Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 797: Thích
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:52:38
Lượt xem: 310
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người mà Bùi gia nhắm trúng chính là đích nữ Ân Cửu Linh của Đại học sĩ Ân Hiệu - đang giữ chức Tế tửu Quốc T.ử Giám.
Cô nương nổi tiếng là đoan trang hiền thục, khí chất cao sang, cầm kỳ thi họa đều tinh thông. Từ nhỏ nàng cha dạy dỗ sách thánh hiền, rèn cặp việc tề gia nội trợ, đích thực là một tiểu thư khuê các chuẩn mực.
Ân Hiệu chỉ mỗi mụn con gái rượu nên cưng như trứng mỏng, giữ bên thêm vài năm nữa mới cho xuất giá. Vì thế hôn sự mới trì hoãn đến giờ, nếu thì đến lượt Bùi Tiếu "xơ múi".
Bùi Tiếu miễn cưỡng theo quản gia về phủ, bước sảnh chính với tâm trạng như đưa đám.
Bùi Ngụ hân hoan giới thiệu với Ân Hiệu: "Đây là khuyển t.ử nhà , tính tình còn trẻ con ham chơi lắm. Minh Đình, còn ngây đó gì, mau chào Ân bá phụ con."
Bùi Tiếu c.ắ.n răng bước lên, cúi hành lễ một cách gượng gạo.
Thực xét về ngoại hình, Bùi Tiếu cũng thuộc hàng "cực phẩm". Chỉ là do thường ngày cạnh Tạ Tri Phi quá chói lóa nên hào quang của lu mờ bớt thôi. Chứ nếu một , Tiểu Bùi gia cũng là trang nam t.ử khí vũ hiên ngang, phong độ ngời ngời.
Ân Hiệu là đầu Quốc T.ử Giám, từng tiếp xúc với bao tài tuấn kiệt trong thiên hạ. Nhìn trai trẻ mặt dáng cao ráo, tướng mạo khôi ngô, khí độ bất phàm, ông cảm thấy vô cùng ưng ý.
Ân Hiệu liếc mắt sang con trai trưởng Ân Kỳ. Ân Kỳ khẽ gật đầu hiệu với cha.
Tướng mạo, tài năng thực chỉ là thứ yếu. Quan trọng nhất là gia thế hiển hách của dòng họ Bùi, và đặc biệt là thế lực khủng khiếp lưng Bùi Tiếu.
Hiện giờ, cả cái thành Tứ Cửu ai mà Tiểu Bùi đại nhân của Tăng Lục Ti là bạn nối khố, tri kỷ chí cốt của Đương kim Thái tử. Cung Đoan Mộc của Thái tử, Bùi Tiếu thể tự do như chốn . Mối quan hệ giá trị hơn ngàn vàng.
Những cử chỉ ngầm của cha con Ân gia qua mắt con cáo già Bùi Ngụ. Thấy đối phương "cắn câu", Bùi Ngụ càng thêm niềm nở, ân cần, mải mê trò chuyện đến quên cả giờ giấc.
Đến bữa, Bùi Ngụ nhiệt tình giữ cha con Ân gia ở dùng cơm mật. Bữa cơm diễn trong khí vui vẻ, khách chủ đều hài lòng. Chỉ Bùi Tiếu là như đống lửa, hồn vía treo ngược cành cây, ăn gì cũng chẳng thấy mùi vị.
Tiễn khách xong, hai vợ chồng Bùi Ngụ gọi con trai phòng riêng để "giáo huấn".
Quý thị tít mắt, hớn hở khoe: "Cô nương nhà họ Ân sai tìm hiểu kỹ . Xinh , nết na, ăn nhỏ nhẹ, cư xử chừng mực. Sau cưới về dâu, chắc chắn sẽ là một vợ hiền dâu thảo."
Bùi Tiếu nghiến răng, lầm bầm trong họng: "Hiền lành thì ích gì, cũng con thích."
Quý thị rõ, hỏi : "Con cái gì cơ?"
Bùi Tiếu nhăn mặt như nuốt mướp đắng: "Mẹ, con tạm thời thành . Mẹ từ chối giúp con ."
"Không thành thì con định gì?" Bùi Ngụ sa sầm mặt mày, quát: "Định tu tiên đắc đạo ? Hay là trời tiên nữ nào đang đợi con rước về?"
Trên trời thì tiên nữ, nhưng ở biệt viện một "nữ hiệp" đang chiếm giữ trái tim .
