Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 749: Băng hà

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:51:49
Lượt xem: 332

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng cung.

Cánh cổng thành nặng nề kẽo kẹt mở .

Thái t.ử Triệu Ngạn Lạc hai cung nhân dìu đỡ khó nhọc bước qua ngạch cửa cao ngất, nâng lên xe ngựa.

Người trong cung thúc giục quá gấp, hình béo mập phục phịch, chân thì tập tễnh vì tàn tật. Do vội quá nên đến nút cổ áo cũng chẳng kịp cài cho chỉnh tề.

Đường đường là Thái t.ử một nước mà bộ dạng lúc thật sự phần chật vật, t.h.ả.m hại.

Triệu Diệc Thời xách vạt áo, rảo bước nhanh theo xe ngựa.

Thân hình cao ráo, khoác bộ y phục màu xám tro. Tuy bước nhanh nhưng dáng vẻ vẫn toát lên sự vững vàng, điềm tĩnh.

Chỉ là gương mặt vốn luôn tĩnh lặng như nước hồ thu giờ đây hiện rõ vẻ lo lắng tột độ.

Sau khi Hán Vương thất bại, tâm trạng Bệ hạ quả thực tệ, nhưng từng long thể vấn đề gì nghiêm trọng. Mới mấy ngày thái y đến thỉnh mạch vẫn còn báo cáo là sức khỏe mà.

Trong lòng nóng như lửa đốt, Triệu Diệc Thời tăng tốc bước chân, gần như song song với xe ngựa.

Triệu Ngạn Lạc đầu , hờ hững liếc một cái. Trong bóng tối lờ mờ, ánh mắt ánh lên sự chán ghét hề che giấu.

Khi đoàn qua cầu Kim Thủy, bỗng nhiên từ xa vọng một tiếng hô thất thanh, bi thương xé lòng...

"Bệ hạ... băng hà !"

Bánh xe ngựa va đá nứt toác một tiếng "rắc", xe chao đảo dữ dội. Triệu Ngạn Lạc sợ đến mức suýt chút nữa thì lăn khỏi xe.

Cung nhân xung quanh hoảng hốt xúm đỡ lấy ...

Triệu Diệc Thời bủn rủn chân tay, quỳ sụp xuống đất, tai ù , chẳng còn thấy để tâm đến bất cứ thứ gì xung quanh nữa.

Bệ hạ ? Sao nhanh đến thế?

...

Chu phủ. Phòng ngủ.

Chu Viễn Mặc đang ngủ say thì chợt mơ hồ thấy tiếng gõ cửa dồn dập.

"Đại gia! Tạ Tam gia và Đinh Nhất đến!"

Chu Viễn Mặc mở bừng mắt, ngơ ngác một lúc vội vàng khoác áo lao ngoài.

Nhìn thấy đến, ông vội hỏi: "Là bên phía Yến cô nương xảy chuyện gì ?"

Đinh Nhất đáp gấp: "Tam gia bảo Đại gia mau đến hầm băng xem thử ngay."

Chu Viễn Mặc chẳng chẳng rằng vội vã bước . Đi nửa đường, ông sực nhớ điều gì, sang quát gã sai vặt cùng: "Mau gọi lão Nhị, lão Tam tới đây ngay!"

"Vâng!"

Chẳng bao lâu , tập hợp đông đủ cửa hầm băng.

Ba Chu gia liếc đầy căng thẳng. Chu Viễn Mặc run run lấy chìa khóa mở cửa hầm.

Đinh Nhất xách đèn lồng tiên phong.

Vừa bước xuống hầm băng, giơ cao đèn lồng lên soi thì sợ đến mức hét lên một tiếng thất thanh, suýt chút nữa thì quăng luôn cả đèn.

Chu Viễn Mặc tiến lên vài bước, tim đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực.

Thi thể Chu Toàn Cửu từ lúc nào biến thành một bộ xương trắng hếu, tỏa ánh sáng lạnh lẽo rợn ánh đèn lồng.

