Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 76: Không Xứng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:11
Lượt xem: 294
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tất nhiên là !”
Yến Tam Hợp đưa tay day day thái dương: "Quý Lão gia , đối với một đôi phu thê, khi sống đồng tịch đồng sàng, thì khi c.h.ế.t đồng quan đồng huyệt quan trọng đến mức nào chứ?"
Điều ý nghĩa gì đối với một phụ nữ?
Nó nghĩa là cả cuộc đời nàng gia tộc chồng, đàn ông của , và con cháu đời công nhận danh phận chính thống. Nó cũng nghĩa là kiếp nàng vẫn còn cơ hội nối tiền duyên với đàn ông . Cho dù tấm bia mộ khắc đầy đủ tên họ, thì đó vẫn là vinh dự tối cao đối với một phụ nữ thời xưa.
Quý Xuân Sơn cuối cùng lựa chọn chôn cất cùng huyệt mộ với vợ cả khuất. Hành động chẳng khác nào tuyên bố với con cháu Quý gia đời rằng: Quý Xuân Sơn đời chỉ công nhận Trương thị là thê t.ử duy nhất, kiếp cũng chỉ nguyện ý nối duyên xưa với nàng. Còn Hồ thị ngươi, trong mắt chẳng là cái thá gì cả!
"Nếu đổi là , cũng thể nuốt trôi cục tức .”
Yến Tam Hợp gay gắt: "Cùng là thê tử, cùng ghi tên trong gia phả họ Quý, công sinh con đẻ cái nối dõi tông đường, thì dựa cái cớ gì mà bà phép hợp táng cùng chồng?"
Bùi Tiếu cũng bắt đầu thấy tò mò: " đấy, dựa cái gì chứ?"
"Hay là bởi vì...”
Yến Tam Hợp xoáy mắt Quý Lăng Xuyên, giọng điệu đột ngột đổi: "Chính các con trai, cũng cho rằng bà xứng đáng?"
Máu Quý Lăng Xuyên dồn hết lên mặt đỏ bừng, hai hàng lông mày xoắn chặt , hồi lâu vẫn thốt nên lời nào.
"Quý Lão gia, cố tình soi mói chuyện riêng tư của nhà các . Có những chuyện ngoài thấy quan trọng, nhưng đối với trong cuộc, nó thể trở thành chấp niệm hóa thành tâm ma."
Yến Tam Hợp bình tĩnh lạ thường: "Nếu giải quyết êm thấm chuyện thì ông buộc thật với . Chỉ thật mới cứu vãn tình thế, bằng ..."
"Cậu! Cậu chứ!" Bùi Tiếu bên cạnh mà sốt ruột .
Từ khi bà ngoại qua đời đến nay, bao giờ nghĩ đến vấn đề . Hôm nay nếu Yến Tam Hợp vạch trần thì vẫn cứ đinh ninh đó là chuyện đương nhiên.
Ánh mắt Quý Lăng Xuyên hư , trầm mặc lâu mới khó khăn mở miệng:
"Thực ... đây là ý định của và Nhị ."
"Khoan !" Giọng Bùi Tiếu cao vút lên vì kinh ngạc: "Vậy rốt cuộc Ngoại tổ phụ khi mất để lời trăng trối nào về việc ?"
Quý Lăng Xuyên ánh mắt thất thần đứa cháu trai: "Ông ngoại con... để lời nào cả..."
"Tại thế!" Bùi Tiếu mà tức sôi máu, đập bàn c.h.ử.i thề: "Cậu! Cậu thế chẳng là ăn cây táo rào cây sung, bất hiếu với bà ngoại ?"
"Hỗn láo!" Quý Lăng Xuyên thẹn quá hóa giận, quát chút khách khí.
"Chẳng lẽ con sai ?" Cha Bùi Tiếu gì còn chẳng thèm , huống chi là ông Quý Lăng Xuyên . Hắn chỉ thẳng mặt ông mà mắng: "Bà ngoại chỗ nào xứng đáng với mà nỡ lòng nào dối là ý của ông ngoại để gạt bà rìa, chôn bà ở một nơi cô quạnh như thế? Thảo nào quan tài bà khép , hóa đều là do hại cả!"
