Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 737: Hồi ức 7
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:51:37
Lượt xem: 265
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mười hai tháng Bảy, năm Nguyên Phong thứ ba mươi mốt.
Ta thức dậy như ngày, rửa mặt, ăn sáng sách y. Sau giờ Ngọ, nghỉ trưa một lát. Tố Chi vẫn may vá bên cạnh như thường lệ.
Giấc ngủ trưa ngủ yên, mơ thấy rơi một cái hố đen sâu hun hút, cảm giác rơi tự do khiến giật tỉnh giấc. Tim đập thình thịch, mất một lúc lâu mới hồn .
Tố Chi dìu sân dạo. Thật kỳ lạ, bình thường giờ luôn thấy tiếng ồn ào náo nhiệt từ bên ngoài vọng , nhưng hôm nay bốn bề yên ắng đến lạ thường.
Tố Chi cũng nhận sự khác thường, lẩm bẩm: "Sao hôm nay im ắng thế nhỉ?"
Buổi chiều trôi qua bình lặng. Chỉ bữa tối là đưa đến muộn hơn khi, trời tối mịt mới thấy mang cơm tới.
Ăn tối xong, Tố Chi dìu sân dạo cho tiêu cơm. Vẫn một tiếng động. Bên ngoài tường viện tĩnh mịch như tờ.
Dù vắt óc suy nghĩ cũng thể tưởng tượng nổi chuyện kinh thiên động địa gì đang xảy .
Ngày hôm đó, Lương thị đến thăm . Ta thấy lạ, đây dù mưa gió bão bùng bà cũng bỏ bữa nào, hôm nay chắc là việc gì bận rộn lắm.
...
Mười ba tháng Bảy, năm Nguyên Phong thứ ba mươi mốt.
Lạ thật, bình thường giờ t.h.a.i nhi bắt đầu cử động, nhưng sáng nay mãi vẫn thấy động tĩnh gì. Càng lạ hơn là tim đập nhanh, mạch cũng nhanh, thỉnh thoảng vã mồ hôi lạnh.
Bữa sáng chờ mãi thấy ai đưa tới. Ta đói đến mức cồn cào ruột gan, đành lấy mấy miếng điểm tâm cũ ăn lót .
Tố Chi lầm bầm mắng mỏ đám hạ nhân lười biếng, lấy một cái gối nhỏ buộc bụng giả bà bầu, là ngoài xem chuyện gì xảy .
Đến trưa nàng vẫn về, cơm trưa cũng bặt vô âm tín.
Lúc đang sốt ruột thì Tố Chi xách hộp cơm trở về. Ta vội hỏi xem chuyện gì.
Ánh mắt nàng lảng tránh, ấp úng trong phủ trộm, nàng giúp Thái t.ử phi bắt trộm, dặn hai ngày tới tự lo liệu cơm nước. Nói xong, nàng đặt hộp cơm xuống vội vàng bỏ .
Ta cảm thấy lời của nàng đầy sơ hở, định đuổi theo hỏi cho lẽ thì "Rầm", cửa viện đóng sập . Ta gọi với theo mấy tiếng nhưng thấy trả lời. Chạy đẩy cửa thì thấy khóa chặt từ bên ngoài.
Có biến !
Ta vội vàng chạy cửa . cửa cũng khóa nốt.
Mồ hôi lạnh túa như tắm. Ta nghĩ thầm khi nào Thái t.ử đổi ý, giam lỏng ở đây luôn ?
Ta cố trấn tĩnh bản : Không hoảng loạn, ăn no cái , thực mới vực đạo, ăn xong tính tiếp. Ăn xong, còn ép ngủ một giấc lấy sức. Tỉnh dậy, đầu óc minh mẫn hơn, bắt đầu suy tính các phương án đối phó.
Trời tối lúc nào . Ta thấy tiếng lạch cạch mở cửa. Đến khi khệ nệ ôm bụng thì cửa khóa, chỉ thấy một hộp cơm đặt chỏng chơ cánh cửa.
Nhìn hộp cơm, lờ mờ đoán rằng sự việc lẽ giống như nghĩ. Nếu Thái t.ử thực sự giữ , chỉ cần cho khác thấy cái bụng bầu của là xong, cần gì nhốt như tù nhân thế ?
Xem , là phủ Thái t.ử đang gặp đại nạn .
Giờ Tý, trằn trọc lên đỉnh màn. Bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa viện. Ta vội thắp đèn, khoác áo thì thấy Lương thị lầm lũi một .
Đến gần mới thấy mắt bà đỏ ngầu, vằn tia máu.
"Đã xảy chuyện gì ?" Ta hỏi: "Tố Chi ?"
Lương thị liếc bụng phịch xuống ghế chủ vị: "Thẩm Đỗ Nhược, rót cho cốc nước ấm." Gương mặt bà u ám, tóc tai rối bời. Bà cầm chén uống một cạn sạch thở dài thườn thượt.
