến thức ngắn, mong cô nương đại lượng bỏ qua cho."

Yến Tam Hợp nheo mắt . Cuối cùng nàng cũng hiểu cảm giác kỳ lạ đến từ .

Vị Tam phu nhân giống hệt một con nhím đang đe dọa. Khi gặp nguy hiểm, nó sẽ xù lông, dựng những chiếc gai nhọn lên để tự vệ.

Không! Phải là đối với bà , dù nguy hiểm thì lúc nào bà cũng trong trạng thái xù lông nhím, sẵn sàng đ.â.m c.h.é.m khác. Nếu đ.â.m ai thì trong lòng bà sẽ thấy khó chịu, bứt rứt.

Tại ? Tại một mọc nhiều gai nhọn đến thế?

Yến Tam Hợp hít một thật sâu, cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo.

"Ngươi đúng. Nuôi con cho kẻ khác đúng là nuôi ong tay áo, nuôi . Dù lòng cũng cách một lớp da bụng mà."

"..."

Ninh thị kinh ngạc Yến Tam Hợp, dường như thể tin nổi lời cay nghiệt của khác tán thành.

"Ninh thị, hỏi tiếp.”

Yến Tam Hợp tiếp tục: "Ba phòng di nương của Tam Lão gia đều là do Lão phu nhân chủ trương nạp ?"

Ninh thị vẫn hồn câu , chỉ ngơ ngác gật đầu.

Yến Tam Hợp: "Trong lòng ngươi , nhưng thể đồng ý, đúng ?"

Ánh mắt Ninh thị dần lấy tiêu cự, khóe miệng nhếch lên vẻ trào phúng: "Gì mà đồng ý đồng ý chứ. Bất hiếu ba tội, con nối dõi là tội lớn nhất. Ta loại hẹp hòi, khoan dung độ lượng đến thế?"

Những lời mà chua chát, đầy oán khí.

"Thế nào? Chẳng lẽ còn khua chiêng gõ trống hoan nghênh nhiệt liệt nữa ?" Ninh thị lạnh lùng phun từng chữ: "Ta nhổ ! Chỉ là mấy con tiện rẻ tiền thôi mà, bọn chúng cũng xứng ?"

Nhìn xem!Cái gai nhọn bắt đầu đ.â.m !

Lão phu nhân vốn xuất từ thất nâng lên chính thất. Câu c.h.ử.i của Ninh thị chẳng khác nào c.h.ử.i xéo cả chồng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-80-gai-nhon.html.]

Yến Tam Hợp: "Cho nên, ngươi vì chuyện nạp mà ôm hận Lão phu nhân?"

Ninh thị nhạo: "Yến cô nương, cơm thể ăn bậy nhưng lời thể bừa nhé. Ta phận con dâu dám cả gan oán hận chồng."

Yến Tam Hợp , thốt nhẹ hai chữ: "Vậy ?"

"Đương nhiên !" Ninh thị vuốt cây trâm cài tóc, khóe miệng nhếch lên nụ lạnh lẽo: "Ta mang tiếng sinh con trai nối dõi, giờ gánh thêm cái tội danh đại bất hiếu nữa. Bảy tội xuất thê thì phạm mất hai . Yến cô nương thử nghĩ hộ xem, còn chỗ nào dung trong cái Quý gia nữa ?"

Nói đến đây, Yến Tam Hợp đột ngột dậy, bước tới ngay mặt Ninh thị.

Ninh thị nàng định gì, theo bản năng ngả ghế.

Yến Tam Hợp từ cao xuống bà , giọng trầm thấp, đầy uy lực: "Ngươi Binh Mã Tư đang điều tra vụ án gì ?"

"Vụ... vụ gì?"

"Mộ của Lão phu nhân đêm hôm kẻ gian đào trộm."

"Á!" Ninh thị hét lên thất thanh, chiếc khăn tay rơi tuột xuống đất. Bà cứng đờ như điểm huyệt, mắt mở trừng trừng chớp.

"Ngươi xem, ai thâm thù đại hận với bà đến mức như ?"

"..."