"Đại ca?”

“Đại ca?"

Hai em sợ hãi gọi, giọng lạc vì hoảng loạn.

Chu Viễn Mặc chôn chân hồi lâu, nơm nớp lo sợ móc ba đồng tiền xu, tung xuống đất.

Cả ba đồng đều ngửa mặt lên. Đại cát!

Nước mắt Chu Viễn Mặc lập tức trào , giọng nghẹn ngào: "Lão Nhị, lão Tam! Yến cô nương giải tâm ma cho chúng !"

"Giải ư?"

Chu Viễn Chiêu và Chu Viễn Hạo ngơ ngác, dường như vẫn dám tin chuyện diễn nhanh chóng đến .

Chu Viễn Hạo ngờ vực hỏi: "Có cần an táng ?"

Chu Viễn Mặc quả quyết: "Chôn!"

Quan tài chuẩn sẵn từ . Ba cùng cẩn thận nhặt hài cốt cha bỏ trong quan tài, đó đậy nắp .

Quan tài nứt, nổ, im lìm một tiếng động.

Chu Viễn Hạo vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, gào nức nở: "Chu gia cứu ! Đại ca cứu !"

Đinh Nhất chằm chằm cỗ quan tài một lúc lâu, ba hồn bảy vía dọa bay mất giờ mới chỗ cũ: "Ba vị gia, nếu chuyện xong xuôi thì xin phép về bẩm báo cho gia nhà ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-749-bang-ha.html.]

Chu Viễn Mặc vội túm lấy : "Sao Tam gia tình hình trong hầm băng? Yến cô nương trở về ?"

"Yến cô nương đang ở hiện giờ vẫn rõ ạ!"

Đinh Nhất gãi đầu, đang định mở miệng giải thích thì đột nhiên từ phía cửa hầm băng tiếng hô to: "Đại gia! Đại sự ! Bệ hạ băng hà! Mời ngài lập tức tiến cung!"

Chu Viễn Mặc lảo đảo, suýt ngã quỵ.

Thì ngôi rơi từ phía chân trời đêm đó chính là điềm báo Bệ hạ băng hà.

Hai Chu Viễn Chiêu, Chu Viễn Hạo thấy đại ca vững vội vàng lao tới đỡ.

Bệ hạ băng hà, Khâm Thiên Giám là nha môn bận rộn nhất. Lúc đại ca vẫn đang tại chức Giám chủ, thể chậm trễ việc tiến cung. Lỡ dở giờ lành là tội khi quân, c.h.é.m đầu như chơi.

Vừa bước khỏi cửa hầm băng, một hớt hải chạy về phía bọn họ. Đến gần mới nhận là con trai của Lão tổng quản trong phủ.

Tim Chu Viễn Mặc thót , vội hỏi: "Lão tổng quản ?"

"Bẩm Đại gia, cha con... Ông mới qua đời ."

Đồng t.ử Chu Viễn Mặc co rút . Sao sớm muộn , chọn đúng lúc dầu sôi lửa bỏng chứ.

"Lão Nhị."

"Đại ca cứ yên tâm lo việc nước." Chu Viễn Chiêu khẽ đẩy nhẹ Chu Viễn Mặc, ý bảo trưởng đừng chần chừ: "Chuyện trong nhà cứ giao cho ."

"Lão tổng quản tận tụy cống hiến cho nhà cả đời, hậu sự của ông nhất định cho long trọng, đàng hoàng, đừng tiếc tiền."

"Vâng!"

"Trong cung việc gấp, đây."

Chu Viễn Mặc vỗ vai con trai Lão tổng quản an ủi, vội vã trở về phòng triều phục, lao khỏi phủ như một cơn gió.

Xe ngựa chờ sẵn ở cổng.

Ông định bước lên xe thì thấy một phi ngựa nước đại tới. Đến cổng Chu phủ, nọ nhảy xuống ngựa, thấy Chu Viễn Mặc cũng sững sờ.

