Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 768: Điều tra lại
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:52:09
Lượt xem: 307
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triều sớm. Cung Càn Thanh.
Viên nội thị phất trần một cái, cao giọng hô: "Có việc thì tâu, việc bãi triều."
Bộ Lục trong bộ giáp trụ võ tướng uy nghiêm bất ngờ bước khỏi hàng, thẳng tới ngự tiền, vén vạt áo quỳ xuống.
"Bệ hạ, thần việc khẩn cấp tấu trình."
"Trình lên đây."
Viên nội thị nhận lấy tấu chương từ tay Bộ Lục, kính cẩn dâng lên mặt Tân đế. Tân đế cúi đầu , hình đẫy đà của ngài khẽ rung lên.
Một lúc , ngài chỉ tay bản tấu chương: "Đưa qua cho Thái t.ử xem."
Triệu Diệc Thời đón lấy, lướt qua mấy dòng chữ, chợt ngước mắt lên, lạnh lùng quát: "Bộ tướng quân, Khổng T.ử dạy 'T.ử bất ngữ quái lực loạn thần', ngươi thật to gan!"
(*Người quân t.ử bàn chuyện quỷ thần ma quái
"Điện hạ, thần to gan càn, mà thực sự là..."
Bộ Lục vò đầu bứt tai đầy bối rối. Dù đó chuẩn tâm lý kỹ càng và soạn sẵn văn mẫu, nhưng uy nghiêm của thiên tử, vẫn ấp úng thốt nên lời.
"Con ngựa đó là chiến mã của Trịnh Ngọc lão tướng quân. Năm xưa Lão tướng quân từng ơn cứu mạng thần, cho nên những năm qua thần vẫn tận tâm chăm sóc con ngựa già của ngài . Hôm qua, ngay khi con ngựa già trút thở cuối cùng thì bộ chiến mã của Bộ gia quân đều đồng loạt ngã quỵ."
"Thần mời quan thú y, mời lang trung giỏi bên ngoài, thậm chí mời cả Bùi thái y của Thái y viện đến khám, nhưng vẫn tìm nguyên nhân bệnh."
"Thần đồn rằng, chiều hôm qua bức tường vây quanh phủ Trịnh gia bỗng dưng sụp đổ rõ nguyên nhân, cho nên mới mạo liên tưởng..."
"Bệ hạ! Bệ hạ..."
Thái Phó Tự khanh Lý Kiến lao như một cơn lốc, quỳ phịch xuống bên cạnh Bộ Lục, vẻ mặt mếu máo cầu khẩn: "Bẩm Bệ hạ, giờ Dần một khắc sáng nay, hai vạn con chiến mã của Thái Phó Tự hiểu cũng đồng loạt ngã bệnh, tra nguyên nhân."
Lời dứt, bộ cung Càn Thanh rơi tĩnh mịch đáng sợ. Không khí dường như đông cứng .
Chuyện bức tường vây Trịnh gia sụp đổ bí ẩn lan truyền khắp kinh thành chỉ trong một đêm. Một bức tường kiên cố đang yên đang lành tự dưng đổ sập tan tành, quả là chuyện kỳ quái hiếm thấy.
Đêm qua, ít quan yếu bóng vía lén đặt quyển kinh Kim Cang gối để trấn an tinh thần.
Giờ thì , chuyện tường sập còn giải thích , thêm chuyện hàng vạn chiến mã lăn ốm, còn trùng hợp đúng lúc ngựa của Trịnh lão tướng quân c.h.ế.t.
Chuyện ...
Chân tay của ít quan văn bắt đầu run lẩy bẩy.
lúc , Bộ Lục sang hỏi Lý Kiến: "Ngựa bên các ông cũng vẻ mặt buồn bã, ủ rũ ?"
Lý Kiến gật đầu như bổ củi: ", đúng, đúng! Nhìn mặt chúng nó buồn thiu, t.h.ả.m thương lắm."
Bộ Lục: "Có mệt mỏi, rã rời ?"
Lý Kiến: ", đúng, y chang ."
Bộ Lục: "Cũng ăn cỏ, uống nước bình thường, chỉ là nhất quyết chịu dậy, dùng roi quất cũng im chịu trận ?"
