Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 748: Cha

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:51:48
Lượt xem: 326

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Con sống đời, bản chịu khổ chịu tủi một chút thì nhịn cũng sẽ qua. để con cái chịu khổ, chịu tủi ..."

Sắc mặt ông bỗng nhiên tái nhợt, hàm răng nghiến chặt.

"Thì cha thể nhịn !"

"Con chịu tủi gì hết."

Qua màn nước mắt nhòe nhoẹt, Yến Tam Hợp khẽ .

Nàng thật.

Thật nàng lao lòng ông mà một trận cho thỏa thuê, kể cho ông về những lạnh lẽo, khổ sở nàng chịu đựng suốt những năm qua.

Kể cho ông chê bai xuất của nàng, coi thường nàng xứng với con trai bảo bối của họ. Kể cho ông mỗi dịp Tết đến xuân về, nàng thèm khát bao nhiêu cái khí gia đình sum vầy, rộn rã tiếng của nhà . Kể cho ông một kẻ cha , gốc gác như nàng cô đơn và đáng thương đến nhường nào.

nàng gì cả.

Trong đôi mắt đen tuyền quen với cô độc suốt mười tám năm nay, đầu tiên ánh lên niềm hạnh phúc vì cha, , . Trong lòng nàng rộn ràng, ấm áp đến thế, còn thể giả vờ ấm ức nữa.

Ông dường như hề ngạc nhiên khi Yến Tam Hợp , vẫn cắm cúi việc, ngẩng đầu lên: "Không chịu ấm ức là !"

Giọng ông nghẹn ngào, như đang cố kìm nén tiếng nấc.

Yến Tam Hợp phát hiện mỗi nhát d.a.o ông khắc xuống đều dùng lực mạnh, khiến ngón tay cầm d.a.o đỏ ửng lên.

"Cha đang khắc chữ gì thế?"

Nàng ông lo lắng nên cố tình chuyển đề tài.

"Đào Đào."

Nhát khắc cuối cùng thành. Ông hít một dài, thổi nhẹ lớp bụi ngọc, lấy khăn tay lau chùi cẩn thận đặt miếng ngọc bội tay nàng.

"Con cầm lấy ."

"Hai chữ Đào Đào ..."

Vừa mới mở lời, Lương thị bưng một đĩa đồ ăn bước , : "Nào, nếm thử . Hoa lựu mới chiên xong đấy, thơm ngon lắm!"

Yến Tam Hợp cất miếng ngọc bội trong ngực, nhón lấy một miếng hoa lựu chiên giòn bỏ miệng, nhai kỹ, quả thực thơm.

"Món công dụng gì thế?"

"Dùng liên tục bảy bảy bốn mươi chín ngày thể chữa khỏi bệnh dị ứng mẩn ngứa."

Lương thị đẩy chiếc đĩa về phía nàng: "Hai cha con chia ăn đĩa , lấy thêm vò rượu tới."

Yến Tam Hợp thắc mắc: "Món uống cùng với rượu ?"

Lương thị gật đầu nghiêm túc: " , mà nhất định là rượu ủ đủ mười tám năm mới hiệu nghiệm."

Rất nhanh, rượu mang lên. Nắp vò mở, hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp phòng.

Ông dậy rót rượu, chỉ rót đúng hai bát. Một bát đặt mặt , một bát đặt mặt Yến Tam Hợp.

Ông đưa tay xoa đầu Yến Tam Hợp, mỉm , giọng trầm ấm: "Con gái của , trưởng thành thật ."

Con! Gái! Của! Ta!

Nước mắt Yến Tam Hợp trào kìm .

Môi ông mấp máy như lời an ủi, nhưng vụng về bắt đầu từ . Mãi lâu ông mới dặn dò: "Sau nhớ ăn ngon, ngủ kỹ, sống cho thật con nhé."

Nói xong, ông bưng bát rượu lên, ngửa cổ uống một cạn sạch.