Nghĩ đến đó, Bùi Tiếu quyết định lấy hết can đảm thú thật với cha . Nếu ngay bây giờ thì e là sẽ muộn mất.
kịp mở miệng thì tiếng cha thở dài não nề: "Con , con là đích trưởng t.ử của Bùi gia, gánh vác trọng trách kế thừa hương hỏa và gia nghiệp. Cưới cô nương Ân gia về, coi như đời con an bài thỏa. Cái lưng còng xuống vì lo lắng của con mười mấy năm nay cũng thể thẳng lên ."
Câu như một nhát d.a.o đ.â.m thấu tim Bùi Tiếu.
Tại lưng còng xuống suốt mười mấy năm qua? Là vì bà sinh một đứa con trai "phế vật" chút thiên phú y thuật nào.
Sinh trong gia đình thế y bao đời, đến đứa ở, gã sai vặt trong nhà cũng bắt mạch kê đơn chữa bệnh vặt. Vậy mà - đích trưởng tử, thừa kế tương lai - cứ hễ cầm sách t.h.u.ố.c lên là đau đầu chóng mặt, ngửi mùi thảo d.ư.ợ.c là lăn ngất xỉu.
Vì chuyện mà chịu bao lời tiếng , bao nhiêu tủi nhục, nuốt bao nhiêu nước mắt trong. Kể thì ba ngày ba đêm cũng hết chuyện.
"Con trai, tính . Chờ Ân cô nương về dâu, sẽ giao bộ quyền quản lý trong nhà cho nó."
Quý thị rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm hy vọng.
"Đợi khi nào nó mang thai, sẽ bắt đầu t.h.a.i giáo, cho nó kinh mạch, sách t.h.u.ố.c hàng ngày. Mẹ tin là đào tạo một thần y từ trong trứng nước."
"Mẹ tìm hiểu kỹ , Ân cô nương cũng thích sách y dược, còn chút ít về bắt mạch nữa đấy."
Bùi Tiếu ánh mắt rực sáng niềm tin của , bao nhiêu lời định đành nuốt ngược trở trong bụng.
Trong gia tộc thế y, một đàn ông y thuật thì chẳng khác gì đồ bỏ . Phế vật thì đáng lẽ vứt bỏ. những vứt bỏ, mà còn cha yêu thương, chiều chuộng hết mực, gì nấy, sống cuộc đời nhung lụa đến tận bây giờ.
Hắn... nỡ lòng nào dập tắt niềm hy vọng cuối cùng của cha , tổn thương những yêu thương nhất đời ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-797-thich.html.]
...
Trong biệt viện.
Hàn Hú hai cặp mắt đang chăm chú , cuối cùng cũng chậm rãi kể sự tình.
"Người ép cưới vợ là Nhị thúc. Ông bảo đầu gia tộc mà con nối dõi là điều đại kỵ. Lỡ như mệnh hệ gì thì Hàn gia sẽ rơi cảnh tranh giành quyền lực, hỗn loạn một nữa." Giọng nàng trầm xuống: "Lời ông thực cũng lý. Chỉ là... với phận của , thì cưới vợ kiểu gì? Lấy con cái nối dõi đây?"
Khi nàng còn trong bụng , một thầy bói mù phán rằng...
Nếu cái t.h.a.i là nam, Hàn gia sẽ tiếp tục hưng thịnh thêm ba mươi năm nữa. Còn nếu là nữ, thì Hàn gia ắt sẽ gặp đại họa đẫm máu, tai ương ngập đầu.
Đứa trẻ sinh , là một bé gái.
Cha nàng vì sự tồn vong của gia tộc, định nhẫn tâm bóp c.h.ế.t nàng ngay khi lọt lòng. Chính Thất ca liều lao giằng lấy nàng từ tay cha, ôm chặt lòng che chở, quỳ xuống van xin khẩn thiết mới giữ cái mạng nhỏ cho nàng.
Từ đó, nàng sống phận Thập Nhị gia của Hàn gia - một bé trai.
Hàn gia là một gia tộc lớn. Cha nàng là Bảo chủ của Hàn Gia Bảo. Trên ông còn ba , ba em. Quy tắc thừa kế của Hàn Gia Bảo khắc nghiệt: Không phân biệt đích thứ, chỉ xét tài năng. Ai bản lĩnh cao cường nhất, đó sẽ ghế Bảo chủ.
Cha nàng là con dòng đích, bản lĩnh hơn ở ba điểm: Một là võ công cao cường. Hai là khéo léo trong đối nhân xử thế. Ba là quan hệ rộng, em bằng hữu khắp thiên hạ.
