Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 755: Túi đồ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:51:55
Lượt xem: 300
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một ngày trong núi, nhân gian ngàn năm.
Lúc trở thành Tứ Cửu là năm ngày . Đinh Nhất kiễng chân ngóng trông, cổ dài thêm mấy tấc mới thấy bóng dáng hai họ.
Hắn lao tới, ôm chầm lấy cổ ngựa của Yến Tam Hợp: "Yến cô nương cuối cùng cũng về !"
"Sao thế?" Yến Tam Hợp xoay xuống ngựa, nhạt: "Quan tài nhà ai nứt nữa ?"
"Còn đáng sợ hơn cả quan tài nứt nữa!"
Đinh Nhất ân cần đón lấy dây cương, nịnh nọt: "Điện hạ phái tới hỏi thăm Yến cô nương mấy đấy ạ."
Yến Tam Hợp: "Thế rốt cuộc là quan tài nứt ?"
Đinh Nhất che miệng, ngó nghiêng xung quanh thì thầm: "Không nứt, nhưng phát tiếng kêu."
Yến Tam Hợp dứt khoát: "Không nứt thì tâm ma. Không tâm ma thì đừng tìm , tìm cũng vô dụng."
Đinh Nhất đưa ánh mắt cầu cứu về phía gia nhà . Gia , gì ngài cũng đỡ một câu chứ!
Gia của hắng giọng: "Cứ bẩm báo với Điện hạ là Yến cô nương lực bất tòng tâm."
Gia, ngài đúng là đồ trọng sắc khinh bạn!
Đinh Nhất c.ắ.n môi, lẽo đẽo theo Yến Tam Hợp.
"Yến cô nương, gần đây còn chuyện lạ lắm. Trong thành Tứ Cửu đột nhiên nhiều c.h.ế.t, quan tài trong các cửa hàng bán đủ, vận chuyển từ nơi khác về đấy ạ."
Yến Tam Hợp hỏi: "Lão thái y Thẩm phủ c.h.ế.t ?"
Đinh Nhất gật đầu.
Yến Tam Hợp: "Vậy thì đúng . Lòng hiểm độc của lão sẽ kéo theo khối c.h.ế.t chùm."
Đinh Nhất: "..."
Yến Tam Hợp lấy dây cương từ tay Đinh Nhất, với Tạ Tri Phi: "Ta về phủ , việc chút đây."
Tạ Tri Phi hỏi nàng , gì, chỉ mỉm dịu dàng: "Về sớm nhé, Lý đại hiệp đang mong ngóng lắm đấy."
Lại một câu đ.á.n.h trúng tim đen. Suốt dọc đường nàng quá nhiều những lời như . Ban đầu thì thấy mồm mép trơn tru, nhưng ngẫm kỹ thấy ấm áp vô cùng.
"Được!"
Đợi đám Yến Tam Hợp xa, Đinh Nhất mới thắc mắc: "Gia thấy giọng điệu của Yến cô nương ngày càng sắc bén hơn ?"
Tạ Tri Phi vỗ vai Đinh Nhất: "Trang viện đang thiếu gánh phân đấy, ngươi thử sức ?"
Xong phim, Yến cô nương lưng gia bắt quả tang . Gia đúng là bao che nhà một.
Đinh Nhất vội trưng bộ mặt nịnh nọt: "Gia , tiểu nhân chỉ sợ Yến cô nương một nguy hiểm, là để tiểu nhân lén theo bảo vệ từ xa nhé?"
Tạ Tri Phi hừ một tiếng.
"Ngày mai là đại điển đăng cơ của Tân đế, mấy ngày nay Binh Mã Tư bận tối tăm mặt mũi. Ngươi theo Yến cô nương để trốn việc, đục nước béo cò chứ gì?"
Quả nhiên Lý cô nương đúng. Lòng nam nhân như kim đáy biển, chẳng ai đoán họ đang nghĩ cái quái gì.
Đinh Nhất xám ngoét mặt mày gia nhà , tủi ngậm miệng.
Tạ Tri Phi xoay lên ngựa, quát lớn với Đinh Nhất: "Còn mau việc !"
Đại điển đăng cơ là chuyện hệ trọng, thể để xảy bất cứ sai sót nào. Trước mặt Yến Tam Hợp tỏ bình thản như , nhưng thực trong lòng nóng như lửa đốt.
Còn về sự an nguy của Yến Tam Hợp... Hắn đầu sâu về phía xa. Vẫn còn Chu Thanh theo nàng mà!
...
"Ở cuối con đường nơi bọn đ.á.n.h ngất ngươi một gian nhà nhỏ. Dưới gầm giường của gian thứ hai năm cái tay nải."
Việc đầu tiên Yến Tam Hợp khi kinh là xem thử năm cái tay nải chứa thứ gì.
Con đường đó gần phủ Hán Vương, xung quanh dày đặc cấm quân mặc áo giáp, ai nấy đều sát khí đằng đằng. Đừng là , đến con mèo hoang qua cũng dọa cho chạy mất dép.
"Ai đó?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-755-tui-do.html.]
Yến Tam Hợp đương nhiên chặn . Nàng bình tĩnh đáp: "Nghĩa nữ của Đại thần Nội các Tạ Đạo Chi - Yến Tam Hợp."
Thủ lĩnh cấm quân nheo mắt: "Tới đây gì?"
"Nghĩa phụ tặng cho một căn nhà ở phía , tới xem thử."