Ông uống vội vàng đến nỗi rượu tràn khỏi khóe miệng, nhỏ xuống chòm râu, thấm đẫm vạt áo, chảy tận tâm can đang đau đớn vì ngàn vạn nỡ rời xa của ông.

"Cha yên tâm, con nhất định sẽ sống thật ."

Yến Tam Hợp rưng rưng nước mắt ông mỉm , cũng bắt chước điệu bộ hào sảng của ông, nâng bát lên uống cạn một .

Vừa nuốt xong ngụm cuối cùng, nàng định mở miệng gì đó thì bát rượu tay bỗng vỡ đôi cái "Cạch".

Một lực hút khổng lồ từ phía kéo giật nàng , kéo mãi, kéo mãi về phía xa.

Nhanh như đến lúc lời tạm biệt ?

nàng vẫn còn nhiều, nhiều lời kịp thốt .

Nàng vẫn dập đầu lạy tạ cha ba lạy. Vẫn đường đường chính chính gọi một tiếng "Cha", một tiếng "Mẹ". Vẫn vui đùa, nũng, ngả đầu lòng họ như bao đứa con khác. Vẫn kịp dặn dò họ nếu kiếp nhất định đầu t.h.a.i thường, sống một cuộc đời bình yên bên .

Lúc , chỉ thấy Lương thị túm vạt váy chạy thục mạng đuổi theo, gào lên xé lòng với nàng:

"Con của ơi, mẫu với con! Con đừng hận nhé!"

"Sau về nhà chồng, ai dám bắt nạt con thì con cứ đ.á.n.h , đừng nhẫn nhịn! Nhẫn một nhẫn mãi mãi, cả đời ngóc đầu lên !"

"Con tàn nhẫn một chút! Nhớ tàn nhẫn một chút!"

đuổi kịp nữa, đành dừng hít một thật sâu dồn hết sức lực hét lớn: "Phải vui vẻ! Phải sống thật hạnh phúc con nhé!"

Nước mắt Yến Tam Hợp lã chã rơi như mưa.

Nàng chợt nhớ đến một câu thơ trong Kinh Thi: Quân t.ử dương dương, tả chấp hoàng, hữu chiêu ngã do phòng, kỳ lạc chỉ thả!*

(*Chàng xem tự đắc dương dương. Sáo cầm tay trái miệng đương thổi phồng. Vẫy em tay dẫn phòng. Thú vui thích trong lòng thế thôi.)

Hóa , Đào Đào (陶陶) chính là cái tên cha đặt cho nàng. Lấy ý từ hai chữ "Đào đào" (vui vẻ, hòa thuận) trong bài thơ. Ông mong con gái của một đời vô lo vô nghĩ, luôn vui vẻ hạnh phúc.

Ký ức ùa về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-748-cha.html.]

Rượu chôn gốc hoa quế gọi là Nữ Nhi Hồng. Phải tốn ba mẫu gạo nếp mới ủ ba vò rượu quý . Khi con gái cất tiếng chào đời, cha sẽ cẩn thận niêm phong hũ rượu, chôn xuống gốc cây hoa quế. Đợi đến khi con gái tròn mười tám tuổi xuất giá theo chồng, rượu sẽ đào lên mang theo của hồi môn.

Những lúc rảnh rỗi, cha nàng thường dạo tới gốc cây hoa quế . Cứ bước vài bước nén chặt tâm tư trĩu nặng trong lòng.

Con gái , cha thật sự nỡ xa con!

Lực hút khổng lồ và nỗi bi thương cuồn cuộn như thủy triều nhấn chìm Yến Tam Hợp.

Nàng vùng vẫy trong tuyệt vọng, gào t.h.ả.m thiết với hai bóng hình đang ngày càng mờ nhạt dần:

"Cha! Mẹ! Đừng bỏ rơi con!"

...

"Cạch..."

Trong đêm tối tĩnh mịch, Tạ Tri Phi bật dậy giường, vẻ mặt ngơ ngác.