Cha một chính thê và ba . Thất ca là con trai trưởng của cha, hàng thứ bảy trong đám em họ hàng, nên gọi là Thất gia. Nàng và Thất ca cùng chung một . Thất ca hơn nàng mười tuổi.
Khi còn nhỏ, cha bận rộn với những chuyến áp tiêu xa nhà, thì tất bật lo toan chuyện nội bộ gia tộc, chẳng ai thời gian ngó ngàng tới nàng. Chỉ Thất ca là luôn ở bên cạnh.
Huynh chỉ chăm sóc nàng từng miếng ăn giấc ngủ, mà còn kiêm luôn vai trò sư phụ dạy võ công cho nàng.
Mọi chuyện khác Thất ca đều chiều chuộng, nhường nhịn nàng hết mực. Duy chỉ chuyện luyện công là cực kỳ nghiêm khắc, thậm chí còn tàn nhẫn hơn cả giáo đầu. Chỉ cần nàng lười biếng lơ là một chút là sẽ ăn roi mây ngay lập tức.
Đánh xong, Thất ca xức t.h.u.ố.c cho nàng, đau lòng thở dài:
"Thập Nhị , đừng trách Thất ca tàn nhẫn với . Số phận của định sẵn là sẽ chông gai, khắc nghiệt hơn thường gấp trăm . Ca thể ở bên bảo vệ cả đời , bắt buộc học cách tự bảo vệ chính ."
Vết roi quất da thịt đau, nhưng những lời khiến trái tim non nớt của nàng đau nhói.
Lớn hơn một chút, Thất ca bắt đầu dạy nàng học cách , năng, cử chỉ, thần thái cho giống một nam nhân thực thụ...
ánh mắt của nàng thì lúc nào cũng dán chặt những cô bé hàng xóm. Bím tóc tết nơ của họ thật , váy áo xúng xính thật xinh, và màu son môi đỏ thắm nữa...
Nàng hỏi Thất ca: Muội rõ ràng là con gái, tại cứ bắt đóng giả con trai?
nàng dám hỏi. Cha và đều coi nàng như thừa, lạnh nhạt thờ ơ. Chỉ Thất ca là yêu thương nàng vô điều kiện, dành cho nàng những gì nhất. Hỏi nhiều chỉ khiến Thất ca thêm đau lòng và khó xử mà thôi.
Dần dần, nàng cũng quên mất bản rốt cuộc là nam nữ. Ngoại trừ việc thể tiểu giống Thất ca, thì hành vi, cử chỉ, thói quen khác, nàng và Thất ca giống như hai giọt nước.
Tất cả đều tấm tắc khen ngợi: Thập Nhị gia của Hàn gia luyện công chăm chỉ, sách thông tuệ, tương lai chắc chắn sẽ là một đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, rạng danh dòng tộc.
Năm mười lăm tuổi, nàng kỳ kinh nguyệt đầu tiên.
Ngày hôm đó, nàng sẽ mãi mãi bao giờ quên. Đó cũng chính là ngày giỗ của .
Nhìn thấy m.á.u chảy từ cơ thể, nàng hoảng hốt tưởng mắc bệnh nan y sắp c.h.ế.t. Nàng chạy tìm Thất ca.
Nhìn thấy vẻ mặt thất thần của Thất ca, nàng càng sợ hãi hơn. Huynh im lặng suốt gần nửa tuần , mới thở dài một tiếng đầy não nề: "Thập Nhị nhà ... cuối cùng cũng trưởng thành ."
Thất ca gọi Thất tẩu đến. Thất tẩu kinh ngạc tột độ khi sự thật, nhưng vẫn ân cần hướng dẫn nàng cách xử lý, những điều cần chú ý giữ gìn. Cũng từ ngày hôm đó, Thất ca đưa cho nàng một chiếc mặt nạ da mà âm thầm chuẩn từ lâu.
Thất ca hứa với nàng rằng, chờ khi chính thức tiếp quản chức Bảo chủ, nắm trọn quyền hành trong gia tộc, sẽ công bố sự thật, khôi phục phận nữ nhi cho nàng, để nàng đường đường chính chính xuất giá lấy chồng như bao cô gái khác.
Cái gì mà tai ương huyết quang, tất cả chỉ là lời nhảm nhí của lão thầy bói mù mà thôi.
Đến ngày đó, sẽ mời những thợ may giỏi nhất phủ Tế Ninh về may áo cưới phượng bào cho nàng. Của hồi môn sẽ chất đầy một trăm hai mươi rương hòm châu báu. Và cuối cùng, Thất ca , đích cõng gái lên kiệu hoa về nhà chồng.
---