Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 779: Trần Bì

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:52:20
Lượt xem: 294

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Tam Hợp hỏi: "Ngươi tên là gì?"

Người nọ đáp: "Tiểu nhân tên là Trần Mao."

Yến Tam Hợp: "Năm nay bao nhiêu tuổi ?"

Trần Mao sững , tự dưng hỏi tuổi tác của gì?

"Tiểu nhân năm nay ba mươi tám."

Yến Tam Hợp: "Vậy năm Vĩnh Hòa thứ tám, ngươi bao nhiêu tuổi?"

Trần Mao ngẩn một lúc lâu mới tính : "Hai mươi tám."

Yến Tam Hợp: "Làm nghề bao nhiêu năm ?"

Trần Mao: "Từ nhỏ theo sư phụ chân sai vặt ."

Yến Tam Hợp: "Từ nhỏ là bao nhiêu tuổi?"

Trần Mao: "Tầm bảy, tám tuổi gì đó."

Yến Tam Hợp: "Viện Hải Đường chỉ một ngươi lo liệu việc hốt xác thôi ?"

Trần Mao gật đầu.

Yến Tam Hợp: "Tổng cộng mấy cái xác?"

Trần Mao: "Tổng cộng là bốn."

Yến Tam Hợp: "Là bốn nào?"

Câu hỏi khiến Tạ Tri Phi lưng nàng cũng cau mày. Nha đầu thật kỳ lạ, hỏi những chi tiết vụn vặt liên quan thế nhỉ?

Trần Mao: "Hai t.h.i t.h.ể nam ngoài sân, một lớn một nhỏ. Hai t.h.i t.h.ể nữ trong nhà, cũng là một lớn một nhỏ."

Yến Tam Hợp: "Phòng nào? Sương phòng là nhà chính?"

Trần Mao: "Sương phòng."

Yến Tam Hợp: "Sương phòng phía Đông phía Tây?"

Trần Mao: "Sương phòng phía Tây."

Yến Tam Hợp: "Phía sương phòng phía Tây trồng loại cây gì?"

Trần Mao ngớ . Chẳng đang hỏi về xác c.h.ế.t , tự dưng lôi chuyện cây cối gì?

"Tiểu nhân... tiểu nhân để ý."

"Là để ý, là căn bản từng thấy?"

Yến Tam Hợp bỗng mỉm đầy ẩn ý.

Viện Hải Đường, tên như ý nghĩa, trong viện trồng là cây hải đường.

"Năm Vĩnh Hòa thứ tám, Trịnh phủ xảy huyết án kinh thiên động địa như , cảnh tượng đó nghề hốt xác cả đời cũng khó quên. Ta hỏi ngươi năm bao nhiêu tuổi, ngươi ngẩn một lúc lâu mới tính là hai mươi tám."

"Trần Mao , ngươi nghĩ tuổi còn nhỏ, là phận nữ nhi nên dễ lừa lắm ? Ngươi tưởng thấy ngươi đang lén lút bấm ngón tay tính toán gầm bàn ?"

Mặt Trần Mao xanh mét: "Quan gia, những lời tiểu nhân từng câu từng chữ đều là sự thật. Nếu nửa lời gian dối..."

"Bụng bắt đầu đau ? Rượu ngươi uống chính là t.h.u.ố.c độc, còn chén mới là t.h.u.ố.c giải."

Trần Mao: "..."

Yến Tam Hợp đập bàn cái "rầm", giọng lạnh tanh: "Ngươi tưởng của quan phủ chúng chỉ là một lũ ăn hại đái nát, ai thề độc cũng tin sái cổ ?"

Trần Mao ôm bụng, run lẩy bẩy như cầy sấy.

Hèn gì, uống hết chén mới phép rời khỏi phòng, hóa âm mưu cả...

Mồ hôi lạnh to như hạt đậu thi túa trán . Bụng bắt đầu quặn đau từng cơn. Là... là độc d.ư.ợ.c bắt đầu phát tác ?

