Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 746: Giải ma (5)
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:51:46
Lượt xem: 342
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con quạ đen nghiêng đầu, ánh mắt thật sâu cây đại thụ.
Trên ngọn cây, chẳng từ lúc nào xuất hiện thêm một con quạ đen khác. Con quạ dáng nhỏ nhắn, nó khẽ nghiêng đầu, dùng ánh mắt âu yếm .
"Là , Lương Dung Nghi?
Dáng vẻ ngạo nghễ ở cao trông thật , quả thực giống phong thái của bậc mẫu nghi thiên hạ!"
Yến Tam Hợp khẽ nhếch môi, đó ánh mắt đảo qua hướng khác, cất tiếng hỏi:
"Trong , ai là Chử Ngôn Đình?"
Trong bức thư tay Chử Ngôn Đình để cho Đường Kiến Khê, cuối cùng ba câu:
Câu thứ nhất: Ta cả đời theo Dung Dữ, hối hận.
Câu thứ hai: Ta c.h.ế.t vì , hối hận.
Câu thứ ba: Ba nén tâm hương, nguyện Bồ Tát phù hộ, phù hộ chủ thượng Dung Dữ của sống lâu trăm tuổi.
Hàng ngàn cái đầu quạ đen đồng loạt chuyển động, ánh mắt đổ dồn về phía một con trong đó.
Con quạ đen im lặng, chiếc mỏ nhọn hướng về phía Yến Tam Hợp, dáng vẻ y hệt như khi còn sống: luôn an tĩnh, lặng lẽ phía chủ thượng Dung Dữ của .
"Phải cam tâm tình nguyện đến mức nào mới thể thốt ba chữ ' hối hận' khi c.h.ế.t?"
Trong mắt Yến Tam Hợp rưng rưng lệ, nàng mỉm :
"Hai chữ 'trung thành' , ngày thường ai cũng thể treo bên miệng, nhưng đến lúc nguy nan sinh t.ử thì mấy ai ?
Vậy mà Chử Ngôn Đình , Trương Nguyên Binh của Vũ Lâm Tả vệ , Tả Chiêm sự Hàn Minh , thị vệ Tiêu Trạch của Thái t.ử cũng .
Còn ngươi, ngươi, và cả ngươi nữa... tất cả các ngươi đều .
Trên đời kẻ đê tiện, thì cũng thà ngọc nát chứ chịu ngói lành.
Có kẻ toan tính chi li, thì cũng sự bi tráng hào hùng của bậc nam nhân đầu đội trời chân đạp đất.
Có kẻ dối trá, thì cũng mang quyết tâm dù thể nhưng vẫn cố gắng đến cùng.
Có kẻ âm hiểm, thì cũng đủ dũng khí trực diện đối đầu với gian nan thử thách.
Chử Ngôn Đình hối hận, Trương Nguyên Binh hối hận, Hàn Minh hối hận, Tiêu Trạch hối hận, và các ngươi... đều hối hận!"
Ánh mắt Yến Tam Hợp từ từ quét qua một vòng, dừng con quạ đen mắt.
"Nhìn xem, nhiều chịu c.h.ế.t vì ngươi như , còn kiên định ba chữ ' hối hận'. Xin hỏi thế gian , mấy ai như thế?
Triệu Lâm, ngươi thể một hoàng đế , nhưng ngươi một .
Con sống nên lương tri, nhân ái, ấm và lòng mang trắc ẩn.
Người nắm quyền sử sách mãi mãi là kẻ ở địa vị cao nhất. Dưới ngòi bút của họ, ngươi là loạn thần tặc tử, vì thế oán khí của ngươi mới sinh , đây chính là tâm ma thực sự của ngươi.
ngươi đừng quên, cho dù đời đều nghĩ như , thì vẫn luôn những dùng cách thức nhỏ bé nhất của để lên tiếng biện bạch ngươi.
Ví dụ như Lục Thời.
Ví dụ như Đổng Thừa Phong.
Và còn cả những nữa, họ thà rằng ở chốn âm giới lạnh lẽo, đầu t.h.a.i chuyển thế, chỉ để theo ngươi.
Chẳng lẽ bọn họ ấm áp hơn chiếc ghế rồng lạnh băng ? Chẳng lẽ họ thể sưởi ấm trái tim ngươi ?
Đã bước chân chốn giang hồ thì đều là bạc mệnh, ai cũng thể ngạo nghễ càn khôn. Trong đó mệnh, vận may, và cả nhân quả."