Lý Kiến: ", đúng! Đánh đau đến mấy chúng nó cũng chỉ chảy nước mắt chứ chịu nhúc nhích."
Hai kẻ tung hứng, mỗi câu khiến tim gan văn võ bá quan thêm thắt .
Tiên đế khi còn sống hạ quyết tâm ngự giá chinh đ.á.n.h Thát Đát, thậm chí còn ép Hoàng thái tôn tổ chức đại hôn sớm hơn dự định.
Trận chiến Binh bộ rục rịch chuẩn từ tháng mười năm ngoái. Qua Tết, lương thảo khí giới cũng vận chuyển dần lên phía Bắc. Tuy Tiên đế băng hà nhưng kế hoạch đ.á.n.h Thát Đát vẫn thể hủy bỏ.
Mọi sự sẵn sàng, giờ chiến mã đổ bệnh hàng loạt thế thì lấy gì mà đánh?
Đây mới chỉ là tai họa thứ hai.
Còn một mối nguy hiểm tiềm tàng đáng sợ hơn nữa.
Hoa quốc ba cơ sở Thái Phó Tự nuôi ngựa chiến. Một ở kinh thành, một ở phía Tây Cam Túc, và một ở vùng biên giới phía Bắc. Ba nơi cung cấp bộ chiến mã cho quân đội Hoa quốc.
Hiện tại ngựa ở kinh thành dính chưởng.
Nếu chẳng may ngựa ở Cam Túc và Bắc Địa cũng xảy chuyện tương tự thì hậu quả sẽ nghiêm trọng khôn lường.
Hoa quốc bốn bề thọ địch: Đông Di, Nam Man, Tây Nhung, Bắc Thát Đát. Chỉ cần một trong bốn kẻ thù nhân cơ hội quân đội Hoa quốc mất sức chiến đấu mà tấn công thì...
Văn võ bá quan ai dám nghĩ tiếp đến viễn cảnh đen tối đó, đồng loạt ngước mắt lên Tân đế đang ngai vàng.
Trên trán Tân đế lấm tấm mồ hôi lạnh. Ánh mắt ông hướng về phía Triệu Diệc Thời: "Thái t.ử cao kiến gì về việc ?"
Triệu Diệc Thời hít sâu một , hai bàn tay giấu trong tay áo siết chặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-768-dieu-tra-lai.html.]
"Trước tiên, xin Bệ hạ phái hỏa tốc đến hai Thái Phó Tự còn để thăm dò tình hình. Tiếp theo, cần xác minh rõ nguyên nhân vì ngựa ủ rũ đồng loạt như , và liệu thực sự liên quan đến điềm báo từ Trịnh gia ."
Văn võ bá quan gật đầu tán thành rầm rập. Lời đúng trọng tâm, thực tế và cấp thiết.
Tân đế sang Binh bộ Thượng thư.
Lão Thượng thư bước lên một bước, tâu: "Lão thần sẽ lập tức phái phi ngựa ngày đêm..."
"Bệ hạ! Bệ hạ..."
Lời của Lão Thượng thư tiếng hô thất thanh của viên thái giám truyền tin từ Tư Lễ Giám cắt ngang.
Viên thái giám lao điện, quỳ sụp xuống, thở hổn hển bẩm báo: "Bệ hạ! Tam đại doanh gửi tin báo khẩn cấp. Chiến mã của họ cũng gặp vấn đề y hệt. Chỉ trong một đêm, bộ ngựa đều liệt, con nào dậy nổi."
Tân đế lạnh lùng hỏi: "Nguyên nhân là gì?"
"Bẩm Bệ hạ, vẫn tìm nguyên nhân ạ."
Cả cung Càn Thanh một nữa chìm sự im lặng c.h.ế.t chóc.
Tam đại doanh là lực lượng quân sự nòng cốt bảo vệ kinh thành và là quả đ.ấ.m thép của quân đội Hoa quốc. Nếu địch xâm lược cần xuất binh chinh phạt thì Tam đại doanh luôn là lực lượng tiên phong.
Bộ gia quân của Bộ Lục cũng thuộc biên chế Tam đại doanh.
Ngựa của cả ba đại doanh đều gặp sự cố, điều chẳng khác nào báo hiệu bầu trời Hoa quốc đang sắp sửa sụp đổ!
Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, ngựa của kinh doanh và Thái Phó Tự đều đồng loạt xảy chuyện. Chẳng lẽ tất cả những tai ương thực sự bắt nguồn từ cái c.h.ế.t của con ngựa già ?
Chẳng lẽ oan khuất của huyết án Trịnh gia thực sự linh thiêng đến thế?
Lúc , Lão Thượng thư Binh bộ quỳ sụp xuống, khẩn thiết kêu lên: "Bệ hạ ơi! Việc liên quan đến vận mệnh quốc gia, đến sự tồn vong của giang sơn xã tắc. Xin Bệ hạ hãy mau chóng định đoạt, thể chần chừ thêm nữa!"
Bốn chữ "vận mệnh quốc gia" như sét đ.á.n.h ngang tai, khiến trái tim đều run rẩy.
Tân đế lúc mất hết kiên nhẫn, lạnh lùng quát: "Thái tử! Ngươi thấy bước tiếp theo nên thế nào?"
Triệu Diệc Thời im lặng thẳng mắt Tân đế, từ từ rũ mắt xuống, cao giọng tâu:
"Bẩm Bệ hạ, hàng loạt sự việc kỳ quái xảy gần đây đều mối liên hệ mật thiết với Trịnh gia. Thần cho rằng, đến lúc điều tra vụ án Trịnh gia để sáng tỏ chuyện, trấn an lòng và vong linh khuất."
Tân đế thản nhiên : "Thái t.ử thật là quyết đoán. vụ án là do chính Tiên đế ngự phê định án đấy."
"Thần từ nhỏ lớn lên bên cạnh Tiên đế. Đối với thần, Tiên đế chỉ là quân vương, là ông nội, mà còn là một vị hùng cái thế." Triệu Diệc Thời ngẩng cao đầu, dõng dạc : "Ngài dạy thần rằng, lợi ích của quốc gia, thiên hạ, thì gì là thể buông bỏ, kể cả danh dự cá nhân."
"Hay cho câu 'quốc gia thiên hạ'!" Tân đế vỗ tay tán thưởng: "Trẫm giao việc cho Thái tử, phối hợp cùng Tam Ti, lật hồ sơ và điều tra rõ ràng vụ án Trịnh gia."
Triệu Diệc Thời dập đầu: "Thần lĩnh chỉ."
Tân đế: "Lão Thượng thư?"
Binh bộ Lão Thượng thư: "Có thần!"
Tân đế: "Hai Thái Phó Tự ở phía Tây và phía Bắc, khanh hãy lập tức phái kiểm tra tình hình."
"Thần tuân chỉ!"
Tân đế quét ánh mắt sắc lạnh qua hàng quan : "Chư vị đại thần, chuyện chiến mã đổ bệnh liên quan mật thiết đến an nguy quốc gia. Trẫm mong chư vị cẩn trọng lời ăn tiếng , tránh gây hoang mang dư luận."
Văn võ bá quan đồng thanh hô: "Chúng thần xin tuân chỉ."
Tân đế dậy phất tay áo: "Các đại thần Nội các, Binh bộ và Khâm Thiên Giám theo trẫm đến Ngự thư phòng bàn việc quân cơ."
Viên nội thị vội vàng phất trần, hô lớn: "Bãi triều..."
Triệu Diệc Thời là đầu tiên bước khỏi cung Càn Thanh. Hắn nhanh đến mức các quan viên Tam Ti đuổi theo để bàn bạc việc điều tra án cũng kịp.
Ối chà, Điện hạ mà vội thế? Vụ án Trịnh gia phức tạp như , còn kịp bàn bạc kế hoạch cụ thể mà!
Triệu Diệc Thời sải bước qua cầu Kim Thủy, ngước mắt lên . Thẩm Trùng đợi sẵn ở đầu cầu bên , thấy chủ nhân liền vội vàng chạy tới.
"Điện hạ?"
"Truyền lời cho Tam gia, tối nay hãy đưa Yến cô nương tới thuyền gặp !"
"Yến cô nương?"
Trong lòng Thẩm Trùng thoáng chút kinh ngạc: "Vâng, thuộc hạ ngay!"
---