Âm thanh gì vang lên bên tai ? Một tiếng động rõ ràng. Dường như thứ gì đó nặng rơi xuống đất.

lúc , cửa phòng kẽo kẹt mở , Chu Thanh cầm nến bước .

"Gia, ngài thấy..."

"Tạ Ngũ Thập! Tạ Ngũ Thập!"

Tiếng quát tháo ầm ĩ lấn át cả lời Chu Thanh.

Tiểu Bùi gia lao như một mũi tên bắn, đẩy Chu Thanh sang một bên, chộp lấy vai Tạ Tri Phi lắc mạnh, giọng lắp bắp:

"Ngươi... ngươi... cái tiếng đó... nãy ngươi thấy tiếng gì ?"

Tạ Tri Phi im lặng chằm chằm.

"Ngươi thấy ?"

Tiểu Bùi gia cuống quýt: "Có tiếng 'cạch' một cái, rõ mồn một ngay bên tai , ..."

"Ta cũng tiếng đó dọa cho tỉnh ngủ đây."

Tạ Tri Phi chỉ tay Chu Thanh: "Cả nữa!"

Nói như là tất cả đều thấy?

Sắc mặt Bùi Tiếu biến đổi liên tục, buông thõng tay xuống: "Ngươi... ngươi cảm thấy đó là âm thanh gì?"

Tạ Tri Phi nhéo mạnh mũi mấy cái cho tỉnh táo.

Âm thanh vẫn còn in rõ trong tâm trí . Nó giống hệt tiếng động năm xưa khi cha thắp hương tiễn biệt Yến Hành, tâm ma giải, nắp quan tài khép .

"Ta cảm thấy... thể là tiếng nắp quan tài đóng ."

"Tâm ma của quạ đen giải ư?"

Không khí trong phòng lập tức đông đặc .

Không ai trả lời câu hỏi của Tiểu Bùi gia. Ngay cả bản Tạ Tri Phi cũng dám tin những gì thốt .

Tâm ma thể giải nhanh đến thế ? Ai là thắp hương? Chẳng lẽ là lão Hoàng đế?

Một lúc lâu , Tạ Tri Phi sang Chu Thanh lệnh: "Lập tức tới Chu phủ xem hầm băng biến động gì ."

"Vâng!"

Chu Thanh xoay biến mất bóng đêm.

Chỉ một lát trở , thần sắc nghiêm trọng khác thường.

"Tam gia, cung Đoan Mộc truyền tin mật : Thái t.ử và Thái tôn triệu cung cách đây một khắc."

Bây giờ? Giữa đêm hôm khuya khoắt thế mà triệu cung?

"Cùng triệu cung còn bộ thái y của Thái y viện."

Chu Thanh bước tới sát giường, hạ thấp giọng: "Điện hạ nhắn Tam gia hãy để ý động tĩnh bên ngoài."

Lời thốt chẳng khác nào đổ một gáo nước lạnh chảo dầu đang sôi, khiến Tiểu Bùi gia nhảy dựng lên như điện giật.

"Đây... đây... đây là..."

Tạ Tri Phi nhớ hình ảnh đàn quạ đen bay rợp trời hoàng cung, lòng thắt .

Hắn hất chăn dậy, dứt khoát lệnh: "Đinh Nhất lập tức đến Chu gia thám thính. Chu Thanh theo đến Binh Mã Tư."

"Vâng."

"Thế ... thì ?"

Bùi Tiếu túm chặt lấy tay áo Tạ Tri Phi, mặt cắt còn giọt máu: "Ta gì đây?"

Tạ Tri Phi chỉ tay về hướng hoàng cung, ghé sát tai : "Trở về nha môn chuẩn sẵn sàng ."

Theo luật pháp Hoa quốc, khi Hoàng đế băng hà, chuông của tất cả chùa chiền, đạo quán trong kinh thành đều giống lên ba nghìn tiếng.

Bùi Tiếu Tạ Tri Phi với vẻ mặt thể tin nổi.

Chẳng lẽ... trời thật sự sắp đổi màu ?

---

 

Loading...