Yến Tam Hợp khẽ thở dài một tiếng.
"Triệu Lâm , nếu nhân quả của ngươi định đoạt từ lúc chào đời, thì khi đến bước đường hôm nay, ngoại trừ than một tiếng tạo hóa trêu ngươi, thì còn gì đáng để hận, để oán, để cam lòng nữa ?
Ngươi nên hài lòng, ngươi chấp nhận mệnh, và ngươi... buông bỏ thôi!"
Ánh nắng ban mai dường như sáng lên một chút, sắc trời cũng trở nên dịu dàng hơn.
Có cơn gió ấm thổi qua mỏ quạ đen, lướt qua cổ, qua đôi chân nho nhỏ của nó... Nó vẫn quật cường ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh, nhưng trong đôi mắt đen nhánh tràn đầy ánh nước.
.
Những dòng chữ lạnh lùng vô tình trong sử sách mới chính là tâm ma thực sự của .
Hơn bốn mươi năm cuộc đời, trải qua bao thăng trầm, bao nhiêu gian nan, bao nhiêu đau khổ...
Khí khái của , sự kiên trì của , lòng nhân hiếu của , sự thiện lương của ...
Cớ cuộc đời , đến cuối cùng, chỉ còn sót vài dòng chữ khiến thấy mà rùng ghê sợ đến thế?
"Dựa cái gì ư?"
lúc , ngữ khí Yến Tam Hợp chợt đổi.
"Triệu Tễ tuy là một , nhưng là một hoàng đế ."
Đồng t.ử của quạ đen chợt trở nên xao động.
"Đối ngoại, chinh chiến Thát Đát, thu phục Đại Tề, sát phạt quyết đoán, bình định bốn biển. Dù hơn sáu mươi tuổi, vẫn ngự giá chinh nơi Bắc địa.
Đối nội, sống tiết kiệm, dùng , thiên tai lũ lụt đều xử lý thỏa đáng, để cho bá tánh cơm ăn, áo mặc, nhà để ở.
Nếu ngươi ở vị trí đó, chắc như .
cũng nhân quả của riêng . Nhân quả bắt đầu ngay từ khi khởi tâm động niệm đoạt lấy chiếc ghế rồng ."
Yến Tam Hợp khẽ nhạo một tiếng, nụ tràn ngập sự khinh thường.
"Ngươi cho rằng mỗi ngày trôi qua đều ngủ ngon ? Ngươi cho rằng thật sự hề sợ hãi ? Không, ngủ yên hơn bất cứ ai, và cũng sợ hãi hơn bất cứ ai.
Nhà cao thì nhiều gió lớn, lắm hiểm nguy.
Hắn ngai vàng của nhờ âm mưu tính kế, vì thế sẽ luôn đề phòng khác dùng âm mưu tính kế để cướp nó .
Nhìn xem, ngay cả Thái t.ử cũng tin tưởng, chuyện đều sức chèn ép.
Nhìn xem, cưng chiều Hoàng thái tôn, nâng nó lên thật cao.
Và xem, đứa con trai yêu quý nhất, nay cầm đao lên tạo phản."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-746-giai-ma-5.html.]
Biểu cảm mặt Yến Tam Hợp trở nên vi diệu.
"Triệu Lâm, những lời của , ngươi ngộ điều gì ?"
Lồng n.g.ự.c quạ đen phập phồng dữ dội, thật lâu , nó mới từ từ chớp mắt một cái.
Yến Tam Hợp hiểu.
, đây là nhân quả, hơn nữa nhân quả chỉ mới bắt đầu mà thôi.
Vẻ bi thương mặt nàng biến mất, nước mắt cũng lau sạch, đó là sự lãnh đạm và thấu suốt.
"Liệu cha như sẽ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con trai Hán Vương ? Hay là để Thái t.ử tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t của ?
Hắn định giao ngôi vị hoàng đế cho Thái t.ử mà thích nhất? Hay là trực tiếp truyền cho Thái tôn?
Nếu truyền cho Thái tôn, Thái t.ử sẽ kết cục như thế nào?
Còn nếu Thái t.ử kế vị, và Thái tôn sẽ trở thành cặp cha con ?
Giữa bọn họ nảy sinh ngăn cách, nghi kỵ, oán hận tàn sát lẫn ?"
Yến Tam Hợp khẽ.