Yến Tam Hợp đưa khế đất và chìa khóa mà Đổng Thừa Phong đưa cho, chỉ tay về hướng đông bắc: "Quan gia, chính là căn nhà ngay phía ."
Thủ lĩnh cấm quân nhận lấy, ánh mắt vẫn găm chặt mặt Yến Tam Hợp, đ.á.n.h giá một lúc lâu mới cúi xuống kiểm tra giấy tờ.
Khế đất là thật. Nghe đồn Tạ Đạo Chi quả thực một cô nghĩa nữ.
"Đi nhanh lên, chớ lảng vảng ở đây lâu."
"Vâng, quan gia."
Yến Tam Hợp dắt ngựa nhanh tới cửa ngôi nhà.
Nàng tra chìa khóa ổ khóa đồng rỉ sét. Khóa bật mở. Nàng tháo khóa xuống, đẩy cánh cửa gỗ loang lổ bước nhanh chóng đóng cửa .
Yến Tam Hợp dựa lưng cánh cửa, chân tay mềm nhũn, mồ hôi lạnh toát như tắm.
Phía nàng vẫn luôn hai tên cấm quân theo giám sát. Mãi cho đến khi nàng hẳn trong nhà, hai kẻ đó mới thu ánh mắt và bỏ .
Định thần một lúc, Yến Tam Hợp mới bắt đầu quan sát căn nhà.
Nhà rộng nhưng cực kỳ hoang vu, cỏ dại mọc cao quá đầu .
Nàng thẳng sân viện thứ hai. Khoảnh sân vuông vức cũng um tùm cỏ dại. Ở giữa là gian nhà chính, hai bên tả hữu là hai dãy sương phòng.
Sương phòng chắc là nơi để ở. Yến Tam Hợp thẳng về phía dãy nhà bên trái.
Điều khiến nàng kinh ngạc là trong phòng sạch sẽ tinh tươm, hề chút bụi bặm mạng nhện nào, rõ ràng quét dọn thường xuyên.
Nàng cúi xuống gầm giường, thấy một chiếc rương gỗ nhãn. Chiếc rương khóa, bên phủ một lớp bụi mỏng.
Yến Tam Hợp kéo chiếc rương , mở nắp.
Bên trong quả nhiên năm cái tay nải.
Nàng mở một cái xem, sắc mặt bỗng chốc tái nhợt đến đáng sợ.
Thứ đập mắt là một chiếc yếm đỏ thắm, bên thêu hình phượng hoàng vờn mẫu đơn tinh xảo.
Lật tiếp xuống là một bộ quần áo trẻ con kích cỡ lớn hơn một chút. Lật tiếp nữa, là một bộ lớn hơn nữa.
Nàng vội vàng mở tay nải thứ hai, thứ ba... Đến cái cuối cùng, Yến Tam Hợp kinh hãi tột độ.
Một bộ áo dài đỏ thêu phượng. Một chiếc khăn quàng vai thêu hình khổng tước bằng chỉ Lạc Hà. Một chiếc váy đỏ. Một chiếc quần đỏ. Một đôi giày thêu gấm đỏ, bên còn đặt một túi thơm cầu tự màu đỏ.
Nữ t.ử đời chỉ duy nhất trong ngày xuất giá mới mặc một bộ đồ đỏ từ trong ngoài như thế .
Đôi bàn tay vốn chỉ bắt mạch, châm cứu cứu , cuối cùng cũng ngày cầm lấy kim chỉ, vụng về may từng đường kim mũi chỉ, mỗi năm một bộ xiêm y, dành cho đứa con gái lưu lạc phương trời nào rõ.
Từ chiếc yếm đỏ khi mới lọt lòng, cho đến mũ phượng khăn quàng ngày xuất giá.
Yến Tam Hợp sững sờ bộ hỉ phục đỏ rực, tay run rẩy nâng niu từng tấc vải. Trong lòng dâng lên nỗi chua xót khôn tả, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã.
Mười bảy năm, bãi bể nương dâu.
Mỗi một năm trôi qua, bà chịu đựng bao nhiêu đêm dài cô tịch, nuốt ngược bao nhiêu nước mắt trong, mới thể ôm ấp những hồi ức đau thương mà sống lay lắt một .
Mười bảy năm, núi cao vực sâu ngăn cách.
Từng đêm thâu, bà mơ bao nhiêu giấc mộng, gửi gắm những tâm nguyện mà đến c.h.ế.t cũng chẳng thể nào thực hiện ...
Ta cho con một mái ấm gia đình, cho con mặc những bộ quần áo nhất, tết cho con những b.í.m tóc xinh nhất.Trời nóng, quạt mát cho con.Trời lạnh, đắp chăn ấm cho con.Ta thấy con lớn lên từng ngày, thấy con mọc chiếc răng đầu tiên, con bập bẹ tập , thấy con chập chững những bước đầu đời.Ngày con cập kê, tự tay cài trâm lên tóc cho con.Ta tìm cho con một nam t.ử dịu dàng nhất thế gian, sẽ chỉ yêu thương một con thôi.Ta tự tay trao bàn tay con lòng bàn tay nam t.ử .Rồi sẽ bóng lưng hai vợ chồng con rời , mỉm hạnh phúc, rơi lệ như mưa...
Nước mắt Yến Tam Hợp tuôn trào như đê vỡ.
"Mẹ ơi, con sợ ma . Mẹ hãy trong giấc mơ thăm con !"
---