Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 741: Chuẩn bị
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:51:41
Lượt xem: 301
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Chiêu cảm thấy chuyến xuống núi thể khiến tổn thọ mất vài năm. Vì ư? Vì sầu thúi ruột chứ .
Sau khi cô nương họ Yến tiễn Đổng Thừa Phong , nàng tự nhốt trong phòng khách điếm suốt một ngày một đêm chịu ngoài. Nàng gì trong đó? Tại đèn sáng trưng cả đêm? Cơm ăn, nước uống, định tu tiên đắc đạo ? Lại còn nữa, cách một bức tường vẫn thấy tiếng nức nở đứt quãng vọng . Rốt cuộc là chuyện gì?
Bùi Chiêu đấu tranh tư tưởng cả trăm , cuối cùng quyết định gõ cửa để hỏi cho nhẽ. Nha đầu , ai bắt nạt ngươi cứ cho , sẽ bẻ gãy tay . Đừng sợ, hồi tên nhóc dám bắt nạt Minh Nguyệt nhà , đ.á.n.h gãy chân đấy!
Vừa định giơ tay gõ cửa thì cánh cửa bất ngờ mở toang. Một khuôn mặt hốc hác, tiều tụy hiện . Tay Bùi Chiêu khựng giữa trung, vẻ mặt đầy lúng túng.
"Bùi Chiêu." Yến Tam Hợp đưa cho một tờ giấy: "Ta cần chuẩn ngay những thứ . Có lo liệu đủ ?"
Bùi Chiêu nhận lấy tờ giấy, lướt qua mà mắt tròn mắt dẹt, mồm há hốc vì kinh ngạc.
Hai ngàn cái bát lớn. Năm trăm cân rượu mạnh. Năm trăm cân gạo nấu cơm. Một trăm con gà. Một trăm con vịt. Một trăm con lợn.
Bùi Chiêu l.i.ế.m đôi môi khô khốc: "Yến cô nương, ngươi định gì thế ..."
"Giải Tâm Ma."
Bùi Chiêu từng lão gia nhắc đến việc , Yến Tam Hợp là giải tâm ma, và đang xử lý vụ tâm ma của Chu gia bên Khâm Thiên Giám. ở cái chốn khỉ ho cò gáy chỉ mỗi và Yến Tam Hợp, Chu gia thì đang ở tít tận kinh thành Tứ Cửu cơ mà!
Tuy đầy bụng nghi hoặc nhưng dám hỏi nhiều, chỉ hít sâu một đáp: "Yến cô nương, chuẩn nhiều đồ như thế ngay lập tức thì chỉ một nơi."
"Ở ?"
"Núi Mộc Lê!"
Yến Tam Hợp chăm chú: "Bây giờ chúng núi Mộc Lê thì mất bao lâu? Lâu quá chờ ."
"Không lâu , một ngày một đêm là tới."
...
Núi Mộc Lê.
Sáng sớm, Đường Kiến Khê thức dậy với hai mí mắt giật liên hồi. Ôm đứa cháu nội bụ bẫm trong tay mà ông chẳng tâm trí để nựng nịu. Chiều đến thư phòng định chữ để tĩnh tâm, ai dè càng càng thấy lòng bồn chồn, phiền muộn.
lúc , lão quản gia đẩy cửa bước : "Lão gia, Bùi Chiêu đưa Yến cô nương núi ."
"Cái gì?" Đường Kiến Khê túm vạt áo chạy vội ngoài.
Ra đến cửa thứ hai thì gặp hai . Vừa thấy Yến Tam Hợp, Đường Kiến Khê kinh hãi thốt lên: "Yến cô nương, ngươi gầy rộc thế ?"
Yến Tam Hợp mỉm yếu ớt, chìa tờ giấy . "Đường Kiến Khê, cần chuẩn những thứ ."
Bùi Chiêu bên cạnh vội bồi thêm một câu: "Yến cô nương giải tâm ma."
"Tâm ma... thể giải ?" Đường Kiến Khê cúi xuống liếc danh sách. Ông ngạc nhiên vì lượng đồ lễ khổng lồ, mà chỉ thắc mắc một điều duy nhất: "Yến cô nương, ai sẽ là dâng hương?"
"Ta!"
"..." Gương mặt Đường Kiến Khê như nứt vì sốc.
Yến Tam Hợp từng , tâm ma qua là của Chu Toàn Cửu, nhưng thực chất là oán khí của hàng ngàn con quạ đen. Mà đám quạ đen đó chính là oan hồn của những c.h.ế.t t.h.ả.m trong vụ án vu chú Thái t.ử năm xưa. Nàng còn bảo, trong đó cả Chử Ngôn Đình - sư đồng môn của ông.
Vậy nàng thể là dâng hương ?
"Đường Kiến Khê." Yến Tam Hợp đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch, nhưng ánh mắt tĩnh lặng và trong veo như nước hồ thu.
"Đi chuẩn . Hết bao nhiêu bạc, sẽ trả cho ông.”
“ , còn cần một cái tế đàn thật lớn, ba mâm ngũ quả, hai chân nến, một lư hương, một quyển kinh vãng sinh, và thật nhiều, thật nhiều tiền giấy. À, cần thêm một ngôi viện biệt lập, ai phép bén mảng tới gần."
Giọng nàng khàn đặc vì mệt. "Bây giờ mệt quá, ngủ một giấc. Tỉnh dậy ăn cơm, tắm rửa quần áo. Phiền phu nhân của ông chuẩn giúp một bộ y phục nhất, và chải cho một kiểu tóc nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-741-chuan-bi.html.]