"Ngươi..." Quý Lăng Xuyên tức đuối lý, cũng gân cổ lên cãi cùn: "Bà ngoại của ngươi, đừng chõ mũi việc của khác."
Mặc kệ thì mặc kệ!
Bùi Tiếu lao đến mặt Yến Tam Hợp, hùng hổ : "Ngươi cũng đừng lo chuyện bao đồng nữa. Ai gây nghiệp thì nấy chịu, mắc mớ đếch gì đến chúng . Cho cái thứ bất hiếu sống thanh thản cái quái gì?"
"Bùi Minh Đình! Ngươi... ngươi... ngươi..." Quý Lăng Xuyên ôm n.g.ự.c thở dốc, tức đến mức nên lời.
Xoảng!
Một chén ném vỡ tan tành mặt đất.
Hai đàn ông đang cãi hăng say bỗng giật im bặt, ngơ ngác sang.
"Ngươi! Ngồi xuống! Ngậm miệng ngay!”
Yến Tam Hợp liếc xéo Bùi Tiếu một cái sắc lẹm, sang chỉ mặt Quý Lăng Xuyên: "Còn ông, sự thật cho . Ngay lập tức!"
Tròng mắt Bùi Tiếu trợn ngược trắng dã, hậm hực lườm Quý Lăng Xuyên một cái cũng ngoan ngoãn xuống ghế.
Đồ súc sinh!
Quý Lăng Xuyên thầm rủa thằng cháu trong bụng, c.ắ.n răng thú nhận: "Yến cô nương, từ nhỏ lớn lên bên cạnh Mẫu cả, ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-76-khong-xung.html.]
Mẫu cả là một phụ nữ dịu dàng như nước, bà dạy sách thánh hiền, dạy đạo lý . Tất cả tình mẫu t.ử thiêng liêng bà đều dành trọn vẹn cho , giữ chút gì cho riêng .
"Yến cô nương, lẽ cô tin." Quý Lăng Xuyên thở dài não nề: "Trước mười tuổi, vẫn luôn đinh ninh rằng chính là con ruột do bà dứt ruột đẻ . Mãi cho đến khi bà qua đời, mới sự thật về thế của ."
Yến Tam Hợp: "Cho nên trong lòng ông, bà mới là thực sự?"
"!" Nước mắt Quý Lăng Xuyên chậm rãi lăn dài má: "Bà bón cho từng thìa cơm, ngụm nước, lo cho từng giấc ngủ yên bình. Ta báo ân, nhất định báo đáp ân tình dưỡng d.ụ.c trời biển ."
Yến Tam Hợp im lặng gì, ánh mắt lơ đãng liếc về phía Lý Bất Ngôn đang trong góc tối.
Lý Bất Ngôn khẽ lắc đầu hiệu.
Đừng tin.Đàn ông mà đáng tin thì heo nái cũng leo cây.Huống chi chuyện cũng là cách vẹn đôi bên. Ba cùng hợp táng chung một huyệt mộ, chuyện đó thể mà.
Yến Tam Hợp im lặng một lát bình thản hỏi: "Quý Lão gia, nhà đẻ của Mẫu cả Trương thị lai lịch thế nào?"
Quý Lăng Xuyên giật thon thót: "Cô hỏi chuyện để gì?"
Yến Tam Hợp đanh giọng: "Ông chỉ cần trả lời câu hỏi của , cần hỏi ngược ."
Lòng bàn tay Quý Lăng Xuyên toát mồ hôi lạnh, đành khai thật: "Đương kim Thái t.ử phi mang họ Trương."
Thì là thế!Quả nhiên là như !
Trong đầu Yến Tam Hợp vốn còn vài điểm lấn cấn thông suốt, nay câu trả lời thì thứ sáng tỏ như ban ngày.
"Cho nên cái gọi là 'báo ân' gì đó chỉ là cái cớ để lừa gạt thiên hạ mà thôi.”