"Đại nhân! Tha mạng!"

Trần Mao luống cuống dậy, nhào tới bên chân Yến Tam Hợp, quỳ sụp xuống van xin: "Ta... khai, khai hết..."

"Người thực sự hốt xác cho viện Hải Đường căn bản là ngươi."

Yến Tam Hợp vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng đổi sắc: "Muốn sống thì mau khai . Người đó là ai? Cha ngươi, ngươi, là ông nội ngươi?"

Miệng Trần Mao há hốc to đến mức thể nhét lọt cả quả trứng gà, trong mắt tràn ngập sự sợ hãi tột độ.

Một lúc lâu , đầu gục xuống, lí nhí thú nhận:

"Người hốt xác cho viện Hải Đường... là trai !"

Ánh mắt Yến Tam Hợp sắc lạnh như dao: "Người đó hiện giờ đang ở ?"

Vẻ mặt Trần Mao cứng đờ : "Huynh ... đang ở nhà."

Yến Tam Hợp , nhướng mày Tạ Tri Phi: "Đi ?"

"Đi!"

Tạ Tri Phi gật đầu dứt khoát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-779-tran-bi.html.]

...

Nhà họ Trần ở khu phía Bắc thành Tứ Cửu.

Đó là một căn tứ hợp viện nhỏ bé, cũ kỹ, là nơi sinh sống của hai em Trần Mao và bà già mù một mắt.

Cha mất sớm, để gánh nặng gia đình lên vai vợ và ba đứa con thơ dại. Bà già nghề may vá thuê để nuôi con. Làm ngày đủ, tranh thủ đêm, mắt mờ dần cuối cùng hỏng hẳn một bên.

Anh trai Trần Mao tên là Trần Bì. Người thường "quyền thế phụ", Trần Bì mới tám tuổi đầu theo sư phụ nghề tang lễ kiếm sống. Mười hai tuổi xuất sư, trở thành trụ cột chính gánh vác kinh tế gia đình.

Khi Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi thấy Trần Bì, cả hai đều kinh hãi đến mức thốt nên lời.

Người giường , giữa tiết trời tháng Tư ấm áp mà đắp một chiếc chăn bông dày sụ, che kín mít từ đầu đến chân, chỉ lộ đôi mắt trũng sâu hoắm khuôn mặt hốc hác như bộ xương khô.

Thấy lạ , "bộ xương khô" từ từ đầu .

"Ca, vị là Tạ đại nhân của Binh Mã Tư Ngũ thành, còn vị là cao nhân do Tạ đại nhân mời tới, cũng tên cô nương là gì."

Trần Mao mếu máo: "Ca, bọn họ bắt thóp , còn... còn ép uống t.h.u.ố.c độc nữa."

Trần Bì khép đôi mi nặng trĩu , khẽ thở dài một não nề. Hắn dường như chẳng hề ngạc nhiên việc em trai quan phủ sờ gáy.

Nghe thấy tiếng thở dài của , Trần Mao vội vàng lật chăn , đỡ dậy.

Vừa thấy bộ cơ thể , Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi khỏi đầy ái ngại.

Người chỉ mặt mũi giống bộ xương khô, mà cả thể cũng chẳng khác gì một bộ hài cốt cử động. Gần như còn chút thịt nào, da bọc xương đúng nghĩa đen, gầy gò đến mức đáng sợ.

Đã thế, bên trong chăn còn mặc thêm một lớp áo bông dày cộp.

Yến Tam Hợp linh cảm thấy điều bất thường: "Vén tay áo lên cho xem cổ tay."

Trần Mao sợ uy Yến Tam Hợp, dám tự tiện động , đành sang gọi khẽ một tiếng "Ca" đầy vẻ cầu khẩn.

Thấy trai gật đầu đồng ý, Trần Mao mới dám rón rén vén tay áo lên.

