"Nàng thật sự ?"
" là như thế, thưa lão gia!"
Lúc , Tạ tổng quản tim đập thình thịch: "Đại gia, chi bằng chúng tay . Giữ tuyệt đối là tai họa."
Tạ Nhi Lập cúi mắt, trầm mặc .
Thiếu nữ đêm qua mới kinh từ cửa thành nam, chỉ một mua t.h.u.ố.c ở Bách Thảo Đường đến Tạ gia.
Nếu chỉ thế thôi thì e dè, nhưng nàng xuyên qua hẻm Tứ Điều. Hẻm Tứ Điều mấy năm từng xảy t.h.ả.m án, c.h.ế.t nhiều . Đừng ban đêm mà ngay cả ban ngày cũng ai dám qua.
Tạ Nhi Lập đột nhiên nghĩ đến điều gì: "Đưa cơm tới cho nàng ?"
Tạ tổng quản: "Đã đưa ."
Tạ Nhi Lập: "Nàng ăn ?"
Tạ tổng quản hừ hừ: "Ăn ngon lành, thừa hạt nào. Gan như , xem chỗ dựa!"
Tạ Nhi Lập vỗ vai Tạ tổng quản: "Hay là chờ phụ tan triều quyết định. Ngươi đón ."
"Vâng!"
"Không cần nữa." Chuyện quá hệ trọng, Tạ Nhi Lập thể chờ: "Ta tự đón phụ về phủ."
...
"Cô nương, lão gia nhà mời."
Yến Tam Hợp khỏi phòng, cố ý dừng mặt Tạ tổng quản.
Tạ tổng quản theo bản năng lùi , cung kính tư thế mời.
Đôi mắt đen kịt của Yến Tam Hợp sáng rực lên.
Thái độ của hạ nhân chính là thái độ của chủ nhân. Thái độ cung kính như ... Xem chiêu dọa hiệu quả . Tốt lắm!
Nàng đẩy cửa thư phòng. như dự đoán, hai cha con họ đều ở đây.
Tạ Nhi Lập nàng , : "Yến cô nương, mời . Lão Tạ, dâng ."
Trà nóng bưng lên. Tạ tổng quản đóng cửa lui ngoài.
Yến Tam Hợp bưng chén lên, dùng nắp gạt nhẹ chậm rãi đưa đến bên miệng. Động tác lưu loát như nước chảy mây trôi.
Tạ Đạo Chi đoán ý nàng, thoáng qua con trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-8-han-han.html.]
Tạ Nhi Lập ôn hòa : "Phụ tan triều trở về. Yến cô nương chuyện gì thì cứ . Tạ gia vô lễ, chuyện đều thể thương lượng."
Yến Tam Hợp buông chén , thẳng Tạ Đạo Chi: "Ngươi thừa nhận ?"
Chỉ bốn chữ thốt khiến sắc mặt hai cha con đồng thời đổi.
Tạ Nhi Lập ho khan một tiếng: "Yến cô nương, cần phụ thừa nhận cái gì?"
Yến Tam Hợp châm chọc: "Thừa nhận mối quan hệ phụ t.ử với Yến Hành."
Lời khiến con trai trả lời , cho nên ông cha . Sắc mặt Tạ Đạo Chi cực kỳ khó coi.
Thừa nhận, thể .
Không thừa nhận, rõ ý đồ của nàng là gì.
Bị ép đến mức , sự nhẫn nại của Tạ Đạo Chi xem như đến cực hạn: "Yến cô nương, khuyên ngươi thành thật rõ ý đồ đến đây, nếu đừng trách bản quan khách khí."
"Xin cứ tự nhiên!”
Yến Tam Hợp lười biếng trả lời, lấy canh lúc sáng đưa , đặt chiếc bàn nhỏ. Cổ tay xoay, bưng chén bên cạnh lên, ung dung thưởng thức. Vừa thưởng thức, gật đầu vài cái.
Vẻ mặt như đang ... Trà ngon quá!
Nàng sợ hãi như khiến phụ t.ử Tạ gia kinh ngạc.
Không sợ hãi mới là đáng sợ nhất. Nàng một một mạng, c.h.ế.t cũng c.h.ế.t . hơn một trăm , già trẻ lớn nhỏ của Tạ gia, bọn họ dám đ.á.n.h cược!
Tạ Đạo Chi thể leo lên vị trí ngày nay chính là vì thức thời, co dãn . Dù lúc trong lòng hận thể bóp c.h.ế.t Yến Tam Hợp nhưng khi cần mềm mỏng thì vẫn mềm mỏng như thường. Hắn cũng thương lượng với con trai .
"Ta thừa nhận."
Cuối cùng cũng thừa nhận! Yến Tam Hợp trong lòng gầm lên một tiếng, ngữ khí lạnh lẽo : "Vậy thì đó, vì ngươi phủ nhận?"
Sắc mặt Tạ Đạo Chi âm trầm, ngờ bản thừa nhận thế mà nàng vẫn còn truy hỏi gốc rễ.
"Cho nên!”
Yến Tam Hợp hờ hững : "Ngươi vẫn luôn dối."
"Tại thừa nhận?”
Tạ Đạo Chi chọc giận, biểu cảm trở nên dữ tợn: "Ta hận . Ta chỉ hận thể g.i.ế.c cả nhà thôi."
Dứt lời, trong thư phòng yên tĩnh như c.h.ế.t.
---