"Ta ở điểm cuối cùng của cuộc đời ngươi để quỹ tích sinh mệnh , thấy mệnh định của ngươi, cho ngươi rằng ông trời sớm sự an bài.
Vậy thì ông trời sẽ sắp xếp cho ông và con cháu ông kết cục như thế nào đây?"
Nàng lắc đầu.
"Tổ phụ Yến Hành của từng : Thế gian vạn vật đều định , đạt chắc là phúc, mất chắc là họa.
Nếu nhân quả đều định , thì oan khuất , minh oan , còn liên quan gì đến mấy dòng chữ đáng sợ trong sử sách nữa?"
Đôi cánh quạ đen bỗng dang rộng, nó vỗ cánh bay vút lên cao tựa như chim ưng thảo nguyên.
Nó bay về phía vầng trăng máu, đó lao xuống, vững vàng đáp ngay mặt Yến Tam Hợp.
Yến Tam Hợp thấy trong đồng t.ử đen như mực đang tỏa hào quang vạn trượng.
Nàng mỉm : "Có hỏi, đời điều gì là công bằng nhất? Ta nghĩ, đó hẳn là thời gian.
Ngươi lớn lên cũng sẽ lớn, già cũng già. Dù là kẻ buôn bán nhỏ lẻ là bậc đế vương tướng quân, hết thảy đều sẽ c.h.ế.t.
Nếu chúng kéo dài thời gian đến vô hạn, thì gì thứ gì là mãi mãi đổi?
Cho dù ngươi lên hoàng đế, một đời minh quân, thì kết cục sẽ thế nào đây?
Có thịnh ắt suy, vương triều nhà ai thể tồn tại đời đời kiếp kiếp?
Đến Lý gia Đại Đường cường thịnh như cũng tồn tại quá ba bốn trăm năm. Giang sơn sẽ đổi chủ, ai thể sống nghìn năm vạn kiếp, ai thể vĩnh viễn bất hủ chứ?
Nếu thể, thì ngươi hãy xem hơn bốn mươi năm cuộc đời như một vở kịch .
Trong vở kịch ...
Có những yêu mà cầu .
Có những luôn giữ vững sơ tâm.
Có những ngừng trải qua ly biệt.
Lại những từ bất cứ thủ đoạn nào...
Trong kịch , cũng kẻ .
Có trung thành, gian dối.
Có buồn, vui.
Có đắng, ngọt.
Có , và mất.
Vở kịch hát xong , đến lúc hạ màn thôi."
Yến Tam Hợp vươn tay, khẽ vuốt ve bộ lông của con quạ đen.
Cả con quạ run rẩy, nó mở to hai mắt, Yến Tam Hợp với vẻ thể tin nổi.
"Triệu Lâm, nên kết thúc tất cả ."
Nàng khẽ thì thầm.
Đôi mắt quạ đỏ hoe.
Nó há mỏ, Yến Tam Hợp thật lâu, cuối cùng cũng từ từ cúi thấp cái đầu cao ngạo xuống.
Phải, đến lúc kết thúc .
Hắn vất vưởng ở chốn âm giới lạnh lẽo trọn mười tám năm. Không niềm vui, đến vị ngọt, cũng chẳng gió xuân thổi qua. Không lắng tiếng ve kêu, dầm trong mưa thu, cũng chẳng ngắm tuyết rơi mùa đông.
Thứ bạn với chỉ vầng trăng m.á.u và bầy quạ đen phía .
Ngày đó, khi c.ắ.t c.ổ tự vẫn, xác từ từ ngã xuống đất, bên tai văng vẳng vô tiếng than.
Hắn cảm thấy đau, chỉ thấy mệt mỏi khôn cùng.
trong lòng chất chứa quá nhiều nỗi hận, nỗi oán trách, quá nhiều tủi và chua xót.
Lúc , vầng trăng tròn đỉnh đầu đang từ từ dâng cao.
Trăng tròn.
Treo lơ lửng nơi chân trời, lạnh lùng xuống nhân thế đổi trắng đen.
lúc , từ xa truyền đến một tiếng quát lớn: "Người , bắt hết đám loạn thần tặc t.ử !"
Loạn thần tặc tử?
Cả cuộc đời , đến cuối cùng chỉ còn bốn chữ thôi ?
Tại chứ?
Hắn nhắm mắt , giọt nước mắt cuối cùng của kiếp từ từ lăn xuống.