"Thẩm Đỗ Nhược, phủ Thái t.ử toang ."
như dự đoán.
"Cụ thể là chuyện gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-737-hoi-uc-7.html.]
Bà kể vắn tắt chuyện cho .
Trời sập đất nứt. Hồn xiêu phách lạc.
Lương thị cúi gằm mặt, giọng tuyệt vọng như c.h.ế.t tâm: "Thẩm Đỗ Nhược, thật với ngươi, Điện hạ bây giờ dồn đường cùng ."
Ta run lẩy bẩy. Nếu từng tiếp xúc với gã áo đen bí ẩn , chắc chắn sẽ cho rằng Lương thị đang bịa chuyện. giờ phút hiểu rằng, kẻ nội gián trong phủ Thái t.ử chỉ mỗi . Kẻ thù giăng thiên la địa võng, quyết tâm dồn Thái t.ử chỗ c.h.ế.t.
"Ngươi sống ?" Bà hỏi.
Ta ngơ ngác và sợ hãi: "Ý bà là ?"
"Ngươi đang mang giọt m.á.u của Điện hạ. Nếu để đến lúc đó, ngươi cũng sẽ thoát khỏi cái c.h.ế.t. nếu chịu lời , cam đoan ngươi sẽ sống sót."
"Nghe lời bà?"
Lương thị sang , ánh mắt sắc lẹm: "Sinh con sớm . Như mới thể phủi sạch quan hệ với chúng ."
Ta suýt ngã ngửa: "Bà đang cái quái gì ?"
"Người xưa câu: 'Thất hoạt bát bất hoạt' (sinh bảy tháng thì sống, tám tháng thì khó sống). Cái t.h.a.i của ngươi bảy tháng ." Trong mắt bà lóe lên tia tàn nhẫn: "Ta tìm sẵn bà đỡ . Tố Chi đang sắc t.h.u.ố.c giục sinh. Ngươi y thuật, tự hiểu thế nào cho an ."
Ta bà như quái vật: "Bà ép sinh non sẽ tổn hại nghiêm trọng đến lục phủ ngũ tạng của cả lẫn con ?"
"Tổn hại lục phủ ngũ tạng thì còn cơ hội điều dưỡng." Bà nhạt: "Chứ c.h.ế.t thì còn cơ hội gì nữa?"
Nói xong, bà bồi thêm một câu: "Thẩm Đỗ Nhược, đang cứu mạng con ngươi đấy."
Tình thế nguy cấp đến mức , bà mà lòng cứu ? Không đúng. Có gì đó sai sai.
Ta cảnh giác bà .
Bà lạnh: "Đến nước cũng giấu ngươi nữa. Ta ngươi sinh sớm là để lưu chút huyết mạch cho Điện hạ."
Lưu huyết mạch? Tim đập thình thịch, m.á.u chảy ngược lên não. Tình huống nào mà tính đến chuyện lưu hậu duệ? Chỉ tình huống chắc chắn c.h.ế.t.
"Hắn... định đập nồi dìm thuyền ?"
"Nếu thì ?" Lương thị chua chát: "Ngươi nghĩ vụ hình nhân vu chú , còn thể tiếp tục yên vị Thái t.ử chờ ngày đăng cơ ?"
"Ta ." Ta chỉ chữa bệnh cứu , hiểu gì về những tranh đấu quyền lực đẫm m.á.u .
"Ngươi... ngươi khuyên can chút nào ?"
"Tại khuyên?" Lương thị , bỗng nhiên mỉm .
"Trước từng với ngươi, mục đích sống cả đời của là trở thành Thái t.ử phi, Hoàng hậu." Giọng bà chứa đựng sự hụt hẫng khôn tả. "Ta vì cái đích đó mà phấn đấu hơn nửa đời . Cuối cùng trơ mắt kẻ khác cướp mất vị trí đó. Ta chịu bao nhiêu khổ sở, bao nhiêu tủi nhục... Ta cam tâm?"
Bà khẽ lắc đầu. "Ta còn cam tâm, huống chi là - sinh định sẵn là Thái tử, là chủ nhân tương lai của thiên hạ ?"
Ta câm nín, lời nào.
Bà dậy, tới đặt tay lên vai . "Thẩm Đỗ Nhược, ngươi nên thốt từ 'khuyên can' . Ngươi là hiểu rõ hơn ai hết."
. Giờ phút hiểu.
Có những , cả đời dù lưỡi dao, họ vẫn buộc tiến về phía bờ bên . Bờ bên của là trị bệnh cứu . Bờ bên của là đăng cơ xưng đế. Còn bờ bên của nàng, là sóng vai bên cạnh .
Ngược gió mà , dù tan xương nát thịt cũng còn hơn là sống một cuộc đời hèn nhát, tầm thường. Đó là sứ mệnh. Cũng là mệnh!
---