Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 757: Đại điển

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:51:57
Lượt xem: 291

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng chuông chùa Giới Đài chia thành ba buổi: sáng, trưa, chiều.

Hòa thượng phụ trách gõ chuông chiều tên là Di Sinh. Ngày đầu tiên để ý lắm, ba trăm ba mươi ba tiếng chuông gõ đến ù cả tai, mà phát hiện điều bất thường .

Đến ngày thứ hai, Di Sinh bắt đầu cảm thấy gì đó sai sai. Tiếng chuông cuối cùng dường như vang lên.

nghĩ nghĩ thì thấy thật vô lý. Vẫn là cái chuông đồng khổng lồ , vẫn dùng lực gõ như khi, thể vang chứ?

Sang ngày thứ ba, Di Sinh quyết định để ý kỹ hơn, bèn gọi tiểu sư nhỏ nhất trong chùa đến đếm giúp.

Kết quả, hai trố mắt cái dùi chuông nện mạnh chuông, nhưng tuyệt nhiên chẳng âm thanh nào phát .

Di Sinh sợ đến toát mồ hôi lạnh.

Tiểu sư thấy chuyện chẳng gì to tát. Nó khuyên Di Sinh rằng gõ kêu cũng chẳng , ai rảnh rỗi sinh nông nổi mà đếm từng tiếng chuông . Trong chùa đang bận tối mắt tối mũi, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.

Di Sinh ngẫm nghĩ cũng thấy lý. Chắc chẳng ai để ý , hơn nữa cũng do lười biếng trốn việc, chắc sẽ lộ.

trong lòng cứ thấp thỏm yên.

Nhịn mấy ngày, cuối cùng chịu nổi nữa, nhân lúc trời tối lén chạy tới tìm trụ trì bẩm báo.

Trụ trì sống hơn nửa đời , chuyện yêu ma quỷ quái gì mà từng qua, nên cũng chẳng để tâm lắm.

hôm nay cấp trực tiếp là Bùi đại nhân đến kiểm tra, lão bèn thuận miệng báo cáo việc . Lỡ như chuyện gì xảy thì chùa Giới Đài cũng cớ để phủi sạch trách nhiệm.

"Bùi đại nhân, ngài xem việc ..."

Bùi Tiếu còn tưởng chuyện gì kinh thiên động địa, vòng vo tam quốc nửa ngày trời, hóa chỉ là cái chuông gõ kêu.

Có cái quái gì ! Chỉ cần quan tài nứt thì chẳng gì đáng sợ cả.

"Gần đây trong thành Tứ Cửu xảy nhiều chuyện kỳ quái lắm, e là liên quan đến việc Tiên đế băng hà." Giọng điệu cực kỳ bình tĩnh: "Việc nên đồn thổi ngoài, cứ coi như từng xảy chuyện gì !"

Trụ trì vốn cũng chỉ định rào đón với cấp cho đạo thôi.

"Đại nhân dạy chí . Chắc chắn là do khí vận d.a.o động chút thôi. Bần tăng sẽ giữ kín như bưng, sống để c.h.ế.t mang theo."

"Thông minh!" Bùi Tiếu chỉnh mũ quan cho ngay ngắn: "Được , bổn quan còn kiểm tra ngôi chùa tiếp theo đây."

"Để bần tăng tiễn đại nhân."

"Tiễn quân ngàn dặm cũng từ biệt thôi, cần khách sáo!"

Trụ trì ngẩn , sang Hoàng Kỳ đầy thắc mắc: Đại nhân nhà ngươi thế?

Hoàng Kỳ giả vờ như thấy. Hắn chẳng lẽ bô bô kể là đại nhân nhà đêm hôm đó khi tỏ tình thất bại thì héo hon như cà muối xổi, đến tận bây giờ vẫn sức ?

Vừa chuyện, họ đến chính điện.

Hoàng Kỳ thầm tính toán trong đầu, cuối cùng quyết định phân ưu giúp gia nhà : "Gia cần thắp nén hương cầu nguyện một chút ?"

"Cầu cái gì? Cầu như thế nào? Cầu với vị Bồ Tát nào đây?"

Bùi Tiếu như quả pháo châm ngòi, lập tức nổ tung.

Quan Âm thì cầu con cái, Nguyệt Lão thì cầu nhân duyên. Có vị Bồ Tát nào quản việc cái cô nàng họ Lý thèm thích ?

...

Năm Vĩnh Hòa thứ mười tám.

Ngày mười hai tháng ba, khi công tác chuẩn cho đại điển đăng cơ tất, Lễ bộ Thượng thư Đỗ Kiến Học dâng tấu thỉnh Thái t.ử lên ngôi.

Thái t.ử hạ lệnh buông rèm cửa chính cung Càn Thanh, tạm dừng việc tang lễ.

Ngày hôm đó, Thượng Bảo Ti thiết lập bảo án ở điện Phụng Thiên, Hồng Lư Tự thiết lập bảo án ở Đan bệ, Giáo Phường Ti bày biện nhạc cụ nhưng vì đang trong thời gian quốc tang nên chỉ để trưng bày chứ tấu nhạc.

Cẩm Y Vệ thiết lập Vân Cái, Vân Bàn trong điện Phụng Thiên, thiết lập Vân Dư ở hành môn, và đặt án tuyên ở hướng tây nam Thừa Thiên Môn.

Đêm đến, thành Tứ Cửu lệnh giới nghiêm diện. Chín cửa thành lớn đóng chặt, nội bất xuất, ngoại bất nhập.

Thân vệ của Thiên t.ử và Cẩm Y Vệ tuần tra gắt gao từng con phố, ngõ hẻm. Binh Mã Tư Ngũ Thành cũng huy động hỗ trợ.