"Thật trùng hợp quá, gặp Chu đại nhân ở đây."

Người nọ tiến lên hành lễ, thái độ cực kỳ cung kính: "Tiểu nhân là quản sự ở phủ Thẩm lão thái y. Lão thái y nhà tiểu nhân mới qua đời. Đại gia nhà tiểu nhân mời ngài quá bộ một chuyến giúp xem hung cát thế nào."

Nói xong, gã móc xấp ngân phiếu dày cộp, cung kính dâng lên.

"Thẩm lão thái y cũng ?"

Lúc , Chu Viễn Mặc bỗng trở nên bình tĩnh lạ thường.

Từ xưa đến nay dân gian vẫn lưu truyền một quan niệm bất thành văn: Nếu nhân vật quan trọng nơi trần thế như đế vương, tướng quân qua đời, thì ông trời sẽ "mang theo" thêm một cùng để hầu hạ.

Hắn đẩy xấp ngân phiếu trở .

"Nhắn với Đại gia nhà ngươi là Hoàng đế băng hà, gấp rút cung lo liệu đại sự, thời gian giúp việc . Bảo mời cao nhân khác ."

Dứt lời, ông vịn tay gã sai vặt bước lên xe.

Rèm xe buông xuống, cỗ xe ngựa chở Chu Viễn Mặc lao vùn vụt. Trong lòng ông thầm nhổ toẹt một bãi nước bọt.

...

Tùng...Tùng...Tùng...

Tiếng trống tang dành riêng cho Vĩnh Hòa Đế Triệu Tễ lượt vang lên, trầm buồn, ai oán.

Ngày mùng ba tháng ba, năm Vĩnh Hòa thứ mười tám. Giờ Tý ba khắc. Hoàng đế Triệu Tễ băng hà tại cung Càn Thanh, hưởng thọ sáu mươi ba tuổi.

Theo lời kể của nội thị cung Càn Thanh, cái c.h.ế.t của Vĩnh Hòa Đế phần kỳ quái.

Bữa tối ông vẫn ăn uống ngon miệng, sức khỏe bình thường. Phê duyệt tấu chương xong xuôi, ông ngủ đúng giờ như ngày.

Đến nửa đêm, nội thị trực ban bỗng thấy một tiếng thét thất thanh như quỷ sói gào. Ngay đó, từ trong nội điện truyền tiếng động lớn "Rầm" một cái. Nội thị hoảng hốt chạy xem thì thấy Hoàng đế tóc tai bù xù, sóng soài cứng đờ nền gạch đá xanh lạnh lẽo.

Nội thị cứ tưởng Hoàng đế gặp ác mộng nên ngã khỏi long sàng, vội vàng chạy định đỡ dậy. Nào ngờ chạm sợ đến vãi cả quần. Thân thể Hoàng đế lạnh ngắt từ bao giờ.

Đêm hôm đó, một cỗ quan tài khổng lồ khiêng cung Càn Thanh. Đế vương một lão nội thị già tịnh , long bào tẩm liệm, cẩn trọng đặt trong quan tài. Quan tài từ gỗ nam mộc tơ vàng quý hiếm của phủ Vân Nam, chạm khắc tinh xảo, xa hoa bậc nhất.

Thái t.ử Triệu Ngạn Lạc và Thái tôn Triệu Diệc Thời túc trực chịu tang bên linh cữu.

Do Lão Hoàng đế đột ngột để di chiếu, nên Thái t.ử thuận lợi kế vị.

Một nước thể một ngày vua. Sau khi Lễ bộ bàn bạc thống nhất, đại điển đăng cơ ấn định mười ngày , tức ngày mười ba tháng ba.

Một đời đế vương cứ thế khép .

Nhẫn nhục chịu đựng suốt mười tám năm trời, cuối cùng Triệu Ngạn Lạc cũng đường đường chính chính lên chiếc long ỷ quyền lực chí cao vô thượng .

Năm nay, tròn bốn mươi ba tuổi.

---

 

Loading...