Đường Kiến Khê: "..."
"Bùi Chiêu, giờ Hợi nhớ đ.á.n.h thức dậy. Bây giờ đưa về phòng khách nghỉ ngơi."
"Yến cô nương, mời theo ." Bùi Chiêu đợi lão gia lệnh, nhanh nhảu đáp lời. Chẳng hiểu , khi canh chừng nàng suốt một ngày một đêm, thấy thương cảm cho nha đầu đến lạ.
Đường Kiến Khê theo bóng lưng hai , đưa tờ giấy cho lão quản gia . Lão quản gia liếc qua, cố nén sự kinh hãi bẩm báo: "Lão gia, chuẩn đủ những thứ ngay e là khó khăn."
"Khó đến mấy cũng cho bằng . Thiếu gì thì mượn tạm của sơn dân quanh vùng." Sắc mặt Đường Kiến Khê nghiêm trọng: "Sau sẽ trả gấp đôi cho họ."
...
Núi Mộc Lê náo động như vỡ chợ. Gà bay, ch.ó sủa, lợn kêu eng éc. Đàn ông mài d.a.o mổ lợn. Đàn bà tất bật nổi lửa nấu nướng. Lão quản gia dẫn khuân từng vò rượu quý ủ trong hang động . Đào Xảo Nhi lục tung tủ quần áo của Đường Minh Nguyệt để chọn bộ đồ nhất. Đường Kiến Khê hối hả tìm một ngôi viện an , kín đáo nhất. Chuyện liên quan đến Tiên Thái t.ử thể sơ suất dù chỉ một chút.
Mọi bận rộn tối mắt tối mũi, còn Yến Tam Hợp thì gì. Đầu chạm gối, nàng chìm giấc ngủ li bì.
...
Màn đêm buông xuống đúng hẹn.
Giờ Hợi, Đào Xảo Nhi gõ cửa phòng Yến Tam Hợp. Cửa mở. Đào Xảo Nhi mỉm hiền hậu: "Yến cô nương, chúng gặp ."
"Chào phu nhân." Yến Tam Hợp mời bà : "Làm phiền phu nhân quá."
"Đừng khách sáo thế." Đào Xảo Nhi ướm thử bộ váy áo lên nàng: "Yến cô nương xem bộ ưng ?"
"Đẹp lắm ạ!"
Một khắc , Yến Tam Hợp bước khỏi phòng. Bùi Chiêu đang đợi bên ngoài, hai mắt sáng rực lên vì ngỡ ngàng. Hắn bước tới : "Yến cô nương, thứ sẵn sàng, mời theo ."
Yến Tam Hợp định bước thì sực nhớ điều gì, hỏi: "Phu nhân, lúc Đường Minh Nguyệt xuất giá, ?"
Đào Xảo Nhi ngẩn , ngượng nghịu: "Dù là kén rể ở rể nhưng vẫn rớt nước mắt đấy. Cha nó còn quá hơn, ngày cưới cả tháng trời bắt đầu thở ngắn than dài, kêu ca thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà con gái rượu lấy chồng !"
"Minh Nguyệt thật phúc!"
Yến Tam Hợp gật đầu chào Đào Xảo Nhi bước . Đào Xảo Nhi tinh mắt nhận , trong tay áo nàng giấu một bó hương dài.
...
Ngôi viện chọn cheo leo bên vách núi. Chính giữa sân dựng một đài tế lễ uy nghiêm. Xung quanh đài tế bày hơn mười dãy bàn dài. Trên bàn xếp kín mít hai ngàn cái bát lớn, hai ngàn đôi đũa. Bên cạnh bát đũa là gà , vịt , và cả đầu heo luộc. Dưới đất xếp la liệt những vò rượu lớn.
Khi Yến Tam Hợp bước chân viện, gian xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng đến rợn . Không một ngọn gió, một tiếng côn trùng kêu.
Đường Kiến Khê cảm thấy ớn lạnh sống lưng. Ông rùng một cái, định mở miệng gì đó thì mắt bỗng sáng rực lên một màu đỏ quạch. Ngẩng đầu lên , ông suýt nữa thì hồn xiêu phách lạc.
Trên đỉnh đầu, một vầng trăng m.á.u đỏ lòm bất ngờ hiện , nhuộm đỏ cả bầu trời đêm đen kịt. Điều đáng sợ hơn là vầng trăng tròn vành vạnh, trong khi hôm nay mới chỉ là mùng hai tháng Ba.
Trăng Máu hiện, thiên hạ biến. Chúng sinh hóa xương khô, ma quỷ cùng thần linh nhảy múa.
Dưới hàng mi dày của Yến Tam Hợp, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ lạnh lẽo: "Oán khí của bọn họ nặng quá!"
Tim Đường Kiến Khê đập thình thịch: "Yến cô nương, thể ở xem ..."
"Không ." Yến Tam Hợp kiên quyết từ chối.
"Ông và Bùi Chiêu mở nắp các vò rượu ngoài canh gác. Sau khi trời sáng, nếu thì ông hẵng và đưa về phòng nghỉ."
Trong mắt Đường Kiến Khê hiện lên vẻ mờ mịt, lo lắng.
"Ta thể sẽ hôn mê vài ngày, nhờ phu nhân chăm sóc giúp một chút."
Yến Tam Hợp hít một thật sâu: " , ông lời gì nhắn gửi tới bọn họ ?"