Rất nhanh chóng, đường phố vắng tanh một bóng .

Đến cả hai bên bờ sông Vĩnh Định ngày thường ồn ào náo nhiệt nhất giờ cũng lặng ngắt như tờ. Tất cả thanh lâu, tửu quán đều đóng cửa then cài, từ chối tiếp khách.

Toàn bộ thành Tứ Cửu chìm trong sự tĩnh lặng, nín thở chờ đợi vị chủ nhân mới sắp bước lên ngai vàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-757-dai-dien.html.]

...

Ngày mười ba tháng ba năm Vĩnh Hòa thứ mười tám.

Tiếng chuông, tiếng trống vang rền đ.á.n.h thức thành Tứ Cửu đang say ngủ.

Tiếng chuông ngân vang từ phía Ngọ Môn.

Hai bên lầu chính Ngọ Môn ba gian đình đặt trống và chuông. Mỗi khi Hoàng đế đích tới Thiên Đàn, Địa Đàn tế tự thì sẽ rung chuông, tới Thái Miếu tế tự thì sẽ đ.á.n.h trống.

Hôm nay là ngày Tân đế đăng cơ, chuông trống cùng hòa vang. Chuông gõ chín chín tám mươi mốt tiếng, trống đ.á.n.h một trăm lẻ tám tiếng, tất cả đều định rõ ràng.

Lúc , các quan văn võ bá quan mặc triều phục chỉnh tề, tiến từ cửa cung, tập trung tại sân bên cạnh, cung kính chờ đợi Tân đế đại giá quang lâm.

Đây là một quãng đường khá dài. Các quan thể quá nhanh, cũng quá chậm. Phải canh cho khi tiếng chuông trống dứt cũng là lúc họ vặn bước đến thềm son.

Sau mấy buổi diễn tập, các quan nắm bí quyết. Cứ một tiếng chuông gõ xong thì chín bước. Theo nhịp điệu , hết bảy trăm hai mươi chín bước là .

Tạ Đạo Chi ở hàng đầu, trong lòng đang thầm tính toán.

Người thường "một đời vua, một đời thần". Từ hôm nay trở , lão Hoàng đế trở thành Tiên đế, còn ông sẽ trở thành một trong những đại thần nội các của triều . Theo lý thuyết thì ông vẫn thể trụ trong nội các thêm vài năm nữa.

Tân đế và Tiên đế xưa nay vốn bằng mặt bằng lòng. Chỉ sợ việc đầu tiên Tân đế khi lên ngôi là giải tán hết đám cựu thần già nua các ông. Thời cuộc e là sắp biến động lớn .

Đang mải suy nghĩ thì ông bỗng phát hiện gì đó . Sao phía đều dừng cả , hơn nữa còn dừng cách thềm son tận mấy bước chân?

Tạ Đạo Chi đang định hỏi nhỏ vị Lão Thượng thư xem chuyện gì, thì thấy Tùy đường thái giám Tần Khởi vẩy phất trần, gọi một tiểu nội thị đến thì thầm to nhỏ.

Tiểu nội thị xong liền ba chân bốn cẳng chạy đến chỗ Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Phùng Trường Tú đang đằng xa, cũng thì thầm vài câu.

Sắc mặt Phùng Trường Tú lập tức sa sầm, đầu hiệu cho thuộc hạ phía . Người gật đầu, vung tay lên, bảy tám tên Cẩm Y Vệ lập tức lao như bay về phía Ngọ Môn.

Biến cố ập đến quá nhanh.

Tạ Đạo Chi huých nhẹ tay Lão Thượng thư phía , hỏi nhỏ: "Đã xảy chuyện gì thế?"

Trong mắt Lão Thượng thư rực lửa giận, giọng tuy cố kìm nén nhưng xung quanh vẫn rõ mồn một.

"Đám gõ chuông ăn kiểu gì , sự kiện trọng đại thế mà dám gõ thiếu một tiếng chuông!"

Chỉ gõ tám mươi tiếng?

Trong lòng Tạ Đạo Chi thót , thầm kêu .

...

Buổi trưa.

Trong đình chuông.

Hai phụ trách gõ chuông là Lâm Hải và Lâm Đào giờ phút đang run lẩy bẩy quỳ rạp mặt cấp Triệu Văn Đồ.

"Triệu đại nhân, chúng gõ, mà là cái chuông nó chịu kêu!"

"Triệu đại nhân, đúng là chuông kêu thật mà! thấy rõ ràng dùi chạm chuông . Ngài cứu mạng chúng với! Cứu mạng!"

Cả Triệu Văn Đồ mềm nhũn như bún, ngã phịch xuống đất, gào còn t.h.ả.m thiết hơn cả ma kêu quỷ .

"Ai tin? Ai mà tin cho nổi chứ... Chẳng lẽ Triệu gia sắp diệt môn ? Cháu đích tôn của mới tròn ba tuổi, mới ba tuổi thôi mà..."

Hai Lâm gia thì mặt cắt còn giọt máu.

Chỉ một lát , Ngọ Môn Cẩm Y Vệ vây kín như nêm cối.

Một toán lính xông trong đình chuông, xốc nách ba kẻ đang sợ hãi đến tê liệt mặt đất dậy.

Tên Cẩm Y Vệ cầm đầu chống nạnh nhạt:

"Đại điển đăng cơ của Tân đế cần chín chín tám mươi mốt tiếng chuông, các ngươi dám to gan gõ thiếu một tiếng. Mẹ kiếp, chán sống ? Lôi cổ hết lũ cho , tra khảo xem kẻ nào sai khiến!"

"Oan uổng quá! Oan uổng quá đại nhân ơi..."

Tên Cẩm Y Vệ tức giận tung một cước.

"Oan cái đầu nhà ngươi!"

---

 

Loading...