"Ngay cả khi c.h.ế.t cũng cho bà yên nghỉ?"

Ninh thị trừng mắt Yến Tam Hợp, môi run rẩy lắp bắp: "Ngươi... ngươi... ngươi đang nghi ngờ ?"

Yến Tam Hợp nhếch môi nhạt: "Ngày hôm qua trong viện của Lão phu nhân chút động tĩnh, chắc ngươi cũng phong thanh chứ? Có là đang ?"

Ninh thị sợ hãi lắc đầu.

"Ta đích thẩm vấn đám hạ nhân trong viện của Lão phu nhân."

Yến Tam Hợp nheo mắt , ánh trở nên sắc bén như dao: "Có ... thẩm vấn điều gì ?"

Tim Ninh thị đập loạn nhịp trong lồng ngực: "Cái... cái gì?"

Yến Tam Hợp cúi thấp xuống, ghé sát mặt bà , dùng giọng chậm rãi, lạnh lùng nhất thể: "Bọn họ đều khai rằng... chính là do ngươi ."

"Nói láo! Thả rắm chó!" Ninh thị như sét đ.á.n.h ngang tai, cả run lên bần bật, gào lên thê lương: "Tên khốn kiếp nào c.h.ế.t t.ử tế dám ngậm m.á.u phun , hắt nước bẩn lên đầu bà hả?"

"Ngày hôm qua tổng cộng thẩm vấn mười một . Nếu chỉ một như thì thể là vu oan giá họa. cả mười một đều khai giống hệt ...”

Yến Tam Hợp vươn tay đặt lên vai Ninh thị.

Bàn tay nàng lạnh hơn thường khiến Ninh thị giật thót , đồng t.ử co rút vì sợ hãi.

"VẬY! THÌ! CHÍNH! LÀ! DO! NGƯƠI! LÀM!"

"Ta ... Không ! Ta chuyện đó!" Giọng Ninh thị lạc , thê lương như tiếng quỷ : " hận bà , nhưng tuyệt đối sẽ bao giờ đào mồ cuốc mả của bà lên. Làm chuyện thất đức như thế thì còn tính là con nữa ? Có khác gì loài súc sinh !"

Yến Tam Hợp cúi xuống nhặt chiếc khăn tay đất lên, nhét mạnh tay Ninh thị, gằn từng chữ một:

"Vậy thì ngươi hãy thành thật khai báo cho , giấu giếm nửa lời: TẠI SAO NGƯƠI LẠI HẬN BÀ ẤY?"

"Vì hận ư?"

Nước mắt từ trong hốc mắt Ninh thị trào , lăn dài má. Hồi lâu , bà buồn bã: "Nếu sự thật, liệu ngươi tin ?"

"Tại tin?”

Yến Tam Hợp hỏi ngược .

Ánh mắt Ninh thị lướt qua Quý Lăng Xuyên, lướt qua Bùi Tiếu, đầy vẻ tuyệt vọng: "Bọn họ đều tin! Không ai tin cả!"

"Họ là họ, . Ta giống họ.”

Yến Tam Hợp cúi thấp hơn nữa, giọng bỗng trở nên nhẹ nhàng, mềm mỏng như đang dỗ dành: "Tam phu nhân, ngươi bao giờ thấy sói hoang ?"

Ninh thị lắc đầu.

Yến Tam Hợp tiếp tục: "Ngươi sói hoang chữa lành vết thương của như thế nào ?"

Ninh thị lắc đầu.

"Sói hoang chỉ khi ở nơi vắng vẻ, một bóng mới dám âm thầm l.i.ế.m láp vết thương rỉ m.á.u của . Còn nếu ai đó gần, nó sẽ nhe nanh múa vuốt, hung dữ hơn bất cứ lúc nào để tự vệ." Giọng Yến Tam Hợp lúc như ma lực mê hoặc.

"Tam phu nhân, ngươi chính là con sói hoang cô độc đó. Ngươi xù lông nhím, nhe nanh vuốt là để che giấu, cho khác thấy vết thương lòng đang rỉ m.á.u của , đúng ?"

Loading...