Yến Tam Hợp toạc chút nể nang.
"Nguyên nhân thực sự là do thế lực của gia tộc Trương thị quá lớn, ông dám đắc tội. Hoặc là ông đang điều gì đó cầu cạnh họ, hoặc là bọn họ thể mang lợi ích to lớn cho con đường quan lộ của ông, nên ông mới quyết định để phụ hợp táng cùng Trương thị, đúng ?"
"Ta..." Môi Quý Lăng Xuyên run rẩy bần bật, thốt nên lời.
"Vậy để phân tích bộ sự việc từ đầu đến cuối, Quý Lão gia xem đúng nhé.”
Yến Tam Hợp dậy, ngưỡng cửa. Ngoài sân, sắc xuân đang độ rực rỡ, chim hót líu lo, trái ngược với bầu khí lạnh lẽo thấu xương trong phòng khách.
Chỉ một cái ngưỡng cửa thôi mà ngăn cách hai thế giới, đời và sự đời cũng y hệt như .
Có kẻ sinh ngậm thìa vàng, cao sang quyền quý. Có kẻ mạng kiếp chỉ như con kiến hôi, mặc chà đạp. Có phúc đức dầy dặn, sống thọ c.h.ế.t già viên mãn. Có toan tính cả đời, cuối cùng cũng chỉ là công dã tràng se cát biển đông.
"Ta tuy rõ gia thế nhà họ Trương ở kinh thành hiển hách đến mức nào, nhưng trong tộc thể sản sinh một vị Thái t.ử phi thì đủ thấy thế lực dạng ."
"Trương thị gả Quý gia vốn là 'gả xuống' (hạ giá), cho nên dù hư t.h.a.i hai , thể sinh con nối dõi, bà vẫn vững ghế chính thất phu nhân mà hắt hủi."
"Hồ thị bước chân cửa Quý gia, sinh hạ ông. Quý gia chịu áp lực từ phía gia tộc Trương thị, đồng thời cũng trấn an Trương thị, nên mới quyết định đưa ông sang con thừa tự danh nghĩa của bà ."
"Chuyện cho con con thừa tự, chắc chắn là chủ ý của mẫu ông. Trên đời nào tự nguyện dâng con ruột cho khác nuôi cả. Bà là ép buộc, là bất đắc dĩ."
Mau tiếp !
Lần đầu tiên trong đời, Bùi Tiếu cảm thấy những mưu mô, toan tính chốn nội trạch của đàn bà phụ nữ thực sự khiến tim thắt vì sợ hãi!
"Phụ ông từng bảo mẫu ông hồi trẻ ngây thơ, đáng yêu, khác hẳn các tiểu thư khuê các ở kinh thành. Thứ nhất, bà xuất là con gái nhà chài lưới, mang cảm giác mới lạ cho phụ ông. Thứ hai, bà ít va chạm sự đời, tâm tư đơn giản, trong sáng. Đàn ông thường dễ nảy sinh cảm giác che chở, yêu thương những phụ nữ ngây thơ như thế."
Yến Tam Hợp dừng một chút lấy tiếp tục phân tích.
" sự việc cướp mất đứa con đầu lòng khiến bà dần tỉnh ngộ. Bà nhận rằng ở cái Quý phủ , bà chỉ là một phận thất thấp hèn, tiếng trọng lượng. Đừng là con trai, cho dù Trương thị lấy mạng bà, bà cũng chỉ thể ngoan ngoãn dâng lên mà thôi. Tuy nhiên, bà cũng nhanh nhạy nhận rằng, chuyện đối với bà mà , ngoại trừ nỗi đau mất con, thì những mặt khác đều là lợi thế."
"Tương lai của con trai bà đảm bảo. Người chồng vì cảm thấy mắc nợ nên sẽ càng yêu thương, chiều chuộng bà hơn. Trương thị vì nể tình đứa con nuôi nên cũng sẽ đối xử khoan dung, độ lượng với bà. mà..."
" mà cái gì?" Bùi Tiếu sốt ruột hỏi dồn.
---