Lộ mắt là một cánh tay khẳng khiu như cành củi khô, lớp da mỏng tang dính sát xương, xanh xao nhợt nhạt.

Hèn gì sợ lạnh đến thế. Quả nhiên là chẳng còn chút mỡ nào để giữ ấm.

Tạ Tri Phi nhíu mày hỏi: "Trần Bì, ngươi mắc bệnh gì ?"

Trần Bì thèm để ý đến Tạ Tri Phi, mà sang em trai.

Trần Mao hiểu ý, vội vàng rót chén ấm, cẩn thận đút tận miệng cho .

Trần Bì nhấp một ngụm nhỏ cho thấm giọng mới lên tiếng: "Nói , các tìm việc gì?"

Giọng khàn đặc, thô ráp như tiếng cọ xát của giấy nhám, như lâu từng mở miệng chuyện với ai.

Tạ Tri Phi liếc mắt hiệu cho Trần Mao. Trần Mao lật đật chạy lấy hai chiếc ghế mời khách .

Yến Tam Hợp xuống mở lời, thẳng vấn đề: "Năm Vĩnh Hòa thứ tám. Trịnh gia. Viện Hải Đường."

Trần Bì thấy mấy từ khóa , những tỏ vẻ ngạc nhiên sợ hãi, mà khóe miệng còn khẽ nhếch lên một nụ thản nhiên đến lạ lùng.

Yến Tam Hợp hỏi: "Ngươi cái gì?"

Trần Bì dùng bàn tay khẳng khiu xoa xoa mu bàn tay trái, giọng khàn khàn đáp: "Ta đoán là sẽ ngày mà."

Câu như châm ngòi cho hàng chục quả pháo nổ tung trong đầu .

Yến Tam Hợp sang Tạ Tri Phi, bắt gặp ánh mắt cũng đang , đôi lông mày nhíu chặt đầy vẻ nghi hoặc.

Lúc , Trần Bì giơ hai bàn tay gầy guộc như chân gà mặt, lật qua lật ngắm nghía: "Ta nông nỗi tàn ma dại như ngày hôm nay, tất cả đều là do hốt xác định mệnh đó."

Yến Tam Hợp hỏi: "Năm Vĩnh Hòa thứ tám, ngươi bao nhiêu tuổi?"

Trần Bì: "Tròn ba mươi."

Yến Tam Hợp: "Ba mươi tuổi đối với trong nghề thì vẫn coi là trẻ và sung sức."

"Chính vì còn trẻ và non kinh nghiệm nên mới điều đến viện Hải Đường."

Trần Bì chỉ tay hai giường: "Ai trong hai vị ơn giải độc cho thằng em dại dột của ."

Tạ Tri Phi sang Yến Tam Hợp, thấy nàng vẫn bình chân như vại, bèn lên tiếng: "Thế thì . Ngươi khai hết chuyện mới giải độc."

"Không độc d.ư.ợ.c gì . Ta chỉ lén bỏ chút nước đậu sống rượu của thôi."

Yến Tam Hợp tỉnh bơ : "Chạy nhà xí vài chuyến là hết độc ngay mà."

Trần Mao kêu lên "Ái chà" một tiếng t.h.ả.m thiết. Hèn gì bụng cứ quặn đau từng cơn dữ dội thế, hóa là tào tháo đuổi.

Không nhịn nữa .

Trần Mao vội vàng kẹp chặt mông, ba chân bốn cẳng phóng như bay về phía nhà vệ sinh.

Tạ Tri Phi sườn mặt điềm tĩnh của Yến Tam Hợp, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hóa màn kịch sai Minh Đình và Lý đại hiệp rầm rộ đến Bùi gia xin t.h.u.ố.c độc chỉ là diễn cho Hoài Nhân xem mà thôi.

Liên tiếp ba tung hỏa mù, hư hư thực thực...

Xem , nha đầu đang âm thầm đề phòng cả nhà họ Triệu.

---

 

Loading...